Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Latest topics
July 2017
MonTueWedThuFriSatSun
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31      
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 VietTuSaiGon - Cái ác đã làm bá chủ?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
NTcalman



Posts : 303
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: VietTuSaiGon - Cái ác đã làm bá chủ?   Mon Apr 24, 2017 11:34 am




Quân tử và kẻ tiểu nhân

21/04/2017
Huy Phương - VOA

Trong “Bên Thắng Cuộc” tác giả Huy Đức ghi lại lời thân phụ ông, di cư vào Nam từ năm 1954: “Chưa có thời nào mà bắt người thua trận bị tù hàng chục vạn như thời Cộng Sản. Các tay này không biết lòng dân là thế nào sao?…

Thêm vào đó, cái ngỡ ngàng khó chịu nhất là dân miền Nam, thấy mình không phải là người “được giải phóng,” mà là “người thua trận,” bị khinh miệt, bị làm tình làm tội, đối xử không ra con người.

Sau đây là nguyên văn lời thân phụ Trần Đĩnh, nói về sự tùy tiện đối xử của một “anh bộ đội” đối với một người dân bình thường, trong vùng mới được “giải phóng:”
-“Bố đi bộ về đến đầu phố thì bị một anh bộ đội cầm súng gác giữ lại hỏi đi đâu mà nhanh thế. Bố nói tôi già nên muốn mau về nhà nằm.
- Không được, đứng nghiêm năm phút!

Bố lại ngỡ như thuở bé đi học đứng nghiêm là quay mặt vào tường nên quay vào tường thì anh ấy lại vặn sao quay mặt đi? Trốn giáo dục à? Lại quay lại nhìn thiên hạ qua lại nhìn mình. Đứng đã ngán lại phải nghe loa ca ngợi chiến thắng, phân tích chiến thắng…”

Người lính của phe thắng trận có thể hành xử như thế với một người dân vô danh hay sao, còn đâu là chuyện thu phục nhân tâm? Suốt 42 năm nay, rõ ràng miền Bắc chiếm được đất đai, xóm làng, thành phố nhưng không hề chiếm được lòng người. Ngay trong những ngày đầu trong trại tập trung mà Cộng Sản đặt tên là trại “học tập cải tạo,” những người thất trận đã cảm thấy bị đối xử bởi một lũ mọi rợ, thất học.

Từ sĩ quan cho đến một vị tướng lãnh miền Nam khi gặp bọn cai tù (tên gọi là cán bộ vệ binh hay quản giáo,) đều phải đứng nghiêm, chào kính, nếu cần nói, phải dùng tiếng “thưa cán bộ!” Khi ra trại tù đi làm lao động, hay lúc trở về, đoàn tù miền Nam, khi qua cổng, có tên vệ binh mặt búng ra sữa, đang ngồi trên chòi gác, đều phải dở nón mũ ra, có khi cao hứng, những tên lính gác này còn bắt tù bỏ cả kính ra, dù là kính cận thị.

Ngày mới đi trình diện để tập trung lên xe đi vào trại tù, vì ác cảm với giới trí thức, một người bạn tôi đã bị một Việt Cộng lột cặp kính cận thị của anh, vứt xuống đất và đạp nát. Uất hận tận cùng, nhưng trong thế “chim lồng cá chậu,” người sĩ quan miền Nam đành nuốt hận vào lòng.

Theo cuốn hồi ký của một tác giả cựu sĩ quan miền Nam, tại trại Đá Bàn, Khánh Hòa, một vệ binh oắt con có sở thích bệnh hoạn là vặt râu một ông già tù binh. Người tù khốn khổ này chỉ biết khóc!

Không biết ai đã dạy dỗ những người “lính cụ Hồ” có thái độ như vậy và vì sao cấp trên của họ lại nhắm mắt làm ngơ trước những thái độ mất nhân tính như thế?

Chuyện trả thù cũng rất dễ hiểu, như nhà văn miền Bắc, Tạ Duy Anh, đã viết: “Niềm căm thù kẻ hạnh phúc hơn mình bốc lên ngùn ngụt trong ngực mình... Giết người lúc ấy sao thấy sướng thế!” (Đi Tìm Nhân Vật, tiểu thuyết, NXB Văn Hóa Dân Tộc, 2002.) Thì ra mình giết nó, hành hạ nó, vì nó hạnh phúc, giàu có, sung sướng hơn mình. Điều này có thể rất dễ hiểu khi Cộng Sản miền Bắc đánh tư sản miền Nam, bỏ tù người miền Nam, lấy nhà cửa, tài sản, đổi tiền của người miền Nam không tiếc tay. Tất cả những việc này đều nằm trong một hệ thống trả thù có quy mô.

Sự thật đã ghi lại như một toàn Biệt Kích Dù 81 đã buông súng đầu hàng vẫn bị bắn và chôn trong một cái giếng sâu hiện nay chưa tìm ra dấu vết. Tại Hậu Nghĩa nhiều sĩ quan chỉ huy đã bị xử bắn, nhân viên cảnh sát bị nấu bước sôi dội lên đầu. Trong “Hồi Ký Dang Dở,” Ông Dương Hiếu Nghĩa cho biết: “Ngay tại tỉnh Vĩnh Long, các ông cai tổng Nguyễn Văn Dần, Nguyễn Văn Xôm, Nguyễn văn Thêm đều bị họ kết án là “có tội với nhân dân” mà không thông qua một tòa án nào, và bị hành quyết ngay khi bị bắt, bằng vũ khí thô sơ như búa, mã tấu…

Không nói lời gian dối, chúng tôi xin ghi lại đây danh sách của những viên chức tình báo cao cấp của VNCH, sau tháng 4-1975 bị đưa ra Bắc và bị bức tử. Sau khi được đưa đến trại tù Hoả Lò làm việc, được “bồi dưỡng” một tô phở, về đến trại, ói máu ra mà chết trên tay anh em:

- Chuẩn Tướng Bùi Văn Nhu, Tư Lệnh Cảnh sát Quốc Gia (nguyên Tư Lệnh Phó) người thay thế Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình.
- Đốc Sự Nguyễn Phát Lộc, Đặc Uỷ Trưởng Phủ Đặc Uỷ Trung Ương Tình Báo (thay TT. Nguyễn Khắc Bình.)
-Ông Nguyễn Kim Thúy, Giám Đốc Nha Nghiên Cứu Phủ Đặc Uỷ Trung Ương Tình Báo.
- Đại Tá Dương Quang Tiếp, Phụ Tá An Ninh Tình Báo Phái Đoàn Liên Hợp Quân Sự 2 Bên.
- Đại tá Nguyễn Văn Học, Đặc Trách Tình báo và Phản tình Báo Nha An Ninh Quân Đội VNCH.

Riêng trường hợp Đại Tá Lê Khắc Duyệt, Sĩ Quan Tình Báo Cao Cấp phục vụ tại Tổng Nha Cảnh Sát, được bà con bên kia mách nước là phải lo lót để khỏi ra Bắc, may ra còn có xác mà đem về chôn. Hai năm sau, ông qua đời tại Sài Gòn, cũng bị ngón đòn “trả thù” như các chiến hữu của ông bị đưa ra Bắc!

Tại các bộ Chỉ huy CSQG tỉnh, các trưởng F. (tức Phụ tá Cảnh sát Đặc Biệt, đặc trách Tình Báo), phần lớn là cấp Uý, đều bị tập trung 17 năm, nếu không có sự can thiệp của Hoa Kỳ qua chương trình định cư cho những người bị tù “cải tạo,” sẽ chết mòn trong các trại tù miền Bắc!

Đó là chuyện trả thù người sống, với người chết chúng cũng chẳng buông tha.

Ngay khi Cộng Sản vào Sài Gòn, ngày 3 tháng 5, Nghĩa Trang Quân Ðội Hạnh Thông Tây, Gò Vấp đã bị Cộng Sản Bắc Việt dùng xe ủi đất san bằng hết ngay chiều ngày hôm đó. Tại Vĩnh Long, riêng ngôi mộ của Trung Úy Dù Nguyễn Văn Ngọc, dù đã chết từ hơn một năm trước, vẫn bị họ đào lên, đưa cả quan tài ra giữa chợ Ngã Tư Long Hồ để cho phá nát bằng cốt mìn (Hồi ký Dang Dở.)

Sau khi chiếm miền Nam, CSBV phá tượng “Tiếc Thương” mang đi, xem nghĩa trang này như một nhà tù, bị canh gác, rào kẽm gai, và không ai được thăm viếng, di dời phần mộ ra khỏi đây. Trong gần 30 năm, nghĩa trang thành nơi hoang phế, quạnh hiu.

Chúng ta dược biết rằng, năm 2015, Ukraine đã tháo dỡ gần 140 tượng đài của Liên Xô và chính phủ Ba Lan có kế hoạch hạ bỏ khoảng 500 tượng đài Liên Xô, kẻ thù ngày trước, nhưng không đụng đến tượng đài ở các nghĩa trang, nơi an nghỉ của những người lính Xô Viết.

Vẫn theo nhà báo Huy Đức, thời Đỗ Mười vào Nam đánh tư sản mại bản, trong một cuộc họp mật, đích thị Đỗ Mười đã hò hét: “... Chúng ta phải róc thịt chúng ra!”

Theo tài liệu, kế hoạch trả thù X.1 do Đỗ Mười đề xuất theo kiểu Khmer Đỏ, thì sĩ quan “nguỵ” từ Trung Úy trở lên, công chức miền Nam từ cấp Chánh Sự Vụ phải bị tử hình.

Người ta đã có lần so sánh tháng Tư lịch sử của nước Mỹ (4-1865) và tháng Tư định mệnh của Việt Nam (4-1975.) Binh sĩ miền Bắc kính cẩn chào khi tướng Robert E. Lee cỡi ngựa đến nơi ký hiệp ước đầu hàng. Không có tiếng reo hò, nổ súng vui mừng của người thắng trận. Binh sĩ miền Nam không bị coi là quân đội phản quốc. Sĩ quan miền Nam không ai bị đi tù. Bên thắng trận không đụng tới hoặc làm phiền hà đến họ. Kỵ binh thất trận được quyền mang ngựa và lừa về nhà để giúp gia đình cày cấy làm ăn.

Nhưng đó là Hiệp Ước của Những Người Quân Tử (Gentleman's Agreement) của hơn 100 năm trước, nó không có thể có trên đời này với những kẻ tiểu nhân hôm nay.




1954 cha bỏ quê 1975 con bỏ nước

Một ngày năm bốn, cha bỏ quê xa
Chốn đã chôn nhau, cắt rốn bao nhiêu đời
Một ngày năm bốn, cha bỏ phương trời
Một miền Bắc tối tăm mưa phùn rơi
Một ngày năm bốn, cha bỏ Sơn Tây
Dắt díu con thơ, vô sống nơi Biên Hòa
Dù là xa đó, vẫn là quê nhà
Và miền nắng soi vui gia đình ta!

Một ngày bảy lăm, con bỏ nước ra đi
Hai mươi năm là hai lần ta biệt xứ
Giờ cha lưu đày ở ngay trên đất ta
Và giờ con lưu đày ở đây trên xứ lạ!
Một ngày năm bốn, cha lùi quê hương
Lánh Bắc vô Nam, cha muốn xa bạo cường
Một ngày bảy lăm, đứng ở cuối đường
Loài quỷ dữ xua con ra đại dương!

Một ngày năm bốn, xa mộ ông cha
Với lũy tre xanh, khóm chuối bên sau nhà
Một ngày năm bốn, cha phải chia lìa
Cùng mảnh đất, nóc gia cha làm ra
Một ngày năm bốn, ôi Thành Đô ơi!
Tiễn bước cha đi, vẫn giữ tên muôn đời
Hà Nội yêu quý không thể ngăn người
Vì người đã ra đi theo Tự Do

Một ngày bảy lăm, con bỏ hết giang sơn
Hai mươi năm tình, yêu người yêu cuộc sống!
Giờ nơi nước mình niềm đau thay nỗi vui
Sài-gòn đã chết rồi, phải mang tên xác người
Một ngày dĩ vãng, ôi gần hay xa!
Đất nước hai phen chứng kiến bao chia lìa
Đời của cha con: hai lần vẫy chào
Chào từ giã quê hương trong khổ đau
Đời hai lần ta bỏ quê bỏ nước
Phải nuôi ngày sau về ôm Tổ Quốc.



Được sửa bởi NTcalman ngày Thu Jul 13, 2017 4:12 pm; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 303
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: VietTuSaiGon - Cái ác đã làm bá chủ?   Fri Apr 28, 2017 12:14 am

 

Sau 42 năm, kẻ đui mù cũng thấy rõ đảng cộng sản là một bầy thổ phỉ


Vũ Đông Hà (Danlambao) - 3 ngày trước "kỷ niệm" 42 năm ngày cướp được miền Nam, thống nhất đất nước để dễ dâng cho Tàu, một tên cán cộm của đảng bị đồng bọn lôi ra luận tội. Những tội danh mà đồng đảng gắn cho tên này chẳng khác gì những quy kết dành cho một tên thổ phỉ - thổ phỉ có hệ thống. Nhưng Đinh La Thăng không phải là một cá nhân đặc thù của chế độ mà là hình ảnh chung của toàn thể những tên chóp bu cộng sản. Những kẻ đang kết án Đinh La Thăng cũng là cá mè một lứa. Tất cả gom lại làm nên một bầy thổ phỉ.

Đinh La Thăng là 1 trong 19 Ủy viên Bộ Chính trị - là những tên trùm sỏ đứng đầu cai trị Việt Nam. Thăng cũng là người đứng đầu cai trị thành Hồ, thành phố lớn nhất của cả nước. Bây giờ hắn bị đồng bọn cho là tội phạm và đề nghị đưa ra kỷ luật.

Đàn anh của Thăng là Nguyễn Tấn Dũng. Đây cũng là một Ủy viên Bộ Chính trị, là Thủ tướng do đảng bổ nhiệm đến 2 nhiệm kỳ. Dù không chính thức bị kỷ luật nhưng cũng bị chính đồng bọn trong đảng xem là tội đồ.

Dưới trướng của Thăng và Dũng là một loạt các "đồng chí" đã trở thành "ông" vì bị Nguyễn Phú Trọng và phe phái kết tội. Tất cả đều ở tầm Bộ trưởng, Thứ trưởng, nắm quyền sinh sát trong nhiều bộ phận quan trọng của chính phủ.

Nếu không là thổ phỉ, mang thẻ đỏ, leo lên làm quan, cai trị cả nước thì còn là hạng người nào?

Tại những nước dân chủ, vi phạm của những tên này theo như những luận tội của đồng đảng thì quá đủ để bị án tù từ 20 năm đến chung thân. Tuy nhiên, tất cả đều bị xử lý nội bộ đảng. Quay sang những tên đóng vai kẻ kết án cũng không khác gì. Nó chỉ khác là chúng đang đứng về phía của những kẻ đang ở thế thượng phong trong cán cân quyền lực. Nếu nhìn lại thời hưng thịnh của Nguyễn Tấn Dũng thì cả Dũng và Thăng đều được tung hô là lãnh đạo tài giỏi, sáng chói. Nhìn về tương lai, một ngày nào đó dưới triều đại mới khác, thì Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc cũng sẽ trở thành tội phạm khi chúng mất quyền. Nói cách khác, chúng không bao giờ thoát khỏi số phận lẫn bản chất của chúng: những tên thổ phỉ.

Những tên kết án lẫn kẻ bị kết án đều là những tên thổ phỉ rừng rú, sinh hoạt với nhau bằng luật rừng và đứng trên pháp luật. Chúng là những tên lãnh đạo anh minh, xuất chúng hay rồi trở thành tội đồ cũng từ miệng lưỡi của đảng. Chúng đến rồi đi, nắm quyền rồi bị mất chức, lên voi xuống chó... người dân hoàn toàn là những kẻ ngoài cuộc.

Sau 42 năm, những tên tuyên giáo, những dư luận viên của đảng vẫn cứ gào khan cổ về thành quả của "công cuộc giải phóng", của "sứ mạng thống nhất đất nước"... Kết luận sau cùng của bản án - the final verdict - lại được đưa ra bởi chính những quan tòa cộng sản. Những gì chúng tố nhau, luận tội nhau, những lời than thở - đánh tham nhũng là đánh ta, đánh chuột đừng để vỡ bình, ăn không chừa một thứ gì... là những lời kết án thành thực nhất từ những kẻ láo khoét kinh niên. Cứ đọc những luận tội đối với Đinh La Thăng rồi nhân rộng cho toàn thể các chóp bu cộng sản, ta có ngay kết luận chính xác nhất dành cho những kẻ tự xưng là quân giải phóng này: chúng là quân thổ phỉ.

28.04.2017
Vũ Đông Hà
danlambaovn.blogspot.com

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 303
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: VietTuSaiGon - Cái ác đã làm bá chủ?   Mon May 15, 2017 1:06 pm



Cái ác đã làm bá chủ?


VietTuSaiGon 

Hình ảnh một người phụ nữ ở chợ Lương Văn Can, Hải Phòng ngồi thẩn thờ trước gian hàng thịt lợn (tức thịt heo theo cách nói người miền Nam) bị tạt dầu nhớt và chất bẩn khi mang thịt lợn nhà ra chợ ngồi bán vì giá thịt lợn quá rẻ, buộc phải tự mổ bán để vớt vát chút vốn liếng làm gợi nhớ hình ảnh Nguyễn Văn Thạnh bị an ninh giả dạng tạt đầy mắm thối và chất bẩn hay nhà của ông Huỳnh Ngọc Tuấn ở Tam Kỳ, Quảng Nam bị tạt đầy chất bẩn… tất cả đều là đòn bẩn, cho dù kẻ giả danh hay kẻ ra mặt thực hiện. Và tất cả cũng đều cho thấy, cái ác đã bá chủ thiên hạ, người ta hành xử với nhau bằng tính ácvà lòng thú hận giống như ăn một gói mì tôm hay ăn một ổ bánh mì mỗi sáng. Tại sao lại nên nông nổi như vậy?

Nói cho cùng, cái ác hay sự thiện lành đều tiếm ẩn trong mỗi con người, nó cũng giống như bào tử nấm có sẵn trong tự nhiên, với thời tiết, nhiệt độ thích ứng với loại bào tử nào thì loại nấm đó sẽ mọc tỉ lệ. Khi thời tiết xấu, khí độc nhiều, đương nhiên là nấm đỏ, nấm độc sẽ mọc nhiều, ngược lại, không khí trong lành, ẩm độ vừa đủ, nấm hương, mộc nhĩ, nấm mối hay nấm rơm sẽ mọc. Cái ác và sự thiện lành trong xã hội cũng vậy, khi mà môi trường giáo dục, văn hóa, ứng xử xã hội thiếu lành mạnh, thậm chí vô luân thì nhất định người ta phải mang cái ác ra để đối đãi với nhau và đương nhiên cái ác sẽ có cơ hội trỗi dậy, mọc ra như nấm sau mưa.

Xã hội Việt Nam hiện tại, dù cố gắng che giấu kiểu gì thì cũng không thể che giấu được bản chất độc ác của người Việt Nam, sự độc ác này lan tỏa từ nhà cầm quyền đến người dân, từ những người không quyền thế cho đến những kẻ ăn trên ngồi trốc. Một sự độc ác được nhen nhóm và lưu cửu thông qua huyết hệ Cộng sản. Không thể nói khác đi được, vì!

Vì trong mỗi gia đình, mỗi xóm làng, mỗi cụm dân cư hiện nay, dấu vết của đấu tố của những năm 1950 vẫn chưa hề phai, thậm chí, khi cần, tự nó phát tác đầy đủ màu sắc của nó. Bởi tính khí của phần đông người Việt vẫn chưa bao giờ thoát khỏi tâm lý đám đông và tâm lý lệ thuộc. Nghĩa là người ta trở nên nhỏ bé và sợ hãi khi đứng đơn độc nhưng người ta dễ tạo thành cơn vĩ cuồng theo chiều hướng đám đông. Và sở dĩ tâm lý đám đông này vẫn chưa bao giờ dứt khỏi phần đông người Việt bởi lịch sử phát triển dân tộc học Việt Nam quá đặc biệt, nó trải qua ba thời kỳ: Bắc thuộc, Phong kiến và Cộng sản xã hội chủ nghĩa. Miền Nam với chế độ tư bản, dân chủ chỉ là một vệt nhỏ kéo qua chưa đầy hai mươi năm rồi chết ngúm trong một ngày 30 tháng 4, trong một biến cố lịch sử nặng nề.

Thời kỳ Bắc thuộc, có thể nói ngắn gọn là người Việt thời bấy giờ chưa hoặc không có ý thức gì về dân chủ hay quốc gia, dân tộc gì cả, mãi cho đến thời phong kiến manh nha, khi mà Khúc Thừa Dụ, rồi đến Dương Đình Nghệ, đến Ngô Quyền tổ chức những cuộc chiến chống phương Bắc, dường như ý niệm dân tộc, quốc gia nhen nhóm hình thành nhưng chỉ giới hạn trong nhóm người xuất chúng này thôi.

Đến Khi Đinh Bộ Lĩnh dẹp loạn 12 sứ quân và xưng vương thì câu chuyện quốc gia, dân tộc lại manh nha lần nữa trong ý thức hệ phong kiến, quốc gia là của vua, dân tộc cũng là của vua. Và giai đoạn phong kiến này kéo dài mãi cho đến khi vị vua thứ 13 của triều Nguyễn, tức Bảo Đại thoái vị, một giai đoạn lịch sử mới hình thành với nửa phía Nam manh nha dân chủ, nửa phía Bắc hình thành độc tài. Đến năm 1954, nửa phía Nam vĩ tuyến 17 chính thức dẫm chân lên nền dân chủ, nửa phía Bắc chính thức đi vào độc tài trên danh nghĩa “cách mạng toàn dân, cứu quốc”.

Và đến năm 1975, toàn cõi Việt Nam chính thức bước vào thời đại mới với đầy đủ bóng đêm độc tài, toàn trị, tha hóa, dối trá và hèn nhát. Cái bóng đêm đó phủ cho đến tận hôm nay, dường như càng lúc, bóng đen càng nhuộm đen tâm hồn con người, không có lối thoát nào cho dân tộc, khi mà tâm hồn Việt Nam trơ nên đen đúa, tàn độc, không những ác độc với đồng loại mà người ta ác độc với cả bản thân của họ.



Những cuộc ruồng bố, bắt người, giết người, cướp của một cách “chính danh” theo chiến dịch đấu tố, rồi đến chiến dịch Mậu Thân 1968 với hàng triệu cái chết đau đớn, chiến dịch 1975 gọi là giải phóng miền Nam, thêm hàng triệu cái chết thảm do vượt biên, chết trong trại cải tạo, chết do uất ức vỉ mất mọi thứ, chết do bị đàn áp… Nói cho cùng, Việt Nam chưa bao giờ chấm dứt tội ác. Mà động cơ mạnh nhất để giết người, cướp của (kể cả cấp độ vĩ mô và vi mô) ở đây thường là vật dục. Để cướp nhà, cướp vợ của quân nhân Việt Nam Cộng Hòa, người ta sẵn sàng xuống tay, để đạt được mục đích chiến tranh, chiếm lấy miền Nam, người ta sẵn sàng xả súng không nương tay, để đạt được mục đích tận thu tài sản của người giàu, người ta sẵn sàng đấu tố một cách nhiệt tình nhất… Cuối cùng, mãi hàng trăm năm nay, hết đi từ hèn nhát, sợ sệt hay a dua đám đông, người ta chuyển sang hung tợn, hèn nhát và bầy đàn.

Và, cái ác không dừng ở chuyện đấu tố chính trị hay chuyện chiến tranh, cái ác đi vào học đường với đầy đủ máu me của nó trong trừng trang văn, từng tiết dạy công dân giáo dục hay triết học Mác – Lê nin với tư duy vật dục làm kim chỉ Nam. Để cho đến hôm nay, xã hội trở thành một tập hợp bầy đàn, những người có lương tri, còn lương tri cảm thấy lạc lỏng trong xã hội Việt Nam và những kẻ cơ hội lại tranh thủ tâm lý bầy đàn để thao túng, cát cứ.

Khi cái ác thực sự làm bá chủ, lòng nhân đạo, tình yêu thương hay đạo đức lại trở thành thứ xa xỉ, không thể dùng được trong xã hội. Con người bị cuốn cuồng trong cơn hỗn loạn và không tài nào rút chân ra khỏi nó được, bởi nó “chính danh”, bởi nó áp đặt và toàn trị, bởi nó thao túng mọi ngóc ngách từ xó xỉnh cuộc đời đến xó xỉnh tâm hồn, trí tuệ.

Khi cái ác thực sự bá chủ, cái ác trở thành sức mạnh và công cụ để nhà nước trấn áp nhân dân, trấn áp những ai bất đồng chính kiến với nhà nước, với đảng, thay vì lắng nghe, phân tích và nói lẽ phải để đổi mới, tiến bộ, người ta dùng ngay công cụ của mình là hiện thân cái ác, dùng ngay những kẻ đầu trâu mặt ngựa để đối phó nhân dân. Trường hợp Phan Sơn Hùng thách thức lương tâm, thách thức lẽ phải và thách thức đạo đức để ra tay uy hiếp, đánh đập một người phụ nữ, rồi sau đó lại tiếp tục thách thức pháp luật, thách thức lương tri giang hồ, lương tri xã hội bằng những lives stream, nó cho thấy cái ác đã thực sự bá chủ và có chỗ ngồi trong hệ thống công quyền Việt Nam hiện nay.

Cũng như trường hợp một kẻ cũng là phụ nữ, nỡ ra tay tàn độc (trường hợp này nên gọi là tàn độc!) với một phụ nữ khác chỉ vì chị này mang thịt lợn nhà ra chợ bán với giá rẻ hơn giá lợn chợ. Trong khi đó, người nuôi lợn tối kị việc giết mổ lợn mang ra chợ bán, người ta có thể giết mổ để cúng tế, ăn thịt ngày Tết nhưng mang đi bán là điều kiêng kị. Dám chấp nhận vượt qua điều kiêng kị để lấy lại chút vốn là một bước cam chịu của người nông dân bởi quá khó khăn, thị trường lợn đã xuống đến mức người nông dân hết chịu đựng được nữa. Lẽ ra phải thông cảm cho người nghèo, thậm chí giúp đỡ cho người nghèo, đằng này lại dùng thủ đoạn bỉ ổi, đổ dầu nhớt và chất dơ vào thịt của người ta. Hành vi này là hành vi của kẻ máu lạnh, của cái ác đã được kết tụ thành sỏi trong tư duy và hành động.

Hay nói cách khác, khi cái ác bá chủ thiên hạ, dường như sự lương thiện là một điều gì đó rất không tưởng và lạc lỏng, người ta sẵn sàng mang cái ác ra để đối đãi với đồng loại, với thiên nhiên và xem điều đó như ăn cơm hay uống nước. Ra nông nỗi này là do ai?

VietTuSaiGon's blog

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 303
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: VietTuSaiGon - Cái ác đã làm bá chủ?   Fri Jul 07, 2017 3:44 pm




Mạng xã hội - nơi toàn bộ tính hung ác của người Việt được bộc lộ

Sông Hàn



Họ ngang nhiên lấy ảnh một người nào đó, bịa ra các câu nói vô nghĩa lý, ghép vào rồi share khắp nơi để cho những kẻ tay nhanh hơn não... auto chửi và dọa cả treo cổ người ta.

Ông Tuân Tử người nước Tàu cách đây hơn 2.300 năm nói rằng: “Con người sinh ra vốn ác”. Gần đây hơn, ông Lý Quang Diệu – cố thủ tướng Singapore nhận định: “Nhân chi sơ tính bản ác. Cần phải có các biện pháp hạn chế, kiểm soát mặt ác của con người”.

Cách đây không lâu tôi có đọc được bài viết của nhạc sĩ Tuấn Khanh với cái title: “Câu hỏi đau đớn: Tại sao người Việt đang nhiễm sự ác độc người Trung Quốc”.

Câu trả lời của riêng tôi là không, chúng ta không nhiễm sự ác độc của bất cứ dân tộc nào trên trái đất này, trong sâu thẳm mỗi người chúng ta đều có một mầm mống mang hung ác.

Và đừng đổ nguyên nhân sự hung ác, tàn nhẫn của người Việt với người Việt cho người Trung Quốc. Họ chẳng có lỗi gì ở đây cả.


Vụ anh bán hàng rong bị quật ngã trên đường phố Sài Gòn đã đem đến sự tranh cãi kịch liệt của các cư dân trên mạng xã hôi. (Ảnh cắt từ clip)

Cư dân mạng, những con người có thể nói là ngày ngày, giờ giờ tiếp cận, lập tức chia ra hai phe.

Phe thứ nhất tấn công, sỉ vả, mạt sát anh bán hàng rong bằng đủ loại ngôn từ, tất nhiên người ta cũng không quên buộc anh ta hàng đống tội lỗi nào bán thực phẩm bẩn, nào chống người thi hành công vụ, nào nếu ở Mỹ thì anh bán hàng rong sẽ bị một viên đạn đồng.

Phe thứ hai đương nhiên tấn công phe thứ nhất và tìm cách “tiêu diệt” anh công an phường. Nhân danh đủ những thứ cao cả và lợi quyền của người nghèo.

Hai bên mặc sức kết án đối phương và kết án cả hai nhân vật chính. Họ kiêm tòa án, kiêm luôn phần của đội thi hành án cũng nên.

Kinh hoàng hơn, khi phóng viên cung cấp những thông tin chân thật đến độc giả về diễn tiến xung quanh sự vụ, thì người ta bắt đầu gửi tin nhắn, gọi điện đe dọa phóng viên.

Tấn công người đưa tin bằng đủ những ngôn từ như bồi bút, quân viết thuê, phường mạt hạng…

Chẳng ai trách nhiệm về thói côn đồ ngôn ngữ của mình.

Họ, những cư dân mạng – những cư dân phải nói rằng ưu tú, vì có điện thoại thông minh hay laptop, có tài khoản mạng xã hội, có thời gian lên mạng... tới tấp găm vào đồng bào mình những nhát dao chí tử.

Quái gở hơn, họ dường như rất hả hê, rất hãnh diện, tự hào với điều đó!

Và trong cuộc chiến nói trên phe nào chiến thắng thì rốt cục anh Phong cũng chỉ là người thất bại.

Đau xót hơn, chính sự văn minh, nhân ái đã bị giết chết tức tưởi.

Tôi nhớ cách đây không lâu, có một người đã gán cho Giáo sư Nguyễn Quang Ngọc là đã phát biểu rằng:

"Hiện nay, Việt Nam đang là nước yếu, chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa thế nào thì không nên nôn nóng, để trăm năm, hoặc nghìn năm sau con cháu chúng ta đòi lại cũng vẫn được".

Chưa biết có thật là GS Ngọc có phát ngôn như vậy không và đúng sai thế nào, cư dân mạng nhân danh đủ thứ đã nhảy lên kêu gào, chửi bới.

Thậm chí họ đòi treo cổ giáo sư Nguyễn Quang Ngọc vì cái tội … Hán gian.

Hỡi ơi, như ở thời Trung cổ.

Tôi thực sự kinh hoàng khi nghĩ rằng nếu họ có súng, có quyền lực thì không biết việc gì có thể xảy ra.

Họ không cần biết việc ông Ngọc hầu như đã dành cả sự nghiệp nghiên cứu đầy tâm huyết của mình để tìm kiếm tư liệu khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của người Việt Nam.

Cuối cùng, khi sự việc được phát hiện là ai đó bịa ra và gán ghép thì lời xin lỗi được thầm thì đưa ra.

Và rơi vào hư không.


Tôi tự hỏi bao giờ cư dân mạng xã hội Việt Nam mới trở nên văn minh, bao giờ thì họ biết tôn trọng mỗi cá nhân và tư duy khác biệt? Ảnh minh họa: Internet.

Ngay trong lúc tôi đang viết bài này, nhân danh công lý, người ta đang lại tấn công, Giáo sư Vũ Minh Giang - Đại học Quốc gia Hà Nội chỉ vì ông không đồng tình với việc giật đổ tượng Lenin ở Nga.

Một lần không sao, hai lần không sao, một vài người không sao, một vài trăm người cũng chẳng sao, nhưng đây là hàng ngàn con người, thậm chí nhiều hơn; hàng chục sự vụ cứ lặp đi lặp lại.

Tấn công, sỉ nhục cá nhân, tìm kiếm thông tin cá nhân, gọi điện đe dọa. Ngôn từ xằng bậy, tục tĩu và vô văn hóa không kể xiết.

Thế ta phải định nghĩa cái việc đấy là gì?

Phải chăng đó là sự hung ác, dã man trong chính tiềm thức của nhiều người Việt Nam hôm nay?

Phải chăng nhiều người đã để tuột, đã đánh rơi đi, đã không tiếc, xót gì mà ném thẳng đi những quy chuẩn về đạo đức về tri thức khi bình phẩm về một con người?

Người Trung Quốc dạy chúng ta điều này sao?
Thật phi lý.
Sao không nghiêm khắc nhìn lại mình?

Tôi tự hỏi bao giờ cư dân mạng xã hội Việt Nam mới trở nên văn minh, bao giờ thì họ biết tôn trọng mỗi cá nhân và tư duy khác biệt?

Và bao giờ chúng ta trở nên bác ái nhân văn?
Lẽ nào chúng ta già đi nhưng không thể trưởng thành cho nổi?

Khi pháp luật chưa đủ mạnh để răn trừ cái ác, bảo vệ cái thiện thì các ác tất sinh sôi; khi sự nghiêm khắc của pháp luật không đủ để trừng trị thói côn đồ, ham sỉ vả nhục mạ người khác thì thói côn đồ sẽ trở thành trào lưu.

Thậm chí nó sẽ tự gán cho nó mới chính là sự tiến bộ, ưu việt hay cao hơn là tình yêu quốc gia, yêu dân tộc.

Đó là những gì chúng ta đang chứng kiến trên mạng xã hội, nơi toàn bộ tính hung ác của những cư dân mạng, những anh hùng bàn phím Việt Nam được phô diễn một cách cực kỳ hoàn hảo.

* Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả!
(theo Trí Thức Trẻ)




Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 303
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: VietTuSaiGon - Cái ác đã làm bá chủ?   Thu Jul 13, 2017 8:41 pm




Chết… nhiều quá!

Định An
Tác giả gửi tới Dân Luận


Thà nghèo mà bình an còn hơn giàu mà bon chen, mất an toàn, ông Hoàng Trung Hải – Bí thư thành phố Hà Nội đã nói như thế.

Cũng mong lắm nghèo mà bình an. Chứ đã nghèo mà còn bất an thì quả là tai họa nhân đôi.

Nhưng thực tế là, ở một đất nước nghèo, đông dân, pháp luật không nghiêm, quan chức tham ô, môi trường ô nhiễm, giao thông lộn xộn, thực phẩm độc hại… thì chẳng ai được an toàn, kể cả người giàu, quan chức. Chỉ có điều, người giàu sẽ có độ an toàn cao hơn người nghèo. Và người càng nghèo, càng mất an toàn.

Nguy hiểm xảy ra mọi nơi, mọi lúc. Bất kỳ ai cũng có thể là nạn nhân.

Đọc báo hàng ngày, từ “chết” xuất hiện dày đặc. Nếu trước kia, khi nghe tin có người chết bị ung thư, một vụ tai nạn giao thông chết người, một người chết trong đồn công an hay một vụ đâm chém là thấy ghê, lên án liền nhưng nay thấy rất bình thường. Vì nó xảy ra quá nhiều, ngày nào cũng nghe nên cảm xúc dần bị trai lỳ.

Thật vậy, chỉ trong vòng mười ngày gần đây, đã có hàng chục cái chết thương tâm, oan uổng:

Vì mâu thuẩn về vấn đề tiền bạc, một người bị chém đứt đầu ở Vĩnh Phúc

Một chủ trâu bị chính con trâu của mình húc chết trong lễ hội chọi trâu ở Đồ Sơn (Hải Phòng)

Lái xe tô qua cầu tràn, gia đình 4 người bị lũ cuốn chết ở Thái Nguyên

Hai thủy thủ Việt Nam bị hải tặc chặt đầu ở Philippines

Chín lao động “chui” người Việt bị chết do chìm tàu khi trên đường từ Trung Quốc sang Đài Loan.

Một người chết trong tư thế treo cổ ở phòng tạm giam của Công an TP Tháp Chàm (Ninh Thuận)

Cảnh sát giao thông truy đuổi, lái xe công nông bỏ chạy bị xe lật đè chết ở Chương Mỹ (Hà Nội)

Cái chết thương tâm của bé trai 6 tuổi sau nhiều ngày mất tích ở Quảng Bình

……………

Đó là chưa nói đến hơn 300 người chết vì ung thư, hơn 30 người chết vì tai nạn giao thông mỗi ngày.

Không còn chiến tranh, không còn thương vong vì súng đạn. Nhưng trung bình mỗi năm số người chết vì tai nạn giao thông, bệnh tật, giết người, ngộ độc thực phẩm… tương đương khoảng 10 sư đoàn quân (mỗi sư đoàn có khoảng 10. 000 đến 15. 000 quân).

Nhìn những con số trên, bất kỳ ai cũng không khỏi lo ngại. Duy chỉ có bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân là rất lạc quan “đừng thấy một vụ lẻ tẻ ở chỗ này, nơi kia rồi nhìn tình hình đất nước không an toàn”. Bà Ngân khẳng định: “Đất nước này được như thế này, ngẩng mặt lên nhìn với bạn bè năm châu bốn biển như thế này, vai trò vị thế như thế này đó là do chúng ta duy trì được sự ổn định chính trị và trật tự an toàn trong cả nước” (phát biểu trong buổi tiếp xúc cử tri tại quận Cái Răng - Cần Thơ ngày 27/6/2017)

Hay cho câu “đất nước được như thế này”, nghĩ mà đau xót.

Đất nước an toàn, ổn định thì người dân đã chẳng phải bỏ nước ra đi. Người nghèo ra đi làm thuê kiếm tiền, người giàu ra đi vì họ muốn có một môi trường sống tốt đẹp hơn. Ngay cả quan chức, nhiều vị cũng tìm mọi cách để có một vé định cư ở nước ngoài.

affraid

Hay cho câu “đất nước được như thế này”, nghĩ mà đau xót !!!
Mụ Ngân hãy nhìn xem hình ảnh bệnh viện "thiên đàng XHCN VN":









Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: VietTuSaiGon - Cái ác đã làm bá chủ?   

Về Đầu Trang Go down
 
VietTuSaiGon - Cái ác đã làm bá chủ?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Nhận Định, Phản Biện-
Chuyển đến