Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
lang nghia nguyen pham Thầy thuy trai mien nghe rang sinh quan cong thanh Ngày phung HUNG viet NHẬT nhung cuoc tien thang ngoc nguoi huyen
Latest topics
January 2017
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Vui Buồn Tại “Đối Thoại Shangri-La lần thứ 12”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin


Posts : 129
Join date : 20/10/2011

Bài gửiTiêu đề: Vui Buồn Tại “Đối Thoại Shangri-La lần thứ 12”   Tue Jun 11, 2013 2:22 am

04 June 2013

Vui Buồn Tại “Đối Thoại Shangri-La lần thứ 12”

Đào Văn Bình

Trên đời này, bất cứ chuyện gì, vui-buồn cũng đều đi đôi với nhau. Chẳng hạn gia đình người ta chết, đau khổ thì nhà quàn lại vui vì có thêm "khách". Mùa viêm nhiệt, dân chúng cảm cúm liên miên thì ông/bà bán thuốc tây kiếm bộn tiền và bác sĩ cũng thoải mái. Sau trận đấu thể thao, kẻ thắng thì vui, kẻ thua buồn ủ rũ. Thậm chí "hòa" cũng tạo vui buồn. Đội mạnh "hòa" tức là thua. Thua thì buồn. Đội yếu "hòa" là thắng. Mà thắng thì vui… thì Đối Thoại Shangri-La cũng không ra ngoài quy luật vui-buồn ấy. Đời là thế. Nhưng muốn biết ai vui, ai buồn chúng ta thử tìm hiểu xem Đối Thoại Sanghgri-La là gì và diễn tiến như thế nào?

Sangri-La Dialogue là một diễn đàn do Viện Quốc Tế Nghiêm Cứu Chiến Lược International Institute for Strategic Studies (IISS) do những học giả độc lập tổ chức mỗi năm để bộ trưởng quốc phòng cùng các nhà lãnh đạo quân sự cao cấp của các quốc gia Châu Á Thái Bình Dương trình bày những trăn trở của mình về những vấn đề an ninh và quốc phòng. Danh xưng này được đặt theo tên của Khách Sạn Shangri-La tại Singapore từ năm 2002.

Trước đây đã có cả thảy 11 lần đối thoại nhưng Shangri-La lần thứ 12 bỗng trở thành tin tức nóng bỏng của toàn thế giới. Diễn đàn năm nay có cả thảy 31 nước tham dự. Ban tổ chức đã sắp xếp để thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam là diễn giả chính (keynote speaker) trong ngày khai mạc. Theo Tuổi Trẻ Online "Điều đó giải thích tại sao bộ trưởng quốc phòng các nước quan trọng như Mỹ và ba cường quốc của Châu Âu là Pháp, Đức, Anh năm nay đều có mặt. Bên cạnh đó cũng sẽ có sự tham dự của gần 350 học giả, chuyên gia quốc phòng hàng đầu khu vực." Người ta trông chờ, bình luận và đưa ra rất nhiều phỏng đoán. Một số không ngần ngại đưa ý kiến là Việt Nam phải nói mạnh và nói rõ ở diễn đàn này. Sở dĩ như vậy là vì:

1) Hoa Lục vẫn tiếp tục gây căng thẳng ở Biển Hoa Đông, bắn hỏa pháo và đâm vỡ tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam, mưu toan tiến chiếm Bãi Cỏ Rong mà Phi Luật Tân tuyên bố chủ quyền, đưa các tàu ngư chính và hải giám áp sát Trường Sa, đồng thời vào ngày 25/5/2013 ba hạm đội Bắc Hải, Đông Hải và Nam Hải Cuộc tiến hành một cuộc tập trân quy mô chưa từng có tại Biển Đông với sự tham gia của các tàu chiến, tàu ngầm, máy bay chiến đấu và lực lượng biên phòng. Đây là một chuyển động quân sự cảnh cáo Hoa Kỳ và trực tiếp đe dọa Việt Nam và Phi Luật Tân.

2) Việt Nam, do yếu tố lịch sử, do có chung biên giới với Trung Quốc và là một nước nhỏ. Nếu Việt Nam khuất phục trước sức ép của Trung Quốc thì cục diện Đông Nam Á và cả thế giới sẽ thay đổi. Khi đã khống chế được toàn bộ Biển Đông, Hoa Lục gần như sẽ bá chủ hoàn toàn Châu Á. Khi đó kế hoạch "Xoay Trục" hay "Tái Cân Bằng Lực Lượng" của Hoa Kỳ trở thành ảo vọng. Hoa Kỳ phải rút khỏi Phi Luật Tân, lui về cố thủ Guam. Khi đó chiến tranh đã sát biên giới. Đó là cơn ác mộng của Hoa Kỳ. Còn ngược lại, nếu Việt Nam do tinh thần độc lập và tự chủ, dám chấp nhận "châu chấu đá xe" thì cục diện thế giới cũng sẽ thay đổi. Đông Nam Á sẽ giữ yên. Kế hoạch "Xoay Trục" của Hoa Kỳ diễn ra không trở ngại. Với sự hiện diện của Hoa Kỳ may ra có thể ngăn chặn tham vọng gần như điên cuồng của Hoa Lục.

Do đó toàn thể khách tham dự diễn đàn đã hồi hộp chờ nghe Ô.Nguyễn Tấn Dũng nói gì. Và Ô. Nguyễn Tấn Dũng đã nói:

1) "Cạnh tranh và can dự vốn là điều bình thường trong quá trình hợp tác và phát triển. Nhưng nếu sự cạnh tranh và can dự đó mang những toan tính chỉ cho riêng mình, bất bình đẳng, trái với luật pháp quốc tế, thiếu minh bạch thì không thể củng cố lòng tin chiến lược, dễ dẫn tới chia rẽ, nghi kỵ và nguy cơ kiềm chế lẫn nhau, ảnh hưởng tiêu cực tới hòa bình, hợp tác và phát triển. Những diễn biến khó lường trên bán đảo Triều Tiên; tranh chấp chủ quyền lãnh thổ từ biển Hoa Đông đến Biển Đông đang diễn biến rất phức tạp, đe dọa hòa bình và an ninh khu vực, trước hết là an ninh, an toàn và tự do hàng hải đang gây quan ngại sâu sắc đối với cả cộng đồng quốc tế. Đâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền."

2) BBC tiếng Việt trích dẫn phần trả lời câu hỏi của Tiến sỹ Lee Chung Min, Đại học Yonsei, Hàn Quốc về lòng tin chiến lược. Câu hỏi như sau, "Vậy ngài tin tưởng Hoa Kỳ như thế nào khi so với Trung Quốc, đứng ở quan điểm của Việt Nam? Cảm ơn Ngài! " Và Ô. Nguyễn Tấn Dũng đã trả lời, "Về vấn đề lòng tin đối với Hoa Kỳ và Trung Quốc, tôi đã đề cập trong bài phát biểu của mình. Tôi không nhắc lại, chỉ xin nhấn mạnh là: Hoa Kỳ và Trung Quốc là hai cường quốc có vai trò và trách nhiệm lớn nhất đối với tương lai quan hệ của chính mình cũng như đối với hòa bình, hợp tác, phát triển, thịnh vượng chung của khu vực và thế giới."
Những lời tuyên bố của Ô. Nguyễn Tấn Dũng đã tạo ra nỗi vui và nỗi buồn cho một số cao thủ hiện diện.

Kẻ vui

Kẻ vui ở đây chính là Hoa Kỳ. Không vui sao được khi mình dự định đem 60% lực lượng hải quân vào vùng này. Nếu ở đây yên ổn, hòa thuận và chẳng ai đứng ra tố cáo hành vi xâm lấn và bắt nạt của Hoa Lục thì chính mình là kẻ đi gây rối và tạo bất ổn. Nhưng nếu vùng này lại có người đứng ra tố cáo: " Đâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền."thì chuyện "Xoay Trục" hay trở lại Á Châu của mình hoàn toàn chính nghĩa. Giá nào mua được đây? Cứ nhìn vào tấm hình Ô. Chuck Hagel tươi cười bắt tay Ô. Nguyễn Tấn Dũng rồi ngồi chung bàn với Ô. Nguyễn Tấn Dũng và chủ nhà là Ô. Lý Hiển Long trong dạ tiệc cho thấy đã có sự sắp xếp đâu đó. Chứ nếu Ô. Nguyễn Tấn Dũng lại ngồi cạnh Ô. Thích Kiến Quốc- Phó Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Trung Quốc …thì hỏng chuyện. Giờ đây giang hồ đang bàn tán không biết Ô. Chuck Hagel nói gì với Ô. Nguyễn Tấn Dũng và cũng theo BBC tiếng Việt Ô. Dũng đã mời Ô. Chuck Hagel thăm Việt Nam một lần nữa.

Người buồn

Người buồn ở đây là ông Trung Quốc và "buồn năm phút". Không buồn sao được khi quần hùng tụ hội đông đảo như thế mà có người, dù không minh thị nhưng đã đứng ra tố cáo mình là kẻ đi cướp biển đảo của người ta (đòi hỏi phi lý) và ỷ mạnh hiếp yếu (áp đặt và chính trị cường quyền). Hơn thế nữa, từ khởi đầu tới bây giờ, Hoa Lục nằng nặc bác bỏ việc quốc tế hóa vấn đề Biển Đông, từ chối thảo luận đa phương và không chấp nhận "kẻ thứ ba" chõ mũi vào đây. Thế nhưng ngày hôm nay Việt Nam khẳng định "Hoa Kỳ và Trung Quốc là hai cường quốc có vai trò và trách nhiệm lớn nhất đối với tương lai quan hệ của chính mình cũng như đối với hòa bình, hợp tác, phát triển, thịnh vượng chung của khu vực và thế giới." Vậy thì vấn đề không những được quốc tế hóa mà còn chính thức hóa sự hiện diện của Hoa Kỳ tức "kẻ thứ ba". Hoa Lục không những buồn mà còn lo nữa. Chính thức hóa, hợp lý hóa sự hiện diện của Hoa Kỳ tại Biển Đông- mà theo Ô. Nguyễn Chí Vịnh cần "lấy hành động trên thực tế để chứng minh cho trách nhiệm của mình." sẽ kéo theo sự can dự của Nhật Bản, Úc Châu, Ấn Độ và có thể cả Âu Châu trong tương lai. Xin nhớ Hoa Kỳ luôn luôn theo chính sách "bề hội đồng" tức lôi kéo đồng minh càng nhiều càng tốt để đối phó với kẻ thù. Không bao giờ Hoa Kỳ hành động đơn độc.

Nhưng đám mây đen vẫn còn đó

Theo Đài Á Châu Tự Do, " Sau 3 ngày thảo luận, Hội Nghị An Ninh Châu Á thường được gọi là Đối Thoại Shangri-La, đã kết thúc chiều hôm qua ( 01/5/2013) tại Singapore. Đề tài được bàn tán đến nhiều nhất ở ngày cuối của hội nghị là việc Bắc Kinh nói rằng tầu chiến của họ sẽ tiếp tục tuần tra ở các vùng biển mà họ từng tuyên bố chủ quyền thuộc về mình." Tướng Thích Kiến Quốc- Phó Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Trung Quốc nhấn mạnh rằng " Trung Quốc có chủ quyền ở hai vùng biển này, nhấn mạnh đó là lập trường rất rõ ràng, và những hoạt động của hải quân Trung Quốc ở các vùng biển này là hợp pháp, không phải tranh cãi." Có thể lời phát biểu này phát xuất từ tự ái. Chẳng lẽ trước giang hồ bốn phương đông đảo như thế mà không nói gì để rửa mặt? Hoặc đây có thể là quyết tâm của Hoa Lục nhất định khống chế Biển Đông và Senkaku bằng mọi giá. Chắc chắn hệ thống đầu não của Hoa Lục sẽ đánh giá toàn bộ lời tuyên bố của Ô. Nguyễn Tấn Dũng và đây cũng là lập trường rõ rệt của Việt Nam theo như nhận định của một số nhà bình luận quốc tế. Ngoài ra, những cuộc gặp gỡ song phương bên lề cuộc đối thoại của Tướng Nguyễn Chí Vịnh - người phụ trách sách lược quốc phòng của Việt Nam- với Bộ Trưởng Quốc Phòng Úc Đại Lợi và Tư Lệnh Lực Lượng Thái Bình Dương của Hoa Kỳ cho thấy Biển Đông có thể trở thành một lò thuốc súng mà Việt Nam với vị trí trọng điểm chiến lược sẽ phải gánh chịu những hậu quả thảm khốc nhất. Nhưng trong lịch sử nhân loại, không có cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc nào mà không phải trả với giá đắt. Nếu Việt Nam tự mình xây dựng được một lực lượng quốc phòng hùng hậu, trên dưới một lòng thì đó là nhân tố vững chắc nhất khiến Hoa Lục ngần ngại. Bởi vì nếu chiến tranh Việt- Hoa nổ ra trên biển thì hải lộ quốc tế tắc nghẽn. Dù chỉ một tuần lễ thôi, thế giới sẽ rúng động và biết đâu một lực lượng quốc tế hùng hậu sẽ kéo tới lấy cớ bảo vệ hải lộ - thì tình hình diễn biến không ai lường trước được. Khi đó mặt nạ "trỗi dậy trong hòa bình" mà Đặng Tiểu Bình xây dựng từ cuối thập niên 1970 rớt xuống. Hoa Lục sẽ phải tốn hai ba chục năm nữa để xây dựng lại. Hầu hết các nhà bình luận quốc tê đều nghĩ như vậy.

Kết luận

Thế giới ngày hôm nay biến chuyển thật lạ kỳ. Một con chó chết ở một xó xỉnh nào đó cũng có thể trở thành chuyện ồn ào, gây xúc động cho người ta nếu nó bị hành hạ cho đến chết và hình ảnh được đưa lên mạng lưới toàn cầu. Đừng tưởng thế giới này mù lòa không biết gì. Anh có thể làm bất kỳ chuyện gì anh muốn. Nhưng anh không thể né tránh được hậu quả của những gì anh đã làm. Nhân loại bây giờ đã ngao ngán chiến tranh và không chấp nhận chuyện "cá lớn nuốt cá bé" và chỉ mong muốn có hòa bình để phát triển đất nước, đối phó với nạn hâm nóng địa cầu và đủ thứ thiên tai như: sóng thần, bão lụt, hạn hán, động đất, sạt lở, cuồng phong, mưa đá, ô nhiễm môi trường…và nhất là nạn cướp biển, khủng bố đang có nguy cơ lan tràn khắp địa cầu. Mọi việc cần phải được giải quyết minh bạch, bằng thương thảo và tuân thủ luật pháp quốc tế. Bất kỳ một nước nào, dù siêu cường như Hoa Kỳ mà bị thế giới lên án, cô lập thì trước sau gì cũng chết chứ đừng nói siêu cường hạng hai như Trung Quốc. Không biết các nhà lãnh đạo Hoa Lục có nhìn thấy điều đó không hay thấy mình quá mạnh cho nên kiêu căng để đi vào vết xe đổ của Quân Phiệt Nhật và Đức Quốc Xã năm xưa? Liệu Hoa Lục sẽ tiến hành những răn đe và trả đũa Việt Nam mạnh bạo hơn trong những ngày sắp tới? Không ai biết được.

Đào Văn Bình

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thntsaigon.forumsreality.com
P-C
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Shangri-la 2013 - “Lòng Tin Chiến Lược” Là Gì?   Mon Jun 17, 2013 12:06 pm


Shangri-la 2013 - “Lòng Tin Chiến Lược” Là Gì?

Huỳnh Ngọc Tuấn
June 15, 2013



Tại diễn đàn an ninh khu vực Shangri-la 2013, ông Nguyễn tấn Dũng đã đọc một bài diễn văn mà theo sự tâng bốc của báo chí lề Đảng là bài diễn văn mang “tầm vóc chiến lược”.

Cái mà hệ thống tuyên truyền của đảng CSVN gọi là tầm vóc chiến lược đó là gì, chúng ta thử phân tích.

Nội dung “chiến lược” của bài diễn văn của ông Dũng là kêu gọi xây dựng “lòng tin chiến lược”.
Chỉ riêng thuật ngữ “lòng tin chiến lược” là đã có vấn đề rồi.


Thuật ngữ này quá mới lạ, từ trước đến nay người ta chỉ nói về “ý đồ chiến lược” “mục tiêu chiến lược”, “kế hoạch chiến lược”, “quyền lợi chiến lược”, “đối tác chiến lược”…. mà chưa thấy ai nói về “lòng tin chiến lược” vì một lẽ đơn giản là trong quan hệ quốc tế chỉ có quyền lợi chiến lược mà không bao giờ có “lòng tin chiến lược”.

QUAN HỆ QUỐC TẾ ĐƯỢC XÂY DỰNG TRÊN TƯƠNG QUAN QUYỀN LỢI

Những mối quan hệ chiến lược như quan hệ trong khối NATO hay quan hệ Mỹ- Nhật, Mỹ – Hàn, Mỹ- Úc cũng chỉ được xây dựng trên tầm nhìn chiến lược và quyền lợi chiến lược, khi nào các quốc gia này còn có sự tương đồng về quyền lợi  và mục đích chiến lược thì mối quan hệ này còn tồn tại và nó sẽ chấm dứt nếu tương quan quyền lợi không còn, bất kể nó được cam kết ở cấp độ nào.

Quan hệ giữa Mỹ và VNCH trước đây cũng thế, khi người Mỹ còn có nhu cầu chiến lược ngăn chận khối CS tràn xuống phía Nam, họ và VNCH là đồng minh thân thiết, nhưng một khi nhu cầu chiến lược không còn nữa mối quan hệ đó không còn lý do tồn tại và VNCH đã sụp đổ theo mối quan hệ chiến lược đó.


Cho nên trong quan hệ quốc tế mà nói đến “lòng tin chiến lược” là đã ngây thơ rồi, đã phạm sai lầm chết người rồi.


Trong quan hệ quốc tế mình phải xác định mình có vị trí và vai trò như thế nào trong khu vực và trong quan hệ giữa các siêu cường, mình sẽ được gì mất gì trong cục diện đó và mình có thể khai dụng mối  tương đồng cũng như mâu thuẫn của các nước để mưu tìm sự sống còn và đạt được lợi ích cho dân tộc và đất nước không.

Các nhà lãnh đạo của Mỹ, TC và Đông nam Á hiện diện tại diễn đàn Shangri-la 2013 cũng vậy thôi, quyền lợi của đất nước và dân tộc họ là trước hết và trên hết vậy mà ông Nguyễn tấn Dũng đến Shangri-la 2013 để kêu gọi xây dựng “lòng tin chiến lược” thì thật là hoang đường.

Tại đây cũng xin nhắc ông NTD câu nói nỗi tiếng của Winston Churchill:
“Trên thế giới này không có bạn bè vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia mới là vĩnh viễn”.

Bây giờ chúng ta thư tìm hiểu ông Dũng đưa ra lời kêu gọi xây dựng “lòng tin chiến lược” nhắm vào ai?

Thoáng qua người ta có cảm tưởng ông Dũng kêu gọi các đối tác của VN là Mỹ, TC và các Nước Đông nam Á cùng xây dựng “lòng tin chiến lược” với VN, nhưng nếu như vậy thì ông Dũng có thể dùng những cuộc họp thượng đỉnh giữa VN và các đối tác để thuyết phục họ, tại diễn đàn Shangri-la 2013 không phải là chổ để làm điều đó.

Ông Dũng đến diễn đàn này với tư cách là Thủ tướng VN đáng lẽ ra ông phải mưu tìm sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế để bảo vệ quyền lợi của đất nước VN đang bị TC xâm lấn, phương hại. Muốn làm được điều đó ông Dũng và hệ thống chính trị của ông phải tạo dựng cho được niềm tin và sự tôn trọng đối với khu vực và quốc tế, và hơn thế nữa ông Dũng phải chứng minh được rằng ông và hệ thống chính trị của ông là một đối tác quan trọng và cần thiết để các nước cần đến trong cục diện khu vực và quốc tế đầy mâu thuẩn và đối kháng.





Nhưng ông Dũng đã không làm được điều đó mà lại tự nguyện đóng vai trò của một “thuyết khách” kiểu Trương Nghi và Tô Tần trong thời Chiến quốc. Hãy nghe ông Dũng nói:

“Việt Nam chúng tôi có câu thành ngữ “mất lòng tin là mất tất cả”. Lòng tin là khởi nguồn của mọi quan hệ hữu nghị, hợp tác; là liều thuốc hiệu nghiệm để ngăn ngừa những toan tính có thể gây ra nguy cơ xung đột. Lòng tin cần được nâng niu, vun đắp không ngừng bằng những hành động cụ thể, nhất quán, phù hợp với chuẩn mực chung và với thái độ chân thành”.

Những lời kêu gọi “tha thiết” này liệu có làm động lòng các siêu cường đang cạnh tranh nhau để giành ưu thế trong khu vực và thế giới.

Một bên là Mỹ - siêu cường duy nhất hiện nay với một trật tự mà Mỹ muốn duy trì để gìn giữ hòa bình và thịnh vượng cho cả thế giới và bảo đảm tốt nhất cho quyền lợi và an ninh của Hoa kỳ.

Còn bên kia là TC một cường quốc hùng mạnh đang trổi dậy như vũ bão với những tham vọng khó lường và cái trật tự hiện nay đối với họ là không thể chấp nhận được vì nó quá “chật hẹp”. TC đang tìm kiếm một không gian “rộng thoáng” hơn cho người Hán!?

Vậy Mỹ và TC sẽ nghe lời thuyết khách của ông Dũng hay họ sẽ hành động vì quyền lợi và an ninh chiến lược của họ?

Ông Dũng nói mà không lường đến kết quả của lời ông nói.

“Cạnh tranh và can dự vốn là điều bình thường trong quá trình hợp tác và phát triển”, “Nhưng nếu sự cạnh tranh và can dự đó mang những toan tính chỉ cho riêng mình, bất bình đẳng, trái với luật pháp quốc tế, thiếu minh bạch thì không thể củng cố lòng tin chiến lược, dễ dẫn tới chia rẽ,nghi kỵ và nguy cơ kiềm chế lẫn nhau, ảnh hưởng tiêu cực tới hòa bình, hợp tác và phát triển”.

Thế giới này luôn tồn tại mâu thuẩn, có những mâu thuẩn cạnh tranh để phát triển và có những mâu thuẫn loại trừ nhau.

Mâu thuẩn cạnh tranh để phát triển như mâu thuẩn giữa các quốc gia dân chủ là Mỹ- Nhật- Âu châu- Úc – Hàn quốc…

Có những mâu thuẩn mang tính loại trừ nhau như Dân chủ và độc tài.

Mâu thuẩn giữa Mỹ - Nhật - Âu châu với TC là mâu thuẩn mang tính loại trừ nhau vì một bên chủ trương dân chủ, phục vụ nhân loại, một bên chủ trương độc tài và dân tộc cực đoan ( chủ nghĩa Đại Hán) cho nên không thể tìm được sự đồng cảm đồng thuận được.

Ngày hôm nay nguy cơ về một TC đã hiển nhiên ai cũng biết, chỉ có ông Dũng và đảng CSVN là không biết hoặc cố tình không biết.

“Đưa ra bản đồ với đường 9 đoạn (đường lưỡi bò) xem 80% Biển Đông “thuộc về mình”, liên tiếp tạo ra những căng thẳng với các quốc gia láng giềng, đặc biệt là Philippines và Việt Nam. Những hành động ngang ngược đó của Trung Quốc đang biểu hiện cho một âm mưu lớn”, tờ Forbes (Mỹ) bình luận.

Cách đây nữa thế kỷ ông Ngô đình Nhu nhận định trong cuốn sách CHÍNH ĐỀ VIỆT NAM sự phát triển của một khối dân như khối dân Trung cộng tự nó là một sự đe dọa cho tất cả thế giới.

Và mới đây tờ Le Figaro dẫn lời một chuyên gia nói về quan hệ Mỹ-Trung:
«Sự ngờ vực này không phải dựa trên cảm giác nhất thời, mà là trên những phân tích mang tính dài hạn». Một chuyên gia khác nhận định : Người Mỹ và người Trung Quốc nghi kỵ nhau, vì cả hai đều hiểu rõ rằng, không bao giờ có kết cục tốt đẹp trong quan hệ giữa hai cường quốc trong khi một bên là «cường quốc đã lên» và một bên là «cường quốc đang lên».

Tôi nghĩ là ông Nguyễn tấn Dũng và đảng CSVN đánh giá quan hệ Mỹ- Trung đang ở vào giai đoạn quyết liệt nhất từ trước đến nay và cơ may để hai con Hổ này chịu sống chung hòa bình với nhau là điều không thể, nhất là TC đang nóng lòng muốn thay đổi trật tự hiện nay biểu hiện qua những hành động bá quyền lộ liểu làm Mỹ và thế giới vô cùng bất an.

Hơn ai hết ông Dũng và đảng CSVN mong muốn TC tồn tại để đảng CSVN có thể tồn tại cho dù họ biết rằng sự tồn tại và trổi dậy như vũ bão của TC một ngày không xa sẽ nuốt chững nước VN và đồng hóa dân tộc VN.

Trong một bài diễn văn không dài nhưng có đến gần 40 lần ông nhắc đi nhắc lại về việc xây dựng “lòng tin chiến lược" Mỹ–Trung.                                                                  

Tiến sỹ Lee Chung Min, Đại học Yonsei, Hàn Quốc hỏi:
“Cảm ơn Ngài Thủ tướng. Ngài đã đề cập tới các từ “lòng tin chiến lược” tới 30-40 lần, câu hỏi của tôi rất đơn giản là vậy ngài tin tưởng Hoa Kỳ như thế nào khi so với Trung Quốc, đứng ở quan điểm của Việt Nam? Cảm ơn Ngài!”

Ông Dũng trả lời:
“Như tôi đã đề cập trong bài phát biểu của tôi là Trung Quốc và Hoa Kỳ là hai cường quốc có trách nhiệm lớn nhất, tôi nhấn mạnh là lớn nhất, trong tương lai trong quan hệ của chính mình, cũng như sự đóng góp vào hòa bình, hợp tác, phát triển, thịnh vượng chung của khu vực.

Chúng tôi tin tưởng và hy vọng Trung Quốc và Hoa Kỳ với tư cách là hai cường quốc của thế giới, của khu vực nhận rõ vai trò, trách nhiệm và lợi ích của mình mà có những chiến lược, những việc làm thiết thực, phù hợp để đóng góp vào hòa bình, ổn định, hợp tác, phát triển, thịnh vượng ở khu vực”.

Rất tiếc sự lo lắng của ông Dũng sẽ không có một chút tác động nào đối với các nhà hoạch định chiến lược của Mỹ và TC, vì không như ông Dũng họ không mưu tìm “lòng tin chiến lược” mà chỉ mưu tìm an ninh và quyền lợi chiến lược của họ!

Ông Nguyễn tấn Dũng và Bộ chính trị đảng CSVN hãy chiêm nghiệm lời của Winston Churchill để biết thiên hạ nghĩ gì:
“Trên thế giới này không có bạn bè vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn chỉ có lợi ích quốc gia mới là vĩnh viễn”.

Ông Dũng vẫn chỉ đặt quyền lợi của ông và đảng CS lên trên hết và trước hết, nhưng ông Dũng và đảng CS có thể làm mưa làm gió ở VN và đối với nhân dân VN thôi, tại diễn đàn này ông và đảng VC của ông không là gì cả!

Ông Dũng và đảng CSVN đã làm một việc không thể làm và không phải việc của ông. Việc của ông và đảng CSVN là phục vụ nhân dân VN, tìm kiếm “lòng tin chiến lược” từ nhân dân VN.

Tôi xin nhắc lại lời ông Dũng:
“Việt Nam chúng tôi có câu thành ngữ “mất lòng tin là mất tất cả”.

Điều này ông Nguyễn tấn Dũng đã nói đúng.

Đảng CSVN đã đánh mất niềm tin từ người dân, họ chỉ còn cách bám víu vào TC để tồn tại, nếu TC bị Hoa kỳ đánh bại và tan rã từng mãnh thì trong nội bộ đảng CSVN sẽ xãy ra hiện tượng sụp đổ “lòng tin chiến lược” và tai họa sẽ ập lên đầu những người CS.

Thức thời mới là tuấn kiệt!

Đảng CSVN hiện nay như con tàu trước cơn bão dữ, như căn nhà sắp sập đổ ai khôn ngoan thì hãy mau mau rời bỏ nó.

Người dân VN đang đón chờ những người CS thức tỉnh trong sự bao dung, trong tình tự dân tộc và sẽ không tha thứ cho những kẻ cực đoan.


Huỳnh ngọc Tuấn

Về Đầu Trang Go down
 
Vui Buồn Tại “Đối Thoại Shangri-La lần thứ 12”
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Chính Trị-
Chuyển đến