Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
cuoc sinh thuy quan Ngày Thầy cong thanh tien ngoc rang phung thang viet pham huyen NHẬT nguoi nghe trai HUNG mien nguyen nhung nghia lang
Latest topics
February 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728     
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Chuyện đời: Danh giá - Được mất - Cong Thẳng ...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
P-C
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Chuyện đời: Danh giá - Được mất - Cong Thẳng ...   Sun Mar 10, 2013 4:05 pm


Suy ngẫm chuyện đời - Danh giá



Cát Bụi

Trong dòng chảy hối hả, bận rộn của cuộc sống, có mấy ai dành những giây phút thật bình yên ngồi một mình ở trong khoảng không tĩnh lặng để suy ngẫm về sự trôi đi âm thầm lặng lẽ của thời gian, về những sự việc mà ta đã trải qua, về việc mình đã làm được gì... chưa được những gì trong cuộc sống..., về cách nhìn nhận cuộc sống như thế nào là đúng đắn..., về mình sống trên đời này vì mục đích gì... và cái gì là quý giá nhất trong cuộc sống này?.

Trước hết về cách nhìn nhận cuộc sống: nếu được hỏi chắc hẳn nhiều người cũng sẽ trả lời rằng: sống là phải biết sẻ chia, đồng cảm, sẵn sàng giúp đỡ người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình... rằng sống là phải có cái nhìn thật đa dạng, có chiều sâu về mọi sự kiện xung quanh... rằng sống là phải có niềm tin, có cái nhìn thật lạc quan về cuộc sống... Nhưng tôi cũng trải nghiệm và thấy rằng: "nói thì dễ làm mới khó" và rất ít người thực hiện được như trên... Theo như cá nhân mình nghĩ.... thì xã hội ngày nay phát triển về mọi mặt nhưng về phần đạo đức, cách sống... thì ngày nay chúng ta còn thua xa ông bà mình ngày trước...
 
Tình bạn ngày nay rất mong manh và đôi khi cũng đầy toan tính. Kết bạn chỉ để vụ lợi cho bản thân mình, có lúc vì những lý do hết sức nhỏ nhặt cũng cãi nhau mà cắt đứt mối quan hệ bạn bè và khi đã hết làm bạn thì căm ghét nhau, nói xấu nhau, gây hại nhau... Ngày xưa vì tình bạn ông bà ta sẵn sàng hy sinh lợi ích của bản thân để đem về niềm vui cho người bạn của mình....



Thái độ sống cũng có nhiều sự thay đổi đáng buồn: ngày nay chúng ta dường như thờ ơ, vô cảm với mọi người xung quanh, quá xem trọng của cải vật chất mà quên đi tình người, khi gặp người khó khăn, hoạn nạn ta tìm cách xua đuổi họ, sợ họ gây ra phiền phức cho mình... cho dù người đó là họ hàng trong gia đình. Có nhiều người không muốn lao động mà chỉ muốn ăn sung, mặc sướng sẵn sàng dùng nhiều thủ đoạn bất chính để lừa đão người khác, vơ vét tài sản cho riêng mình... Khi xưa ông bà ta xem trọng nhất là tình người  (tình thân máu mủ và tình làng nghĩa xóm...) khi có ai gặp chuyện không hay thì họ liền an ủi nhau, lo lắng chia sẻ chuyện buồn cho nhau...

Của cải vật chất thì có thể cho ta sự giàu sang, phú quý nhưng không đem lại cho họ sự thanh thản trong tâm hồn... Người xưa cần cù vì yêu lao động vì họ biết lao động là vinh quang, không gì quý hơn những thứ mà chính tay ta làm ra bằng mồ hôi và sức lao động của mình... đó là những đồng tiền quý giá nhất... Ngày nay khi đi trên đường gặp một người khuyết tật thì có người tìm cách tránh xa họ... xem họ như là vận đen, sự phiền phúc của mình... không hề có một chút thương xót cho hoàn cảnh và số phận của họ... Nếu cũng con người khuyết tật xấu xí tội nghiệp kia mà sống vào thời xưa... chắc chắn sẽ có một anh nông dân nghèo đi ngang qua cho ông lão nọ một ngụm nước, có một chú nhóc chăn trâu sẵn sàng chia cho ông củ khoai luộc duy nhất của mình...



Về cách sống: ranh giới của gia đình ngày nay cũng khá là mong manh, con cái thì hay cải lời cha mẹ, người lớn và thường làm theo những gì bản thân họ cảm thấy thích. Mối quan hệ giữa vợ chồng cũng không vững bền khi mà mỗi người (vợ hoặc chồng) chỉ quan tâm đến cảm nhận của riêng mình... cuộc sống ở đây thiếu thốn tình cảm, tình nghĩa, thiếu sự chia sẻ, cảm thông, quan tâm lẫn nhau và đặc biệt là lòng vị tha..., ngoài xã hội rất nhiều người có lối sống ích kỷ chỉ biết đến bản thân mà hoàn toàn không hề để ý đến cảm nhận của mọi người xung quanh...

Và... nếu được hỏi thứ gì là quý gí nhất trong cuộc sống chắc rằng nhiều người sẽ nhận ra được đó là thời gian và sức khỏe... nhưng có mấy ai giữ gìn và sử dụng nó một cách hợp lý... Ngày nay chúng ta đã giết chết thời gian và sức khỏe của mình theo nhiều cách... đó là sẵn sàng bỏ tiền của và thời gian quý báu của mình để lao vào những cuộc chơi mua vui thâu đêm ở các quán bar, karaoke, vũ trường, quán rượu, quán internet... Khi có chuyện buồn thì uống rượu say be bét, hay cáu gắt với mọi người, không chịu suy nghĩ tìm hướng giải quyết tốt nhất...

Có một sự thật đáng buồn đó là khi làm việc gì đó thì chúng ta thường ít suy nghĩ đến hậu quả về sau... chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt... Khi ta đang có sức khỏe, thời gian, tuổi trẻ thì không biết trân trọng... chỉ khi tuổi trẻ đã trôi xa, sức khỏe lụi tàn, thời gian sắp cạn, thì mới ân hận tiếc nuối thời gian đã qua và nhỏ những giọt nước mắt muộn màng...

Thời gian trôi đi là không bao giờ có thể lấy lại được vì thế ta không thể níu kéo thời gian... nhưng ta có thể sử dụng thời gian theo cách ý nghĩa nhất, để mai này ta có thể ngoảnh mặt nhìn lại dòng thời gian đã qua của mình và tự hào nói rằng: "ta đã sống 1 cuộc đời không uổng phí"... đó là hãy làm những gì con tim mình mách bảo, hãy tin yêu cuộc sống... biết vượt qua bản thân... và hãy đem yêu thương chia sẻ với mọi người... hãy biết quý trọng từng giây phút đang dần trôi qua... quý trọng sức khỏe của mình... và đừng bao giờ đánh giá một con người qua vẻ bề ngoài xấu hay đẹp, hay bằng của cải vật chất của họ... vì những thứ đó rồi cũng bị bụi thời gian xóa nhòa theo năm tháng... chỉ có sự chân thành, lòng yêu thương con người cùng tình yêu là còn mãi với thời gian...





Danh giá


Một Cõi Đi Về

Tra cứu thuật ngữ danh giá trong Google search rất khó. Mãi mới tìm ra trong tratu.soha.vn thì giải thích như sau: Danh: tiếng tăm; Danh giá: là sự coi trọng của xã hội, thường dựa trên địa vị, giá trị riêng của mỗi con người (tôi nghĩ cần thêm: mỗi tập thể, mỗi tổ chức).


Cụ Nguyễn Công Trứ ngay từ khi còn rất trẻ đã viết câu thơ nổi tiếng:
Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông.

Ngẫm ra, ý muốn được lưu danh cũng là thói thường của người đời vậy!

Thời Xuân Thu bên Trung Quốc, lý tưởng sống của tráng sĩ là được “lưu danh thiên cổ”. “Chính, tà” lúc ấy dường như khó có ranh giới rõ ràng. Sang nước Vệ mà vua Vệ không dùng thì người ta có thể bỏ sang nước Trần, nước Sái, dù các nước ấy đang đánh nhau. Kẻ sĩ chỉ cần lưu danh, và để danh của mình có thể lưu lại đời sau, người ta sẵn sàng trả cái giá cao nhất là mạng sống của mình, có khi còn là mạng sống của cả gia đình mình nữa. Đọc “Sử ký” (Tư Mã Thiên) hoặc “Đông Chu liệt quốc”, ta thấy những người lưu danh như thế thật là nhiều. Tư tưởng đó cũng đã tác động nhiều đến quan niệm sống của người Việt chúng ta.

Nhưng lịch sử đã ghi lại cũng có người sống không vì danh, mà vì những mục đích cao cả khác của mình. Rất nhiều thiên tài đã lưu danh sử sách nhờ những đóng góp to lớn của họ cho loài người. Nhưng dù muốn hay không, họ cũng đã phải trả giá cho cái danh mà xã hội giành cho họ. Có thiên tài nào được sống như một người thường đâu! Cả cuộc đời họ cống hiến cho sự nghiệp, không còn thời gian cho bản thân mình. Mà có lẽ, (theo tôi thiết nghĩ) hạnh phúc trọn vẹn ở đời chỉ có khi ta được sống cuộc sống bình thường nhất!

Người “danh giá” trước hết phải là người có “danh”, nhưng hình như cái “danh” nào cũng có “giá” của nó cả! Xem ra lẽ đời thật công bằng, nếu bạn là người danh giá, nghĩa là được mọi người vinh danh, thì cũng tức là bạn đã trả một cái giá nào đó mà nhiều khi không tự biết!

Đó là nói đến những cái danh thực mà người ta giành để tôn vinh cho những người đã hy sinh một phần hay cả cuộc sống của mình vì những người khác. Trong xã hội, còn nhiều cái “danh” khác, thường vẫn được gọi là “hư danh”, hoặc là những cái “danh” mà chủ nhân của nó biết rất rõ cái “giá” đã trả. Cái “giá” đó nhiều khi rất cụ thể, bằng tiền, hoặc bằng những thứ khác. Tôi không muốn nêu lên ví dụ, vì hai lý do. Một phần, cũng không mong chuốc lấy sự bực bội của ai đó. Phần nữa, vì chắc chắn ai trong các bạn cũng tìm ngay được quanh mình những ví dụ điển hình của việc mua danh! Đáng buồn là thế, vì đó là sự thật khá phổ biến của xã hội ta, khi mà trong khoa học, giáo dục, thể thao, trong nghệ thuật, trong chính trường,… đâu đâu cũng có kẻ bán người mua (từ đó phát sinh một thuật ngữ mới là CHẠY: chạy bệnh viện, chạy thầy, chạy thuốc, chạy trường, chạy lớp, chạy thầy, chạy bằng cấp, chạy chức, chạy án, chạy cả nghĩa địa). Mà hàng hoá ở đây lại là cái “danh”, và người nào mua được sẽ thành kẻ “danh giá” trong xã hội. “Danh” nào, “giá” ấy. Giá càng cao thì danh càng “oai”. Danh càng oai thì lợi càng nhiều. Bởi vậy nên nhiều người mới sẵn sàng bỏ giá cao cho cái “danh” của họ.

Dù sao, cũng vẫn còn may là “lẽ đời thật công bằng”. Nếu cái danh được trả giá bằng sự hy sinh những quyền lợi của cá nhân mình cho xã hội, thì cái danh ấy thật sự bền lâu. Còn cái “danh” mua được bằng “giá” nào đó, dù giá đắt hay giá hời, thì người mua được nó có còn là người “danh giá” nữa không? Không phải chờ đến khi họ hết quyền, hết lợi nhờ cái danh, mà ngay cả khi vừa mua xong danh, thì trong mắt xã hội, chẳng có cái “danh” nào kiểu đó mà người ta không định “giá” được!



Thế mới biết, không nghĩ đến danh mà thành danh thì cái danh ấy mới bền. Còn như làm đến “bậc thánh nhân” để “không lưu danh” thì thật khó quá!


BS Lê Trung Ngân

Về Đầu Trang Go down
leminh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Con rối – Cuộc đời   Mon Mar 11, 2013 6:50 pm



Con rối – Cuộc đời


Hà Huy Khoái


Cuối năm. Người người chạy đôn chạy đáo đi mua hàng giảm giá, đi biếu xén, về quê, thăm thú chùa chiền… Muốn tìm một góc tĩnh lặng, chợt nhớ câu thơ rất hay của Chế Lan Viên:

Lòng ta thành con rối
            Cho cuộc đời giật dây…

Nghe như một lời than. Như một lời “tổng kết” cho thân phận con người. Không phải riêng thân phận nhà thơ. Không phải chỉ thân phận con người thời nay. Là vĩnh cửu, thân phân con người - con rối.

Người “tầm thường” luôn là con rối của ai đó.

Bậc “cao nhân” không chịu làm con rối cho ai thì vẫn không thoát khỏi “cuộc đời giật dây”.

Như được giương lên làm ngọn cờ thì gió đến là phải bay. Mà cả khi không có gió cũng phải phất phơ, bởi “ta là ngọn cờ”!

Như “thần tượng” thì cứ phải lúc nào cũng trang nghiêm “như tượng”.

Như “sao giải trí” thì phải luôn tạo ra đủ trò nhí nhố, “đánh bóng”, để cho cuộc đời giải trí.

Như nhà thông thái đã ở ẩn trên núi ba năm thì ai hỏi gì cũng phải vừa quay đầu vào vách, vừa phán dăm ba điều vô nghĩa. Để có xẩy ra chuyện gì thì người ta cũng có cách lý giải!

Có những người không chịu làm con rối cho đời. Họ thích làm ngược. Người khác khen thì ta chê, người khác thích thì ta không thích. Cứ tưởng như thế là “khác đời”, thực ra hành động của họ cũng bị cuộc đời quyết định đấy thôi! Vẫn bị cuộc đời giật dây mà không tự biết.

Đến  những người có quyền lực tối cao – những ông Vua – thì như trong một bài hát nổi tiếng “Всё могут короли” của ca sĩ Alla Pugachova:

Các ông Vua có thể làm tất cả mọi điều
Số phận thế gian này nhiều khi do họ định đoạt
Chỉ có một điều không ông Vua nào làm được
Là lấy vợ vì tình yêu

Bởi thế,  dù thời nào thì cuộc đời vẫn cứ như là một sân khấu rối. Nên Balzac mới viết “La Comédie humaine” (Tấn trò đời), Thackeray mới nổi tiếng với “Vanity Fair” (Hội chợ phù hoa), và Tào Tuyết Cần mới bất tử với “Hồng Lâu mộng”.

Có lẽ người ta thích rối cũng vì trong tiềm thức có cái khát khao được trả thù cái sự đã phải làm con rối cho đời, nên giờ phải được làm kẻ “giật dây”! Phải chăng đó là lý do mà ở nhiều nước có những kiểu rối độc đáo lắm, như rối nước ở Việt Nam, rối bóng ở Indonesia,…

Cánh diều cắt đứt sợi dây thì không bay bổng được nữa. Con người muốn trở thành “nhân vật” của đời thì cứ phải chịu để Đời giật dây.

Đành thế. Nhưng thà là như Chế Lan Viên “cho cuộc đời giật dây”, chứ đừng để ai đó giật dây. Mà dù biết là khó, đôi khi vẫn nên cố gắng cắt đi vài sợi dây trói của đời.

Về Đầu Trang Go down
P-C
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời: Danh giá - Được mất - Cong Thẳng ...   Tue Oct 28, 2014 8:46 pm




Danh Vọng: Được và Mất

Là con người, ai cũng thích cái vẻ hào nhoáng và bóng bẩy. Phô diễn những thứ có khiến người ta thèm thuồng và ganh tỵ đến lóa mắt. Tôi cũng vậy, không nằm ngoài số đó.

Tôi thích nhìn những người xa lạ khoác lên mình vẻ bóng bẩy. Và thích những người lạ ngắm tôi với ánh mắt ganh tỵ hay đại khái là vẻ chỉn chu ngưỡng mộ.

Tất nhiên với người lạ thôi, và chỉ dừng lại với những người lạ, tôi xem họ là “kẻ xa lạ” nên mới làm thế. Còn với những người tôi quan tâm, tôi vẫn thích nhìn cái cái vẻ mộc mạc bình dị của họ, cái vẻ thân thiện đến mức yêu khôn tả xiết của họ. Tôi thương yêu họ nhiều hơn vì họ là chính họ, họ hoàn hảo trong trái tim tôi.

- Như ngôi nhà của tôi qua bao nhiêu năm vẫn không thay đổi hình dáng, nhưng tôi không thấy gì là buồn, vì nó chứa đựng cả tuổi thơ tôi.

- Như hình dáng ba mẹ tôi xấu xí theo năm tháng, còm cõi của 1 nông dân, tôi chưa bao giờ xấu hổ vì điều đó.

- Bạn bè tôi đôi lúc gặp tôi ăn mặc vội vã chưa kịp thay bộ đồ đi làm, nhưng tôi vẫn thích họ, vì tôi gọi họ là bạn.

- Người yêu tôi gặp tôi, trên một chiếc xe lâu năm hơn cả chiếc xe của tôi, nhưng nụ cười không bao giờ tắt, tôi yêu vì điều đó…

Dĩ nhiên, Trước những người thân, người yêu, người mà tôi quan tâm, tôi vẫn là tôi, mộc mạc, giản dị, gần gũi, đáng yêu xen chút chân thành trước mặt họ.



Và rồi một ngày, những người tôi xem là gia đình, người thân, người yêu, người tôi quan tâm phô diễn vẻ hào nhoáng trước mặt tôi. Khoe mẽ cái sĩ diện và hư danh ảo đó để tôi thấy. Đừng nghĩ tôi sẽ lé mắt, thích thú, ngưỡng mộ, hay yêu hơn, quan tâm hơn đâu, hay mê mệt những thứ họ đang cố gắng tạo ra cho thiên hạ thấy, cho cả tôi thấy, thì chỉ gây thêm khó chịu, nhức mắt hơn mà thôi... Và lúc đó, chỉ khiến tôi xem họ như người xa lạ không hơn không kém, hoặc họ tự biến mình thành người dưng trong mắt tôi.

Đã là những người mà tôi yêu quý, tôi đâu cần nhìn những thứ hư ảo như vậy, tôi cũng không nghĩ mình nghèo tới mức có thể xin xỏ ai một điều gì. Cái cần ở một người thân là trái tim, biết yêu thương, chia sẻ, và chân thành. Chỉ nhiêu đó thôi, bạn đã trở nên rất giàu có rồi. Không một sự bóng bẩy nào khiến bạn tỏa sáng hơn điều đó

Đôi khi tôi vẫn ước ao, mình có thể cho đi nhiều hơn, mà tôi thì không có nhiều tiền, nhưng điều tôi có thể cho mọi người đó là niềm vui, nụ cười, và sự thân thiện từ chính bản thân. Thật may đến giờ này, thật hiếm hoi có ai đó mắng mình chảnh, có lẽ đó là một đặc ân chăng.

- Chỉ chút tiền lì xì mừng tuổi một năm một lần, ba mẹ tôi đã vui như được tặng nguyên năm.

- Tôi nhớ chỉ có tặng một món quà nho nhỏ không đáng bao nhiêu tiền nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui của bà chị làm tôi vui thế nào.

- Tôi nhớ tôi chẳng có xu nào trong túi, mua đại một hộp sữa nho nhỏ tặng cháu, góp thêm một niềm vui.

- Tôi còn nhớ chỉ một miếng trái cây chưa tới 20k mang cho bà cô của mình, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc, thấy mình thật vui.

- Sinh nhật bạn, tôi viết nguyên một câu chúc bày tỏ tâm tư, thấy nó cảm ơn mà mình thấy vui thêm….


- Và tôi không bao giờ quên món quà mà tôi tặng người bạn tôi, họ chê món quà rẻ tiền so với những gì họ có và sở hữu.

- Tôi vẫn không quên sự thất vọng hoặc nói vài câu châm chọc của một vài người khi gặp lại tôi lại ăn mặc có thể TỒI TỆ HƠN CẢ SỰ TỒI TỆ.

- Tôi vẫn không quên một số chuyện xảy ra bên lề cuộc sống của tôi.

Không phải không quên rồi để sau này chứng minh cho họ thấy ngược lại, chỉ có điều, không quên để biết rằng, họ đã trở nên xa lạ với tôi và không còn là những người quan trọng nhất đối với tôi nữa.

Tiền bạc, địa vị, danh vọng, thứ tất cả mọi con người trên thế giới này đều đua nhau tìm kiếm và khẳng định vị trí trong xã hội. Tôi cũng thế. Và bạn có lẽ cũng như thế. Nhưng bạn hãy nhớ, chỉ chứng tỏ trước người xa lạ thôi nhé, và trước những người mà bạn thương yêu, hãy trút bỏ cái lớp bóng bẩy đó ra, cho họ thấy được trái tim nguyên vẹn sự chân thành, yêu thương và chia sẻ của bạn.

Đừng vì những thứ hư danh khiến người thân của bạn nhìn bạn bằng ánh mắt xa lạ hoặc tràn đầy nghi hoặc. Vì một khi hình ảnh tốt đẹp của bạn trong lòng họ mất đi rồi, sẽ khó tìm lại được.

(ST)



Về Đầu Trang Go down
NTcalman



Posts : 266
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời: Danh giá - Được mất - Cong Thẳng ...   Fri Jun 24, 2016 8:00 am




CHUYỆN ĐỜI CONG, THẲNG VÀ TRONG, ĐỤC…
           
Phạm Lưu Vũ

Trong kiệt tác kiếm hiệp kiêm chính trị cổ điển Tam quốc diễn nghĩa, La Quán Trung tiên sinh từng ca ngợi cây dâu cổ thụ mọc trong sân nhà anh thợ đóng dép Lưu Bị là linh mộc, là hiện thân của phong thủy, đến nỗi bịa ra một ông thầy, đi qua nhìn thấy cái cây ấy bèn phán: “Cây dâu này mọc thẳng tắp, tán xoè như cái ô. Nhà ở dưới gốc cây này ắt sinh quý nhân“. Quý nhân ấy chẳng phải Lưu Huyền Đức thì còn ai vào đây nữa. Cây dâu đó là cái ô Trời, là bản mệnh sự nghiệp của Lưu Bị sau này. Quả là về sau, Lưu Bị nhờ có cái bản mệnh ấy mà gặp được khối người ngay thẳng. Trong số đó, người quan trọng số 1 phải kể đến là vị quân sư Gia Cát Lượng (Khổng Minh).
Thế nhưng La Quán Trung tiên sinh đã “lờ“ đi không chép việc cái “ô“ vĩ đại ấy rồi cũng đến lúc đổ kềnh. Số là một hôm, trời nổi bão giông. Cây dâu cổ thụ bỗng nghiêng ngả, quay cuồng rồi đổ sập xuống, đè nát đúng bàn thờ nhà Lưu Bị. Lúc ấy Lưu Bị đã lên ngôi hoàng đế bên đất Thục. Giá như ông thầy kia lại nhìn thấy, chắc thể nào cũng bảo vị quý nhân nhà này có nhẽ sắp đến lúc… toi. Quả nhiên một thời gian ngắn sau đó, Thục chủ Lưu Bị gặp hạn ở thành Bạch Đế rồi “toi“ luôn tại đó. Trước khi chết, ngài không ngại nước Ngụy của Tào Tháo, cũng chẳng thèm ngại nước Ngô của Tôn Quyền. Ngài chỉ ngại mỗi… quân sư Khổng Minh mà thôi. Vì thế ngài đã phải triệu Khổng Minh đến tận giường bệnh mà chơi bài ngửa, tiếng là gửi gắm con côi, song lại “thòng“ một câu rùng rợn rằng nếu nó bất tài, thì hay là ông thay nó, làm chủ quách nước Thục đi!

Lưu Bị nói thế là có ý muốn “đe“ Khổng Minh, rằng ta biết tỏng ông là người như thế nào rồi. Trước khi gặp ta, ông có tiếng là một người ngay thẳng. Ông bắt ta phải ba lần hạ cố mới chịu ra, giả vờ không thèm màng đến danh vọng. Có thật ông không thèm màng danh vọng? Sao ở lều tranh mà ông theo dõi việc thiên hạ kĩ thế? Lại còn lặn lội đi gài sẵn “thạch trận“ ở những đâu đâu. Giờ ta mới biết ông rất có tài ảo thuật, dễ dàng mê hoặc được lòng ngưỡng mộ của thiên hạ không chỉ trong một vài đời. Ông mẹo vặt có thừa, song bụng dạ lại hẹp hòi. Trong thiên hạ, bất cứ ai tài hơn, ông cũng tìm cách chiêu nạp về rồi nghĩ kế trừ đi. Đã mượn tay Trương Nhiệm giết ngóm một Bàng Thống ngây thơ cả tin, kẻ “học giỏi gấp mười ông“ (ý này do chính ông từng nói ra), lại còn định chém Ngụy Diên ngay trước mắt ta. Ham hố danh tiếng như ông thì sau khi ta chết đi rồi, dẫu có làm chuyện thoán nghịch cũng chẳng có gì lạ…
Khổng Minh lúc đó sợ toát mồ hôi, vội vàng sụp xuống dập đầu thề lấy thề để (thề cá trê chui ống). Màn chơi bài ngửa này tuy chỉ có Lưu Bị và Khổng Minh biết, song khó mà che được cặp mắt thế gian.

La Quán Trung về sau nhân đó cũng “lờ“ đi cho văn vẻ sạch sẽ, sử sách trơn tru. Ấy là cái truyền thống chép sử xưa nay nó thế. Sử sách vốn chỉ ưa chép những chỗ thơm mà giấu nhẹm đi chỗ thối. Và La Quán Trung đã tỏ ra là một người chép sử khéo, song lại là một tay kể chuyện tồi, bởi ông vẫn để lộ những chỗ thối của lịch sử ra.
Lưu Huyền Đức quả có con mắt tinh đời. Về sau, chỉ vì ghen tài mà Khổng Minh đã quyết không thực hiện diệu kế của Ngụy Diên, lại còn dùng lời lẽ ngụy biện để chê bai, dè bỉu. Rốt cuộc cả 6 lần đem binh ra Kì sơn đều công cốc, đến nỗi thân phải bỏ ở gò Ngũ Trượng. Thế mà trước khi chết vẫn còn nghĩ kế để giết Ngụy Diên cho bằng được. Vị quân sư ngay thẳng ấy thù dai hay sợ Ngụy Diên sau này được đắc dụng thì sẽ thành công hơn mình? Vì thân mà hy sinh béng cả cơ nghiệp của chúa như thế, chẳng trách nước Thục do Lưu Bị tốn công gây dựng chẳng bao lâu cũng mất toi về tay cha con Tư Mã Ý, không để lại được chút hơi hám gì. 




Vậy thì cái điềm cây dâu cổ thụ kia bị đổ, làm nát cả bàn thờ nhà Lưu Bị quả là nghiệm lắm. “Mệnh“ trời quả không thể xem thường. Tuy thế, song những màn “ảo thuật,“ những “mẹo“ vặt của Khổng Minh vẫn được người đời thích thú, tôn sùng, đã lưu truyền được danh tiếng lẫy lừng của ông cho đến tận bây giờ. Danh tiếng ấy bao đời nay át cả Lưu Bị, đến mức bất cứ ai nghe thấy cũng phải trợn mắt thán phục. Thế thì có thể nói rằng Khổng Minh mới chính là người đã “vớ“ được Lưu Bị, còn Lưu Bị, là người đã “vớ“ phải Khổng Minh vậy.
Tóm lại, việc đời thường tuân theo quy luật quân tử khởi xướng, tiểu nhân a dua, quân tử thiệt thân, tiểu nhân thủ lợi. Cho nên cái triết lý “đầu voi đuôi chuột“ dẫu chẳng ra gì, vẫn luôn tỏ ra đúng với mọi thời đại. Cái “ô Trời“ ấy ở nhà Lưu Bị ban đầu dẫu có mang cái “lý“ của một “con voi,“ thì cuối cùng, “con voi“ ấy vẫn phải có lúc đổ kềnh. Và một khi nó đã đổ, thì kết quả bao giờ cũng vô cùng thảm hại.

Việc của Trời Đất còn như thế, huống hồ là việc của con người. Một cây cổ thụ còn như vậy, huống chi những loài cỏ lác. Vậy mà có kẻ vẫn còn muốn bền vững muôn năm? Có biết đâu rằng cái tử tế mãi chính là cái đáng nghi nhất trên đời. Cứ xem những sự khởi đầu và kết thúc của mọi cuộc đổi thay trên thế gian này thì biết. Sự thật rốt cuộc chẳng mang tí dáng dấp nào của những bản tuyên ngôn kinh điển viển vông. Tuy rằng cây dâu kia ở nhà Lưu Bị (có vẻ) chẳng liên quan gì đến Khổng Minh.
Song việc mọc thẳng của nó hóa ra lại là một cái “triệu“ bất tường.  Thật chẳng biết rồi nó sẽ đổ về phía nào để mà đề phòng vậy. Giá như nó đừng đứng thẳng, mà cứ cong hẳn về một phía, để ông cha Lưu Bị cất nhà ở bên phía ngược lại, thì bàn thờ nhà ông đâu đến nỗi bị đập nát, và duyên trời biết đâu đã chẳng dun rủi cho ông gặp phải con người cũng có tiếng ngay thẳng là Khổng Minh? Tưởng gặp phúc mà thành ra vô phúc, tưởng kì duyên mà lại hóa  vô duyên. Chắc chỉ có giời mới đùa nổi kiểu ấy. Trên đời, có ai lại ngu đến mức không tự nhận mình là người ngay thẳng, nhất là những hạng được coi là kẻ sĩ. Thế nhưng so với cái trò đùa ghê gớm ấy của cơ trời, thì sự dối trá kinh niên của con người xem ra chẳng thấm tháp vào đâu.

Ấy là chuyện cong, thẳng.




Thế còn chuyện trong, đục… thì như thế nào?

Có một vị hoàng đế (mà người viết không nhớ rõ cụ thể là ai), vốn được các bầy tôi, lâu la xưng tụng là bậc thánh, đạo đức trong vắt như pha lê, không hề gợn chút dơ đục nào của cuộc đời. Một hôm cải trang vi hành (tất nhiên ngài sẽ đến lầu xanh. Bởi lầu xanh bao giờ cũng là đích cuối cùng của mọi cuộc vi hành trên thế gian này), ngài vớ được một cô gái đẹp lắm, mắt liếc như thu ba, thân hình ngon như đùi gà rán. Bèn tán tỉnh rồi đưa nhau vào phòng trọ. Lâu lắm rồi hoàng đế mới được một phen thỏa chí mày mò trên thân xác của một ả thần dân như vậy. Đang lúc hứng đến cao trào, vị hoàng đế bỗng buột mồm ngôn ra một lời dạy mà các thần dân của ngài ai ai cũng thuộc lòng từ thuở lên ba.
Ngay lập tức, cô gái kia phát hiện ra chân tướng của ngài và kiên quyết cự tuyệt. Ngài năn nỉ thế nào cũng vô ích. Đành tiếc nuối nuốt nước bọt, mặc quần áo vào rồi than thở, rằng giá ta đừng mang tiếng là một kẻ đạo đức trong suốt như pha lê thì có phải đỡ thiệt thòi. Đằng này… Té ra lũ bầy tôi kia sở dĩ xưng tụng ta như thế đâu phải vì chúng yêu ta, mà chính vì cái lợi ích của chúng…

Sách Phật kể rằng trong một kiếp, Đề Bà Đạt Đa và Phật cùng đầu thai làm con cá chép. Con cá chép là Đề Bà Đạt Đa chỉ thích bơi vào chỗ dòng nước trong vắt để phô bày cái hình dáng tuyệt đẹp của mình. Những giống xấu xí khác như cá mại, cá mè, cả lũ đòng đong cân cấn cứ rùng rùng bám theo, vừa bơi vừa luôn miệng trầm trồ. Trái lại, con cá chép là Phật thì chỉ luẩn quẩn trong những chỗ nước đục, chẳng con nào thèm để ý tới làm gì. Một bữa có con chim bói cá đậu trên cây nhòm xuống. Trong làn nước trong vắt, nó nom rõ con cá chép Đề Bà Đạt Đa, liền lao xuống đớp gọn rồi nuốt chửng vào bụng.
Đề Bà Đạt Đa chui vào bụng con bói cá, chẳng bao lâu bị nó tiêu hóa, biến thành một cục phân. Con bói cá bay qua sông, ỉa cục phân đó xuống giữa đàn cá vẫn thường bơi theo Đề Bà Đạt Đa khi trước. Lập tức, từ cá mại, cá mè đến lũ đòng đong cân cấn đều tỏ ra hết sức ghê tởm. Con nào con nấy vội cố hết sức bơi vào chỗ nước đục để lẩn trốn.

Sau đây là mẩu đối thoại giữa cục phân Đề Bà Đạt Đa và Phật:
“Ngài thấy tôi bây giờ so với trước thế nào?“   - Cục phân hỏi.
“Không khác gì cả“ – Phật trả lời.
“Thế tại sao lũ mạt hạng kia giờ lại xa lánh tôi?“   - Cục phân hỏi tiếp.
“Bởi bây giờ chúng mới nhìn rõ ngài thực ra là cái gì“ – Phật trả lời.
“Ôi! Giá như ta đừng chọn chỗ nước trong“ – Cục phân than thở.

Câu chuyện chỉ đơn giản thế. Vậy mà có một số học thuyết rất đứng đắn đã căn cứ vào đó để chứng minh một cách đầy thuyết phục, rằng Đề Bà Đạt Đa nếu không là thủy tổ của cả loài người nói chung, thì ít nhất cũng là thủy tổ của cái giống mũi tẹt da vàng.

Chuyện khác: trong một lần giảng giáo lý Đại thừa, một vị Tổ của thiền tông kể rằng kiếp trước ông từng là một con sáo. Một bữa đang bay lượn, chợt bắt gặp một quả bầu rất to. Bèn khoét một lỗ rồi chui vào. Bảy bảy bốn chín ngày nằm trong đó, chén hết già nửa ruột bầu thì bỗng ngộ ra ba nghìn thế giới. Mừng vì đắc đạo, vị thiền sư (con sáo) bèn chui ra khỏi quả bầu rồi bay mãi, bay mãi… Bầu trời trước mắt ông như khác hẳn, rộng bao la và thơm ngát mùi hương. Tất cả, từ một sợi lông cho đến những quả núi, cánh rừng… đều được thu vào cặp mắt chỉ bé bằng hai hạt tấm của ông. Mới hay sự đắc đạo là vô cùng thỏa chí. Có lẽ ông sẽ bay mãi như thế, tự do tự tại, như lai như ý không gì câu thúc, không cần phải xác định phương hướng… nếu ông không vô tình bay qua một dòng suối. Dòng suối trong veo, nhìn thấu tận đáy. Nước suối ấy có thể rửa sạch mọi thứ. Có ai ngờ nó lại “rửa“ luôn cả cái tâm Phật vừa mới được nhen nhúm trong ông. Soi mình xuống dưới, thiền sư bỗng thấy mình rõ ràng đang là một… con nhặng. Vậy mà vẫn không hề kinh ngạc (đã là thiền sư thì không bao giờ kinh ngạc). Có điều đôi cánh của con nhặng lúc đó dường như cứ bị hút về một phương nào đấy không thể cưỡng nổi. Lại bay mãi, bay mãi… Cuối cùng té ra ông lại trở về đúng cái quả bầu ấy. Bấy giờ nó đã thối nhủn từ bao giờ. Con nhặng là ông bị cái mùi thối ấy hấp dẫn, lập tức lao vào thò vòi ra hút lấy hút để… Thế là toi một kiếp tu hành. Toi từ lúc nào?
Thiền sư hỏi rồi tự trả lời:
Không phải vì ông hút phải cái thứ ruột bầu thối tha ấy. Mà toi vào đúng cái lúc ông thấy mình là một con nhặng. Kể đến đây, thiền sư chép miệng: giá như dòng suối kia đừng có trong vắt như thế, mà nó đục ngầu, thì ông đã đắc đạo ngay từ kiếp đó rồi. Và câu chuyện ấy đã giải thích tại sao con người hiện đại ngày nay không thể trở thành thiền sư.

Cũng vẫn vị Tổ ấy, một hôm muốn truyền lại y bát, bèn hỏi đệ tử thứ nhất:
“Trước mắt con là hai cốc nước, một trong, một đục. Con chọn cốc nào?“.
Đệ tử thứ nhất trả lời:
“Con chọn cốc nước trong“.
Sư nhắm mắt không nói gì. Để tử thứ nhất lui ra. Đệ tử thứ hai vào.
Thiền sư vẫn hỏi câu ấy. Đệ tử thứ hai trả lời:
“Con chọn cốc nước đục“.
Sư lại nhắm mắt không nói gì. Đến lượt đệ tử thứ ba.
Nghe xong câu hỏi, đệ tử thứ ba lặng im hồi lâu. Sư hỏi:
“Sao con không trả lời?“.
Đệ tử thứ ba bảo:
“Con không thể nào phân biệt được thế nào là trong, thế nào là đục…“
Sư liền trao ngay y bát.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời: Danh giá - Được mất - Cong Thẳng ...   

Về Đầu Trang Go down
 
Chuyện đời: Danh giá - Được mất - Cong Thẳng ...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Sưu Tầm, Lượm Lặt-
Chuyển đến