Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
nghia rang pham nhung sinh nguoi lang cong Ngày phung ngoc Thầy tien trai thuy nghe HUNG PHAT cuoc thang huyen nguyen thanh quan mien viet
Latest topics
March 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...    Fri May 03, 2013 6:43 pm

Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...


Chào anh, người lạ đã từng quen! Đã bao lâu rồi chúng ta chưa hẹn hò, anh nhỉ?

Có những lúc em nhớ về anh như một điều tất nhiên của cuộc sống thường nhật. Buổi sáng mỉm cười sau một giấc mơ lãng đãng không đầu, không cuối. Anh xuất hiện khi cơn mơ bắt đầu, nhạt dần khi em cố nhíu mày giữ anh lại và mỉm cười khi em chuẩn bị tỉnh giấc. Một cuộc rượt đuổi như chính chuyện tình anh và em.
 
Sáng lót dạ bằng một tách café nhiều sữa. Không phải loại café hòa tan được đóng gói trong những bao bì bắt mắt mà phải là loại café mua từ thành phố Ban Mê – nơi anh chờ rang và xay thành bột. Em dùng rất tiết kiệm nhưng đều đặn. Ngày anh đi, anh hôn nhẹ em và khẽ nói: “Khi tách café cuối cùng chạm môi em là ngày anh về!”. Đôi lúc em cũng ham lắm chứ, muốn pha một cốc thật to mỗi ngày cho mau hết. Nhưng em sợ lắm, nếu như lời anh nói bị gió thổi bay về phương xa nào…!
 
Café nhỏ từng giọt từng giọt vào lớp sữa trắng dày quá nữa thành ly. Anh tập em uống café và em bày anh uống sữa. Café đắng quyện trong sữa ngọt. Tình yêu của anh và em cũng vậy, lúc ngọt ngào khi cũng nghẹn đắng đầu môi.
 


Một ngày thơ thẩn nhưng bận rộn. Em tìm lại những nơi anh và em đã từng đến. Gần một năm xa anh nhưng cảnh vật vẫn vậy, một màu xanh hy vọng, một màu trắng tinh khôi, màu tím lãng mạn hay màu đỏ khát khao.

Nơi con đường đó, nơi mái nhà đó là lần đầu tiên em gặp anh. Trời mưa nhẹ se duyên chúng mình. Em mỉm cười nhớ lại nụ cười anh. Ấm áp!
 
Café sáng ngày vắng. Em ngồi lại chiếc bàn xưa, gần cửa sổ và nhìn toàn thành phố. Một tách cam ép sóng sánh cùng em nhớ về anh. Một quá khứ đã qua. Và cũng nơi này, anh nói chúng mình không hợp nhau. Ly nước không uống, café nguội hẳn. Em khóc và khóc rất nhiều. Anh không nói lời chia tay nhưng anh nói em hãy cất lên lời đó. Anh lại nói thời gian sẽ làm anh và em hiểu mình cần nhau hơn. Em gật đầu, chia tay để biết yêu nhau hơn, vậy cũng tốt! Em đau đớn nhìn anh bước đi, thật chậm.
 
Con đường THD đầy nắng và gió, hàng thông chập chờn như sóng vỗ. Em giơ tay đón nắng, cười thật tươi. Anh vẫn đang nhìn em từ xa. Rồi bất thình lình một cơn lạnh ghé đến, em rùng mình, ngoảnh mặt về phía sau. Anh đã không còn ở đó cười đáp trả như ngày nào. Em thấy cái gì khẽ rời trên mí mắt…
 
Trưa, em ghé vào quán Mùa Thu gọi một tô phần cơm trộn Hàn Quốc, đây là món anh thích nhất. Ngồi ăn một mình, cảm giác thật tệ. Những cơn đau lại kéo đến, nghẹn đắng nơi cổ họng, trái tim thổn thức. Em ngồi lâu, thật lâu. Ngồi nhớ về anh, một lần cuối…
 

 
Rời quán, em đi qua nhà sách, chợ len và dạo quanh bờ hồ. Khi trời bắt đầu nhá nhem tối, cũng là lúc em quyết định về. Căn nhà nhỏ sáng đèn. Thật ngớ ngẩn khi đèn cũng không tắt. Em tự nghĩ, lúc bước vào nhà sẽ là lúc em quên anh. Café đã hết, anh đã không quay về. Em cũng nên buông tay anh thôi. Hít mạnh một hơi, em đẩy cửa bước vào thế giới không anh.
 
- Chào em, một tách café nhé…
 
Giọng anh ấm áp vang vọng cả căn phòng. Anh mỉm cười thật tươi ôm em vào lòng, khẽ nói thật nhỏ:
 
- Anh nhớ em!
 
Có lẽ tình yêu là vậy, khi ta cố buông thì nó lại quay về với một tình cảm mãnh liệt hơn. Hãy tin rằng trái đất tròn bạn nhé!
 
- Café hết rồi, mình uống sữa thôi anh.
 
- Café sẽ luôn đầy cho anh và em.
 
- Thôi, anh đi ngay cho em nhờ!
 
- Đi, anh đi ngay đây! Anh đi pha café ngay đây!
 
Trái đất tròn ta lại trở về với nhau... Vậy thôi!




Say nắng...


Vì trái đất tròn, những người yêu nhau rồi sẽ trở về bên nhau, cũng như con người nhận ra họ là của nhau từ cảm giác "say nắng" ban đầu...

Nếu đời có nắng trong đêm…
 
Thì anh cũng sẽ tìm về trao em...
 
Em chưa bao giờ hiểu cái khái niệm "say nắng", cái khái niệm mà thằng bạn cứ bảo "cứ như vừa được chạm vào nắng ấy". Và rồi em hờ hững đáp: “Sến quá đi, tha cho tao".
 
Kể ra thì cũng tội thằng bạn của em thật, nó hình như đã tỏ tình hai lần và hai lần đều bị từ chối. Nhưng em nghĩ nó cũng không hiểu hơn em cái khái niệm mà ai cũng biết là bao nhiêu, và để rồi bản thân tự đi tìm câu trả lời riêng của mình về cái khái niệm ấy. Nhưng em tin rằng anh sẽ say nắng và yêu em vì....
 
Em là một con nhóc theo chủ nghĩa "Just do it mysefl". "Cái chủ nghĩa ấy khiến mày cứ ương bướng, dở hơi", con bạn của em toàn nói thế. Ừ, em cứ nắng mưa thất thường thì sao chứ!
 

 
Đôi khi nghĩ lại thì chính cái chủ nghĩa ấy khiến em làm mọi chuyện theo hứng, không thích thì sẽ không bao giờ làm, và luôn tuân theo nhiều quy luật do chính bản thân mình đề ra như: “Em sẽ không chấp con gái”, “Hay em sẽ không bao giờ vô lễ với bố mẹ và người lớn tuổi”... và hàng trăm vấn đề mà em luôn xem xét theo chủ nghĩa ấy...
 
Đôi khi nghĩ lại thì em đúng là khó chiều thật, theo ai đó thì cực trẻ con. Trẻ con không âu lo, không phiền não chỉ biết cười và chơi, cũng muốn như thế lắm chứ. Nhưng cuộc sống mỗi ngày một phức tạp, nhiều ngã rẽ, và hàng trăm cái cột đèn đỏ luôn chặn em lại...
 
Khi thất bại, khi tủi thân thì chỉ muốn có ai đó ngồi nghe mình, chỉ nghe thôi, chỉ muốn một bàn tay nắm thật chặt, một bờ vai để dựa vào và đứng lên... Và lúc đó muốn ai đó "say nắng" mình đi. Nhưng rồi lại tự đứng dậy, phớt lờ sự quan tâm của người khác, kể cả bạn bè, vì đơn giản, khái niệm bạn của em đơn giản là học cùng lớp, cùng trường và cũng không ai đủ người lớn hơn em để hiểu em.
 
Em ư? Một cô nhóc khác người, vì em muốn là hàng độc cơ. Việc gì phải giống ai đó cơ chứ? Cứ là chính mình là tốt nhất. Em tự nhận mình đa tính cách, đa nhân cách. Em ư? Hình như có nhiều kẻ thù hơn là bạn. Cuộc sống đôi khi là thế nhỉ, cứ đề phòng, đa nghi để khỏi phải vướng vào những chuyện lừa dồi vì quá tin, bớt đau khổ nhỉ? Hay em đang ngụy biện cho điểm yếu của bản thân?
 

 
Em thích lang thang trên những trang blog, những web truyện, những nơi mà dòng cảm xúc tuôn trào, để rồi một lần thử cảm nhận, những cảm nhận không bao giờ trọn vẹn... Em tự nhận mình chai lì cảm xúc, khi bạn bè chia tay nhau, bạn em khóc òa lên, bắt mỗi đứa chúng em phải viết lưu bút hay chữ kí, nhưng em lại nghĩ những điều đó thật nhảm nhí, hay đơn giản em chưa từng là phần của lớp ấy, nên không hề cảm thấy bất cứ điều gì khi chia tay, đơn giản là thật tốt khi không phải đến trường nữa!
 
Em có thể khóc sướt mướt khi xem một bộ phim buồn, nhưng lại vô cảm trước những thứ đang diễn ra trong cuộc sống của mình hay đơn giản em cảm nhận được nỗ lực, sự vươn lên không mệt mỏi của các nhân vật trong phim, còn ngoài đời em chỉ bắt gặp sự chán nản, than phiền, và đòi hỏi sự giúp đỡ của người khác.
 
Đó cũng là lí do em không muốn nhận sự giúp đỡ nào, mặc dù thâm tâm đang kêu gào xem có ai đó hiểu và giúp mình không. Tốt nhất là hãy tự làm, "Just do it myself"...
 
Bản thân rất khó thích nghi với những thứ mới, vì đơn giản lí trí khó chấp nhận và chỉ khi không còn lựa chon nào thì lí trí mới nghe theo trái tim mách bảo... Cũng như sẽ phải mất một khoảng thời gian rất lâu để vượt qua những thất bại, chông gai trong đời...
 
Tin rằng thời gian có thể làm mờ đi mọi nỗi đau... Đơn giản, khi càng vượt qua nhiều khoảng thời gian, con người trở nên cứng cáp hơn, trở nên trưởng thành hơn, nên việc đối mặt với nỗi đau dường như là quá bình thường,... đơn giản thời gian giúp con người ta lớn lên, và làm được những việc lớn lao hơn...
 
Tin rằng vì trái đất tròn những người yêu nhau rồi sẽ trở về bên nhau cũng như con người nhận ra họ là của nhau từ cảm giác "say nắng" ban đầu. Vì thế luôn có một ai đó đang đợi mình và sẽ trở về bên nhau khi họ đã chán ngấy cái chuyện phải đợi, và đứng dậy đi tìm...
 
P.S: Anh mau đứng dậy đi tìm em đi…


.
Về Đầu Trang Go down
leminh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...    Sat Jul 26, 2014 3:05 pm


THỂ NÀO CŨNG MỘT LẦN...

Rồi thể nào cũng có một lần
Em đến bên anh ngồi nghe anh kể
Chuyện hôm nay, chuyện hôm qua và chuyện ngày mai
Rồi cả chuyện tương lai thật dài

Như những đường chỉ tay tơ rối
Mặc dù anh không phải là một người thày bói
Nhưng xin em cũng đừng cười
Bởi vì anh vẫn có thể nói cho em nghe thế nào về ngày mai

Bằng đôi tay, bằng đôi mắt, bằng miệng cười
Bằng giọng nói đều đều ru đôi mi em ngủ
Và lúc nãy khi đưa em về qua con đường cũ
Có chút bóng tối bên ngoài
Nhưng lòng anh rối bời không nguôi ngoai.

Rồi thể nào cũng có một lần
Anh nói cho em nghe thế nào về ngày mai
Bằng những suy nghĩ đưa anh vào cuộc đời
Có tiếng em cười sao quá hồn nhiên.



KIM CHỈ ĐỜI NHAU

Không đến bên nhau tự thuở đầu
Thôi thì kim chỉ mảnh đời sau
Chắp thêm mụn vá thời gian lại
Kết hạt sương mai đã điểm màu.


PHÙNG QUÂN
Hàng Gió 2014


Về Đầu Trang Go down
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...    Mon Jul 28, 2014 2:50 pm


EM VẪN YÊU ANH
Nhạc Võ Tá Hân
Thơ Thủy Trang
Ca sĩ Quỳnh Lan
Hình ảnh Hoàng Khai Nhan


***

Một Lần Nào Cho Tôi Gặp Lại Em




Một lần nào cho tôi gặp lại em
Đôi môi đó đêm nào còn nồng
Một lần nào cho tôi gặp lại em
Rồi thiên thu sẽ là nhung nhớ

Giòng đời nào đưa em đi về đâu
Sao không thấy qua đây một lần
Giòng đời nào đưa em đi về đâu
Những bến bờ xưa cũ đã mờ

Ôi mái tóc mây bay
Giờ còn không
tiếng nói thơ ngây
Giờ còn không,
em có vui không?
Hai má còn hồng?

Tuổi thơ qua mau quá
Anh ngỡ như ngày nào
Đôi mắt em như sao
soi thấu tâm hồn nhau

Giờ đời anh đã úa,
tay cố vui cùng người
Tim cố nuôi thân tôi
Đôi mắt quầng thâm rồi

Một lần nào cho tôi gặp lại em
Nghe em nói em vui một lần
Một lần nào cho tôi gặp lại em
Còn chút tình đốt hết một lần.

.
Về Đầu Trang Go down
leminh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...    Wed Jul 30, 2014 9:12 am


MỘT CÕI RIÊNG MANG
Thơ Đình Nguyên
Nhạc Võ Tá Hân
Quỳnh Lan



NGÀN ĐỜI YÊU THƯƠNG
Nhạc Võ Tá Hân
Thơ Nguyễn Bá Dĩnh
Ca sĩ Quang Minh

.
Về Đầu Trang Go down
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...    Wed Jul 30, 2014 4:28 pm


AI BẢO ĐÔI MẮT EM

Nhạc Võ Tá Hân
Thơ Sóng Việt Đàm Giang
Ca sĩ Hoàng Quân



Ai bảo đôi mắt em
Chứa cả một giòng sông
Cho hồn anh lênh đênh
Lang thang hoài không bến

Ai bảo đôi mắt em
Chứa đam mê cao ngất
Kéo anh vào cơn lũ
Cuộn sóng tình đảo điên

Ai bảo đôi mắt em
Cả một hồ lãng mạn
Bốc khói tình mù mịt
Ảo mờ trong sương mai

Ai bảo đôi mắt em
Sũng lệ khi hờn dỗi
Giọt ngắn lại giọt dài
Cho lòng anh trùng sâu

Anh nói: yêu em rồi
Anh chẳng muốn gỡ ra
Không muốn tấp vào bờ
Để nước cuốn anh đi

Anh nói: yêu em rồi
Như thuyền trên biển hoang
Anh chẳng muốn cập bến
Để có mãi mình em

Như sóng yêu con thuyền
Anh chẳng chút nghĩ suy
Như gió nói lời tình
Mải miết với sông thôi

Khi biết yêu em rồi
Mây ngàn yêu cỏ hoang
Sao hỏi gió lạc lối
Chỉ biết mỗi em thôi

Ai bảo đôi mắt em
Chứa đam mê cao ngất
Như mời gọi hồn anh
Ngụp lặn biển gió mây

Sóng Việt
Về Đầu Trang Go down
leminh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...    Fri Aug 01, 2014 11:36 pm


ĐỢI EM VỀ
Nhạc Võ Tá Hân
Thơ Minh Đức Hoài Trinh
Ca sĩ Lệ Thu



Em Đợi Anh Về
Nhạc Võ Tá Hân
Thơ Mùi Quý Bồng
Ca sĩ Thùy Dương
Về Đầu Trang Go down
hatrang
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...    Sun Aug 03, 2014 10:34 am


QUA CẦU GIÓ BAY

Nhạc Võ Tá Hân
Thơ Sương Mai
Ca sĩ Trung Hậu



Tại sao, anh nói đi anh
Tại sao anh lại nỡ nào quên em?
Chút tình xưa đã ngủ yên
Hay tình yêu đó vẫn còn trong nhau

Phải chăng, anh nói đi anh
Phải chăng anh đã quên người ngày xưa?
Nói đi anh, viết đôi dòng
Cho em biết nhé, biển sông đợi chờ

Dẫu trời khi nắng, khi mưa
Tình em năm tháng vẫn chưa phai tàn
Dẫu tình giờ đã dở dang
Tại sao anh chẳng đôi hàng thăm em?

Cho dù cách mấy sông sâu
Tình ta sao để qua cầu gió bay?
Cho dù cách mấy non cao
Tình ta sao để qua cầu gió bay?



Về Đầu Trang Go down
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...    Fri Jul 31, 2015 5:35 pm





Chỉ cần em nắm tay anh
Bao nhiêu giông gió sẽ thành tình yêu


Nguyễn Thiên Ngân





Bài Thơ Đôi Dép

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia...





Cuộc đời ta mãi mãi chẳng xa lìa
Mất một chiếc, chiếc kia vào sọt rác
Hay cố lê bên những gì phế thải
Sống âm thầm nơi xó góc tối đen

Rồi ngày kia buồn chán không ánh đèn
Chiếc còn lại cũng ra đi vĩnh viễn
Ngày ra đi không một người đưa tiễn
Nhưng vui lòng vì gặp lại chiếc kia

Một nơi xa hai chiếc chẳng chia lìa
Vì đã thoát khỏi cảnh đời ô trọc
Không hơn thua ghét ghen hay lừa lọc
Bước song hành một dạ đến ngàn thu.

Nguyễn Trung Kiên


Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...    

Về Đầu Trang Go down
 
Trái đất tròn ta lại trở về với nhau...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Sưu Tầm, Lượm Lặt-
Chuyển đến