Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
thanh phung thuy HUNG viet nguoi nhung Ngày NHẬT sinh rang quan mien Thầy nguyen ngoc trai cuoc nghe tien nghia huyen thang lang cong pham
Latest topics
February 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728     
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 MÀY BẢO TAO QUÊN SAO? Thơ Chu Tất Tiến

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
thanhdo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: MÀY BẢO TAO QUÊN SAO? Thơ Chu Tất Tiến   Wed Apr 10, 2013 6:20 pm

      
MÀY BẢO TAO QUÊN SAO? (1)


      
        Cứ đến tháng Tư, lại nghe tíêng thét gào
        Tiếng phẫn nộ của muôn ngàn dũng sĩ
        Đã tuẫn tiết cho quê huơng kỳ vỹ
        Giòng máu tuôn trên khắp nẻo quê huơng
        Thân một nơi, đầu một nẻo, đoạn truờng
        Súng gẫy, gươm cong, ngựa da còn bọc
        Lá cờ kia một thời ngang dọc
        Đã lắt lay trên trận địa mênh mông
        Giờ nơi đâu, hồn đang hiện trên không?
        Hay ở lại chốn rau chôn, rốn cắt?
        Làm những ngọn lửa không bao giờ tắt
        Bảo vệ đất đai Tiên Tổ truyền đời
        Mày bảo tao quên sao?
        Cả trăm ngàn anh em giờ vất vưởng chợ đời
        Thân dị dạng, tay què, chân gẫy
        Thằng Trương gàn, chuyên viên súng máy
        Vẫn cuời vang bên lằn đạn oang oang
        Giờ lắt lay, khàn giọng với cây đàn
        Hát phố chợ : Xuân này con không về nghe, mẹ!
        Thằng Tùng đen, một thời oai vệ
        Súng bên hông, lựu đạn quanh nguời
        Nay âm thầm với cặp mắt không ngươi
        Tay rờ rẫm, cây gậy còng, chậm chạp
        Mày còn nhớ thằng Vân nói lắp?
        Nhưng hiên ngang, sinh tử nhẹ tênh
        Bao lần xung phong, nó vẫn phóng một mình
        Trước thuợng cấp, Đại Bàng ngơ ngác
        Nay nó run run, đan rổ rá cho nguời
        Một tay, một chân, nó để lại trận địa rồi
        Thân còm cõi, khô như cành củi mục
        Nếu mày gặp, nhất định mày bật khóc
        Vì bạn hiền, nay lơ láo, lao đao..
        Còn bao thằng học khóa mình, ra sao?
        Tên cụt, thằng què, bụng vài vết đạn
        Có thằng, tháng Tư Đen, chân vừa cụt tới háng
        Bị đuổi ra khỏi bệnh viện, lặc lè
        Máu tuôn trào, ngã sấp, bên hè
        Giờ ngơ ngác trong nhà thương tâm trí
        Mày bảo tao quên sao?
        Khi anh em ta sống trong đời kỳ thị
        Vẫn có bao thằng áo gấm xênh xang
        Hãnh diện comlê, ca vát về làng
        Khoe nhà cửa, khoe xe, khoe bằng cấp
        Chúng cứ lờ đi, không dám cúi nguời thấp
        Nhìn bạn ta, nằm duới đất, tan hoang
        Thôi, mày ơi, nói nữa, lệ hai hàng
        Lại tuôn chẩy nghẹn ngào như suối
        Tao chỉ mong mày, dù một gói cơm dấm dúi
        Gửi anh em, xin lỗi, chúng tao hèn
        Đã chạy thật nhanh, khi tắt lửa, tối đèn
        Bạn què bỏ lại, bạn sang thì níu áo
        Thôi, tao lại nghẹn,
        Lại buồn ngây, lảo đảo
        Tao ngừng đây,
        Cho tao tạ lỗi các bạn hiền
        Cho tao giơ tay chào ngày tưởng niệm Tháng Tư Đen
        Chào tất cả, với trái tim tan nát...


Chu Tất Tiến




MÀY BẢO TAO QUÊN SAO? (2)
                                   
 
Tao đã nói một lần, mày không nhớ?
Trái tim tao hình một giọt lệ sao?
Lệ trăm năm cuả đất nuớc thuơng đau
Bao đời nay, không hạnh phúc đón chào
Chỉ bất hạnh vỗ trong tim không nghỉ
Hết Tầu, Nhật, đến Thực Dân quỷ mị
Lại Cộng Nô bạo lực thét gào
Từ Ông, Bà, Cha, Mẹ đến Mày, Tao
Cùng khốn khổ "đầu thai lầm thế kỷ"
Những lý thuyết, những danh từ hoa mỹ
Nặn chúng ta thành lũ khỉ muá may
Anh bỏ bom em, bạn nhốt bạn, tù đầy
Kẽm gai, súng đạn nhiều hơn hoa quả
Rồi đến lúc, mỗi nguời mỗi ngả
Chúng ta đi, thất thểu, lưu phuơng
Sang nuớc nguời, tuởng đến Thiên Đuờng
Mong đoàn kết, trống giong, cờ mở
Ngày nào đó, về quê huơng rực rỡ
Bầy lại ban thờ, ruớc các cụ vui Xuân
Nhưng, mày ơi!
Nuớc mắt lại một lần
Rơi buồn bã trên đất nguời, mệt mỏi
Anh em ta, ngỡ thuơng nhau vòi vọi
Ngỡ ôm vai, nâng đỡ, dắt nhau đi
Nào ngờ đâu, tình chiến hữu suy vi
Tình bạn đã chết dần theo năm tháng
Bạn bè đâm lưng nhau, mạnh hơn súng đạn
Buơi móc nhau, sợi tóc chẻ làm tư
Thiếu Phụ Nam Xuơng, thuở ấy hiền từ
Nay đang góp một phần khơi cuộc chiến
Chàng dũng sĩ, thuở nào, còn binh biến
Hiên ngang xông lên, cứu bạn, giải vây
Giờ cung tay, muốn hại cả Cô, Thầy
Quên lễ nghiã, Tổ Tiên ta gầy dựng
Vậy còn đâu? Còn đâu tuơng lai mơ tuởng?
Lũ chúng ta vui huởng thanh bình
Chốn quê nhà, rạng rỡ ánh bình minh
Trên đất nuớc, sáo diều nghe vi vút?
Mày đã hiểu tại sao tao hay khóc?
Sao tim tao là hình giọt lệ rơi?
Vì tao không quên, tình chiến hữu rạng ngời
Điếu thuốc lá chia nhau, không nói
Ly cà phê, buổi sáng mờ suơng khói
Nhưng tình thân nặng chĩu trong tim
Tao với Mày, tuy không đốt huơng trầm
Mà tự nhủ sẽ chết thay cho bạn...
Giờ đây, khi không còn tiếng đạn
Lại tiếng dao, trầm đục, bàng hoàng...
Mày bảo sao?
Lỡ một kiếp hiên ngang?
Lỡ mạng số quê huơng ta khốn khổ?
Đã Hoàng Sa,Truờng Sa nộp cho quân man rợ
Lại Thái Hà, đất Mẹ đau thuơng?
Thôi, can truờng này, xin đuợc gửi quê huơng
Giọt nuớc mắt nhạt nhoà
Như máu...

 
Chu tất Tiến


.

 
Về Đầu Trang Go down
vietngo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Mày bảo tao hay tao bảo mày!   Fri Apr 12, 2013 2:43 pm



Mày bảo tao hay tao bảo mày!



Mày bảo tao về xây dựng quê
Vi sa chiếu khán đếch có cần
Mày nói mẹ hiền dang tay rộng
Đón chờ mấy đứa sống tha phương


Mày bảo mày thương đất nước tao
Khúc dồi ngàn dặm khó tách nhau
Mày thấy đồng tiền tao trong túi
Mày bảo về xây mẹ Việt nam


Mày bảo hoà giải với tụi tao
Lủ mày đều nói giống như nhau
Mày bảo quê hương giờ thay đổi
Mày bắt kỳ râu làm cò mồi


Mày bảo nhân dân ủng hộ mày
nói hoài nói quỉ lại nói nhây
Mày nói hàm răng mày không hé
Chẳng biết tiếng anh để giựt le


Mày bảo chủ tịch nước là mày
Một bầy cán ngố bị chửi lây
Mày bảo mày thay dân nước Việt
Sao gặp đồng hương trốn cong đuôi


Mày bảo mày thích nước Hoa kỳ
Mày nói hữu nghị đẹp quá đi
Mày mong thằng Mỹ dang tay giúp
Trường học và huấn luyện chúng bây


Mày bảo với tao quên hận thù
Mày bảo đất nước đẹp nghìn thu
Mày bảo đảng lo đất nước
Mày bảo cùng nhau xây dựng quê


Mày nói luyên thuyên như cú mèo
Cu cu cú cú mặt nhăn nheo
Nói như Hồ tặc năm xưa đó
Tao nói mày nghe rỏ hay không?


Bây giờ tao bảo lủ chúng mày
Quê hương xây dựng bổn phận mày
Còn tao lưu vong vì lủ chó
Chó còn chuyện xây dựng còn xa


Vi sa chỉ có ba chục đồng
Cần gì mày phải miễn với không
Mẹ hiền đang dang bàn tay rộng
Mẹ hiền mày nói sống ở đâu?


Tha phương tao hổng phải ngu lâu
Đâu dể cho mày lừa bịp đâu
Mẹ hiền Việt nam hay đảng chó
Mạo danh tự nhận Mẹ Việt nam


Tao hỏi mày thương tổ quốc sao
Hà cớ lủ bây liếm háng Tàu
Tao hỏi mày thương dân thương nước
Hà cớ dân tình rên xiết bao


Tao hỏi mày... không biết tiếng Anh
Có phải lủ mày lủ súc sanh
Văn chương văn hoá không cần thiết
Chỉ cần biết cúi liếm máu tanh


Tao hỏi mày vài chuyện lòng vòng
Việt kiều miên Thái hay Hồng kông
Có cần chiếu khán hay không hã
Hay chỉ miễn cho xứ cờ hoa


Hoà hợp hoà giải nghĩa làm sao
Nhân dân khiếu kiện ngủ đầy rào
Lủ bây hoà giải còn chưa được
Đừng mơ hoà giải với tụi tao


Tao hỏi tại sao mày chống Mỹ
Mà mày lại sang Mỹ lòn trôn
Tốn tiền tốn của bay sang Mỹ
Mày trốn suốt ngày trong cầu tiêu


Tao bảo mày đừng diễn trò điêu
Lừa dân bịp nước xứ tiêu điều
Làm sao tao quên được thù hận
Lủ chó chúng mày giết dân tao


Dân chủ dân tao đói thét gào
Tự do hạnh phúc giửa nhà lao
Luật sư Cha Thầy mày bắt ráo
Lủ chó chúng này nói làm sao


Tao bảo với mày nhé thằng ngu
Lủ chó chúng mày thứ cộng ngu
Mặt đù óc chó răng vẹm vẩu
Mở mồm ra nói là thấy ngu


Thôi thì mong mày sớm đi tu
Như thằng Cha chó nó đang tu
Đại nam quốc tự ngồi trơ trẻn
Nực cười cộng sản cũng biết tu


Tổ bà cái giống vẹm nó ngu
Chửi hoài mà sao chúng vẫn đù
Tao bảo chúng mày ngưng bố láo
Không thì mai mốt khóc chổng khu!

Nhạc Phi


Về Đầu Trang Go down
vietngo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: MÀY BẢO TAO QUÊN SAO? Thơ Chu Tất Tiến   Wed Nov 19, 2014 2:38 pm




NỖI NHỤC BÁN NƯỚC!

Thơ Chu Tất Tiến

Có những mối nhục dùng gươm mà rửa
Có những thương đau rồi sẽ mờ phai
Có những cắt chia, mai mốt nối dài
Có những phẫn nộ, tương lai sẽ tỏa
Nhưng có mối nhục không có thể nào rửa
Nhục ngàn đời, trăm thế kỷ không quên
Nhục với giang sơn, đất nước, tổ tiên
NHỤC BÁN NƯỚC, nhục tặng dâng đất Mẹ
Vì tấc đất quê hương là thịt da, máu lệ
Của triệu người ngã xuống, bồi lên
Từ đời này qua đời khác triền miên
Gươm gẫy, súng mòn, thương, đao ngập máu
Tiếng hét vang trời, lửa, bom xuyên thấu
Từng tâm hồn vỡ nát tan hoang
Từng chị, từng anh, gục ngã bên đàng
Em thơ khóc trần truồng, không ai dỗ
Núm vú đỏ au, đạn bay lỗ chỗ
Sữa chảy hòa với máu mẹ yêu
Quần áo cứng khô, phơ phất sương chiều
Cánh tay ấy, rời xa thân thể
Chân gẫy, tim què, hồn hoang, ruột xẻ
Chết giữa rừng, giữa chợ, góc biên cương
Trong hoang sâu, núi thẳm, cuối đường
Những thân xác chồng lên nhau như núi
Đang dũng sĩ, bỗng giật mình, ngã chúi
Đang má hồng, bỗng lặng lẽ hồn bay
Đang dân Việt, bỗng dẫm đạp, phơi thây
Hồn tử sĩ chập chờn nơi chiến địa

Vì đâu? Vì ai? Vì mũi dao đâm xỉa?
Không! Không! Không!
Vì CHỦ NGHĨA BÁ QUYỀN!
Vì tham vọng bành trướng triền miên
Hết đời này, đời nọ, Bắc Phương gây hấn
Dù bao lần đuổi Nguyên, Mông, Tư Hãn
Diệt quân Thanh, quân Hán chạy dài
Toa Đô chui ống đồng sợ tên bắn bên tai
Liễu Thăng rớt đầu, Ải Chi Lăng còn đó
Lê Lợi, Quang Trung, ngựa hồng tung vó
Đánh Mãn Thanh tan xác biên cương
Hưng Đạo chỉ tay, giặc chết đầy đường
Trần Quốc Toản bóp cam thề phục hận
Dân Việt rạng danh, cờ vàng lẫm lẫm
Bao đời xưa, Trưng Triệu huy hoàng…
Vậy mà giờ đây, lại bán rẻ giang san
Ký giấy dâng đất, nhượng biển vàng cho giặc!


Tổ Tiên ơi! Sao đã có phường Trần Ích Tắc?
Còn thêm Phạm Văn Đồng, nhục nhã hàng Tầu?
Còn những Tổng Bí Thư, Chủ Tịch theo nhau
Ngậm miệng, cúi đầu, “Thưa, đại ca, vâng, dạ..
Ngài cứ lấy đi, Hoàng Sa ư? Vâng ạ!
Còn Trường Sa? Xin trịnh trọng dâng Ngài
Miễn sao cho chúng tôi, êm ả cai trị hoài
Đè đầu, cưỡi cổ dân mình, suốt đời suốt kiếp
Bọn chúng có biểu tình, vâng, tôi xin dẹp tiếp!
Sẽ bắt bỏ tù, cái lũ ngu dân!
Thác Bản Giốc ư? Vâng, đã tình nguyện hiến dâng
Nam Quan đó, đã vào tay Ngài rồi ạ!
Ngàn cây số đường rừng, có chi là lạ!
Chỉ có chim kêu, vượn hót hoang đường
Mặc cho chúng la hò, khóc lóc, xuống đường
Đổi căn cước, chúng thành dân Tầu hết ạ!”

Trời ơi! Trời! Nước mắt đâu lã chã?
Máu ở đâu bỗng dàn dụa trái tim?
Muốn hét lên cho vỡ không khí im lìm
Cho toang cả hai vầng Nhật, Nguyệt
Cho đất trời tung ra, tự diệt
Cho lưỡi gươm tung xác quân thù
Cả ngoại thù và kẻ nội thù
Thù người Việt mà mang voi dầy mả tổ!
Chỉ vì lợi quyền mà không còn xấu hổ
Cam tâm mang chữ “NHỤC” đến muôn đời!

Người Việt ơi! Mau đứng dậy đi thôi!
Mau chứng tỏ máu hùng anh chưa mất
Là cháu con của tổ tiên bất khuất
Là con dân nước Việt oai hùng
Hãy cùng nhau đuổi kẻ thù chung
Mài gươm bén, xuống đường, diệt bạo
Bạo quyền, Bá quyền, đều là cường đạo!
Phải đuổi đi cho dân Việt an lành!
Phải xóa đi chữ “NHỤC” trong sử xanh!
Chặt đầu bọn Toa Đô - Trần Ích Tắc cùng lũ khuyển hung
Lấy lại danh dự người Việt Nam anh dũng!
Bạn bè ơi! Anh chị ơi!
Bắc Trung Nam mình cùng chung nòi giống
Cùng hân hoan với lịch sử soi chung
Hãy nắm tay nhau, dẹp chủ nghĩa Cộng nô
Để Mẹ Việt Nam mỉm cười với lũ con chung thủy!

Chu Tất Tiến





Về Đầu Trang Go down
thanhdo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: MÀY BẢO TAO QUÊN SAO? Thơ Chu Tất Tiến   Fri Apr 24, 2015 12:15 am




MÀY BẢO TAO QUÊN SAO?
(Bài thứ 5)


Mày bảo tao quên sao?
Ngày Quốc Hận năm nào…

Máu dũng sĩ đỏ loang trận chiến
Cây tả tơi nâng gót hồn thiêng
Cung, tên vỗ giấc triền miên
Lá cờ đẫm máu đổ nghiêng mịt mờ
Thân ngựa chiến tả tơi nứt vỡ
Nghe trong tim nức nở từng cơn
Mưa rơi giọt lệ oán hờn
Chiến bào nghe tiếng gió vờn thịt da
Mặt trời đổ ráng pha tê tái
Chim gục đầu hát mãi điệu ma
Tự đâu nghe trẻ khóc òa
Mẹ ơi! Cha đã nhạt nhòa thiên thu…

Mày bảo tao quên sao?
Tháng Tư đó, năm nào…

Đường Quảng Trị ào ào gió tới
Đạn bay tung cầy xới đất nông
Núi đâu bỗng chốc đỏ hồng
Khốn quân Bắc đốt lửa nồng giết dân
Này em bé tần ngần núm vú
Này sữa loang máu tụ áo tung
Tóc đen thiếu nữ bùng nhùng
Óc thơ trắng xóa mịt mùng quê tôi
Thân trinh đã dứt mất rồi.
Biệt Cha, giã Mẹ, con thôi làm người…

Mày bảo tao quên sao?
Những trận đánh oai hùng sử sách.

Quân Miền Nam lừng danh Sư Tử
Từng ghi vào chiến sử kinh thiên
Núi rừng chiến thuật Bốn Miền
Chân hùm, tay báo, đạp triền cỏ mây
Đại bàng vụt cất cánh bay
Hỏa lôi tung nổ, tan thây quân thù
Trên vụng biển, mặc bầy mưa lũ
Vẫn đạp trên sóng dữ mà bơi
Nghe theo tiếng Tổ Quốc mời
Dù tan xương thịt vẫn cười với sông
Khi nước gọi, hy sinh mạng sống
Khi biển kêu, vội ngóng lên đường
Mưa sầu, bão nổi mười phương
Vực sâu, núi thẳm, trùng dương chập chùng.

Nhưng,
Một sớm,
Đồng Minh phản bội!
Bán quê ta, mưu đổi thị trường
Sa cơ, thất thế giữa đường
Nào ai bại trận trước phường ngu si?
Dù danh tướng, trăm ngàn chiến sĩ
Cũng gục đầu nuốt lệ buông tay
Súng gươm gẫy nát chất đầy
Cọp gầm cũng chịu môt bầy cáo gian…

Hò ơ!
Sa trường, gục mặt, cúi đầu
Ngàn năm uất hận, giọt sầu mênh mang…


Chu Tất Tiến


Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: MÀY BẢO TAO QUÊN SAO? Thơ Chu Tất Tiến   

Về Đầu Trang Go down
 
MÀY BẢO TAO QUÊN SAO? Thơ Chu Tất Tiến
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Văn Hóa, Nghệ Thuật :: Thơ-
Chuyển đến