Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
cong thang tien NHẬT sinh thuy viet nguyen HUNG nguoi Thầy trai nhung mien Ngày phung cuoc nghe ngoc thanh huyen nghia lang rang pham quan
Latest topics
January 2017
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Thân phận dân tôi ... cuốn chăn khiêng xác chết người thân về nhà

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
NTcalman



Posts : 255
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Thân phận dân tôi ... cuốn chăn khiêng xác chết người thân về nhà   Wed Jun 12, 2013 2:28 pm


Vô cảm quan chức và cái chết vì nghèo

Phạm Chí Dũng
Gửi cho BBC từ Sài Gòn




Từ mấy năm qua, xã hội Việt Nam như bị tê liệt trong cơn động kinh khốn quẫn của cái chết người nghèo. Chưa bao giờ từ khi đất nước được thống nhất cho đến nay, mật độ tự tử vì cùng khổ dân sinh lại dày đặc như hiện thời.

Tháng 6/2013. Giữa lúc Thủ đô đang ngột ngạt trong cơn bức bối thời tiết chực chờ sấm nổ, người Hà Nội lại sôi lên bởi một câu chuyện thương tâm đột ngột xảy ra: một người mẹ cùng đứa con trai treo cổ chết trong nhà. Nguyên do ban đầu: quẫn bách về tiền bạc.

Sự việc quá đau lòng trên xảy đến ở xóm Chùa, huyện Từ Liêm vào ngày 7/6/2013.

Trong cái khó ló cái khôn - như một câu tục ngữ của người Việt. Nhưng có lẽ ý nghĩa ấy chỉ ứng với hoàn cảnh con người vẫn giữ được ý chí vươn lên. Còn trong tâm thế cộng hưởng cả bức bách vật chất lẫn bế tắc tư tưởng, không động lực nào còn có thể níu kéo người ta ở lại với kiếp khổ trần gian.

Vụ quyên sinh trên lại xảy ra trùng với thời gian diễn ra kỳ họp của Quốc hội Việt Nam.

Tương phản thói đời


Trước kỳ họp trên một tuần, trong phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Thứ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội Nguyễn Thanh Hòa đã thản nhiên: “Theo các chuyên gia kinh tế thì lạm phát cũng như suy thoái kinh tế không ảnh hưởng nhiều đến đời sống của người nghèo”.

Như thường lệ, phát ngôn của giới chức chính quyền không được kèm dẫn bởi bất kỳ dẫn chứng của một chuyên gia nào.

Nửa tháng sau phát ngôn của thứ trưởng Nguyễn Thanh Hòa, cấp trưởng của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội là bà Phạm Thị Hải Chuyền lại thuyết trình trước các đại biểu Quốc hội: Với lý do phần lớn doanh nghiệp giải thể có quy mô nhỏ, việc các cơ sở này đóng cửa ít ảnh hưởng tới thất nghiệp chung, khi các dự án mới đều thu hút một lượng lớn lao động.

Cũng không có bất kỳ thuyết minh nào về số doanh nghiệp mới đã thu hút được bao nhiêu lao động, trong khi đại biểu nhân dân Phạm Thị Hải Chuyền đã không hoặc không muốn làm rõ tác động “ít ảnh hưởng đến thất nghiệp” bằng hoạt động số liệu đậm nét cảm tính của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội.

Thời gian luôn lao đi, và lời hứa hẹn “sẽ giải quyết việc làm ổn thỏa” của những người phụ trách Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội cũng vì thế luôn gắn liền với gia tốc suy thoái về chất lượng sống và cả với nhiều vụ tự tử của người dân.

“Cuộc sống không lối thoát, đi đến con đường chết… Mấy năm mẹ nuôi các con đi học, mẹ đi van xin cho gia đình mình được sổ nghèo và cực nghèo mà không được… Xin các cấp chính quyền ấp 5, vì hoàn cảnh gia đình quá khổ không lối thoát, mong các ông giúp cho chồng con tôi được sổ nghèo để sống ngày tháng còn lại trên đời” - những giọt nước mắt nuốt vào đáy tim trong lá thư tuyệt mệnh của một người phụ nữ 48 tuổi có cái tên thật đẹp - Nguyễn Thị Mỹ Nhân - ở ấp 5, xã An Xuyên, TP. Cà Mau.



Chuẩn nghèo ở Việt Nam bị cho là quá thấp

Lá thư tuyệt mệnh trên không đề ngày tháng, được người phẫn uất viết liền một mạch không dấu chấm câu vào những ngày cuối tháng Tư năm 2013, sát thời điểm kỷ niệm 38 ngày thống nhất đất nước.

Những cái chết của người nghèo, chua chát thay, lại thường chẳng mấy khác biệt về cách thức tự gây đau đớn thêm một lần nữa.

Tương tự trường hợp hai mẹ con ở Hà Nội, chị Nhân đã treo cổ tại nhà riêng, bỏ lại chồng và ba đứa con đang tuổi đến trường. Cái chết thương tâm của người phụ nữ tuyệt vọng này đã khiến rất đông người dân xung quanh phải giật mình thảng thốt.

Theo lời kể của người chồng, chị Nhân bị bệnh viêm dây thần kinh số 7, giật méo miệng, lại thêm bệnh suy thận, suy tim, mỗi ngày tiền thuốc hết 140.000 đồng. Cái nghèo, cái khổ đeo đuổi - cay đắng thay - đó là khi mà con người ta đi đến quyết định rằng cái chết sẽ tiết kiệm được phần nào khoản tiền thuốc thang, chồng con sẽ không phải chịu gánh nặng.

“Thấy học phí nhiều quá, vợ tôi mới ra ấp và xã xin cấp sổ hộ nghèo để con vay tiền đóng học phí. Trước đó, khi làm giấy xác nhận gia đình khó khăn, Ngân hàng chính sách xã hội không cho vay. Còn vợ tôi xin sổ hộ nghèo không phải vì muốn được hưởng trợ cấp mà muốn được vay tiền cho con đi học, nhưng mấy anh chính quyền địa phương chỉ hứa chứ không giải quyết cấp sổ hộ nghèo” - chồng người quá cố ôm ngực, nói không thành tiếng.


Số 0 kiên định

Bất chấp nhiều cuộc đời người nghèo bị hủy hoại, những người sống vẫn ung dung thói đời quan chức.

Cho đến tận lúc này, sau khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội lần đầu tiên phải chính thức thừa nhận con số doanh nghiệp phá sản và giải thể đã lên đến hàng trăm ngàn kéo theo nạn thất nghiệp rộng khắp, Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội vẫn sắt son với tỷ lệ thất nghiệp được tân trang ở mức 1,99%.

Với con số quá tốt đẹp như thế, thảm họa đã trở nên thành tích, khi tỷ lệ thất nghiệp được đánh giá “liên tục giảm trong những năm gần đây, với năm 2011 là 2,22% và năm 2010 là 2,8%”.

Thế nhưng trong thực tế “thụt lùi sâu sắc” về tỷ lệ thất nghiệp như vậy, đã không có nổi một kiểm chứng đáng tin cậy nào về lòng tin gia tăng của người dân và người nghèo đối với Đảng và Cách mạng.

Cũng chẳng có lấy một sắc thái cách mạng nào đối với người nghèo và những người bị nạn thất nghiệp kinh niên đàn áp.

Trong khi giới phản biện độc lập, báo chí phải cố kìm nén phẫn nộ của mình trước thái độ vô cảm của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội và chính quyền một số địa phương, bản thân một quan chức có vai vế cũng phải thừa nhận “Tỷ lệ thất nghiệp thêm vào một số 0 vẫn đúng”.

Số 0 đó lại có thể ứng nghiệm với tình trạng thảm thương của Tây Ban Nha hay Hy Lạp, với tỷ lệ thất nghiệp lên đến 26-27%.

Nhưng ở Việt Nam, những con số vẫn luôn “đá” nhau một cách khó tưởng tượng, đồng thời lại có vẻ hết sức bài bản.

Luôn kiên định giữ vững quan điểm “Quan tâm, hỗ trợ người nghèo là mục tiêu của Đảng và Nhà nước”, Bộ trưởng Phạm Thị Hải Chuyền còn thuyết minh thêm về công tác an sinh xã hội với những số liệu dường như rất sâu sát: tỷ lệ hộ nghèo cả nước ước cuối năm 2012 còn 10%, giảm 1,76% so với cuối năm 2011.

Trong khi giới quan chức vẫn điềm nhiên với bình luận về tỷ lệ nghèo “năm sau thấp hơn năm trước” và còn vận dụng đến mức tối đa lời khen ngợi đầy tính ngoại giao của một vài tổ chức lao động quốc tế, báo chí và dư luận trong nước lại không muốn và cũng không thể chôn vùi bức tranh thảm thiết những cái chết tức tưởi xảy đến liên tục với người nghèo.

Tận cùng là cái chết


Sự cùng khổ dân sinh ngày càng gia tăng

Tự tử vì nghèo đã trở thành một hiện tượng mãn tính trong xã hội được mô tả là chịu ăn chơi bậc nhất thế giới.

Một bà mẹ xấu số nguyện dùng tiền phúng viếng của mình để trả nợ và nộp học phí cho con… Hai cô gái đang tuổi xuân xanh rủ nhau uống thuốc diệt cỏ tự vẫn vì không có tiền nộp phạt vi phạm giao thông… Một chàng trai vừa bước vào tuổi trưởng thành dùng dây cáp internet treo cổ tự tử vì mắc bệnh nan y không có tiền chữa trị... Còn rất, rất nhiều những vụ tương tự mà nguyên nhân chỉ bắt nguồn từ hai chữ “quá khổ”.

Báo chí và người dân hẳn cũng chưa quên câu chuyện của chị Lê Thị Ngọc N. cũng xảy ra tại TP. Cà Mau cách đây không quá lâu. Trước khi chết, N. đã từng thổ lộ muốn tìm đến cái chết vì nghèo khổ quá. Dù gia đình khuyên bảo nhưng người phụ nữ ấy vẫn khăng khăng: “Thà chết đi, các con được đưa vào cô nhi viện còn hơn, chứ sống mà nhìn con bữa đói bữa no chịu không đặng!”.

Người dân cũng mô tả một cảnh tượng đau đớn khác - cảnh đầu bạc khóc đầu xanh của vợ chồng ông bà Trần Ngọc Quang ngụ ở xã Hòa Thành, huyện Đông Hòa - Phú Yên. Vào năm 2012, vợ chồng người con trai của ông Quang cùng đứa con mới 5 tuổi đã ôm nhau trầm mình dưới sông. Nguyên nhân cũng chỉ bắt nguồn từ quá nghèo khổ.

Nhưng còn giới chức chính quyền từ cấp trung ương đến các địa phương thì sao?

Nếu không thể hồi âm về thói vô cảm, họ vẫn còn một chỗ để dàn hòa trách nhiệm: cơ chế.

Bởi khi giới có trách nhiệm như thể câm lặng, những người chẳng có chức vụ gì lại buộc phản lên tiếng.

Theo ông Lê Minh Tiến, giảng viên xã hội học Đại học Mở TP.HCM, trong giai đoạn 2011-2015, chuẩn nghèo ở nông thôn là dưới 400.000 đồng/người/tháng và ở đô thị là 500.000 đồng/người/tháng. Rõ ràng việc xác định ngưỡng nghèo tại Việt Nam thấp hơn so với chuẩn nghèo do Ngân hàng Thế giới ấn định (60 USD/người/tháng, tương đương 1,2 triệu đồng/người/tháng).

Với chuẩn nghèo quá thấp như vậy nên những người được xác định là vượt nghèo (chẳng hạn như có thu nhập 1 triệu đồng/người/tháng) thật ra vẫn còn thuộc diện nghèo theo chuẩn thế giới.

Hơn nữa, với tình hình lạm phát như hiện nay thì việc xác định chuẩn nghèo cho cả giai đoạn 2011-2015 là chưa hợp lý. Lẽ ra phải điều chỉnh theo mức trượt giá hằng năm mới đúng… Có như thế mới không còn xảy ra những chuyện đau lòng như trường hợp chị Mỹ Nhân “chết để con được học”.

'Còn Đảng còn mình'


Nhìn về bên kia thế giới và đỡ tồi tệ hơn rất nhiều, ở nước Mỹ đã chưa có ai phải “chết để con được học”.

Martin Wolf - một cây bình luận sắc sảo của tờ Financial Times - đã nêu ra nhận xét: đúng là ngân sách nước Mỹ có vấn đề trong dài hạn, nhưng chủ yếu là do chi phí y tế tuy thiếu hiệu quả nhưng tăng quá nhanh.

Y tế và an sinh xã hội, cho dù bị lên án là những mầm mống gây ra khủng hoảng ngân sách nước Mỹ, nhưng rõ ràng đã làm cho phần lớn người dân Mỹ an tâm hơn khi bước chân vào bệnh viện. Cho dù họ bị thất nghiệp. Cho dù Hợp chúng quốc Hoa Kỳ mới lọt lòng chưa đầy 300 năm…

Còn ở đất nước “bốn ngàn năm văn hiến” thì sao?

Lại nhớ đến tâm tưởng trong một cuốn tiểu thuyết về “những người đã chết và những kẻ đang sống”…

Còn bao nhiêu cái chết nữa chưa thành hình nhưng đã nằm lòng bản chất bị định đoạt? Còn bao nhiêu kẻ đang sống thờ ơ, vô trách nhiệm và lợi dụng đồng loại nhưng được ngụy trang bởi cái áo “còn Đảng còn mình”?

Gần đây, Nông nghiệp Việt Nam - một tờ báo chuyên về nông thôn và đời sống người dân, đã làm một loạt phóng sự về “Mối lo làng quê” và “Vỡ làng”. Không thiếu cảnh đau thương, tang thương đã dội lên từ con suối, cây tre, cánh cò và đồng ruộng hoang hóa lòng người như thế.

Những giọt nước mắt bất lực của độc giả cũng bởi thế đã tràn chảy trên trang báo.

“Bi kịch không được nghèo!” - như một lời trần thuật của báo chí Việt Nam - vào lúc thời kỳ “quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội” đã kéo dài mòn mỏi hơn nửa thế kỷ qua.

Chẳng lẽ cần phải nói toạc ra: Đảng và Nhà nước đừng để người dân nào phải tự tử vì cùng khổ!

Bài phản ánh văn phong và quan điểm của tác giả, một nhà báo tự do ở TP HCM.







Được sửa bởi NTcalman ngày Tue Dec 13, 2016 11:08 pm; sửa lần 5.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
LHSon
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Khi cái chết là lựa chọn cuối cùng… của những con người nghèo khổ   Fri Jun 14, 2013 12:49 am



Khi cái chết là lựa chọn cuối cùng… của những con người nghèo khổ



Một người mẹ bệnh tật tự tìm đến cái chết để gia đình bớt gánh nặng, và kiếm tiền phúng viếng để trả nợ và nộp học phí cho con; Hai cô gái uống thuốc diệt cỏ tự tử vì không có tiền nộp phạt vi phạm giao thông,… Phải chăng, đó là sự lựa chọn cuối cùng của những con người nghèo khổ?

Tuần qua, dư luận xôn xao về các vụ tử vì gia cảnh nghèo khó. Nghèo không có tiền cho con đi học, người mẹ phải tự tử. Nghèo không có tiền chữa bệnh, nam thanh niên phải qu
yên sinh để đỡ gánh nặng cho gia đình. Rồi đến 2 thiếu nữ phải tự tử mà người nhà cho rằng vì không có tiền nộp phạt vi phạm giao thông.

Những vụ việc trên đây đã khiến dư luận không khỏi xót xa.

Chiều ngày 24/4/2013, chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân đã treo cổ tại nhà riêng, bỏ lại chồng và 3 đứa con còn đang đi học. Vụ việc đau lòng này đã làm xôn xao dư luận tại xã An Xuyên, thành phố Cà Mau, tỉnh Cà Mau.

Anh Đinh Hoài Bảo (chồng chị Nhân) nghẹn ngào kể: “Vợ tôi bị bệnh viêm dây thần kinh số 7, giật méo miệng, thêm suy thận, suy tim, mỗi ngày tốn tiền thuốc 140.000 đồng. Vợ tôi nghĩ rằng chết đi sẽ tiết kiệm được khoản này và còn được mọi người đi phúng điếu sẽ kiếm thêm được chút ít tiền nữa cho chồng con…”.

Cái chết thương tâm của chị Nhân khiến nhiều người xung quanh phải giật mình thảng thốt. Đọc bức thư tuyệt mệnh của chị để lại cho chồng con ai cũng rơi nước mắt.


Chồng và con chị Nhân đau xót trước cái chết của chị (Ảnh: Pháp luật TP.HCM)

Bức thư có đoạn: "Em bệnh, em biết không qua được căn bệnh này. Sống với anh hai mươi mấy năm trời toàn là khổ không. Lúc bệnh, không tiền trị bệnh than khổ, anh em vay hỏi tiền để trị bệnh mà không hỏi ai được đâu. Cuộc sống không lối thoát, đi đến con đường chết… Xin các cấp chính quyền ấp 5, vì hoàn cảnh gia đình quá khổ, mong các ông giúp cho chồng con tôi được sổ nghèo để sống ngày tháng còn lại trên đời”.

Được biết, dù chị Nhân đã làm đơn xin chi bộ ấp 5 (xã An Xuyên) cấp giấy chứng nhận hộ nghèo để đi vay tiền đóng học cho con nhưng không được. Bao gánh nặng: tiền học cho ba đứa con, tiền thuốc cho chị, tiền hụi chết đã hốt non lo cho con ăn học… dồn lên vai người chồng. Tự thấy mình là gánh nặng, ngay sau khi mất việc, chị đã nói với chồng là sẽ chết đi. Và chiều 24/4, lúc 15 giờ, con trai út của chị đã phát hiện mẹ mình treo cổ chết trong phòng ngủ, bên cạnh là một bức thư tuyệt mệnh.

Sau khi nghe câu chuyện này, hẳn nhiều người sẽ đặt câu hỏi: Họ hàng, bà con lối xóm đâu? Chính quyền địa phương đâu? Sao lại để cho người phụ nữ này rơi vào bước đường cùng như vậy? Trong khi cái chết của chị Nhân đã được báo trước. Phải chăng, sự thờ ơ, vô tâm của mọi người đã dẫn đến bi kịch này?

Thật đau lòng khi người mẹ ấy chết đi, ban ngành địa phương mới vào cuộc. Lời than: “Lẽ ra người mẹ ấy không chết” cũng không thể khiến chị Nhân sống lại.

Hằng ngày, trong cuộc sống đâu đâu cũng thấy những cảnh đời đối lập: xa hoa phung phí và nghèo túng cùng cực. Hầu hết những gia đình nghèo đều có một mong ước cho con được học hành đến nơi đến chốn để thoát nghèo. Chị Nhân cũng vậy. Cái chết của chị Nhân có mục đích rõ ràng. Một mục đích cao quý: Chết để cho người thân được sống tốt hơn.

Sự ra đi của chị Nhân lại khiến chúng ta nhớ đến tấm gương xả thân cứu người của em Nguyễn Văn Nam (học sinh lớp 12 T7, Trường THPT Đô Lương 1, xã Trung Sơn, Đô Lương, Nghệ An).

Chiều 30/4/2013, Nguyễn Văn Nam đã xả thân cứu 5 em nhỏ thoát chết đuối, sau đó chính Nam đã bị kiệt sức chết đuối thương tâm.

Sự hy sinh của Nam cũng là một cái chết đáng trân trọng: Chết để mang lại sự sống cho người khác.

Nhắc đến chuyện tiền thuốc thang, viện phí, chúng ta lại nhớ đến nhiều vụ tự tử vì không có tiền chữa bệnh.

Ngày 4/10/2011, anh Phạm Trung Kiên phát hiện em trai của mình là anh Phạm Công Trình (SN 1988, ngụ Nghĩa Thành, Nghĩa Hưng, Nam Định) chết trong tư thế treo cổ bằng dây cáp internet sau phòng bếp của trạm điện.

Qua khám nghiệm hiện trường, cơ quan công an thu được lá thư tuyệt mệnh của anh Trình, nói rõ do buồn chán vì căn bệnh nan y thiếu máu lên não, không có tiền chữa trị nên treo cổ tự tử.


Ông Đinh Văn Niễu xót xa khi kể lại cái chết của vợ

Còn ông Đinh Văn Niễu (73 tuổi, xã An Hòa, Huyện Vĩnh Thạnh, tỉnh Bình Định) kể về cái chết của vợ cách đây hơn 3 năm: "Tối hôm đó, sau khi vợ tôi đi khám bệnh về, tôi hỏi thăm bệnh tình, bà buồn bã nói: 'Mấy người đi khám bệnh cùng tôi nói cái bệnh khớp của tôi chẳng bao giờ chữa khỏi đâu, càng ngày càng đau thôi'. Nghe vậy, tôi động viên rồi bảo ngủ sớm cho khỏe. Ai ngờ hôm sau, tôi chết lặng khi phát hiện vợ treo cổ chết sau vườn. Bà ấy chết để tôi lủi thủi sống cô độc mà còn khổ hơn cả chết…".

Đến câu chuyện về hai cô gái ở TP. Pleiku, Gia Lai phải uống thuộc diệt cỏ tự tử cũng khiến độc giả phải suy ngẫm.

Ngày 21/4 tại xã An Phú (TP. Pleiku, Gia Lai), Nguyễn Như Phụng (20 tuổi, trú thôn 3) và Dương Thị Thủy (15 tuổi, trú thôn 9) đã uống thuốc diệt cỏ tự tử khi đang làm việc xa nhà tại huyện Đức Cơ, tỉnh Gia Lai. Dù được cấp cứu nhưng đến ngày 29/4, Phụng tử vong do chất độc của thuốc diệt cỏ ngấm vào trong cơ thể, còn Thủy đang trong tình trạng nguy kịch.


Hàng xóm đến thắp hương cho em Phụng (Ảnh: Tiền Phong)

Ông Nguyễn Văn Hai 48 tuổi, cha Phụng đau xót kể: "Vì nhà quá nghèo nên năm lớp 6 Phụng phải nghỉ học. Cách đây gần một tháng, Phụng nói muốn đi kiếm việc làm đỡ đần cha mẹ. Nghe người mai mối, cháu mượn xe máy của người bà con, chở Thuỷ đi Đức Cơ (Gia Lai) xin việc. Ngày hôm sau, Phụng gọi điện về báo rằng hai đứa bị công an bắt xe, phạt 2,5 triệu đồng vì không có mũ bảo hiểm, không bằng lái, chưa đủ tuổi điều khiển xe. Trong điện thoại, cháu nói công an đang giữ xe, hai đứa đã xin được việc phụ bưng bê cho một quán phở trên thị trấn Chư Ty. Để hết tháng, khi nhận lương, hai đứa sẽ chuộc xe về trả người thân".

Sau đó, hai cô gái đã rủ nhau uống thuốc diệt cỏ tự tử. Theo người nhà em Phụng, nguyên nhẫn dẫn đến Phụng và Thủy tự tử là do không có 2,5 triệu đồng để nộp phạt vi phạm luật giao thông.

Chưa biết thực hư sự việc ra sao, nhưng thật đau xót khi hai cô gái còn quá trẻ, tương lai còn rộng mở phía trước mà giờ đã khép lại để lại bao nỗi đau cho người thân. Nhiều người sẽ nghĩ hai cô gái này quá dại dột, nông nổi. Chỉ vì một sự việc nhỏ mà tìm đến cái chết, không nghĩ đến tương lai, đến gia đình, không nghĩ đến cảnh đau lòng khi “người đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh”.

Những vụ tự tử thương tâm trên đây chung quy lại cũng chỉ vì cái nghèo. Người tự tử vì muốn giải thoát cho mình và không trở thành gánh nặng cho gia đình, nhưng họ đâu nghĩ rằng sự ra đi này đã để lại hậu quả nặng nề, gây đau khổ tột cùng cho người ở lại.

Huệ Anh



Về Đầu Trang Go down
NTcalman



Posts : 255
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thân phận dân tôi ... cuốn chăn khiêng xác chết người thân về nhà   Fri Mar 18, 2016 5:02 pm

 

Trắng đêm đồng hành với người vô gia cư

Paulus Lê Sơn (Danlambao) - 22h đêm chúng tôi tập trung trước cổng Giáo đường Tân Hương. Một nhóm người nam thanh nữ tú đã tề tựu đầy đủ sau khoảng 30 phút chờ đợi. Một đêm trắng của người trẻ đem đến sự ấm áp chia sẻ cùng những mảnh đời bất hạnh đang "tồn tại" dưới những vỉa hè và công viên tại Sài Gòn.

Khoảng gần 30 bạn trẻ chia ra làm nhiều nhóm tủa đi khắp ngả đường của Sài Gòn, lỉnh kỉnh những đồ đạc là cháo nóng, sữa tươi và bánh mền được chuyên chở bằng xe gắn máy rong ruổi khắp nẻo đường để trao cho nhiều người vô gia cư, nghèo khổ đang vật vã trong đêm trường.

Chúng tôi tìm hiểu về hoạt động của nhóm mới biết rằng đây là nhóm Bảo vệ sự sống Lòng Chúa Xót Thương được thành lập cách nay đã 6 năm với mục đích giúp các bạn trẻ mang thai ngoài ý muốn có nơi để sinh con, và không phá thai.

Ngoài mục đích bảo vệ sự sống, nhóm còn có những chương trình từ thiện như chia sẻ bát cháo nấu cho người nghèo, người vô gia cư trong khu vực nội thành Sài Gòn. Chương trình được định kỳ mỗi tháng một lần.

Công việc tốt đẹp này đã qui tụ khoảng 80 bạn trẻ, có một số bạn trẻ đến từ Giáo Xứ Ngưỡng Nhân, Giáo phận Bùi Chu, Nam Định.

Anh Giuse Lê Thanh Long trưởng nhóm cho biết "chương trình đêm hôm nay là nấu cháo gà cho người vô gia cư. Chúng tôi nấu lúc 7 giờ tối bảo quản vào hộp nóng để khi đưa đến cho người vô gia cư lúc nửa đêm 1, 2 giờ sáng cháo vẫn còn nóng sốt".

Đa số người vô gia cư là những người già, bệnh tật và yếu đuối, nên chúng tôi phải đảm bảo cho bát cháo đến với họ được lành mạnh và nóng sốt. Chúng tôi nghĩ việc làm này không có gì to tát cả mà chỉ để chia sẻ đến những mảnh đời không được may mắn.

Mỗi một đêm chúng tôi đi làm thế này thì số lượng được chia sẻ đến với những người anh em không may mắn lên tới bốn, năm trăm xuất. Vì chúng tôi đi trễ để đến với người thực sự cần giúp đỡ, 1,2 giờ sáng, khi đó ai không có gia đình thì đó chính là người cần giúp".

Có những khó khăn nhưng vì tình yêu, vì tha nhân và vì bên cạnh chúng ta còn có quá nhiều người cần chia sẻ, mỗi chương trình thế này khoảng 10 triệu đồng nhưng chúng tôi muốn cho các bạn trẻ đi đến gặp người khó khăn để các bạn thấy các hành động của mình ý nghĩa và có ích cho xã hội".

Công việc từ thiện của nhóm được sự nhìn nhận và đánh giá rất cao của Giáo hội Công Giáo. Như cha Giuse Trần Hưng Đạo, giám đốc Caritas của Giáo phận Bùi Chu luôn đồng hành cùng với nhóm.

23h đêm phân chia các nhóm tỏa đi rong ruổi khắp các đường phố Sài Gòn, chúng tôi theo chân cùng một nhóm về khu vực quận 5.

Trước đây tôi nghe nói nhiều đến các cuộc sống của người nghèo, người vô gia cư ngủ dưới gầm cầu, vỉa hè hay công viên giữa lòng Sài Gòn nhưng không hình dung nổi cuộc sống của họ lại khó khăn và cùng cực đến vậy.

Cảnh tượng đập vào mắt là những con người già nua, ốm yếu, những con người lang thang đêm đêm nằm dưới trời se lạnh. Có người nằm vẻ hè không có mảnh chăn đắp lên mình, có người nằm vật vã trên xe ba gác, có người cùng con nhỏ nằm sau bến chờ xe buýt, có người thì ngồi ngủ tựa đầu vào một tảng đá hay gốc cây.

Họ ngồi, họ đứng, họ nằm đó đã từ lâu, lâu lắm rồi và chờ đợi một điều gì đến với mình. Khi chúng tôi lang thang trên khắp nẻo đường thấy bất cứ trường hợp nào thì dừng xe, đem đến cho mỗi người một hộp cháo, mấy hộp sữa tươi. Vì không có nhiều thời gian để tâm sự và chia sẻ với họ nên chỉ lướt nhanh để còn đến với người khác nhưng chúng tôi vẫn thấy được những nụ cười và niềm hạnh phúc trên khuôn mặt của họ.

Một cụ già ngồi vỉa hè bên cạnh là đống hành trang rách rưới mừng vui khi nhóm dừng lại. Bà mỉm cười và cám ơn chúng tôi.

Một ông già cách đó không xa thấy chúng tôi đang trao quà thì chạy vội lại, chắc có lẽ ông sợ không có xuất quà cho mình?.

Một anh trong nhóm bạn trẻ nói rằng "chúng tôi đến với họ nhiều nên thân quen rồi, mỗi nhóm đi một khu vực nên không bỏ xót một ai, thậm chí có nhiều người vô gia cư quen mặt chúng tôi nên họ thấy chúng tôi là tự động đến lấy cháo thôi".

Nụ cười của những người vô gia cư, nghèo khó tỏa rạng trong đêm tối khi gặp chúng tôi, lòng hân hoan vui sướng, nói lời cám ơn nhẹ nhàng dù chỉ nhận được món quà nhỏ bé. Nhưng cao cả hơn đó là sự ấm ấp và tình thương của người đối với người.

1h giờ sáng chúng tôi kết thúc chuyến đi đầy ý nghĩa đến với những mảnh đời bất hạnh.

Qua người vô gia cư và nghèo đói sống vật vưỡng trong đêm tối cho chúng tôi thấy, dù cuộc sống có bế tắc, tối tăm mịt mùng nhưng vẫn còn đó những trái tim yêu thương và niềm tin vào tương lai.

Ánh đèn điện của phố phường lung linh hắt chiếu vào khuôn mặt của cả chúng tôi và người vô gia cư trong nụ cười và tình thương yêu. Những khuôn mặt còn rạng ngời gấp vạn lần ánh đèn cao áp được chiếu sáng tạm thời trong đêm tối.















Paulus Lê Sơn
danlambaovn.blogspot.com

***

Người vô gia cư ở Hà nội










Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 255
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thân phận dân tôi ... cuốn chăn khiêng xác chết người thân về nhà   Thu Sep 15, 2016 9:47 am



Thân phận dân tôi - xác người gói chiếu !


CTV Danlambao - Trên là hình ảnh bi thảm xảy ra trên đất nước này. Một người chết, nhà nghèo quá, gia đình không có tiền thuê xe ô tô nên người chồng phải bó xác vợ mình và mượn người quen dùng xe gắn máy để chở xác vợ từ bệnh viện về nhà.

Người chết là chị P. trú ở xã Mường Dại, huyện Quỳnh Nhai, tỉnh Sơn La. Chị bị lao phổi và điều trị tại Bệnh viện lao và bệnh phổi tỉnh Sơn La. Vào ngày 12/09 chị qua đời tại bệnh viện vì căn bệnh hiểm nghèo này.

Chồng chị, nghèo đã đành phải cắn răng bó chiếu xác vợ, nằm vất vưởng sau chiếc xe gắn máy để về nơi an nghĩ sau cùng. Nhưng bệnh viện cũng rất nghèo về tình người, không thể chỉ một lần giúp cho đồng loại, giúp cho gia đình người quá một chuyến xe chở người chết về.

Về phía công an, sau khi tấm hình bi thảm này được Facebooker Tùng Hải chụp và phổ biến trên mạng, đã vào cuộc và điều tra việc làm của người chồng có "dấu hiệu hình sự" hay không để sau đó xác nhận là không vi phạm.

Ở đất nước này tưởng chỉ có hình ảnh này, và tưởng nó cũng đã đi vào bóng tối dưới sự lãnh đạo thiên tài của đảng, với những cán bộ "có tài, có đức" như Nguyễn Phú Trọng huyênh hoang:



Nhưng không! Vẫn còn đây, thân phận của 1 người Việt Nam đi về bên kia thế giới dưới tấm bảng chỉ đường của đảng:



15.09.2016

CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com


Người vô gia cư ở Hà nội :
"màn trời chiếu đất"...

Co ro cả đêm trong cái lạnh với tấm chăn mỏng manh 





"Đầy tớ nhân dân" XHCN chễm chệ trên ngai vàng ...

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 255
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thân phận dân tôi ... cuốn chăn khiêng xác chết người thân về nhà   Sat Sep 17, 2016 6:31 am



"Xác người bó chiếu" thứ 2 làm lộ hết những xảo trá của quan chức

CTV Danlambao - Bài viết Vụ "xác người gói chiếu" - những diễn biến đồng loạt trong một ngày 15 tháng 9 của Vũ Đông Hà (1) cho thấy có rất nhiều xác suất là: trước yêu cầu của Bộ Y tế muốn chữa cháy dư luận, các quan chức từ sở y tế tỉnh, chính quyền địa phương cho đến bệnh viện đã bằng những "hỗ trợ" như 5.400.000 đồng, đã dàn xếp với gia đình để có lá đơn từ người thân và câu chuyện thuật lại của người anh Lò Văn Muôn, nhằm chứng minh bệnh viện rất tử tế, không có chuyện người chết bó chiếu tại bệnh viện.

Tuy nhiên, những "nỗ lực" của các quan chức đã tan theo mây khói khi một "xác người bó chiếu" thứ hai bị phát hiện cũng tại bệnh viện Lao và bệnh phổi Sơn La.


"Xác người bó chiếu" thứ hai đó là một bệnh nhân 57 tuổi bị bệnh lao, vào chữa trị tại bệnh viện nói trên và đã từ trần, xác bị gói chiếu vào ngày 8/9. Bệnh nhân này cũng ở huyện Quỳnh Nhai, Sơn La, cùng quê chị Lò Thị Phanh - người mà gia đình nghèo quá phải bó xác chị trong chiếu để đưa về nhà vào ngày 12/9.

Thông tin và hình ảnh bó chiếu bệnh nhân này được đăng tải trên Facebook của chị Điêu Thị Hải Quy (2) , là cư dân ở Mường Giôn, Quỳnh Nhai, Sơn La. Chị đã vào bệnh viện điều trị và đã chụp được tấm hình người nhà phải bó chiếu người bố ngay trong sân của bệnh viện để đưa về nhà.

Hình ảnh trên FB vì một lý do nào đó hiện đã không còn, nhưng đã được chụp lại:



Trước hình ảnh không thể chối cãi được, ông Lương Văn Tuận, giám đốc bệnh viện đã phải xác nhận vụ việc này với phóng viên: “Tôi đã trao đổi lại với khoa chuyên môn và được biết việc bó bệnh nhân vào chăn để đưa về quê là nguyện vọng của gia đình. Vì gia đình đó quá nghèo nên các cán bộ trực cũng đã góp để hỗ trợ gần 1 triệu đồng, về thủ tục chúng tôi đã giải quyết đầy đủ” (3)

Ở đây ông lại nói đến "nguyện vọng của gia đình"! Thế gia đình còn lựa chọn nào khác nếu không đưa người chết về nhà? Và cán bộ trực góp hỗ trợ gần 1 triệu đồng trong khi bệnh viện của ông giải quyết thủ tục đầy đủ nhưng không có đủ trái tim và tấm lòng để giúp gia đình nghèo khó một chuyến xe về nhà?

Chưa đủ, Lương Văn Tuận còn phát ngôn vừa để bào chữa cho thái độ vô lương tri vừa vô lương đỗ thừa rằng:

"Đồng thời, chúng tôi cũng đề nghị gia đình sử dụng xe ôtô vận chuyển thi thể bệnh nhân về nhà để đảm bảo vệ sinh, môi trường nhưng gia đình họ nhất quyết không đồng ý.

Họ nói phong tục của họ là chở bằng xe máy như vậy. Họ không cần bệnh viện hỗ trợ xe hay thuê xe ôtô và cũng không có ý kiến gì" (4)


Hình ảnh trên cũng là cái tát vào miệng của Giám đốc Sở Y tế Sơn La - ông Lầu Sáy Chứ khi chữa cháy cho vụ việc Lò Thị Phanh: "sẽ không bao giờ có trường hợp để người nhà phải chở xác bệnh nhân từ bệnh viện về trên xe máy: “Nếu bất kể bệnh nhân nào tử vong trong bệnh viện, các bệnh viện đều có xe cứu thương, sẽ chở thi thể người bệnh về tận nhà để làm thủ tục an táng, đó là sự nhân đạo mà bệnh viện nào ở Việt Nam cũng sẽ làm”. (5)

Hình ảnh "xác người bó chiếu" thứ 2 đã chứng minh "sự nhân đạo" của ông Giám đốc Sở Y tế đồng thời bóc trần mọi sự xảo trá của toàn bộ các quan chức dàn dựng nên vở tuồng chữa cháy trong vụ chị Lọ Thị Phanh bị gói chiếu chở về nhà.

Để xem Bộ Y tế của bà Nguyễn Thị Kim Tiến sẽ xử lý hay chữa cháy ra sao sau khi vừa giàn dựng kịch bản trong vụ Lọ Thị Phanh vừa hùng hổ đòi "xác minh vụ việc bệnh viện Bệnh viện Lao và bệnh phổi Sơn La để gia đình chở bệnh nhân nặng trên xe máy về nhà... xử lý nghiêm nếu phát hiện sai phạm, báo về Bộ Y tế trước 23-9" (6)

16.09.2016
CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com
_________________________________

Chú thích:

(1) http://danlambaovn.blogspot.com/2016/09/vu-xac-nguoi-goi-chieu-nhung-dien-bien.html
(2) https://www.facebook.com/dieu.haiquy
(3) http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160916/lai-phat-hien-benh-vien-de-nguoi-nha-bo-chan-dua-bo-ve-que/1172667.html
(4) http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/327154/son-la-them-vu-bo-nguoi-chet-roi-cho-xe-may.html
(5) http://thanhnien.vn/thoi-su/giam-doc-so-y-te-son-la-len-tieng-ve-vu-cho-xac-nguoi-tren-xe-may-744666.html
(6) http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160915/bo-y-te-yeu-cau-xac-dinh-ro-trach-nhiem-benh-vien-son-la/1172115.html


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 255
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thân phận dân tôi ... cuốn chăn khiêng xác chết người thân về nhà   Wed Dec 14, 2016 12:02 am

 

Từ cuốn chiếu chở bằng xe gắn máy đến cuốn chăn khiêng xác chết người thân về nhà

Bạn đọc Danlambao - Hình ảnh người dân qua đời bị bó chiếu, thò chân ra ngoài trên chiếc xe gắn máy vẫn còn nhức nhối trong lòng mọi người. Ngày hôm nay lại thêm một hình ảnh khác, tang thương tận đáy: 2 người khiêng xác chết người thân được cuốn chăn, bó lại và đi bộ từ bệnh viện về nhà.

Anh Bùi Văn Tú, em trai của người quá cố đã khóc tức tưởi khi phải gánh xác anh trai về nhà.

Được biết anh Bùi Văn L., 33 tuổi, trú tại xóm Việng, xã Yên Phú, Lạc Sơn, Hòa Bình đã qua đời tại Bệnh viện Đa khoa huyện Lạc Sơn vào chiều ngày 11/12.

Sáng ngày 11, anh được đưa vào bệnh viện cấp cứu vì suy yếu nghiêm trọng, khó thở.

Điều cần ghi nhận là người taxi chở anh vào bệnh viện đã từ chối nhận tiền chuyên chở vì biết gia đình anh L. vốn nghèo khó.

Đến 15h30' cùng ngày, anh L. qua đời. Gia đình xin được có xe cấp cứu để chở xác người thân về nhưng bệnh viện cho biết là 2 xe vận chuyển bệnh nhân đều bận. Người nhà của anh L. cũng không có đủ tiền để mướn xe nên cuối cùng đã phải cuốn chăn khiêng xác người chết đi bộ về nhà.

13.12.2016

Bạn đọc Danlambao


Tự do gói chiếu hạnh phúc...
Những xảo trá của quan chức cs Việt Nam



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 255
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thân phận dân tôi ... cuốn chăn khiêng xác chết người thân về nhà   Fri Dec 16, 2016 12:52 am


Đất nước của Nguyễn Phú Trọng!



"Nhìn tổng quát, đất nước có bao giờ được thế này không?"
- lời của Nguyễn Phú Trọng TBT ĐcsVN

*** Đất nước chúng ta chưa bao giờ thấy cảnh...
... bó chiếu chở xác chết người thân trên xe gắn máy.
... cuốn chăn khiêng xác chết người thân về nhà.

Quả thực:

- Đất nước chúng ta chưa bao giờ có tỉ lệ ung thư cao như thế.
- Chưa bao giờ có tình trạng thực phẩm bẩn lan tràn hầu như mọi ngóc ngách xã hội như thế.
- Chưa bao giờ có chuyện lãnh đạo bị sát hại nhiều và quy mô như thế.
- Chưa bao giờ có lũ lụt và hạn hán gây thiệt hại nhiều như thế.
- Cũng chưa giờ có tỉ lệ số vụ án chém, giết, hiếp nhiều như thế.
- Chưa bao giờ có số lượng tiến sĩ nhiều mà vô dụng như thế.
- Chưa bao giờ có nhiều vụ án tham nhũng lớn như thế.
- Cũng chưa bao giờ người dân phải gánh một lượng nợ công nhiều như thế.
...


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Thân phận dân tôi ... cuốn chăn khiêng xác chết người thân về nhà   Today at 4:21 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Thân phận dân tôi ... cuốn chăn khiêng xác chết người thân về nhà
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Xã Hội, Đời Sống-
Chuyển đến