Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
chính Pháp
Latest topics
August 2017
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Tue May 28, 2013 2:25 am



Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?


Chủ nhật buồn, một mình anh lặng lẽ, chỉ mình anh bên ly café đang tí tách rơi, dường như đã lâu lắm rồi, anh gác lại nỗi nhớ về em vào trong sâu thẳm cõi lòng. Thế mà ngay tối nay… nỗi nhớ đã về lại làm anh chới với trong cái bình yên mà anh đã cố gắng tạo ra cho mình từ ngày xa em.


Vì mình đến với nhau bằng mối tình cay đắng em nhỉ? Cõ lẽ không cay đâu, mà chỉ có đắng thôi, nhưng vì nó đắng nên chúng mình đã hưởng được cái vị ngọt trong đắng đấy em à.

Anh vẫn biết tình mình như chiếc thuyền trôi mênh mang, vô định, không biết đâu là bến, nơi nào là bờ, và mình đã để nó cứ thế trôi đi, không cần biết nó có ra được biển lớn hay sẽ bị nhấn chìm bởi một khúc sông chảy xiết nào đó. Dòng sông trôi đi vô tình cuốn theo cuộc tình của anh và em ngày đó.

Trên con đường tình yêu, anh biết mình là một người không may mắn, vì dù ông trời có thương cho anh gặp được một nửa của mình, nhưng gặp để rồi mà xa thì đâu còn ý nghĩa gì cho những ngày sau.

Số phận đã cho ta gặp nhau, rồi yêu nhau, có hạnh phúc xen lẫn đắng cay, có niềm vui xen lẫn ngậm ngùi, nhưng mọi cái cũng trở về quy luật của nó, em và anh chung nhau một đoạn đường, đến ngã rẽ chúng mình phải chia tay…

Những buổi chiều đan tay nhau cũng không níu được nhau, và em xa anh, xa những gì thân thương gắn bó với em... em ra đi đến phương trời xa lạ, không biết bây giờ ở đó em có bình yên? Có khi nào em chợt nhớ về kỷ niệm của chúng ta? Anh biết em ra đi là để anh được trở về với cuộc sống của anh bây giờ, nhưng em ơi, khoảng trống mà em để lại cho anh quá lớn, anh làm sao hạnh phúc đây khi trong lòng anh luôn nhớ về em với bao yêu thương, luyến tiếc.

Anh nhủ lòng sẽ sống, bằng lòng với hiện tại để quên đi tất cả, nhưng anh không thể… để mỗi lần nhớ về em, anh chỉ còn biết chất nó thành khối trong lòng, nặng trĩu và đầy ưu tư.

Anh đã chờ, chờ bao mùa lá rụng đã đi qua, những đêm đông lạnh giá tưởng chừng như vô tận, giờ đây anh cũng đang chờ đợi, nhưng anh không dám chờ em quay về, vì điều đó chắc là không thể... anh sẽ chờ, chờ đến một ngày anh sẽ quên được em. Nhưng sao lúc này đây anh nghi ngờ về niềm tin đó, liệu rằng “một ngày nào đó, ta có thôi hết yêu người?”




.

Mưa có rơi và nắng có phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta đã yêu và ta đã mơ,
mơ trăng sao đưa đến bên ngườị
Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào
một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa

Mây có bay và em có hay
ta ngại ngùng yêu em lần đầu
Ta đã say hồn ta ngất ngây
men yêu thương đã thấm cuộc đờị
Một lần nào đó bước bên em âm thầm
một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người.

Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ
Bên em bên em ta hát khúc mong chờ
Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say
Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay

Mưa đã rơi và nắng đã phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say
qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ
Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc mầu.
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người.


Về Đầu Trang Go down
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Thu May 30, 2013 6:14 pm


Thoáng hương xưa…



“… Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu…
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người”!

Một ca khúc của Ngô Thụy Miên - Nghe để rồi chợt buồn… Bản tình cuối…

Để rồi ngồi im lặng nghe đi nghe lại…

“Ta đã yêu và ta đã mơ,
mơ trăng sao đưa đến bên người”

trong cuộc đời mỗi con người chắc chắn khá nhiều người đã từng mơ như vậy.

Bài hát buồn... lại nghe trong im lặng... làm cho con người ta như được sống thật với bản thân hơn.

“… Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu…
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người”!

Như một lời tự sự, trong đó có quá khứ, hiện tại nhưng… tương lai?

... Là một dấu chấm cho sự hụt hẫng...

Tìm – gặp – xa, rồi lại hội ngộ trong một tình huống nào đó…
Tình yêu lắm khi như một trò đuổi bắt...

… như có một sự đồng cảm lạ lùng, khiến con người ta mỉm cười với mối tình trong sáng lại cũng có thể khiến ta thấm buồn ngay với sự trắc trở, liệu thời gian có cuốn trôi được hết không…

“Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người???”

Câu kết nhất vẫn là: Một ngày nào đó, ta có thôi hết yêu người!

Ngọt ngào có - hoài niệm có - khắc khoải có - tự sự có và cả chua chát cũng có trong nó...



.
Về Đầu Trang Go down
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Sat Jun 01, 2013 1:16 am


Mãi mãi là bao xa?


 
Có lẽ, mãi mãi là khi tình yêu thương dạt dào vẫn chôn chặt đến tận đáy lòng dù đã bị cuộc đời chua cay nhẫn tâm cắt… Là khi nước mắt chẳng thể nào ngừng tuôn rơi… Là khi nỗi đau vẫn còn nhói lại mỗi khi nhắc đến chẳng nên lời…
 
Vậy, mãi mãi là bao xa hả anh?
 
Mãi mãi là khi tình cảm giữa đôi ta vẫn nguyên vẹn tròn đầy dù cho không còn ở bên nhau chăng nữa…
 
Mãi mãi là khi ta cảm nhận được hơi ấm của nhau dù đã để hình bóng của ai rời xa mất…
 
Và mãi mãi… là sẽ chẳng bao giờ rời xa nhau cho dù ta, một lần nữa, đã không còn tồn tại…
 
Vì vậy, đừng bao giờ đánh mất niềm tin của bản thân, niềm tin vào những thứ kể cả khi ta tưởng chừng như đó là một giấc mơ hoang đường… Vì hai từ mãi mãi, luôn tồn tại ở trong ta nếu ta đủ can đảm và nghị lực để giữ lấy chúng


Em thường bảo anh vô tâm vì chẳng bao giờ chịu để ý đến cảm xúc của em. Anh thì thấy tâm hồn em giống như bông cỏ may, rất dễ tổn thương.
 
Có đôi lúc em vẫn tự hỏi sợi dây nào đã gắn bó anh và em - hai con người quá khác biệt? Có phải chúng ta chỉ là hai đường thẳng song song chạy ngược chiều nhau?
 
Em và anh - liệu chúng ta có cần thay đổi điều gì đó không?

Em có nên bớt đa cảm hơn không? Bớt suy tư, trăn trở và yếu đuối hơn không? Bớt hờn ghen một cách vô lý, bớt bướng bỉnh hơn không? Bớt? Bớt...?
 
Anh có cần phải quan tâm đến em nhiều hơn nữa hay không? Lắng nghe những cảm xúc của em nữa hay không? Có cần phải hiểu rằng những gì to lớn đều bắt nguồn từ những điều nhỏ vụn nhất hay không?
 
Anh muốn là chỗ dựa cho em lúc yếu mềm.
Em muốn là động lực cho anh đi lên.
 
Chúng ta gặp nhau... có phải là bù đắp những gì đang thiếu hay không? Em không biết nữa. Nhưng em vẫn nhớ có một triết lý nói rằng: "Con người ta giống nhau là để hiểu nhau, khác nhau là để yêu nhau". Và có thể lắm chứ, chúng ta nên giữ lại những điều khác biệt đó, bởi nếu chúng ta quá giống nhau thì hai đường thằng song song kia cũng chỉ còn lại là một và khi đó anh không còn là anh và em cũng không còn là được chính mình.
 
Có thể suốt cuộc đời này chúng ta chỉ là hai đường thẳng song song, nhưng mà anh biết không, em không muốn chúng chạy ngược chiều nhau bao giờ. Anh hãy mãi là đường thẳng của riêng anh và em cũng vậy, nhưng sẽ xuôi về phía nhau anh nhé! Cho đến khi nào đường thẳng của anh hay của em không thể kéo dài hơn được nữa…

Hai đường thẳng song song của một đường rầy đưa toa xe lửa đến nhà ga cuối cùng…
 
Viết đến đây em chợt nhận ra rằng cũng có khi hai đường thẳng song song trở thành tiệm cận. Anh và em đều là những con người biết sống bằng tấm lòng đó thôi, đều biết yêu thương và trân trọng những lẽ sống trong đời đó thôi, đều biết hy sinh cho những người thân yêu của mình đó thôi và đều có những người thật sự yêu thương mình.
 
Phải không anh?

(ST)
.
Về Đầu Trang Go down
hoangvu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Fri Aug 22, 2014 1:20 pm


Bản tình cuối

                     
Chưa năm nào ánh trăng lại sáng như năm nay; sáng vằng vặc, thăm thẳm ở trên không và du du như sáo diều.
 
Càng về khuya, mặt trăng như nhỏ dần, lơ lửng giữa hàng ngàn vì sao nhỏ xíu.  Không gian thật tĩnh lặng. Một vài cơn gió thoảng  qua, từng cánh hoa giấy nhẹ nhàng xoay những vũ điệu thần tiên, rơi xao xác bên hiên nhà.
 
Cô lặng lẽ đứng tựa lưng vào khung cửa sổ, làn gió thổi làm tung bay mái tóc bồng bềnh. Giai điệu của Bản tình cuối vang lên da diết trong đêm:

  “… mưa có rơi và nắng có phai,
  trên cuộc tình yêu em ngày nào.
  Ta đã yêu và ta đã mơ,
  mơ trăng sao đưa đến bên người…
  một lần nào đó bước bên em âm thầm,
  một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người…”   
 
Cảm giác trống vắng lan tỏa khắp căn phòng , nước mắt lặng lẽ  rơi.
Cô nhớ anh thật nhiều...  
 
Cô và anh biết nhau thật tình cờ. Cô sống lặng lẽ, ngày nào cũng từng ấy công việc,  giống như một cái máy đã được lập trình sẵn: xoay vần với những con số trong từng bài giảng, với vô số bản thảo, slogan của một Copywriter.
Cô tìm đến nhạc và thơ như để cân bằng lại với những con số khô khan.  
 
Trong lần dạo bước vào khu vườn văn chương lãng mạn ấy, cô đã gặp anh: một con người trầm lắng và sâu sắc.
Anh hơn cô rất nhiều, cả tuổi tác và cả kinh nghiệm sống.       
Rồi tình yêu đến thật nhanh, có lúc cô ngỡ ngàng tưởng chừng như đó là giấc mơ. Bên anh cô cảm nhận được sự bình yên, bờ vai vững chãi là điểm tựa giúp cô vượt qua những phiền muộn trong cuộc đời.
Nhưng hạnh phúc ấm áp của những ngày bên nhau không thể lấp đầy những tháng ngày cô vắng anh.  
Cuộc sống luôn thay đổi, tình cảm của cô và anh luôn xuất hiện những khoảng trống vô hình.
Dường như mỗi ngày anh lại rời xa cô hơn. Hạnh phúc trở nên mong manh.
Dù mỗi ngày những dòng tin nhắn lo lắng và yêu thương anh dành cho cô vẫn gửi đến đều đặn…

 … Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say
qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ
Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu.
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người…         

Cô biết mình sẽ phải chờ đợi anh. Nhưng đến bao giờ anh sẽ trở về bên cô?
Làn gió đêm lùa qua song cửa, cô thấy lòng mình lạnh hơn. 
Bàn tay cô cần hơi ấm từ bàn tay anh. 
Trên cao, những vì sao đã tắt sớm chỉ còn một vì sao lẻ loi đang chờ đợi anh trở về... 

(ST)

Về Đầu Trang Go down
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Wed Oct 15, 2014 1:25 pm


… Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào
một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa…





Những điều đã qua em sẽ để dành suốt đời...

Yêu thương không hẳn là níu giữ một người bên cạnh. Mà là cho họ có quyền lựa chọn nơi họ sẽ đi, sẽ đến và nơi họ thuộc về. Nếu có duyên sẽ không lạc đường phải không anh? Dù anh có trở lại hay không, yêu thương đó em vẫn để dành suốt đời cho anh.

***

“Có một người hỏi một người: Tại sao bạn lại yêu khi biết ngày mai sẽ chia tay?

Người kia nói: Tớ sẽ trả lời câu hỏi của bạn nếu bạn cho tớ biết tại sao bạn lại sống khi biết ngày mai mình sẽ chết?”

Hãy sống và yêu thương hết mình dù cuộc sống và tình yêu đó bao lâu, bao xa, dù ngày mai có vất vả. Chúng ta chỉ có một lần để sống để yêu thương mà thôi.

Và em, em muốn gửi thông điệp này tới một người, người em luôn âm thầm yêu, âm thầm chờ đợi, hãy cứ đi trên những con đường rộng và dài, khi nào mỏi mệt, khi nào trong phút giây anh chợt nhớ về em hãy trở về anh nhé!

Em sẽ ở đây, chờ đợi anh!

Sẽ có những ngày như thế đấy. Những ngày trái tim và lý trí đều mệt nhoài. Những ngày chỉ muốn vùi mình trong chăn để chạy trốn những khoảng không ngập ngụa cô đơn. Những ngày bất giác thấy mình như bị cả thế giới bỏ rơi.




Có một ngày em đã đợi anh thật lâu nhưng anh không đến…
Có một ngày em nhận ra em rất nhớ anh…

Người ta vẫn nói: “Ta yêu một thành phố không phải thành phố đó có gì, mà nó có ai”. Em yêu thành phố này vì nơi đó có bước chân anh. Từng phố phường, từng con đường, nơi đâu anh đi qua nơi đó có tình yêu và nỗi nhớ em mang.

Em vẫn luôn đợi chờ một cuộc điện thoại của anh, đợi những lời hứa…
“Anh sẽ đưa em đi ăn kem, anh sẽ nấu cơm thật ngon cho em ăn nhé!”…

Nhưng tại sao giờ đây anh lại lặng im như thế? Không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Anh hãy cho em biết, em đã làm sai điều gì?

Em muốn ngủ một giấc thật dài… bỏ lại cả thế giới ồn ào ngoài kia.

Muốn đắm mình dưới cơn mưa thật to… để chẳng nhận ra đâu là nước mắt.

Nếu chúng ta gặp lại, em muốn ôm lấy anh thật chặt, dù anh là của ai rồi, dù anh không cho. Em sẽ ôm anh cho vơi bớt nỗi nhớ này.

Có những lúc em muốn đi tìm anh nhưng thành phố này đông đúc quá… mà em thì nhỏ bé quá.

Em chợt nhận ra yêu thương không phải cứ dài lâu mới là đậm sâu, không phải cứ tay trong tay, vai kề vai, môi chạm môi thì mới gọi là yêu. Giữa bộn bề cuộc sống, giữa tấp nập cuộc đời, vẫn có những tình yêu không lí do, không dục vọng, một tình yêu long lanh như sương mai. Dẫu cho bao nhiêu người đến, người đi trong cuộc đời thì tình yêu đó vẫn đọng lại nguyên vẹn, đủ đầy. Đó là tình yêu nơi em.

Yêu thương không hẳn là níu giữ một người bên cạnh. Mà là cho họ có quyền lựa chọn nơi họ sẽ đi, sẽ đến và nơi họ thuộc về. Nếu có duyên sẽ không lạc đường phải không anh?

Dù anh có trở lại hay không, yêu thương đó em vẫn để dành suốt đời cho anh.

(Sưu Tầm)

Về Đầu Trang Go down
NHViet



Posts : 269
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Fri Jun 17, 2016 12:50 am




Một ngày nào đó, ta có thôi hết yêu người...

Có rất nhiều cách để khởi đầu, nhưng kết thúc, thường bao giờ cũng là nỗi đau. Nhiều khi người ta sợ kết thúc, cũng chỉ là vì sợ những nỗi đau. Và cũng thường thế lắm, khi những nỗi đau kéo về quá nhiều, người ta đành ngậm ngùi mà dừng lại. Có thể rồi một ngày tất cả sẽ qua đi, những thương yêu sẽ rơi vào quên lãng, những nỗ lực chẳng thêm một lần được gợi nhắc, những gì đã qua sẽ như chưa có bao giờ. Nhưng những cơn đau thì luôn ở lại. Chắc bởi thế mà nước mắt luôn được nhớ hơn tiếng cười.

Có khi nào ta cứ mãi cố chấp nhìn về một hướng, cố chấp nắm chặt sợi dây, dù biết chẳng phải cứ giữ được sợi dây nghĩa là ta níu được con diều ở lại? Có khi nào ta nén chặt lại những thương tổn trong lòng, để lại mỉm cười mỗi khi mơ về một ai đó?

Chẳng ai cứ đi mãi một con đường dài thật dài như thế, để rồi nhìn vào cuộc đời mình thấy chỉ toàn là đắng cay rớt xuống bờ vai từ khi nào...? Và liệu có "một ngày nào đó, ta có thôi hết yêu người"?

Và nếu chẳng bao giờ còn ngày đó nữa anh vẫn cầu mong em có được một hạnh phúc... Và hãy luôn nhớ rằng có một người luôn yêu em...

Cứ đợi đi, rồi sẽ thấy! Sẽ luôn có một thiên đường trong hiện tại cho những người biết đợi, và biết tin!

Nhất định là như vậy!

Anh vẫn đang đợi. Thế còn em?

(Sưu Tầm)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 269
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Sat Aug 13, 2016 1:19 am




... Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu.
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người...


Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu... dẫu thời gian khắc nghiệt, dẫu tuổi trẻ sẽ trôi qua thật nhanh thì ta vẫn cứ yêu người...

Ngô Thụy Miên là vậy, những tình khúc của ông dẫu đầy nỗi buồn đau, dẫu là bản tình cuối đi chăng nữa thì vẫn không quá bi lụy. Đúng như ông đã tâm sự: “Tình yêu đối với tôi dù sung sướng hay khổ đau cũng là một điều rất thiêng liêng. Yêu không có nghĩa là phải chiếm hữu cho riêng mình, yêu là cho tận cùng, là chấp nhận hết những buồn vui, khổ hận để mang lại hạnh phúc cho người yêu”.





... Khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi đừng e ngại, dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi.

... Vì có tình yêu nên có âm nhạc. Vì có khổ đau nên có âm nhạc. Có hạnh phúc nên cũng có âm nhạc.

... Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được...

(Trịnh Công Sơn)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 269
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Mon Sep 05, 2016 12:28 am




Hãy giữ lấy những ký ức xưa cũ


"Đừng thở dài, hãy vươn vai bước tới.
Bùn dưới chân nhưng nắng ở trên đầu."


Giữ lại toàn bộ ký ức tuổi trẻ, chính là để sau này có thế nào, cũng không bao giờ bỏ cuộc, vì đã từng có một quãng thời gian biết ước mơ và dám làm hết sức.

Để khi hoài niệm, còn có điều để nhớ, còn có chuyện để ôn. Để những khi ôm ấm ức vào lòng mỗi khi gặp phải những điều tàn khốc trong cuộc sống, có thể lấy đó làm chỗ dựa, tự vỗ về.
 
Khi người ta đã từng trải qua mọi chuyện, người ta mới hiểu hết được giá trị của những gì đã từng, hồi ức xưa cũ trở thành bằng chứng cho sự trưởng thành, đối diện với thế giới rộng lớn đừng quên mình là ai, quá khứ từng sống thế nào, trải qua những gì để thành con người hiện tại.
 
Không có vấp ngã liệu có đứng lên? Không có vài ba lần thất bại liệu có được một lần thành công? Kể cả những chuyện quá khứ có làm bạn đau lòng thì ít nhất, những sự đau lòng ấy bạn đã từng vượt qua, và nó chính là một phần tuổi trẻ của bạn.
 


Những hồi ức xưa cũ, cho dù là đã từng yêu ai, đã từng bị ai phản bội, đã từng chịu oan ức gì, có những người bạn thế nào, họ ở lại nhưng rồi bỏ đi ra sao…  Tất cả cũng đều là chuỗi hồi ức đáng ghi nhớ, và mãi mãi không được quên.
 
Người ta vẫn coi tuổi trẻ là thứ đáng quý nhất trong cuộc sống. Khi đủ sức làm tất cả mọi chuyện, đủ năng lực để trở thành bất cứ ai, đủ kiên trì để đi đến bất cứ vạch đích nào, đủ dũng cảm để thử sức kể cả có nhận lấy thất bại. Những chuyện mà sau khi đã qua tuổi trẻ rồi, ít ai dám làm, ít ai dám nghĩ.
 
Cúi đầu hay ngẩng mặt, thì bạn vẫn là chính bạn. Dẫu thời gian có đổi thay, khiến con người bạn có vì biến cố này, thử thách kia mà trở nên cứng cỏi hơn, hay vì cuộc đời quá khốc liệt mà phải đeo mặt nạ để sống giả dối, thì soi vào quá khứ, bạn vẫn có thể lại là chính mình.
 


Đến một lúc nào đó, người ta hay có khao khát muốn tìm lại quá khứ, tìm lại hồi ức, tìm lại tuổi thanh xuân. Khi những cơn mưa rào khi đó ngấm dần vào cơ thể để trở thành một cuốn hồi ký khắc sâu từng chữ trong tim, nhưng lại bị thời gian trôi mòn đi ít nhiều. Chẳng còn gì có thể trọn vẹn, chẳng còn gì có thể khiến người ta tin chắc về những chuyện đã xảy ra, liệu có đúng là đã từng xảy ra hay không.

Vốn dĩ là không nên sống quá tiêu cực, nhưng luôn rơi vào tiêu cực. Quanh đi quẩn lại, mọi thứ đi hết, cuối cùng vẫn là chẳng có gì trong tay…
 
Hãy giữ lấy những hồi ức xưa cũ, để mỉm cười cũng được, thở dài hay rơi lệ cũng được. Chỉ cần sau khi nhớ lại có thể tiếp tục đứng dậy và bước đi.
 
(Sưu Tầm)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 269
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Wed Dec 07, 2016 6:46 pm



Mưa đã rơi và nắng đã phai...

– Bản tình cuối – Ngô Thụy Miên


Ngồi bên ô kính loang nước của quán café, những tình khúc êm đềm của Ngô Thụy Miên bao bọc lấy mình như nâng niu trìu mến, mình buông lỏng cơ thể căng thẳng như dây đàn suốt mấy ngày ròng tranh đấu cho một thứ tưởng như đang nằm trong tầm tay, phút chốc vụt mất đến ngỡ ngàng… Kể ra cũng hay, nhờ trời mưa vắng khách, chủ quán lười đổi nhạc nên mình mới có dịp được nghe trọn một album toàn những bản ưa thích lâu rồi mình chưa nghe lại: Dấu tình sầu, Giọt nước mắt ngà, Mắt biếc, Em còn nhớ mùa Xuân….

Mình yêu nhạc Ngô Thụy Miên từ lúc nào chẳng rõ.

... Chắc từ hồi thời thanh niên, một thằng bạn thân cuối tuần hay ghé nhà mình, kể lể hắn yêu thầm con nhỏ tiểu thư học dưới tụi mình một lớp, rồi bâng quơ, hắn cầm đàn lên và hát: “Em như một nụ hồng, cầu mong chẳng lạnh lùng”.

Chắc từ hồi anh trai hàng xóm một chiều tím ngắt, quay quắt nhớ chị người yêu có mái tóc dài thướt tha, ôm đàn guitar ngồi bên cửa sổ hát tình khúc… “Không có em một mình ta với ta ngày dài thôi chóng qua, tuổi hoang trôi vai gầy”. Thuở còn trai trẻ, mình đã từng rung động biết bao khi nghe bài hát ấy, chắc hẳn lúc nào đó nhạc sĩ Ngô Thụy Miên bất chợt nghe lại có thể mỉm cười hãnh diện vì tác phẩm đầu tay nhưng lại rất được ưa chuộng của ông.

Hồi tôi mới quen em, một buổi tiệc tất niên của lớp, tôi ngập ngừng cầm cây guitar bước lên bục, hát tặng các bạn bản tình ca hết sức quen thuộc: “Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời…” rồi tiếp là bài thu hát cho người của Vũ Đức Sao Biển. Có lẽ đó là lần đầu tiên anh khẻ chạm trái tim em. Mà tạo hóa sắp đặt từ giờ phút đó, em ấn tượng mạnh với anh và tình yêu bắt nguồn từ đó đến nay.

Chắc cũng vì thế mà tôi và em cùng yêu nhạc Ngô Thụy Miên. Sống trong thời loạn lạc, chiến tranh chết chóc, nhưng dường như Ngô Thụy Miên được sinh ra chỉ để viết nhạc tình, những bản nhạc tình thuần túy, nhẹ nhàng, thiết tha, chân chất, không hiện sinh, không yêu cuồng sống vội, không ai oán, không trách hờn số phận, không ẩn chứa tư tưởng phản chiến; những bản nhạc tình lãng mạn, ngọt ngào vượt thoát khỏi sự chật hẹp của nhạc thời trang thời ấy vốn đang thao túng thị trường, những giai điệu lắng sâu, trữ tình, với những vần ca – thơ nồng nàn, thơm ngát yêu đương…

“... Mưa có rơi và nắng có phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta đã yêu và ta đã mơ,
mơ trăng sao đưa đến bên người.
Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào
một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa…”

Mình thật sự đã lịm dần khi Tuấn Ngọc cất lên những lời này.

“… Ngày nào…” nghĩa là đã mất rồi, “… Ngày nào…” nghĩa là đã xa xưa rồi, “… Ngày nào…” nghĩa là đã cũ rồi… Mà vẫn đau đáu ngỡ như ta có một cuộc tình vừa lỡ… Như một chiếc bình đã vỡ mà vẫn còn những mảnh sót lại vẫn nằm sâu trong thịt da, để mỗi lần cựa mình, ta thấy trong ta nhói lên những nỗi niềm-đau-nghiệt-ngã…




“… Mây có bay và em có hay
ta ngại ngùng yêu em lần đầu.
Ta đã say hồn ta ngất ngây
men yêu thương đã thấm cuộc đời.
Một lần nào đó bước bên em âm thầm
một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người.

Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ.
Bên em bên em ta hát khúc mong chờ.
Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say
Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay

Mưa đã rơi và nắng đã phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say
qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ
Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu.
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người…”

Từng giai điệu ngọt ngào ấy… mình ngồi đó mà như được đưa về miền nào xa lắm. Giọng Tuấn Ngọc cực hợp với những bài hát như thế này, anh hát như để xóa nhòa mọi ranh giới về không gian, vượt qua ngăn cản thời gian để khiến “Bản Tình Cuối” dẫn đường cho những tâm hồn lãng đãng về với kỷ niệm của mối tình ngày cũ… Sầu muôn thủa mà cũng ngọt ngào muôn thủa…

Để cho tôi chiều nay cứ mênh mang cảm xúc… Bên kia bàn, một ông khách nước ngoài ngoảnh lại nhìn thấy tôi đang “phê nhạc”, ông hỏi tôi bản này tên là gì, mà sao mặt tôi mơ màng thế. Nghe mình dịch: “Chiều nay không có em” là Sunset without you vẻ mặt ông cũng chùn xuống như muốn nói hèn chi nghe nó buồn buồn.

Phải, nhạc Ngô Thụy Miên bản nào cũng lãng đãng mơ màng, vương vất nỗi buồn, nhưng đó là cái buồn trong sáng, đẹp dịu dàng, như ông từng nói: “Cái đẹp của cuộc tình là có đổ vỡ nhưng mà vẫn thấy nó đẹp“.

Rời khỏi quán, những nốt nhạc tình Ngô Thụy Miên âm vang suốt con đường loáng nước…

“Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu.
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người”

Chợt nghe sống mũi cay cay…

(bacsiletrungngan)




Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 308
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Tue Dec 27, 2016 5:06 pm



Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người...

Có những tình yêu chỉ thoáng qua trong chốc lát…
Có những người yêu rồi chia tay, buồn một thời gian rồi cũng qua…
Nhưng có những người cả cuộc đời không thể quên được...

Tình yêu tồn tại mãi cho đến ngày tóc xanh xưa bạc mầu...
Hình bóng xưa cũ vẫn còn đầy trong ký ức...
.


Hạnh phúc phải tìm trong chông gai
Tương lai phải tìm trong quá khứ
Tình yêu phải tìm trong ba chữ...
Hai chữ yêu thương một chữ chờ...





UNE FOIS - MỘT LẦN
Thơ & Nhạc : Dương Phương Linh
Trình bày : Mộng Trang
Hòa âm : Eric Miller


Một lần nào mình đi lại đường xưa không em
Dù đã trễ mùa hoa không về nữa
Và chốn cũ đã thành mùa mưa nắng
Đi lại một lần rồi mãi mãi xa xăm

Một lần nào mình ôn lại giấc mơ nghe em
Thênh thang bước vui buồn trong tay nắm
Dẫu giữa nồng nàn tận cùng là vị mặn
Của giọt lệ buồn mãi lạc dấu trăm năm

Một lần nào mình hứa chỉ vui thôi em
Đừng để bóng tối dâng sầu trong thinh lặng
Dẫu giữa ngọt bùi tận cùng là cay đắng
Vẫn là vui rồi vĩnh viễn cách ngăn

Một lần nào ừ một lần thôi em
Mình bên nhau cho trăng gió xôn xao
Rồi mai xa khi trăng ghé bên thềm
Gió reo buồn miên viễn anh nhớ em



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 269
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Mon Jan 02, 2017 11:10 pm




Dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em...
- cảm nhận về “Niệm khúc cuối” – Ngô Thụy Miên


Hầu như ai cũng có cuộc tình đã xa, có thể để lại cho ta nhiều cảm xúc, nhiều kỷ niệm. Ta có khi đau đớn, có khi buồn bã, có khi hờn giận, có khi đắng cay…

Buồn chứ, ta tìm đến buồn dường như chỉ để quên đi cuộc tình xót xa kia, như một bài hát đã nói: “Buồn ơi hãy đến với ta, để quên chuyện tình xót xa…”

Nhưng làm sao ta quên được? Làm sao quên được chuyện tình của ta, người tình của ta, dù rằng người ta yêu thương nhất lại là người xé nát tim ta?

Sau khi đã trải qua tất cả những cung bậc kia, có khi ta ngồi ngẫm lại, và chợt nhận ra rằng tình yêu của ta vẫn còn đủ lớn để cầu chúc cho em những gì tốt đẹp nhất: rằng, dù sao đi nữa, “tôi vẫn yêu em”…

“Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy,
Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em”

Tôi chợt nhớ đến những câu thơ của nhà thơ Đoàn Phú Tứ mà tôi vẫn yêu thích:
“Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh”…

Hoài Thanh đã chú giải những từ ngữ trong 4 câu thơ ấy một cách tài tình, rằng: “Tím ngát tả đúng mối tình dìu dịu. Tím “ngắt” – sẽ đau đớn quá”, “hương thời gian là hương thứ hoa kia mà cũng là hương yêu, một thứ tình yêu đã qua lâu rồi, nên chỉ thấy thanh sạch, nhẹ nhàng.”

Âm điệu chầm chậm, buồn buồn cùng chất giọng trầm ấm đầy xúc cảm của Sỹ Phú cho chúng ta cảm giác về một mối tình “thanh thanh” như vậy, khi đã qua rồi những đớn đau và chua xót. Ta sẽ không nói ra những lời cay đắng đâu, sẽ không để cho dĩ vãng tiếp tục làm em phải xót xa. Là những lời cuối dành cho người trong mộng của mình, ta muốn đó là những lời tốt đẹp nhất khi mà tình yêu của ta dành cho em vẫn còn nhiều, nhiều lắm…

Những từ “dù sao”, “dù cho”, “dù sao đi nữa”, “xin cho tôi”… lặp lại rất nhiều lần trong ca khúc. Không những vậy, cấu trúc câu hát cũng lặp lại, câu sau gối lên câu trước (dù cho mưa – dù cho mây – dù có gió; tựa vai nhau – tìm môi nhau; cho nhau yên vui – cho nhau rã nát; ru em – ru em vào mộng; cho tôi xin – cho tôi ôm em; dù mai đây – dù cho em – dù có ước…) như tâm trạng chất chồng của ta vậy… em có biết ta nuối tiếc lắm thay, khi ta đã không còn là người sẽ đưa em đến cuối cuộc đời này? Ta vẫn tự hứa với mình sẽ đi cùng em đến cuối con đường dù cho có chuyện gì đi nữa, nhưng phải làm sao đây khi “yêu thương vợ chồng” đối với ta và em cũng chỉ là “gối mộng”, là “ước muốn tù đày” không thể nằm trong đôi tay ta?

Những ước muốn giờ đây cũng thật xa vời quá, phải không em? Nhưng em hãy cho ta nói ra hết trong những lời tình cuối dành cho em nhé. Vẫn biết rằng đã quá muộn màng, nhưng ta vẫn không thể kìm lòng mình được. Giá như ta được là cơn ngủ để thêm một lần vào cõi mộng cùng em, như vậy cũng đủ để ta mãn nguyện rồi.

“Tình ơi! Dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em”, nếu như có ai đó thay ta đưa em đi tới cuối cuộc đời, ta vẫn cầu chúc cho em được hạnh phúc. Ta không trách em đâu, bởi vì, ta vẫn yêu em, yêu em cho dù tất cả đã trở thành “vết dấu tình sầu”.

(bacsiletrungngan)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 269
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Sat Jul 22, 2017 10:35 pm






Có một thứ tình yêu gọi là buông tay...

Có khi người ta vẫn còn yêu nhau, tình yêu vẫn ở đó, mà cũng đành xa nhau. Nghe có vẻ thật mâu thuẫn. Vì sao vẫn còn yêu nhau lại không thể ở bên nhau? Đáng buồn thay, trong cuộc sống rộng dài và giông gió này, nghịch lí ấy lại có thật. Người ta còn yêu nhau, ấy vậy mà có lúc vẫn phải xa nhau.

Khi nào chúng ta không còn bên nhau nữa?
Chắc hẳn nhiều bạn sẽ nói rằng: Khi hết yêu.
Có lẽ vậy.

Khi ta yêu một ai đó, một ánh mắt của họ cũng đủ để ta xao xuyến, một nụ cười của họ cũng đủ để ta thao thức cả đêm. Ta yêu những điều tốt đẹp, bỏ qua và học cách chấp nhận những góc cạnh còn xù xì, thô ráp của họ. Thậm chí, ta có thể sẵn sàng thứ tha cho những lỗi lầm. Tình yêu là thế. Đôi khi bên cạnh nụ cười, chẳng thể nào không có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Nhưng vì yêu, ta sẵn sàng nuốt giọt lệ âm thầm vào trong đáy lòng để thêm một lần yêu thương…


Có một bài hát mang tên “Có một thứ tình yêu gọi là chia tay”, nghe có vẻ lạ lẫm. Nhưng đó lại là một thứ tình yêu vô cùng cao thượng và đầy thương đau.

Yêu một người, đôi khi lại mang đến cho họ nhiều ràng buộc và tổn thương. Do đó, ta chọn cách buông tay để người được tự do bay đến bầu trời mơ ước. Ta buông tay rồi, nhưng trái tim ta vẫn ở đó, thổn thức đập từng nhịp theo bước chân người đi.





Nếu em hướng về phía bầu trời
Khao khát một đôi cánh
Anh sẽ buông tay để em được bay vút lên

Yêu một người, nhưng không có cách nào mang lại cho họ hạnh phúc.
Yêu một người, nhưng không có cách nào ở gần bên họ. Thứ tình yêu qua Facebook,... tuy nhìn thấy hình, nghe thấy tiếng, song lại chẳng thể nào trao nhau một bàn tay giữa ngày đông buốt giá, chẳng thể nào cho nhau một bờ vai để tựa vào và lặng lẽ khóc…


Thế nên ta chọn cách buông tay. Vì yêu người, ta buông tay để người tìm được một bến bờ hạnh phúc khác, cái hạnh phúc mà ta chẳng thể mang lại cho người.

Rồi mai này trên đường đời hối hả, có thể ta sẽ chẳng còn nhớ đến nhau. Nỗi đau khắc khoải ngày nào, theo thời gian cũng chẳng còn nhức nhối. Nhưng trong kí ức, có lẽ ta sẽ chẳng thể nào quên: có một người vì yêu mà đã rời xa nhau… Có một thứ tình yêu gọi là chia tay…

(Sưu Tầm)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 269
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   Sun Jul 30, 2017 8:14 am

.



Cứ buông đi, đừng níu nữa, nếu một ngày còn yêu thương thật sự, biết đâu rằng ta gặp lại nhau...

   
Chính lúc ai đó quay bước đi lại là lúc người ta muốn có được một bàn tay níu lại nhất. Đã không còn những yêu thương xưa cũ, bây giờ chỉ là những nỗi nhớ hoang hoải về một thời yêu thương mãnh liệt, khát khao hạnh phúc. Em đã cố dặn lòng để quên nhưng chẳng thể nào quên được, lại để cảm xúc của mình trôi xuôi theo con chữ, hồi ức xưa cũ em chỉ muốn níu lại mà thôi...


Đã lâu rồi em không còn được yêu thương nữa, trái tim em giờ đây dường như khô cạn và chai lỳ, bởi trong một góc con tim vẫn còn giữ nguyên hình bóng cũ không thể nào gạt bỏ. Phải chăng trước kia ước mơ hạnh phúc là quá lớn để bây giờ một mình gom nhặt những nỗi đau. Em đã sắp xếp những đau thương đó và giấu chúng vào góc kín của tâm hồn, để được lãng quên đi nhưng rồi bất chợt em vẫn nhớ, lật lại những kí ức có anh và những yêu thương...

Em đã cố níu lại những gì còn sót nhặt, nhưng định mệnh đã cuốn anh đi khỏi tầm tay với của em. Cuộc đời không cho hạnh phúc của em trọn vẹn, bởi thế mà em chỉ biết cười trong khi lòng đau nhói, cố giữ những giọt nước mắt chảy ngược vào trong. Người em từng yêu, trao trọn con tim vậy mà giờ đây em đành phải cố quên, cũng không được quyền để nhớ, em chẳng đủ quyền hạn để xen vào hạnh phúc của anh...

Cứ ngỡ định mệnh trói buộc được ta, vậy mà nửa đường đứt đoạn khiến cho chúng ta không thể thuộc về nhau. Bước qua một mùa yêu thương, em giờ đây vẫn luôn là cô gái với những hoài bão cháy bỏng về một hạnh phúc vẹn toàn, với những hoang mang vỡ vụn của một trái tim đa cảm, nhưng trong trái tim em lại thêm một một vết cắt khó lành, em hụt hẫng chơi vơi bước đi trong vô định, em tự trách mình rằng sao bàn tay em quá nhỏ bé không đủ sức níu giữ được tay anh mà để nó tuột đi như thế, em không thể nào tin nổi...





Khi yêu thương trong em giờ đây không còn đủ lớn, em chỉ sợ làm tổn thương những người xung quanh. Nhưng em biết, hạnh phúc rất đỗi giản dị, em sẽ lại học cách yêu thương, học cách chấp nhận, và học cách cho đi nhận lại... không thể mãi ích kỉ gặm nhấm nỗi đau một mình, vì vẫn có những người quan tâm em vô điều kiện, bởi họ cũng rất cần em...

Đến lúc chúng ta không thể giữ được ngọn lửa tình yêu, thì bắt buộc phải buông tay. Em buông tay không phải vì hết yêu thương và vì yêu thương nhiều quá. Em đã cố níu giữ nó lại rồi, nhưng rồi trái tim em không đủ can đảm để tiếp tục níu anh, và em đã nhẹ nhàng buông anh như thế, hụt hẫng, xót xa...

Em đã học được một điều rằng, "đừng cố níu giữ ai đó ở bên cạnh mình mãi mãi", gặp được nhau là cái duyên, đến được với nhau là cái nợ. Vậy thì hãy cứ buông đi, đừng níu nữa, nếu một ngày còn yêu thương thật sự, biết đâu rằng ta gặp lại nhau...

(Sưu Tầm)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?   

Về Đầu Trang Go down
 
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Sưu Tầm, Lượm Lặt-
Chuyển đến