Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Latest topics
November 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Xót xa dâu Việt xứ người

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
P-C
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Xót xa dâu Việt xứ người   Wed Mar 13, 2013 12:41 pm

Xót xa dâu Việt xứ người


(Trái hay phải)-“Theo hãng thông tấn Yonhap của Hàn Quốc, một phụ nữ Việt Nam lấy chồng Hàn, đã ôm hai con nhảy lầu tự tử hôm 23/11/2012. Ba mẹ con chết ngay tại chỗ”. Dòng tin chạy khắp trên các báo khiến lòng tôi quặn lên một nỗi xót xa.




Các cô gái Việt xếp hàng để được đàn ông Hàn Quốc tuyển chọn

Thương người phụ nữ 27 tuổi và hai đứa con, một bé gái 7 tuổi và bé trai 3 tuổi, không biết vì bi kịch thế nào mà phải chọn một kết thúc đau lòng và oan uổng như vậy. Ở Việt Nam, chắc chắn sẽ có một gia đình đang đảo điên và chết ngất vì chỉ trong phút chốc, đứa con gái và hai đứa cháu ngoại bé bỏng đã không bao giờ gặp nữa.

Tôi thương người phụ nữ chưa biết mặt biết tên ấy vô cùng. Bên người chồng hơn mình tới 20 tuổi, cô đã có 8 năm cuộc sống gia đình, có tới 2 đứa con, vậy mà không hiểu vì sao, cô không thể chịu đựng tiếp vì cuộc sống của con, đành phải chọn một dấu chấm hết thương tâm đến vậy.

8 năm ấy, hẳn là niềm vui thì ít mà nỗi đắng cay đọa đày thì nhiều. Phụ nữ đi làm dâu ít nhiều đã chịu áp lực, làm dâu nơi xứ người, tiếng không biết, bơ vơ nơi xứ lạ, không người thân, một xã hội khác biệt, bảo sao nhiều người phải chọn những cái chết bi thương khi bế tắc, cùng quẫn.

Tin tức về những cô dâu Việt ở xứ người bị chồng giết, bị nhà chồng bạo hành tới mức phải chọn cái chết để giải thoát lâu lâu lại thổi bùng sự phẫn nộ và xót thương trong dư luận. Rồi cũng lại thế thôi. Và ngày mai, lại vẫn lũ lượt những cô gái quê sắp hàng dài, thậm chí khỏa thân để cho đàn ông xứ khác đến chọn làm vợ, để người ta chỉ chỏ, vạch vòi lên cơ thể mình như một phiên chợ mua bán gia súc.

Tổng hợp số liệu từ các sở tư pháp cho thấy, từ năm 2006 đến nay, tại đồng bằng sông Cửu Long có đến 70.000 cô gái lấy chồng Đài Loan và Hàn Quốc. Chỉ riêng ở Hàn Quốc, con số phụ nữ Việt làm dâu đã lên tới 45.000 người, chưa kể những quốc gia khác, tổng cộng lại, con số này còn lớn tới đâu.

Hãy tưởng tượng, mỗi cô dâu là một “núm ruột” của bà mẹ Việt Nam, thì rải rác trên khắp thế giới, có bao nhiêu “núm ruột” như thế, bị bứt khỏi gốc rễ quê hương, để phó thác đời mình nơi xứ lạ, cho một gia đình nào đấy định đoạt. Thấm thía biết bao câu ca: “Thân em như hạt mưa sa/Hạt rơi giếng ngọc, hạt ra ruộng cày”.

Biết bao nhiêu em gái quê mới lớn lên, học hành không đến đầu đến đũa, xem mấy bộ phim Hàn, tưởng rằng sang đó, đời mình sẽ sướng như tiên, vậy là hăm hở gật đầu cho người ta làm mai đi lấy chồng Hàn. Đến lúc khoác lên người chiếc áo cô dâu mới biết, đời không như là mơ. Có những đám cưới trừ chi phí tổ chức, mối mai xong, em gái đưa về cho cha mẹ được vỏn vẹn 5 triệu đồng, rồi cất bước ly hương.

Có người cha, người mẹ nào hạnh phúc, sung sướng khi “bán” đứa con mình rứt ruột đẻ ra và nuôi nấng chăm bẵm bao ngày để lấy 5 triệu đồng không? Con đi làm dâu xứ người như dốc cả cuộc đời vào một canh bạc lớn, may ra thì được hạnh phúc, còn rủi thì mất con, mà từ trước tới nay, số phận các cô dâu Việt nơi xứ người thường may ít rủi nhiều.

Chung quy cũng chỉ tại cái nghèo, nghèo truyền kiếp từ đời ông cha, bố mẹ, để rồi nhiều cô gái phải chọn cách “đổi đời” đầy may rủi và đắng cay như vậy. Để một đất nước mỗi năm có hàng ngàn cô gái quê mới lớn phải cất bước đi lấy chồng xứ khác với giấc mơ “đổi đời” như vậy, những người có trách nhiệm cũng phải thấy “làm sao” mới phải chứ?

Nếu các em được học hành, được giáo dục đủ đầy, được nhìn thấy một tương lai tươi đẹp ngay trên chính quê hương mình, các em liệu có buộc phải nhắm mắt đưa chân thế không?

Mỗi ngày, báo chí lại đưa tin, cô dâu Việt ở nước A, nước B bị bạo hành, bị giết chết, bị buộc phải ôm theo cả con nhảy lầu tự tử, người có trách nhiệm trong nước liệu có thấy đắng lòng?

Chúng ta chung chữ “đồng bào”, mỗi khi nghe tin có người Việt mình bị đày đọa, bị chà đạp, bị coi rẻ ở xứ người, tim đã thấy nhói đau nữa là biết chuyện họ bị giết hay phải tự tìm đường đến cái chết. Ước sao có một bà mẹ Việt Nam đủ vĩ đại và giàu có để cất lên tiếng gọi: “Các con hãy về đây, đừng đi đâu nữa cả, dẫu nghèo thì mẹ con mình cũng cố rau cháo nuôi nhau”.

Thương cô dâu Việt nơi xứ người, thương cho đất nước mình- một bà mẹ nghèo khó phải nhắm mắt trước cảnh con cái lũ lượt cất bước tha hương trăm ngả như vậy. Nghe tin dữ xảy đến với con cái mình, không biết có ai thấy “máu chảy ruột mềm”, “dạ xót lòng đau”?

Mi An

***

Cô dâu Việt ôm hai con nhảy lầu vì bị bạo hành


Trước khi tự tử, Phương gọi điện về Việt Nam than khóc với mẹ, nói muốn ly dị vì chồng hay ghen vô cớ, đánh vợ không tiếc tay. Trong thư tuyệt mệnh, lý do bị bạo hành đã được người mẹ ôm hai con nhảy lầu đề cập.


Cô dâu Phương bên người chồng Hàn Quốc vào 8 năm trước. Ảnh gia đình cung cấp

Ngày 24/11/2012, gia đình ông Võ Văn Rô (ấp Hòa Qưới, xã Hòa An, Phụng Hiêp, Hậu Giang) rời quê lên TP HCM làm thủ tục sang Hàn Quốc nhận thi thể con gái Võ Thị Minh Phương theo ước nguyện của người chết để lại trong thư tuyệt mệnh.

Tối 23/11, gia đình ông được nhà chức trách ở Hàn Quốc thông báo Phương đã ôm hai con nhảy từ tầng 18 của tòa chung cư ở thành phố Busan vào trưa cùng ngày. Cả ba mẹ con chết thảm. Chồng cô, Kim Yeong Hwa, công nhân nhà máy phụ tùng xe ôtô ở thành phố, đang bị cảnh sát thẩm vấn để làm rõ nguyên nhân cái chết của vợ.

Tại quê nhà, trao đổi với VnExpress, anh chị của Phương cho biết gần 10 năm trước em gái út của họ lên lên TP HCM, nghe lời bạn bè tham gia buổi "xem mắt" của những người đàn ông ngoại quốc. Cô về nhà xin cha mẹ cho kết hôn với Kim Yeong Hwa, lớn hơn gần 20 tuổi.

Mặc mọi lời phản đối, Phương quyết sang Hàn Quốc làm vợ Kim Yeong Hwa dù hai người gặp nhau mới được một tuần. Hôm đó là một ngày đầu năm 2004.

Một năm sau, Phương sinh bé gái kháu khỉnh. Khi con cứng cáp, người mẹ trẻ đi học tiếng Hàn và được chồng xin cho vào làm việc ở công ty gần nhà. Có lương, Phương không phải xin tiền chồng để tiêu xài mà còn dành dụm gửi về cho người thân ở Hậu Giang.


Hai đứa con Phương ôm theo lúc nhảy lầu từ tầng 18. Ảnh gia đình cung cấp

Năm 2010, Phương sinh tiếp bé trai. Cô đón cha mẹ sang Hàn Quốc thăm cháu ngoại, gặp gỡ sui gia. Thấy cuộc sống của con, vợ chồng ông Rô cũng an lòng. Nhưng vài tháng sau đó, Phương gọi điện về than khóc với mẹ, nói muốn ly dị vì chồng hay ghen vô cớ và đánh vợ không thương tiếc.

Nhiều lần, vợ chồng ông Rô khuyên con cố hàn gắn hạnh phúc, giải thích cho Kim Yeong Hwa hiểu sự yêu thương của vợ đều dành hết cho chồng với hai con. Dù vậy, gần đây ông bà luôn lo lắng cuộc sống của con gái sẽ có kết cục không tốt sau cuộc tình chớp nhoáng gần chục năm trước. Và điều không ai muốn đã xảy đến khi tối hôm qua gia đình họ nhận được hung tin.

Trong thông báo gửi về cho gia đình Phương, nhà chức trách Hàn Quốc cho hay cảnh sát đã tìm thấy thư tuyệt mệnh của cô dâu Việt 28 tuổi này.

Qua bức thư bằng tiếng Việt, Phương cho biết quyết định chấm dứt cuộc sống do không chịu nổi những trận bạo hành của chồng. "Tôi phải chọn cái chết vì người chồng hay ghen tuông và đánh đập tôi. Tôi xin lỗi ba mẹ. Tôi cũng mong trong những năm chung sống, nếu có gì thiếu sót mong anh bỏ qua", cô viết.

Tiên Kim - Thiên Phước
Về Đầu Trang Go down
ngodong
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Xót xa dâu Việt xứ người   Tue Jun 23, 2015 2:38 pm



Chuyện về một cô gái... (lấy chồng Đài Loan)

Trần Đăng -
Thứ Hai, ngày 22 tháng 6 năm 2015

Tôi vẫn thường lân la đến các trụ sở Tòa án cấp huyện, cấp tỉnh, chỉ để xem lịch xét xử trong tuần, trong tháng. Mục đích của tôi là tìm một vài để tài để viết cho một tờ báo tỉnh lẻ.

Một lần, tôi trông thấy một thanh niên. Nhìn sơ qua là biết anh đã bị viêm màng não từ thuở nhỏ. Cặp mắt anh vô hồn, miệng mấp máy những câu vô nghĩa và tay chân cứ động đậy vô thức. Anh ngồi trên chiếc xe lăn, do một người đàn bà có đôi mắt ti hí đẩy đi. Hỏi người thư ký phiên tòa mới biết. Anh là người Đài Loan, đến Tòa để tham dự phiên xét xử vụ ly hôn giữa anh và vợ, một cô gái Việt Nam.

Tôi thắc mắc: - Luật pháp Việt Nam đâu cho phép người tâm thần kết hôn. Hơn nữa, đây là một vụ hôn nhân có yếu tố nước ngoài, phải do Chủ tịch UBND tỉnh ký giấy kết hôn mới hợp pháp. Vậy mà tại sao... Bà thư ký phiên tòa lườm tôi một cái sắc lẻm để ngắt ngang câu hỏi, rồi buông ra một câu nói rất lạnh lùng. - Chuyện đó là do cấp trên quyết, ông là nhà báo nên giữ mồm giữ miệng.

Tôi chợt nhớ tới câu nói của ông Thường vụ Tỉnh ủy, phụ trách Ban Tuyên Giáo: "Không phải sự thật nào cũng viết báo". Nên tôi biết phải làm gì để không làm cho "bầu trời chính trị ở Việt Nam không trở nên xám xịt". Nhưng tôi vẫn tò mò vì sao họ phải ly hôn, nên bước vào phòng xử án để dự khán.

Cô vợ tên là Mai (tôi đã đổi tên thật của cô ta, để tôn trọng vong hồn của một người đã khuất). Số phận Mai giống như nàng Kiều của thời đại năm 2000. Nhà nghèo, Mai phải đi lấy một người chồng nước ngoài, để cho gia đình được đổi đời. Cho dù biết rất rõ, người chồng tương lai đang sống như một người điên dại và hoàn toàn bất lực về sinh lý. Vai trò của Mai ở xứ người không khác gì một bảo mẫu chăm sóc người bệnh tâm thần. Tôi nhìn Mai đang đứng gần người chồng cứ lắc lư cái đầu, hai bàn tay cà kheo của anh ta hết giơ tên trời, rồi lại chỉ xuống đất. Hai con ngươi trong đôi mắt vô thần mắt hết lác (lé) ra ngoài, sau đó chụm vào gần nhau một cách tài tình đến mức người bình thường không thể nào bắt chước được.

Trong khi đó, Mai - một cô gái có thân hình nhỏ nhắn, một gương mặt trái xoan, nước da bánh mật. Đó là vẻ đẹp "hương đồng gió nội" của các cô gái vùng sông nước Miền Tây Nam bộ.

Hồi nhỏ, tôi vẫn thường hay nghe mẹ tôi hát ru cho em tôi ngủ: Ầu ơ... má ơi đừng gả con xa. Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu?!
Còn đối với cụ Nguyễn Du trong câu chuyện Đoạn Trường Tân Thanh, ngay từ những câu dạo đầu cũng phải thốt lên: Lạ gì bỉ sắc tư phong Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.

Nét đẹp của Mai không qua nổi cặp mắt tinh đời của cha chồng. Ông biết rằng đứa con tật nguyền của mình không thể nào thực hiện chức năng của người chồng. Vì thế, ông lén lút vào phòng con dâu để không hoài của. Còn Mai phải âm thầm chịu đựng để cứu cái gia đình túng thiếu ở quê nhà xa tít.

Một hôm, người mẹ chồng của Mai bất ngờ vào phòng con trai và tận mắt chứng kiến cái cảnh cha chồng nàng dâu trên giường trong tư thế không một mảnh vải che thân. Bà đã nổi điên. Phiên tòa xử vụ ly hôn lần đó là theo kế hoạch của bà mẹ chồng. Một là để cắt đứt mối quan hệ loạn luân của cha chồng nàng dâu, hai là đuổi cổ con đĩ về Việt Nam mà không phải phân chia tài sản.



Như thường lệ, tôi vẫn lân la đến các trụ sở Tòa án để săn tin. Được biết tại xã X, một xã giáp biên với Campuchia sắp đưa ra xét xử một vụ án "Lây truyền HIV cho người khác" theo Điều 117 của Bộ Luật hình sự. Đến nơi, tôi tá hỏa vì người đứng trước vành móng ngựa lại là Mai.

Sau khi ly dị chồng, cô không dám về nhà vì sợ tai tiếng. Cô đành phải lên vùng biên giới để hành nghề bán bia ôm, kiêm luôn nghề bán dâm. Người mua dâm thường là những người bên kia biên giới. Nghề này đôi khi cũng túng thiếu, nên thỉnh thoảng Mai về tỉnh, vào bệnh viện để bán máu. Một ngày kia, sau khi xét nghiệm máu, người ta đã thông báo cho Mai biết: Cô đã bị nhiễm HIV.

Chán đời, cô sử dụng cái vốn trời cho của mình một cách hợt, buông thả: Một chầu nhậu cũng cho, một bát phở cũng cho, thậm chí cho không chỉ vì ông ấy có chức có quyền ở địa phương.

Tại phiên tòa, trong phần thẩm vấn, vị Hội thẩm nhân dân đặt ra một câu hỏi hết sức ngu ngốc: - Tại sao bị cáo biết mình bị nhiễm HIV mà vẫn cố tình lây nhiễm cho người khác, trong đó có cả đảng viên, cán bộ xã ấp?

Thế là Mai bị tuyên án 5 năm tù. Có lẽ cô cũng không buồn vì án này vẫn còn nhẹ so với án tử đang treo lơ lửng trên đầu cô bởi triệu chứng căn bệnh SIDA ngày càng rõ dần.



Mấy năm sau. Tôi về Bạc Liêu và được mấy anh bạn đồng nghiệp thết đãi ở Nhà hàng công tử Bạc Liêu. Một đám ma buồn ngang qua. Mấy ông bạn nhanh nhảu, chứng tỏ thạo tin. - Chết vì SIDA đó! Hồi trước gia đình, giòng họ bà này giàu lắm, địa chủ mà! Cháu ba đời của công tử Bạc Liêu. Sau giải phóng, ông già của bà này là trung úy lính Sài Gòn, phải đi học tập cải tạo, rồi chết trong rừng. Mấy chục mẫu ruộng bị nhà nước tịch thu trong đợt cải tạo nông nghiệp ở Miền Nam. Thành ra, đang giàu trở thành nghèo rớt mùng tơi. Nghe lời thiên hạ! Bả lấy một thằng khùng ở Đài Loan để có ba ngàn đô cứu cái gia cảnh đang lâm vô cảnh bần cùng.

Tôi chợt bán tín, bán nghi lao ra xem cái cảnh đưa đám ma. Di ảnh người chết rõ ràng là Mai. Tôi lặng người một lát. Sau đó tôi quay vô đám nhậu và uống nhiều đến mức mấy thằng bạn đồng nghiệp phải bái sư.

*

Tổng Biên tập mời tôi lên phòng ông và trả lại bản thảo. Mắt ông đo đỏ, ươn ướt: - Bài này không đăng được, anh hiểu rồi đó! Tôi vác bản thảo về nhà để lên bàn, rồi thắp một nén hương. Đợi cho nhang tàn, tôi đốt bản thảo và lầm thầm mấy câu: - Mai ơi! Đây chỉ là một chút lòng thành với em. Ở suối vàng, mong em thảnh thơi. Mai mốt có đầu thai, em nên chọn những gia đình có công với cách mạng để mà sinh ra. Còn anh, chỉ làm bổn phận của một người cầm bút.

Một thời gian sau, tôi trả Thẻ nhà báo, trả thẻ hội viên Hội nhà báo để cho lòng được thanh thản.

TRẦN ĐẶNG


Về Đầu Trang Go down
 
Xót xa dâu Việt xứ người
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Người và Việc :: Người xấu, việc xấu-
Chuyển đến