Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
pham lang rang PHAT nhung HUNG nguyen thuy nguoi huyen nghe cuoc mien phung sinh thang Thầy ngoc thanh viet cong trai Ngày nghia quan tien
Latest topics
June 2017
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
2627282930  
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Tháng 7, tháng của những ước mơ.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
bemai_2011

avatar

Posts : 93
Join date : 26/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Tháng 7, tháng của những ước mơ.   Mon Jul 08, 2013 11:27 pm


Tháng 7 về trên con đường vào ngõ vắng và hạt mưa chiều đọng lại từng khe cửa sổ, nắng và mưa thay nhau chiếm ngự trong những ngày cuối tuần.
Thời gian đang dạo bước qua những ngày đặc biệt nhất của tháng 7…
 
Tháng 7 về trên con đường vào ngõ vắng và hạt mưa chiều đọng lại từng khe cửa sổ, nắng và mưa thay nhau chiếm ngự trong những ngày cuối tuần.
 
Tháng 7, màu đỏ của hoa phượng tím ngắt của những cánh bằng lăng đã nhuộm lên tường khoảng không gian, từng góc phố, từng con đường những vệt màu kì diệu hoàn hảo khắp mọi nẻo đường,đâu đâu cũng ánh lên sắc đỏ lựng, đầy sức sống của từng chùm, từng chùm hoa, cứ ôm ấp và bao dung cả cái thân thể gầy guộc mà xương xẩu cúa cây phượng.
 
Sắc tím đến nao lòng của hoa bằng lăng cứ thôi thúc và thách thức ánh mắt của những kẻ - lỡ đã để lại một chút ít vấn vương trên những cánh mỏng manh mà biêng biếc màu của nhớ nhung ấy !
 
Những ngày tháng 7, ngày mà các sĩ tử bắt đầu cho cuộc hành trình chạm vào ước mơ của mình trong lo lắng, bồn chồn, lẫn háo hức, rộn ràng khó tả những ngày thi Đại Học ghi dấu một bước ngoặt lớn trong cuộc đời mình và những tâm sự qua dòng nhật kí viết vội…
 
“Tháng 7 ngày hè nóng nực và mệt mỏi. Tất cả dường như càng căng thẳng hơn khi kì thi đại học tới ngày một gần hơn. Tôi bắt đầu suy nghĩ về kì thi quan trọng nhất trong cuộc đời học sinh của mình.
 
Tôi nghĩ về những ngày học liên tục 12 tiếng, những bữa cơm vội vã cho ca học cấp tốc, tập đề thi dày lên từng ngày cùng tiếng cười ngày một vơi đi trong nỗi lo thất bại. Tôi hạnh phúc hơn nhiều bạn bè của mình vì được phép chọn con đường sẽ đi nhưng tôi không được phép thất bại, tôi là niềm hi vọng của gia đình, của người thân, là bước đi trước lứa em của đại gia đình. Mọi người nín lặng chờ đợi và cầu chúc cho tôi…”
 
Tháng 7, mùa tình nguyện, mùa của sức trẻ, trên từng nẻo đường in dấu những bước chân tình nguyện, yêu lắm màu áo xanh tình nguyện, màu áo trẻ với bao sục sôi, nhiệt huyết tuổi thanh xuân, góp nên màu xanh cho quê hương đất nước. Hôm nay, ta khoác lên mình màu áo xanh ấy mà tự hào, hạnh phúc.
 
Hạnh phúc bởi mình có thể cống hiến nhiệt huyết, sức trẻ dựng xây những công trình có ích cho đời. Hạnh phúc bởi ánh mắt trẻ thơ long lanh bên con chữ ngày hè.
 
Hạnh phúc bởi tấm lòng người dân vùng quê nghèo mộc mạc mà nghĩa tình. Mái nhà tranh đơn sơ lành lặn, ấm áp, thím hai cùng đàn con nhỏ quây quần dưới cơn mưa dầm làm ta hạnh phúc tràn dâng. Và hạnh phúc khi thấy làng quê mình tươi đẹp hơn sau mùa chiến dịch. Những con đường đan thẳng tắp nâng bước chân em tung tăng đến trường….
 
Và ở đâu đó, ta nghe tiếng đàn và tiếng hát rộn vang lời ca của những sinh viên tình nguyện “Bài ca sinh viên ta hát, có nắng ấm ban mai ửng hồng. Tuổi sinh viên theo năm tháng, trang giấy trắng ước mơ tràn đầy. Hàng me xôn xao cây lá, có tiếng hát vút cao trời mây. Đàn chim hôm nay đã lớn, ta sẽ nhớ mãi sân trường này…”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
leminh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Hãy cứ ước mơ đi đừng sợ thử thách…   Thu Jul 11, 2013 1:28 am


Hãy cứ ước mơ đi đừng sợ thử thách…





Hãy cứ ước mơ vì ước mơ sẽ chỉ đường cho ta lao về đích. Cho dù trên đường đi có thể có vấp ngã nhưng chính ước mơ sẽ nâng chúng ta đứng dậy, bước tiếp và mạnh mẽ hơn bao giờ hết...

Hãy cứ ước mơ đi đừng sợ thử thách…
 
Hãy cứ ước mơ đi vì con đường phía trước sẽ là rất dài, hôm nay thì làm sao biết được ngày mai!? Ta hãy cứ ước mơ, ước những điều tốt đẹp nhất... Để nó sẽ là ngôi sao dẫn lối cho ta vượt qua bóng tối. Những điều tuyệt vời sẽ đến, đến với những người dám ước mơ, dám thực hiện điều đó.



 
Hãy cứ ước mơ đi bởi vì chỉ khi có mơ ước bạn mới có động lực để làm nên những kỳ tích. Ước mơ của bạn chính là nguồn nhiệt huyết cho bạn sống thật cuồng nhiệt và say mê. Để ta sống như không còn ngày mai!

Nếu dừng lại một phút giây nào đó, bạn sẽ nhớ gì cho những điều đã qua, mong đợi gì cho những cái đang đến, chờ đợi gì cho những cái sẽ đi  qua đời mình...
 
Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng của bạn. Vì khi đối diện với cái chết là khi chúng ta chẳng còn gì để mất. Đến với thế gian bằng đôi tay nắm chặt, chúng ta muốn mọi thứ phải nằm trong tay mình, và khi rời khỏi thế gian này, chúng ta lại duỗi tay, bỏ lại tất cả. Vì thế, chẳng có gì đáng tiếc nếu như chúng ta có đánh mất thứ gì đó mà ta đã từng nắm trong tay!

 
 
Tuổi trẻ là tuổi tươi đẹp nhất của ước mơ. Tuổi đôi mươi là giai đoạn thể lực và tinh thần của con người dồi dào nhất để nuôi dưỡng hoài bão. Vì vậy mà, bạn à, khi người ta còn trẻ hãy cứ ước mơ đi, hãy cứ vun đắp khát vọng để rồi không ngại ngần dấn thân trên con đường mình đã lựa chọn.
 
Đừng để ai đánh cắp ước mơ của bạn và làm theo những gì trái tim mách bảo.
 
Không có ước mơ nào là quá lớn nếu bạn thật sự dành tâm huyết và quyết tâm cho nó.
 
Dám ước mơ, và mơ ước...
 
Hãy cứ khát khao và hãy cứ dại khờ!
 
Hãy sống như không còn ngày mai. Vì tuổi trẻ là không bao giờ chờ đợi…


.
Về Đầu Trang Go down
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Nụ Cười Và Những Ước Mơ – Phương Vy   Fri Jul 12, 2013 1:03 am


Nụ Cười Và Những Ước Mơ – Phương Vy

Sáng tác: Đức Trí





Từng ngày trôi qua, từng chiều trôi qua,
Trong tim tôi luôn ôm ấp biết bao điều.
Một ngày không xa khi bình minh nắng chóa.
Tôi hân hoan tung bước trên con đường.

Đường dài thênh thang chân trời còn xa xa,
Tôi luôn bước tới vững chính trên đôi chân mình.
Niềm tự tin luôn tràn đầy trong tôi,
Bao đam mê bao khao khát vẫn bên tôi.

Nhiều lúc tưởng chừng tôi đã ngã gục
Nhưng lòng vẫn luôn cố gắng.
Bạn đã giúp tôi vững bước,
Thêm sức mạnh thêm tình yêu và niềm khát khao.

Hãy cho tôi tìm được giấc mơ tôi,
Cùng ngàn hoa vây quanh đang thơm ngát trời.
Hãy cho tôi được là chính tôi,
Bầu trời ngàn sao trong đêm nay đang chiếu sáng.
Đón bao tiếng cười thật dấu yêu…



.
Về Đầu Trang Go down
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Ước Mơ Bình Dị & Liên khúc Giấc Mơ Tình Yêu... Nhé Anh!   Sat Jul 13, 2013 2:48 am



Ước Mơ Bình Dị

Cô bé vẫn mải mê gấp những ngôi sao giấy bé nhỏ vì cô tin vào truyền thuyết cổ: Khi gấp đủ một trăm ngôi sao nhỏ đem tặng cho người mình yêu quý thì một điều ước của người đó sẽ thành sự thật.

Cô bé không muốn người bạn trai của mình mãi trầm lặng, cô muốn thấy những nụ cười, những niềm vui trong ánh mắt người bạn trai ấy. Thời gian trôi đi, túi sao nhỏ của cô càng ngày càng nhiều và cho đến một ngày kia, ngày cô sẽ phải rời xa các bạn để theo gia đình, cô gái quyết định mang cả túi sao đủ màu sắc đến cho người bạn trai như một món quà tạm biệt trước lúc đi xa.

- Tối nay nhiều sao quá! - Cô bé nói, mắt sáng ngời - Anh hãy ước điều gì đó đi!

Cô nói thật nhẹ nhàng như chờ đợi. Người bạn trai khẽ mỉm cười mở gói quà và nói:

- Chúc những điều hạnh phúc nhất sẽ đến với em, người bạn thân yêu nhất của anh!

Cô bé giật mình, đôi mắt nhòa đi, giọng như khóc:

- Em muốn nghe điều ước dành cho anh cơ!

Bỗng cô nhận ra ánh mắt kia thật sự như đang cười và phản chiếu cả một bầu trời đầy sao đang mong muốn cho cô những điều tốt đẹp nhất. Cô vội vàng thầm ước đôi mắt đó, nụ cười đó mãi mãi theo cô.

Có những ước mong đôi khi không hề vĩ đại, nó thật bình dị, thật chân thành và rất thật. Đôi khi niềm vui, hy vọng của người khác cũng chính là niềm hạnh phúc bất chợt đến trong tim ta và không phai mờ theo năm tháng.




LK Giấc Mơ Tình Yêu... Nhé Anh! - Mỹ Tâm/Lương Viêt Quang


.
Về Đầu Trang Go down
leminh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Chìa khóa của ước mơ - Ước gì (Mỹ Tâm)    Mon Jul 15, 2013 3:48 pm


Chìa khóa của ước mơ





Tiếp tục cất bước, tiếp tục ước mơ và cố gắng thực hiện chúng – những điều chỉ có ước mơ mang lại được cho con người và tuổi trẻ…

Ngày tôi còn bé, tôi đã đọc được ở đâu đó một câu chuyện về một cô bé viết thư cho tương lai của cô và gửi cho cô năm 20 tuổi để nhắc nhở mình về những ước mơ thời thơ ấu. Câu chuyện ấy đã làm tôi thích thú đến hơn một tuần liền. Sau đó tôi đã quyết định sẽ chăm chỉ viết lại những ước mơ của mình bắt đầu từ sinh nhật thứ sáu. Ước mơ đầu tiên của tôi là muốn biết cho đến khi già lọm khọm, tôi sẽ có bao nhiêu ước mơ.

Và như thế, “chiếc hộp ước mơ” của tôi bắt đầu chuyến hành trình của nó. Ban đầu nó là chiếc hộp gỗ cũ đựng đồ chơi đã tróc sơn và mòn cạnh. Mỗi khi có một ước mơ nào đó, tôi lại lấy ra một đôi giấy trắng tinh (loại giấy vở “trang trọng” chỉ dùng để làm bài kiểm tra và viết đơn xin nghỉ học!) cặm cụi nắn nót từng chữ, và cẩn thận cất vào chiếc hộp.

Ước mơ thứ hai của tôi được viết khi tôi tròn 6 tuổi 5 tháng. Hôm đó, trên đường đi học về, tôi gặp một bà lão. Bà cụ rất già, còn già hơn cả bà ngoại của tôi.



Trán cụ nhăn nheo những nếp gấp âu lo và buồn bã. Bà ngồi dựa vào góc tường nghỉ mệt. Tôi nhìn bà một lúc lâu, quên cả việc phải về nhà đúng giờ để khoe điểm mười cho mẹ. Bà cụ nhìn tôi và cười hiền hậu, khoe hàm răng móm mém. Tôi liền mạnh dạn ngồi xuống nói chuyện với bà. Đúng như tôi nghĩ, bà rất hiền. Bà hỏi tôi năm nay học lớp mấy, có mấy anh chị em… Rồi bà khen tôi ngoan, còn bé mà biết tự đi học một mình. Được khen tôi vui lắm. Thế là tôi tìm cách khoe với bà “công trình” của tôi. Tôi hỏi bà:

“Bà ơi, bà có biết từ hồi bà còn nhỏ như cháu đến bây giờ, bà đã có bao nhiêu ước mơ rồi không ạ?”
 
Bà nhìn tôi một lúc, mắt bà trở nên long lanh, sâu thẳm. Tôi có cảm tưởng như lúc đó bà không nhìn tôi mà nhìn vào một thứ gì đó vô hình ngay phía sau lưng tôi - thứ gì đó bà đã lâu lắm rồi không gặp lại…

“Bà không biết cháu ơi! Thật tình là bà không thể nhớ được cháu ạ!” Bà cười sau một lúc trầm ngâm.

Chỉ đợi có thế, tôi háo hức kể cho bà nghe về “Chiếc hộp ước mơ” của mình. Bà nghe xong, cười to hơn nữa. Thật kỳ lạ, giọng cười của bà trong như tiếng nước chảy róc rách. Bà nhìn sâu vào đáy mắt tôi và hỏi tôi:

“Cháu có ý nghĩ rất hay! Vậy cháu có biết ước mơ là gì không?”

Tôi nhìn bà, vui vẻ nói: “Ước mơ là… là… ước mơ ạ!”

Bà cười và xoa đầu tôi. Đoạn, bà lục đục lấy ra từ trong túi xách một tờ giấy nhỏ và viết vào đó vài dòng. Tôi ngạc nhiên thấy dưới bàn tay nhăn nheo của bà, từng nét chữ hiện ra khoan thai, uốn lượn nhu một con công đang múa, trông thật thích mắt! Viết xong, bà đặt tờ giấy vào tay tôi và nói:

“Cháu hãy cất tờ giấy này vào trong chiếc hộp của cháu nhé! Và hãy giữ chiếc hộp ấy cẩn thận cho đến khi cháu lớn!”

Rồi bà lão chào tôi và tiếp tục chuyến đi của bà. Còn tôi thì chạy ù về nhà và bị mắng vì tội la cà dọc đường.

Tối hôm đó tôi mở tờ giấy ra xem. Bà lão viết: “Cháu yêu quý, cháu hãy ước mơ một ngày nào đó cháu trả lời được những câu hỏi này nhé:

Ước mơ là gì?
Cháu có thể thực hiện được ước mơ nào?
Vì sao cháu muốn thực hiện ước mơ đó?
Ước mơ lớn nhất của cháu là gì?
Điều gì quan trọng hơn cả ước mơ ấy của cháu?
Cháu có bao giờ dừng mơ ước không?


Chắc chắn bây giờ cháu chưa thể trả lời được, nhưng đừng nản lòng cháu nhé! Cháu phải học thật nhiều để trả lời được những câu hỏi này đấy! Và học không phải chỉ là từ thầy cô ở trường, cháu ạ. Cháu hãy học ngay từ bạn bè, cha mẹ cháu, và cả những người cháu không quen. Cháu có thể học trong sách vở ở trường, và cả những tủ sách hoac thư viện, chúng chứa rất nhiều điều kỳ diệu … Khi cháu trả lời được những câu hỏi này, bà nghĩ là cháu đã tìm ra câu trả lời cho câu hỏi của cháu đấy. Chúc cháu thành công nhé.”

Ngay lúc đó tôi không hiểu hết được ý nghĩa của bức thư ấy, nhưng tôi đã cất cẩn thận bức thư này như một báu vật. Và nó thực sự là một báu vật. Những điều bà cụ nói trong thư, với một đứa trẻ như tôi, quả là quá khó. Nhưng dần dần, khi tôi lớn lên, càng đọc lại bức thư của bà, tôi càng cảm phục và biết ơn bà vô cùng. Một cách vô ý thức, chiếc hộp của tôi lại phiêu lưu trên một cuộc hành trình khác: đi tìm những câu trả lời.

Tôi đã mơ ước trở thành một cô giáo, rồi một nữ tiếp viên hàng không, rồi một đầu bếp giỏi, một kiến trúc sư… Nhưng rồi tôi không thể trả lời được câu hỏi đầu tiên: “ước mơ là gì?” Tôi cứ quen với ý nghĩ “ước mơ” là một điều gì rất gần gũi, tự nhiên , giống như việc nói và ăn vậy. Cho đến năm mười tuổi, tôi mới biết ước mơ là gì.

Năm ấy ông nội tôi mất, lần đầu tiên tôi biết được câu chuyện giữa ông và ba tôi. Câu chuyện cảm động về Hai người cha! Và cũng là lần đầu tiên tôi thấy ba tôi khóc.

Khi đặt bó hoa lên bàn thờ ông nội. Tôi chợt thì thầm một câu nói.

Tối hôm đó tôi viết vào mảnh giấy và đặt vào chiếc hộp nhỏ của tôi.

“Ước mơ...
… là hoa ở trong tim” 




Trong suốt những năm sau đó, tôi cố gắng học tập, như lời bà lão. Tôi muốn mình đủ thông minh để trả lời được từng câu hỏi.

Tôi nghĩ việc thu thập những “đoá hoa” đặc biệt ấy có thể giúp mình trả lời được, nhưng rồi tôi lại đi lạc.

Phải mất rât nhiều thời gian tôi mới nhận ra rằng: Tôi có thể trả lời nhiều câu hỏi một lúc. Và chỉ khi tôi suy nghĩ tới tất cả các câu hỏi đó, tôi mới tìm được câu trả lời cho mình. Những ước mơ của tôi lớn dần, bay bổng dần nhưng chúng không thể cất cánh… Tôi không biết tại sao?

Năm tôi 12 tuổi, tôi quyết định mình sẽ là một nhiếp ảnh gia. Tôi sẽ đi khắp nơi, ghi lại những hình ảnh tuyệt diệu về con người, về thiên nhiên và về tâm hồn. ước mơ của tôi là chụp được một tấm ảnh có thể làm mọi người nhìn thấy sẽ khóc nếu họ đang hạnh phúc và mỉm cười khi họ đang buồn bã. Tôi được ba mua cho một chiếc máy ảnh. Tất nhiên nó là máy ảnh cũ, và tôi chỉ được sang ảnh mỗi năm hai lần: vào đầu mùa hè oi ả và vào mùa xuân, khi Tết sắp đến.

Tôi chỉ giữ được chiếc máy ảnh trong hai năm, những bức ảnh tôi chụp được không nhiều, và càng ít những bức ảnh đẹp. Điều đó làm tôi nản lòng. Và tôi đã từ bỏ ước mơ đó. Khi tôi “giao trả” chiếc máy ảnh cho ba, tôi suýt khóc oà. Và sau đó tôi đã viết một tờ giấy “sám hối” vì đã từ bỏ quá nhiều ước mơ. Nhưng tình cờ, khi cất chiếc hộp lại vào tủ, tôi nhìn thấy bìa của một quyển sách. Quyển sách đã sờn gáy nên tôi không thể đọc được đề khi nhìn từ bên ngoài. Trên bìa sách có một dòng chữ màu xanh ngọc bích:

“Hạnh phúc không nằm ở đích tới mà nằm trên con đường chúng ta đi đến đích.”

Tôi đứng ngây người nhìn cuốn sách một hồi lâu.

Và tôi khóc.
Khóc như mưa.
Khóc và cười.


Tôi đã tìm được câu trả lời cho ba câu hỏi, hay ít ra, trong lúc đó, tôi đã chạm được tay mình vào câu trả lời.

“Cháu có thể thực hiện được ước mơ nào?
Vì sao cháu muốn thực hiện ước mơ đó?
Cháu có bao giờ dừng mơ ước không?”


Bà ơi

Câu trả lời của cháu là
“Cuộc hành trình.”


Đến bây giờ tôi vẫn đi tìm đáp án cho những câu hỏi của bà lão – con người đáng kính mà tôi thậm chí không hề biết tên.

Tôi đã đôi khi thấy được điều kỳ diệu của ước mơ. Những điều kỳ diệu còn tuyệt vời hơn khi được ngắm nhìn mưa sao băng hay cánh đồng hoa nở rộ vào bình minh. Những điều chỉ có ước mơ mang lại được cho con người - những đoá hoa nở từ trái tim…

Và tôi đã nhiều lần chán nản, đã đầu hàng và buông xuôi. Đã để cho những đoá hoa tuyệt vời ấy héo khô vì trái tim cằn cỗi… Nhưng rồi, tôi lại tiếp tục cất bước, lại tiếp tục ước mơ và cố gắng thực hiện chúng - bằng những cách tôi có thể. Bởi vì chính cuộc hành trình mà tôi trải qua mới làm tôi lớn lên, để tôi có thể vun đắp cho trái tim mình… rộng ra… thênh thang… và toả hương…

(Blog Minh Anh)



Ước gì - Mỹ Tâm
.
Về Đầu Trang Go down
MHMai
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: ĐI TÌM ƯỚC MƠ… & Giấc mơ ngày xưa (Hiền Thục)   Mon Jul 15, 2013 11:08 pm


ĐI TÌM ƯỚC MƠ…

Hôm nay mình nhận được một tin nhắn từ một người bạn đã rất lâu rồi không gặp, không nói chuyện mặc dù mình rất yêu quý bạn ấy. Người bạn ấy trong suy nghĩ của mình là một người vô cùng thánh thiện, chân thành với nụ cười rất tươi mặc dù bạn ấy rất ít cười, có một lối sống vô cùng giản dị và hơi khép kín… Nói thật là mình rất tin bạn ấy sẽ mang lại những điều tuyệt vời cho thế giới này bằng tâm hồn và trái tim của bạn ấy. Đây không phải là lần đầu tiên mình biết có những người bạn cho rằng các bạn ấy không biết ước mơ gì. Bức thư này mình muốn gửi cho người bạn của mình và cho những ai đang cho rằng họ chưa làm gì để thấy được ước mơ của họ…


“Gửi bạn của tớ,

Bạn có một cái nick thật là hay – walkman...– nó làm tớ nhớ chiếc đài Sony xinh xắn với biểu tượng người đàn ông đi trên một quỹ đạo hình vòng cung, bước đi từng bước và quỹ đạo đó hướng về phía trước. Phải rồi, con người ta ai không tiến dần theo một quỹ đạo? Nhưng quỹ đạo ấy là một quỹ đạo đi lên… Mọi sự bứt phá hãy bắt đầu từ những điều đơn giản nhất, đặt bút xuống, viết lên một điều gì đó…

Đừng nghĩ rằng cứ ước mơ có nghĩa là vĩ đại lớn lao, không đúng. Ước mơ là những gì ta muốn làm và có thể hy sinh tất cả vì nó… Nó có thể chỉ là theo đuổi việc tạo ra những đám mây trong phòng thí nghiệm hay đổi màu một bông hoa…Đã là ước mơ thì không có ước mơ nào đáng cười, nhỏ nhoi bé mọn… Với mỗi con người thực chất ước mơ là những gì ta hướng tới vì vậy mọi ước mơ đều có giá trị với thế giới này và đa phần đều rất tốt đẹp. Tương lai sẽ thuộc về những người tạo mây hay làm hoa ấy nếu người đó dám đi đến cùng mà thôi… Còn nếu cho rằng tương lai không thuộc về mình, sao không nghĩ rằng, nếu không phải mình thì ai sẽ tạo ra những đám mây và đổi màu bông hoa ấy???



Cũng đừng nghĩ có một ước mơ và thực hiện nó là nhất định phải bứt phá. Hãy chỉ bứt phá và thay đổi nếu thực tại đó không giúp gì để bạn thực hiện ước mơ ấy thôi. Còn nếu thực tại vẫn đang đi theo xu hướng đó mà ước mơ của bạn chưa thành có nghĩa là bạn chưa cố gắng hết sức để làm mọi thứ xung quanh tốt nhất theo cách mà nó có thể. Nếu có một ước mơ đủ mãnh liệt, tự nó sẽ lôi bạn ra khỏi hoàn cảnh thực tại và đi đến nó nếu nó thấy cần…

Gần đây tớ có xem một bộ phim trẻ con, có cô bé Meddy vì học hành căng thẳng lắm, đến khi thầy giáo hỏi, em sẽ như thế nào trong tương lai, khoảng 10 năm nữa chẳng hạn… Thế là cô bé ngồi cầm bút chì hì hụi như làm bài tập ấy, nhưng nó không phải là đề toán để chấm điểm, cũng không phải là môn ngữ pháp để chia động từ và cũng không phải là chỗ trống để điền từ thiếu. Cô bé bị ép học nhiều quá nên hoàn toàn chẳng nghĩ được gì, căng thẳng quá và em ngất đi. Tự nhiên tớ nghĩ, hóa ra điểm bất cập của giáo dục ở đâu cũng vậy, gò ép không cho con người ta phát triển theo khả năng của mình mà gò người ta theo những chuẩn mực. Giáo dục Việt Nam với những bất cập ấy đúng là cũng đang khiến chúng mình thành một Meddy khác. Dù vậy tớ tin rằng, ước mơ là bản năng của mỗi con người và đã là bản năng, nó phải mạnh mẽ hơn mọi giới hạn, mọi sự kìm kẹp. Ước mơ là một cái gì đó rất mở, đừng đưa nó vào bất cứ một công thức nào cả… Nó không là con toán, bài ngữ pháp hay điền chỗ trống, nhưng nó là tất cả những thứ ấy – một đề toán cho cuộc đời – một bài tập ngữ pháp có cấu trúc cho kế hoạch bản thân- và nó đúng là một chỗ khuyết trống trong cuộc đời cần và rất cần phải điền vào đó.



Bạn của tớ, hãy dũng cảm lên nhưng đừng lên gân, hãy cầm bút viết trong một trạng thái tự nhiên và thoải mái nhất, hãy thả lỏng khi đi trên đường để nghĩ về những gì mình thích, bạn phải thích một cái gì đó chứ… Đừng nói với tớ là bạn chẳng thích gì, không đúng đâu, hãy nghĩ xem nếu bạn có thể ngồi hàng giờ đọc những cuốn sách sinh học, nếu bạn có thể chơi không biết chán với những mô hình giải phẫu, có nghĩa là bạn đã thích một thứ gì đó rồi đấy… Vậy hãy bước tiếp đi, hãy nghĩ xem bạn muốn làm điều gì với nó…Và cứ thế, nó sẽ đưa bạn đi đến những nơi bạn không ngờ. Và rồi bước chân ra khỏi cánh cửa đi, thế giới bên ngoài với bao điều mới mẻ, thể nào chúng chẳng có một sợi dây vô hình nào đó liên kết nó với những điều bạn thích, và nó sẽ mở ra trong trái tim bạn những ước mơ…

Không ai trên đời này vĩ đại và đáng ngưỡng mộ cho bằng bản thân bạn đâu khi bạn vượt qua chính mình.

Tớ vẫn luôn có niềm tin rằng, bạn sẽ làm cho cuộc sống này ngày một tốt đẹp hơn. Không có bạn thế giới này sẽ mãi mãi là một bài toán thiếu đi một phép tính, một cấu trúc ngữ pháp thiếu đi một vế, và là một ô trống không thể ai khác điền được và người duy nhất biết trả lời chính là bạn mà thôi…

Hãy cứ đi và tớ tin bạn sẽ đến…

Thân yêu,
Minh
(minhndt/blog)




Giấc mơ ngày xưa - Hiền Thục
Sáng tác: Việt Anh




Ver 1:
Tôi vẫn đi qua những con đường quen
Bạn có nhớ đến tôi bao giờ
Từng ngày trôi qua chúng ta lại thêm cách xa
Cuộc đời còn những hạnh phúc thật gần.
Tôi vẫn mơ giấc mơ ngày xưa đấy thôi
Chuyện gì quên nhớ hết những nụ cười
Ngày mai đây hãy tin là thế
Và khi ấy còn nhận ra nhau

Chorus:
Mang theo ánh nắng, mang theo tiếng cười
bắt đầu từ đó ra đi tìm ước mơ
Rong chơi biết có nỗi đau vô cùng
khi dừng chân mới hay ta xa lạ
Nghêu ngao câu hát ánh trăng theo về
Nơi nào mái ấm những bạn bè thân
Ôi! Mênh mang quá biết đâu quê nhà
Câu chuyện xưa ấy tưởng chừng ta quên.

Ver 2:
Tôi vẫn mơ giấc mơ ngày xưa đấy thôi
Chuyện gì quên nhớ hết những nụ cười
Ngày mai đây hãy tin là thế
Và khi ấy còn nhận ra nhau

Chorus: x2
Mang theo ánh nắng, mang theo tiếng cười
Bắt đầu từ đó ra đi tìm ước mơ
Rong chơi biết có nỗi đau vô cùng
khi dừng chân mới hay ta xa lạ
Nghêu ngao câu hát ánh trăng theo về
Nơi nào mái ấm những bạn bè thân
Ôi! Mênh mang quá biết đâu quê nhà
Câu chuyện xưa ấy tưởng chừng ta quên.

Tôi vẫn đi qua những con đường quen
Chuyện gì quên nhớ hết những nụ cười
Tôi vẫn mơ giấc mơ ngày xưa đấy thôi
Nằm ngắm mây lướt qua bầu trời.


.
Về Đầu Trang Go down
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Tin vào ước mơ & Em Mơ Về Anh (Mỹ Linh)    Fri Jul 19, 2013 3:30 am


Tin vào ước mơ


“Nếu bạn xây những lâu đài vươn lên cao,
cuộc sống của bạn sẽ luôn bền vững.
Nhưng trước hết, hãy đặt nền tảng cho đời mình.”
- Henry David Thoreau


Ước mơ không phải là điều gì quá xa lạ.
Ước mơ là thứ mà bạn có thể nghĩ đến và đạt được trong khả năng của mình.
Ước mơ có thể bắt đầu từ trí tưởng tượng bay bổng của bạn khi còn bé hoặc nảy sinh trong một thời khắc bất chợt nào đó trong suốt cuộc đời bạn.


Ước mơ cũng có thể xuất hiện khi bạn đứng ở ngã rẽ của cuộc đời và không còn muốn đi theo con đường quen thuộc nữa.
Ước mơ có thể đến vào lúc bạn không trông đợi nhất nhưng lại giúp bạn tìm thấy câu trả lời cho những vấn đề nan giải.
Và đôi khi, ước mơ là một điều gì đó rất phi thực tế và thậm chí là không thể nào xảy ra được.


Nói đến ước mơ, tôi thường nghĩ đến lời Bà Tiên nói với cô bé Alice trong câu chuyện Vùng đất thần tiên:
“Một khi cháu không tin tưởng vào ước mơ của mình thì ước mơ đó sẽ không bao giờ trở thành hiện thực.
Hãy dành mỗi ngày nửa giờ đồng hồ để nghĩ và thực hiện ước mơ của cháu, về những điều mà mọi người cho rằng không thể nào xảy ra được”.

Thế nhưng, dù có trở thành hiện thực hay không thì ước mơ vẫn có thể thay đổi cuộc đời của bạn bằng chính những tác động tích cực của nó.
Một khi đã xác định được ước mơ thật sự của mình, đồng thời tin tưởng nó, bạn sẽ tập trung toàn bộ tâm sức vào việc hiện thực hóa nó.
Khi đó, bạn sẽ tìm thấy ý nghĩa thật sự của cuộc sống cũng như tin yêu cuộc đời hơn.


......

Khi ước mơ thật sự bắt nguồn từ khát khao bỏng cháy và bạn sẵn lòng bắt tay vào việc thực hiện nó thì khi đó, điều kỳ diệu chắc chắn sẽ xảy ra...

Khi chúng ta thật sự muốn đóng góp sức mình cho cuộc sống thì không gì có thể ngăn cản được ta. Khi đó, hãy tin rằng cả thế giới này sẽ ủng hộ bạn. Và tất cả những gì chúng ta cần làm là lắng nghe thông điệp từ chính trái tim mình.

(Hạt Giống Tâm Hồn)

 



Em Mơ Về Anh - Mỹ Linh




Lặng im bóng cây, lặng im bóng mây,
lăng im góc sân trưa nắng vàng.
Lặng im ngón tay, lặng im cánh hoa ngát hương thơm
nơi hoang dại em mơ về anh

Rồi em mơ thấy, thấy anh nhìn em
(Thấy anh đang nhìn em)
Thấy tiềng anh cười và lời anh nói lúc anh làm quen
(rất nồng nàn) nghe sao rất gần.
Rồi em mơ thấy, thấy anh kề bên
(thấy anh đang kề bên)
Và rồi lại thấy em nằm mơ những giấc mơ buồn.
(Và như bài hát xa rồi) anh như bài hát xa rồi.

Gìơ đây vắng anh, giờ đây thiếu anh
mà sao thấy anh anh rất gần.
Ngồi trong bóng đêm, mình em với em
giữa bao gương mặt xa lạ.
Em mơ về anh

Rồi em mơ thấy, thấy anh nhìn em
(Thấy anh đang nhìn em)
Thấy tiếng anh cười và lời anh nói lúc anh làm quen
(rất nồng nàn) nghe sao rất gần.
Rồi em mơ thấy, thấy anh kề bên
(thấy anh đang kề bên)
Và rồi lại thấy em nằm mơ
vì em đang nhớ anh người yêu hỡi


.
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tháng 7, tháng của những ước mơ.   

Về Đầu Trang Go down
 
Tháng 7, tháng của những ước mơ.
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Sưu Tầm, Lượm Lặt-
Chuyển đến