Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
chính Pháp
Latest topics
August 2017
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Thơ yêu nước - Thơ "phản động”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
P-C
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Tue Jul 09, 2013 5:34 pm



Những bài thơ yêu nước được sáng tác trong tù

Mặc Lâm, biên tập viên RFA



Luật sư Lê Quốc Quân tham gia biểu tình chống Trung Quốc hôm 8 tháng 7 năm 2012 tại Hà Nội. - AFP

Việt Nam có lẽ là đất nước có những bài thơ yêu nước được sáng tác trong tù nhiều nhất so với nền văn học thế giới. Nhà tù thời đại nào cũng là nơi giúp người hoạt động cách mạng có cơ hội suy nghĩ, gợi nhớ và nuôi duỡng ngọn lửa yêu nước bên trong bốn bức tường câm nín của trại giam. Bóng tối nhà tù kỳ diệu thay lại làm bùng vỡ ánh sáng trên dòng thơ của những con tim chói chang niềm tin vào ngày mai tốt đẹp hơn cho đất nước, xã hội. Nguyễn Chí Thiện là một điển hình như thế.

Nếu thơ của Nguyễn Chí Thiện bay ra ngoài Việt Nam một cách khó khăn với nhiều câu hỏi về tính xác thực của tác giả thì những bài thơ yêu nước trong nhà tù hôm nay lại tiếp cận được với người đọc, người nghe nhanh chóng và căn cước của tác giả không ai có thể nghi ngờ, ngay cả khi tác giả những bài thơ ấy còn ngồi trong bốn bức tường tăm tối của nhà tù chờ ngày ra tòa xét xử.

Trường hợp thứ hai rơi vào luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân, đang bị giam giữ tại nhà giam Hỏa Lò Hà Nội.

Nằm trong trại giam người luật sư ấy làm nên những câu thơ bén và âm ỉ cháy trong lòng người được đọc nó. Lê Quốc Quân làm thơ không để nổi tiếng vì với ông sự nổi tiếng từ thơ có lẽ là điều khôi hài vì con đường dẫn tới công lý, sự thật mà ông đang đi còn lắm chông gai. Thơ không thể thay thế chiếc giày êm ái mà chỉ bằng niềm tin vào tổ quốc mới có thể giúp ông vượt qua con đường khổ nạn.

Cảm hứng đến với thơ của ông không bằng cái lay động của gió, của cỏ cây hay tình tự của những yêu đương thường thấy. Thơ của ông quằn quại với sóng nước Biển Đông cùng những giòng máu đỏ mà quê hương đang chảy. Những giòng máu bất kể từ ngư dân hay người chiến sĩ, đối với tác giả, đều mặn như nhau và từ cái mặn nồng tươi rói ấy Lê Quốc Quân sáng bừng ra tình yêu nước tự nhiên của một công dân đối với non sông của mình.

Ngồi trong tù, Quân nghe rất rõ tiếng vỗ uất ức của những ngọn sóng Việt Nam. Cái âm thanh ấy làm thành thơ, thành hơi thở nặng nhọc của người tù Hỏa Lò vào ngày 25 tháng 3 năm 2013, cùng lúc Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chúc mừng Tập Cận Bình và chiếc tàu của ngư dân Việt bị Trung Quốc bắn cháy cabin!


Hỏa lò vọng sóng Biển Đông

Đọc vội trên ngay báo Nhân Dân của Đảng đủ làm dậy sóng lòng tôi.
Đêm nay!
Sóng biển đông uất ức vỗ vào nghềnh đá
Tha thiết gọi tên anh tên tôi.
Đêm nay!
Có đôi tay bất lực ghì vào song sắt
Da diết gọi Hoàng Sa-Trường Sa
Âm vang mãi của sóng giọng của người tù
Rơi vào khoảng không vô vọng!
Lũ giặc cướp tung hoành trên biển đông
Chúng lập tam sa xây nhà tù trên đảo.
Bắn giết hải quân cầm tù ngư phủ
Chúng cắt thông tin xua bình minh trên biển
Xô đổ cả hoàng hôn duyên hải
Đem đêm tối kinh hồn cho vợ con xóm nhỏ.
Biển đảo ta đây!
Tổ quốc ta đây, bao đời ông cha gìn giữ sao chỉ phản đối nước đôi?
Bởi lãnh đạo bị bao vây tứ phía
Chúng lấy học thuyết Tam vô làm vòng kim cô cầm tù não bộ.
Chúng lấy đại cục, phân mảnh lòng người.
Chia chác tài nguyên cướp con cá biển trong bữa cơm chiều con trẻ việt.
Chúng lấy tình môi-răng, căng mình giữ ghế tham quyền cố vị, vơ vét tài nguyên, bỏ đói cả tương lai dân tộc.
Ôi! Tây nguyên, biên giới, cà mau, thanh hóa
Vũng áng, thái bình nhan nhản dấu chân tàu
Hoa quả, gia cầm đồ dùng thức uống
Văn hóa phi trường, tràn ngập tiếng hoa.
Quê hương tôi đã mất thật rồi ư?
Không?
Sóng đã nổi từ trong ngục tối
Nơi anh em nhắm mắt biểu tình
Và lắng nghe tiếng đồng bào cùng bước
Hào khí đông A ngập tràn khóe mắt
Tiếng hô vạng dội một góc trời
Đứng lên đi như ông cha từng đã quét sạch bóng thù nước Việt vững ngàn thu!

Hoả Lò ngày 25 tháng 3 năm 2013

Trong cái nhà tù nổi tiếng ấy, người cha Lê Quốc Quân không thể không chạnh thương đối với những đứa con bé bỏng của mình. An,Thái, và Việt là tên gọi thương yêu, là nìêm tin của người cha vào tương lai của gia đình cũng như những ước mơ thầm kín thể hiện qua cái tên của từng mái đầu nhỏ bé, trong bài An Thái Việt ông nhắn nhủ:

Có tên khắc khoải trong tim óc
Dẫu rất bình yên An-Thái-Việt
Có đêm thao thức lòng đau tức
Ai nghĩ về ai nước mắt nhòa
An Hà năm nay lên lớp 6
Cha chưa về được để dạy thêm
Nghe lời bà dặn ngoan con nhé
Học giỏi chơi vui giúp mẹ Hiền
Thái Hà con ơi Cha nhớ lắm
Không biết bây giờ ai đón đưa
Nhớ khi cha con cùng đến lớp
Hay chốn vườn quê mãi sức đùa
Việt Hà con ơi cha vẫn thấy
Đôi chân công chính đang tập bước
Dẫu sớm đau thương có sá gì
Trên đường thiên lí bóng con đi
Cuộc đời vẫn thế đầy giông bão
Các con gắng sức trước gian lao
Giờ hãy ngủ đi bình an nhé !
Mai sớm cùng cha đón bình minh

Hỏa lò, xuân Quý Tỵ

Người tù sống nhờ vào bạn tù. Họ chia sẻ cho nhau từng hạt cơm, miếng giẻ cũng như các mẩu chuyện vui buồn. Lê Quốc Quân chia sẻ cái nhìn, niềm trăn trở của nhà thơ về một vấn đề lớn hơn mà khó một người tù hình sự nào để ý tới: Vấn đề tự do dân chủ. Trong bài Tặng người bạn tù ông viết:

Bài thơ này tôi viết tặng anh
Người bạn tù chung manh chiếu rách
Sau song sắt đêm chúng mình tâm sự
Anh có nghe quá khứ vinh quang
Của nước Việt ngàn năm trung dũng
Khi giặc già lăm le bờ cõi
Hội nghị Diên hồng ông cha quyết đánh
Bến Bình than tướng trẻ bóp nát cam
Đại cáo bình Ngô vang dội trời nam
Bỗng tiền nhân như ngọc sáng dọi về
Tôi kể anh nghe hiện tại đau thương
Thời một đảng úp trùm toàn dân tộc
Nhân dân lầm than đói khổ đủ đường
Độc lập đó còn tự do không có
Tham nhũng thành quốc nạn tràn lan
Quyền tự do dân chủ không còn
Người tranh đấu bị giam vào ngục tối
Ta kể nhau nghe về tương lai tươi đẹp
Của Việt Nam trong hòa nhập toàn cầu
Dân chủ có mà nhân quyền cũng có
Và tự do cho tất cả mọi người
Đến lúc đó nước Việt của chúng ta
Không thua kém láng giềng xung quanh
Mà từ hôm nay đến đó còn xa
Còn nhiều việc chúng ta cần làm nốt
Chúng mình cùng gánh vác nghe anh!

 
Luật sư Lê Quốc Quân, anh Paulus Lê Sơn cùng một số người khác bị bắt giam khi đang đứng bên ngoài Tòa án Hà Nội hôm xử TS luật Cù Huy Hà Vũ 04-04-2011. Courtesy Anhbasam.

Là một luật sư, Lê Quốc Quân hiểu rõ thế nào là luật pháp. Hiểu rõ và tin tưởng vào những gì mình được học, được bồi dưỡng kiến thức tại nước ngoài. Người luật sư ấy tiếc thay lại không chịu bẻ mình uốn theo những gì mà tòa án Việt Nam muốn với những bản án bỏ túi xử theo chỉ thị chứ không theo pháp luật. Là một luật sư trẻ và mang nhiều hoài bão, Lê Quốc Quân dùng kíên thức luật pháp của mình để lên tiếng chống lại những sai trái của hệ thống tư pháp Việt Nam, hệ quả là cả hệ thống quay ngược lại tấn công ông và cuối cùng thì ông bị tước đi mảnh bằng mà bao nhiêu năm từng theo đuổi.

Những gai góc bất công trong chế độ không thể làm cho người tù Lê Quốc Quân khuất phục mà ngược lại chúng làm ông lớn lên, cứng cáp hơn trứơc những thử thách mà hệ thống tư pháp cộng sản muốn ông nhận lãnh.
 
Chí người ngục sỹ

Lúc lặng lẽ ngồi trong ngục tối
Là khi ta mưu sự cơ đồ
Đôi mắt nhắm mà lòng cuộn sóng
Chí bừng lên vang dội trăm miền
Ý chí ta vực thẳm núi cao
Trải rộng khắp bình nguyên đại mạc
Chí là hướng lung linh tâm bão
Bão lòng người thổi giữa nhân gian
Chí là hoa nở trong máu đỏ
Máu anh hùng chảy mãi thiên thu
Chí đã chín lòng ta đã quyết
Quyết đứng lên tranh đấu một phen
Vì nhân dân cơ cực bần hàn
Ý chí đó ngàn đời không đổi

Hỏa lò 4/2013

Không ít người cho rằng luật sư Lê Quốc Quân bị bắt vì chống Trung Quốc. Nếu nghĩ thật cặn kẽ, có người Việt Nam hiểu biết lịch sử nào mà lại không chống Trung Quốc, hay nói đúng hơn là chống tư tưởng Đại hán, bá quyền. Lê Quốc Quân có chống Trung Quốc cũng không phải là một ngoại lệ. Trước khi bị bắt ông đã có những bài thơ hùng tráng như bài Tổ Quốc Gọi Tên do chính ông tự đọc sau đây:


Đêm qua tôi nghe tổ quốc gọi tên mình.
Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa vang dội vào ghềnh đá
Tiếng tổ quốc vọng về từ biển cả
Nên bão tố dập dồn chăng lưới bủa vây
Tổ quốc của tôi. Tổ quốc của tôi
Bốn ngàn năm chưa bao giờ ngơi nghỉ, thắp lên ngọn đuốc hòa bình
Bao người đã ngã, máu của người nhuộm mặn sóng biển đông
Ngày hôm nay kẻ lạ mặt rập rình, chúng ngang nhiên chia cắt tôi và tổ quốc
Chúng dẫm đạp lên dáng hình đất nước
Một tấc biển cắt rời, vạn tấc đất đớn đau
Sóng chập vào bình yên dẫn lối những con tàu
Sóng cuộn đỏ máu những người đã mất
Sóng cuồn cuộn từ Nam chí Bắc
Chín muơi triệu môi người thao thức tiếng Việt Nam
Chín muơi triệu người lấy thân mình che tổ quốc linh thiêng
Để giấc ngủ trẻ thơ bình yên trong bão tố
Ngọn đuốc hòa bình trên tay rực lửa
Tôi lắng nghe tổ quốc gọi tên mình.

Người tù trẻ tuổi và đầy chí khí ấy sẽ ra tòa vào ngày 9 tháng Bảy này. Hầu như những người biết chuyện đều nhìn vào cái ngày xử án ấy với tâm lý chờ đợi một diễn biến khác với vụ xử của blogger nổi tiếng Điếu Cày với cùng tội danh trốn thuế. Lê Quốc Quân rất kinh nghiệm đối với chính quyền Việt Nam khi đã chuẩn bị sẵn cho mình tư thế trước tòa và tư thế trước công luận. Ông gửi một thư ngỏ ghi âm tiếng nói của mình để tránh trước những đòn thù dưới thắt lưng mà chính quyền có thể dành cho ông nếu không thể kết án ông một cách hợp pháp.


Thư ngỏ

Là một công dân Việt Nam luôn tha thiết với sự lớn mạnh của đất nước và dân tộc mình, tôi tin rằng chỉ có tự do dân chủ mới giải phóng con người đem lại sức mạnh Việt Nam phát triển.

Là một luật sư bất đồng chính kiến tôi có thể gặp những khó khăn hoặc bị tù đày. Bởi vậy tôi viết thư ngỏ này trình bày những điều phòng sau khi mình không được tự do thì sẽ có nhiều thông tin không chính xác.

Thứ nhất, với sự hiểu biết về pháp luật của mình tôi khẳng định rằng những hoạt động tranh đấu, những bài viết, những lời nói của mình là tốt đẹp và hoàn toàn vô tội theo pháp luật Việt Nam và luật pháp quốc tế.

Thứ hai, tôi không hoạt động vì quyền lợi của quốc gia nào khác ngoài tổ quốc Việt Nam. Tôi hoạt động để góp phần xây dựng xã hội dân sự. Tạo phong trào dân sự rộng rãi nhằm thực hiện nguyện vọng của nhân dân, thông qua cơ chế dân chủ và bằng phương pháp bất bạo động.

Thứ ba, tôi đã nhiều lần bày tỏ quan điểm và lập trường của mình về những vấn đề tự do dân chủ và nhân quyền. Tôi nỗ lực tối đa để bảo vệ nó trong mọi hoàn cảnh, tuy nhiên, nếu khi tôi không còn được tự do mà có những thông tin đi ngược lại với lý tuởng đấu tranh của mình thì cần được coi là không phản ảnh đúng với ý chí và lý trí của tôi. Những chứng cứ đó là hoàn toàn vô giá trị.

Thứ tư, tôi xin đón nhận mọi khó khăn như những món quà mà tổ quốc đã trao tặng cho mình. Tôi chịu trách nhiệm cá nhân về những hành vi của mình. Tôi sẵn sàng xin lỗi về những thiếu sót, nếu có, đối với anh em bạn bè. Nhưng việc sử dụng các hành vi của tôi để buộc tội, hoặc làm bằng chứng chống lại bất cứ ai đều là vô hiệu. Tôi phủ nhận hoàn toàn mọi bằng chứng liên quan làm phương hại đến các anh em khác đang tranh dấu vì một Việt Nam đổi mới, dân chủ, phát triển và giàu mạnh.

Cá nhân tôi luôn tin vào khát vọng và nỗ lực của chính nhân dân Việt Nam. Tôi tin rằng một ngày không xa chúng ta sẽ có được tự do dân chủ thực sự. Mọi người dân Việt Nam đều có thể bày tỏ quan điểm của mình một cách công khai. Có quyền mưu cầu hạnh phúc và thành công ngay trên chính quê hương Việt Nam yêu dấu này.

Trân trọng kính thư.

Tôi, luật sư Lê Quốc Quân xin cám ơn.

Những ngày gần đây Luật sư Quân đã gặp khá nhiều sách nhiễu trong nhà tù nhưng với ông có lẽ những sách nhiễu ấy không thề sánh bằng tình cảm người thương yêu ông dành cho một con người ái quốc. Vợ ông kể lại những diễn tiến mới nhất khi luật sư của ông kể lại cho bà biết ông sẽ tịch cốc một tuần lễ để tỏ lòng biết ơn những người thương yêu ủng hộ ông, bà nói:

“Hiện tại anh Quân vẫn trong điều kiện khắc nghiệt trong tù vì bị phân biệt đối xử. Tin mới nhất hôm nay do luật sư cho biết anh Quân quyết định sẽ tịnh cốc từ ngày 23 tới ngày 30 tháng 6, anh sẽ chỉ uống nước và không phải là tuyệt thực, anh tịnh cốc thì chỉ uống nước lọc. Anh muốn chia sẻ với những người đang gặp khó khăn và muốn thực sự bày tỏ lòng cám ơn với mọi người đã ủng hộ, lên tiếng cho anh và cho gia đình.

Người tù nhân dũng cảm ấy đã chọn cho mình một hướng đi trung thực, không phản lại với công lý, với lương tâm và nhất là lòng ái quốc của một kẻ sĩ. Thơ của ông diễn tả tâm trạng khắc khoải của một người đi làm cách mạng, cuộc cách mạng Xô Viết Nghệ Tĩnh như những người dân Nghệ An quê hương ông từng làm.

.
Về Đầu Trang Go down
tranvu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Thơ "phản động” với một vài nhận xét    Wed Jul 17, 2013 12:24 pm

Thơ "phản động” với một vài nhận xét





Người Đọc Thơ (Danlambao) - Tôi vô tình đọc được một đoạn của một bài viết trong một trang báo tại điểm rửa xe (mà không biết tên tờ báo) phân tách và chửi rủa “bọn làm thơ phản động”, nhưng lại không đưa ra một bài thơ, hay một câu thơ phản động tiêu biểu nào. Thành ra tôi không hiểu như thế nào là thơ phản động. Nhưng tôi có nghe, thậm chí nghe cả ngày trên tivi, radio, loa phường những từ “bọn phản động”, “tư tưởng phản động”, “quan điểm phản động”. Và tôi với tay lấy cuốn Tự điển Tiếng Việt của Nguyễn Kim Thản xuất bản năm 2005, từ phản động được giải nghĩa như sau: “chống lại sự tiến bộ, chống lại cách mạng: bọn phản động, tư tưởng phản động.” Như vậy thơ phản động là thơ chống lại cuộc “Cách mẹ cái mạng” (nói theo AQ của Lỗ Tấn)

Thực tình đưa những khái niệm này khác vào thi ca quả là một điều gượng ép thậm chí vô bổ và vô lễ đối với thơ. Nhưng trong cuộc sống đầy rẫy những khái niệm này nọ thì thi ca bị tung lên vật xuống là một điều không tránh khỏi. Bản chất của thi ca thì nói một cách đơn giản như Lê văn Siêu thì có lẽ là đúng nhất: “Lời nói muốn lọt vào tai người nghe, trước hết phải là một lời thơ. Lời thơ muốn được truyền từ người này qua người nọ trước hết phải hợp với nhịp sống ở nội tâm cũng như ở ngoại cảnh.”

Nhưng thơ thì xuất hiện từ lúc chưa có chữ viết và nó phải được xuất phát với một ngữ điệu êm đềm và không có bất cứ một khái niệm nào.

Nhưng cuộc sống hiện đại thì quá om sòm, nào loa tăng âm, còi hụ báo động, bô xe rút ruột, máy bay siêu thanh, bom rơi, súng nổ… và đầy dẫy những dóc láo, nịnh bợ… nên cái ngữ điệu êm đềm của cái thuở ban đầu bị biến chất đến đau lòng. Rồi những khái niệm tùm lum tà la của cuộc sống mới gán ghép nào là thơ yêu nước, thơ châm biếm, thơ chua, thơ nâng bi, thơ hiện thực phê phán (?!)… và bây giờ là thơ phản động. Và thơ bỗng nhiên không còn thơ nữa khi mà cái thuộc tính êm đềm của nó nhạt phai dần, thậm chí còn bị lên án là lãng mạn, yếu đuối, đồi trụy (!). Nó không còn là ngôn ngữ của tấm lòng mà nó trở thành một phương tiện để cho người ta sử dụng rất ư là… tào lao. Nó sản sinh ra loại “thơ nâng bi”. Thứ này là quái thai, là điếm nhục cho thơ.

Thôi thì, sống thời nào theo thời ấy. Bây giờ thì thử nhận xét xem cái gọi là “thơ phản động” nó ra làm sao?

Thực ra thì không có cái gọi là thơ phản động, mà chỉ có những người phản động làm thơ. Không một người làm thơ nào phân loại thơ mình cả. Họ làm thơ theo cảm xúc của mình.

Những người phản động làm thơ thì chưa bao giờ nghĩ là mình làm thơ phản động. Đây là một cái mũ mà cộng sản chụp lên đầu những người làm thơ chống lại họ. Thôi thì cứ đội cái mũ ấy chớ sao? Dù gì cũng có cái mà che nắng, che mưa.

Đọc trên các trang mạng lề dân chúng ta gặp khá nhiều, thậm chí rất nhiều những bài thơ loại này. Nhưng có lẽ những bài thơ phản động như vậy xuất hiện từ thời Nhân Văn Giai Phẩm. Đầu tiên phải kể là Phan Khôi. Ông có bốn câu lục bát mà đọc xong là phải ù tai:

Làm sao cũng chẳng làm sao,
Dẫu có thế nào cũng chẳng làm chi.
Làm chi cũng chẳng làm chi,
Dẫu có bề gì cũng chẳng làm sao.

Bốn câu thơ mang đầy ngữ điệu của nghi vấn, nhưng cụ Chương Dân lại khẳng định một cách chắc chắn bằng cách quăng bỏ 4 cái dấu chấm hỏi vào sọt rác. Đúng là phản động

Kế đến là Trần Dần. Ai cũng nghĩ là hai câu này là cực kỳ phản động “Ta bước đi không thấy phố, không thấy nhà. Chỉ thấy mưa sa trên nền cờ đỏ”.Theo tôi nghĩ hai câu mà ông trăn trối với người thân treo trong đám tang ông mới thực sự là phản động dữ dội:

“Tôi khóc những
chân trời
không

người bay
Lại khóc những người bay
không có
chân trời”

Và Lê Đạt trong “Nhân câu chuyện mấy người tự tử”:

“...Anh công an nơi ngã tư đường phố
Chỉ đường cho
xe chạy
xe dừng
Rất cần cho luật giao thông
Nhưng đem bục công an đặt giữa trái tim người
Bắt tình cảm ngược xuôi
Theo luật lệ đi đường nhà nước
Có thể gây nhiều đau xót
ngoài đời”

Đúng ra, bài thơ này của Lê Đạt nói theo kiểu Cộng Sản là “hiện thực phê phán”, nhưng chúng đâu có chịu vậy và nhóm Nhân Văn Giai Phẩm, trong đó có Lê Đạt được phát cho cái mũ phản động để mà đội đầu cho đỡ nắng khi đi đập đá ở núi Cánh Diều

Cũng không thể quên Phùng Quán với cái số phận nghiệt ngã của người làm thơ không có… bút:

Lời Mẹ Dặn

….
Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
(1957)

Và sau vụ Nhân Văn Giai Phẩm, thơ phản động sống ngoắc ngoải ở trong đầu của rất nhiều người mà chẳng hề có dịp nên thơ. Thỉnh thoảng ở Miền Nam trước 1975 chỉ xuất hiện lai rai nhưng không nhiều lắm. Ví dụ như Kim Nhật sửa hai câu thơ của Tố Hữu (thủ lĩnh trường phái “Thơ Nâng Bi”, cách gọi của các nhà thơ miền Nam)

“Thương biết mấy khi nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin” (Tố Hữu)

Rồi khi Staline bị hạ bệ, ở miền Nam lại xuất hiện câu thơ nhái rất ư phản động.

“Run bỏ mẹ… khi nghe con tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Stalin” (Kim Nhật)

Khi Cộng Sản chiếm miền Nam, tình hình có vẻ lắng xuống, nhưng từ năm 1986, nó bắt đầu xuất hiện một cách gần như công khai. Ta bắt đầu nghe những cơn gió phản động đang lất phất trong :

Đoạn Cuối Thế Kỷ

Tôi cùng thế kỷ này già nua như nhau. Tôi chết trước.
Thế kỷ chết rồi, đẻ ra thế kỷ non hơn, 21.
Tôi chết rồi, thơ sau đó sẽ xanh hơn
Cố nhiên đó là thơ nhân loại khác.
Nếu có luân hồi, tôi sẽ về, sẽ đọc,
Sẽ nâng niu làn cỏ lạ lên môi hôn.
Nếu không có, đã đi là đi mất
Chỉ tôi mất thôi, nhân loại đang còn
Và chắc chi thế kỷ sau còn yêu thơ nữa?
Cầu cho đừng dại dột như thế kỷ này thơ ít mà nhiều bom
Cầu cho đừng khôn vặt như thế kỷ này
Để nuôi sống xác thân, đem làm thịt linh hồn
Chế Lan Viên 12/87

Hay như bài thơ:

Thời Thượng

Chẳng còn ai yêu vầng trăng và hương lúa ngoài đồng
Yêu bà Tiên hay đám mây trên lầu Hoàng Hạc
Giờ là thế giới của xe cúp, tivi, phim màu ngũ sắc
Của quyền lực, tuổi tên, đốp chát
Vị trí nhà thơ như rác đổ thùng!
Chả ai nhớ bà mẹ cắm chông bạc tóc
Nhớ cô gái chèo đò vượt lửa qua sông.
Chế Lan Viên 1988

Hơi thơ như là một nỗi uất nghẹn trước cái thói “ăn cháo đái bát” bắt đầu lộ diện sau một thời gian dài được che chắn bằng những luận điệu dối trá.

Nhưng vẫn là những ngọn heo may, nhanh chóng bị ngăn chận lại cho đến ngày internet bắt đầu phổ biến. Đại loại như một trong hàng trăm bài thơ của Thái Bá Tân:

Châm ngôn tập 3, bài 573

Ngẫm mà thấy nghèn nghẹn.
Nhà nước thì hô hào
Ngư dân ra bám biển.
Rồi sau đó thế nào?

Sau đó thì giặc bắn,
Cướp cá, bắt cả người.
Thế mà lạ, nhà nước
Chỉ “phản đối” vài lời.

Một nhà nước bất lực
Không thể làm được gì
Để bảo vệ dân chúng,
Nghĩa là yếu cực kỳ.

Thế thì thà nói thẳng
Bà con cứ ở nhà.
Biển thằng giặc đã chiếm.
Nguy hiểm, đừng đi xa.

Thế đấy, các bác ạ.
Cứ nghĩ mà thấy buồn.
Càng giận ông nhà nước,
Càng thấy thương bà con

Thái Bá Tân 28.03.2013


Còn rất nhiều những nhà thơ tên tuổi làm “thơ phản động”. Nhưng trong phạm vi bài viết này, tôi muốn nói đến những bài thơ của những người chưa hoặc không thành danh với thơ. Với những bài thơ “cực kỳ phản động” trên các trang mạng lề dân với trang chính hay các comment. Những câu thơ ấy được viết bởi những người làm thơ có nghề và cả những người có một chút năng khiếu. nhưng gì thì gì, đó lại là những câu thơ chân thật nhất, trần trụi hay bay bướm trong ngôn ngữ nhằm một mục đích duy nhất là lên án cái xấu xa, ti tiện và đớn hèn của chính quyền Cộng Sản. Kể cả những bài thơ, câu thơ đầy chia sẻ và đồng cảm với những con người trung thực.

Ở đó ta gặp những bài thơ đầy ẩn ức như:


Ôi đất nước!
Chả có gì thích thú
Lãnh đạo quốc gia, đần đú tham tàn
Chín mươi triệu dân chán nản hoang mang
Đầy dẫy khu đen lang thang khắp nước!

Tôi đứng đây nhìn chị chạy xuôi, anh chạy ngược
Chỉ mong kiếm miếng ăn thôi, mà bữa được bữa không!
Còn những thằng, những con cán bộ vào cơ quan thì kẻ khoe đít, đứa chỏng mông...
Bởi cơ chế “chuyên” không bằng “hồng” lãnh đạo!

Những ngày lễ lộc, khắp làng khắp phố trưng đầy cờ máu
Băng rôn vẽ vời... hình chồn cáo hôi tanh
Lục lộ giao thông làm ngơ với xe bản đỏ bảng xanh
Còn bảng trắng thì phải đành nộp phạt.

Biểu hiệu rợn người... búa liềm giáo mác...
Từ Bắc chí Nam, một bãi rác tởm người
Tôi đứng đây nhìn những khỉ, những đười ươi
Đang trí trá làm người phải đạo…

Nguyên Thạch (Chán mớ đời)

Hoặc đầy cay độc như:

Trả lại quần tôi Bác Yêu ơi
Đêm qua Bác cắn rách tã tơi
Già còn sung quá ai chịu nổi !
Đêm 7 ngày 3 rụng rã rời...

Em Mười Sáu


Hay nhẹ nhàng một cách chua cay và rất có nghề như:

Chóp bu sang Tàu cảm tác

Tới cửa Thiên An bóng xế tà
Công an bốn phía rợp cờ hoa
Lom khom bước tới run đầu gối
Gượng gạo ôm hôn xót nỗi nhà
Cái ghế lung lay khi mãi quốc
Chức quyền lỏng chỏng lại tan gia
Dừng chân chẳng đặng, trời non nước
Chủ tớ tình hờ khựa với ta

Tú Địa

Hay là một lời kêu gọi khẩn thiết:

Ô hô cuộc thế trái ngang,
Văn minh gục ngã, rợ man cởi đầu!
Xảo điên gian ác đỏ ngầu
Ngọn cờ chết chóc nhuộm màu quê hương.
Bao năm chồng chất máu xương,
Giờ còn gây lắm nhiễu nhương lăng loàn!
Mãi quốc đã quyết mưu toan
Nhục mặt cộng sản An Nam lâu rồi!
Mau vùng dậy đồng bào ơi,
Nếu không sẽ hận muôn đời vong nô!

AR.15

Hoặc thủ thỉ như một lời tâm sự đầy chia sẻ:

Lời Cám Ơn Gởi Uyên Kha và những người tuổi trẻ


Xin cho chú, người già nua lẫm cẫm
Được cúi đầu nói hai tiếng Cám ơn.
Các cháu đã làm tỉnh giấc một giang sơn
Chạy suốt từ miền Nam ra đất Bắc

Lời hai cháu đã phá tung xiềng xích
Đã còng trói tâm hồn, ràng buộc nghĩ suy
Triệu triệu con người tỉnh dậy bước chân đi
Tìm lẽ sống cho mình, cho dân tộc

Các cháu đã thể hiện lòng yêu đất nước
Ngẩng đầu cao thách thức bạo quyền
Lời nói trong veo và rất nhẹ nhàng
Nhưng quyết liệt như tiền nhân thuở trước

Gần bốn mươi năm tang thương vận nước
Gần bốn mươi năm sống nhục sống hèn
Bao nhiêu con người đói khát đã dần quen
Bao nhiêu con người oằn mình trong áp bức

Các cháu không quen vì tâm hồn bất khuất
Các cháu không quen nhìn tổ quốc lâm nguy
Lời nói nhẹ nhưng rất đỗi quyền uy
Lay động cả những tâm hồn chai cứng

Có triệu triệu tấm lòng chung lời thề “Sát Thát”
Nắm chặc tay gìn giữ một non sông
Nắm chặc tay gìn giữ lấy biển Đông
Đuổi cỗ xâm lăng, dập đầu quân bán nước
Lần đầu tiên chú ngẫng lên nhìn tổ quốc
Sau ba mươi tám năm gục mặt, cúi đầu
Các cháu là niềm tin, cố kết lòng nhau
Nhờ các cháu cả non sông đứng dậy

Vũ Bất Khuất

Nhưng vẫn còn đó một tinh thần lạc quan:

Muôn tâu Ngọc Đế

Ở dưới Trần gian
Cộng sản dã man
Giết hại Dân lành
Một lũ côn đồ
Lấy danh côn an
Ngang tàn hết biết
Từ Nam chí Bắc
Tang tốc lầm than
Kêu Trời không thấu
Côn đồ thảo khấu
Cộng sản lập ra
Chúng hèn với giặc
Mà ác với Dân
Cướp nhà cướp đất
Nợ máu chồng chất
Cúi đầu với giặc
Đạp mặt người Dân
Bản chất cộng nô
Ngu hết sức nói
Dâng đất Tổ Tiên
Rồi tới biển đảo
Nguồn sống ngư Dân
Không còn như trước
Nay phải làm mướn
Cho giặc ngoại xâm
Đích Thị Tàu khựa
Nay Thần tấu rõ
Xin Ngài ban Chỉ
Thiên binh Thiên tướng
Theo Thần đi xuống
Cứu thế độ Dân
Tiêu diệt Cộng phỉ
Cho Dân được nhờ
Sống đời Tự Do
Cơm no áo ấm
Không còn giặc Cộng
Tạo Phước cho đời
Táo Thần thay mặt
Tất cả người Dân
Cảm ơn Ngọc Đế
Bye bye see you later

Gà Tre

Tất nhiên không thiếu những lời tố cáo, vạch mặt chỉ tên bọn hèn mạt bán rẻ non sông:

Vùng Lên

Hồn sông núi đang ngày đêm réo gọi
Bao anh hùng trên mọi lối non sông
Hãy vùng lên! Hỡi giống Việt tiên rồng
Dẹp nội loạn - quét tan dòng xâm lược
*
Ngàn thế hệ đã âm thầm tiến bước
Từ Nam quan đến mủi nước Cà mau
Đã hy sinh bao xương trắng máu đào
Hoàng kỳ lộng gió tung cao phất phới
*
Nay Cộng nô vì tham tâm gian dối
Dâng đất liền biển nước của ông cha
Hà khắc muôn dân- lừa đảo gian tà
Khom lưng rước giặc vào nhà Đại Việt
*
Ôi! còn đâu ải Nam Quan oanh liệt
Gươm anh hùng xung trận diệt xâm lăng
Bản Giốc hờn - tuôn giòng thác gầm vang
Như uất hận muốn ngập tràn ải Bắc
*
Giữa biển lớn nhấp nhô tàu lũ giặc
Hoàng - Trường sa - chia cắt mẹ Việt Nam
Khí hờn căm sôi sục biển ngút ngàn
Nổi sóng lớn - muốn quét tan giặc cướp
*
Rừng núi Tây nguyên - hàng hàng lớp lớp
Giặc Tàu ô qua - đội lốt công nhân
Muôn dân đen bỏ xứ - chạy lấy thân
Bán nước cầu vinh - bất cần nhân nghĩa
*
Khắp đất nước - tham quan như bầy đĩa
Hút cạn cùng máu mủ của nhân dân
Tiếng khóc than ai oán khắp xa gần
Mất sản nghiệp - lê tấm thân khốn khổ
*
Hởi khí thiêng và muôn lòng yêu nước
Hãy cùng nhau chung bước chống xâm lăng.
Quét Cộng nô - đuổi giặc cướp hung hăng
Trả về đất mẹ - ngàn năm vẹn toàn!

ThiBang-05-7-2013

Và đôi khi còn cả là một lời xin lỗi những tội lỗi không phải do mình gây ra:

Xin Lỗi Miền Nam

Xin lỗi Miền Nam thật dấu yêu
Nói ra càng xấu hổ thêm nhiều
Bởi ta mê muội nghe lừa phỉnh
Xúc phạm cô em gái mỹ miều.

Thuở ấy nào ta đã biết gì
Đảng truyền lệnh xuống thế là đi
Đảng dạy: "Là con người Cộng sản
Tương tàn cốt nhục bận lòng chi."

Vì thế mà ta đã quá hăng
Bạo hành giết chóc ở Miền Nam
Mãi khi ta tưởng mình chiến thắng
Là lúc ta thấy mình ăn năn.

Ấy là khi ta vào Sài Gòn
Em đẹp như tiên hút cả hồn
Ta nghe em khóc lời ai oán
Vì phải mang tên của cáo chồn.

Rồi ta lang thang qua từng phố
Người dân hiền hậu sống văn minh
Cửa nhà sung túc đời êm ấm
Mà sao nét mặt họ buồn tênh.

Trên suốt chặng đường ta đã qua
Từ nam Bến Hải đến Biên Hòa
Người dân bồng bế thi nhau chạy
Tránh ta như là tránh quỷ ma.

Bây giờ gặp em ta đã hiểu
Thế nào là hai chữ tự do
Ta mới là người cần giải phóng
Ra khỏi xích xiềng của Cộng nô.

Chua xót, hỡi Miền Nam dấu yêu!
Dù ta hối hận biết bao nhiêu
Cũng đều quá muộn vì em đã
Tan nát, còn đâu nét diễm kiều.

Phan Huy

Có rất, rất nhiều những bài thơ, câu thơ như thế xuất hiện, có thể họ là những tên tuổi ảo, nhưng chắc chắn là những con người thật với những cảm xúc cũng rất chân thật. Thơ của họ có thể không đi vào văn học nhưng chắc chắn sẽ đi vào lịch sử. Một giai đoạn lịch sử mà chính họ không bao giờ muốn. Và họ đã nói lên tiếng nói của lòng mình. Nếu như đất nước yên bình, thơ của họ rất có thể sẽ chuyển đổi ngôn ngữ trở thành ca dao và không cần phải “phản động” làm gì?

Mọi người dù nhớ hay quên những câu thơ ấy, nhưng cái đọng lại khi đọc là mát lòng, bức bối, ngậm ngùi và… Cáu tiết.

Những bài thơ ấy, câu thơ ấy đã, đang và còn xuất hiện nhiều hơn, mạnh mẽ hơn và tất nhiên hiệu quả hơn.

Người Đọc Thơ


Về Đầu Trang Go down
NTcalman



Posts : 307
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Tue Jun 07, 2016 10:05 am



Được sửa bởi NTcalman ngày Mon Sep 26, 2016 11:45 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 320
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Sat Jun 18, 2016 8:24 pm



Có Nơi Nào Tủi Buồn Như Quê Tôi


Có nơi nào tủi buồn như quê tôi
Xác người đàn bà bó chiếu sau xe
Con bệnh nhà nghèo lao phổi nan y
Dưới bóng mặt trời còn thở than chi

Đó nơi này nhục nhằn như hôm nay
Khóc người đàn bà mệnh bạc Sơn La
Thành phố tượng đài ngàn tỷ cho ai
Khuyến mãi một thời “rực rỡ” ma trơi

Đã đến chưa thiên đường mù lạc lối
Nghĩa lý gì Chúa Phật cũng niêm phong
Thi sĩ sống dậy liệu còn có hỏi
Bao giờ dân mình mới biết lớn khôn

Người đàn bà không bầu trời đôi cánh gãy
Đã chết rồi quy trách nhiệm chỉ đắng cay
Đất nước kiệt quệ núi sông ai cưu mang
Lời nhắn một người số phận không xe tang

Người đàn bà đâu xe tang đâu huyệt mộ
Thoát khỏi cuộc đời dấu lặng hết khổ đau
Mặc đất nước có khối điều không vào đâu
Đầy tớ quá giàu kiếp chủ đành phơi thây.




Những vần thơ cho quỷ dữ vào Giờ Thứ 25!


Nguyễn Thị Thanh Bình (Danlambao) - Không hiểu sao tôi lại thấy đây là những vần thơ bạn thường lắc đầu mỗi khi than vãn “bótay.com” (chữ mới bây giờ nghe thê thiết hơn: bó chiếu.com) Kể ra đây cũng chính là những vần thơ chúng ta làm trong những lúc tuyệt vọng và nhiều trăn trở muộn phiền nhất. Buồn buồn tôi cũng đã hơn một lần gọi dòng thơ này là thi ca dấn thân, và như thế nó không thể thoát ra mà chính là hòa quyện vào với những câu chuyện thời sự, thời đại rất nóng bỏng, mà thường thì nhà thơ phải biết biến tấu sao cho nó ra thơ, cho có ngôn ngữ thơ.

Kỳ thực tôi cũng không rõ điều gì đã thôi thúc mình đến độ lắm lúc tưởng phải hy sinh ít nhiều những nguồn “tinh túy”, những chất thơ tin ròng cần cưu mang trong cùng thẩm của một trái tim nghệ sĩ thuần túy. Đem lồng chính trị vào thơ như kiểu viết chính luận bằng thơ nhiều khi chúng ta rất dễ bị phản thơ, nhưng làm thế nào để chúng ta đừng… Thơ, dù không muốn gạt bỏ những sự kiện gai góc chính trị ngoại trừ chúng ta là những kẻ đi bên lề, và không thấy cần thiết để phải thấm thía một ngạn ngữ khá hay của Nga: “Lời thơ và tiếng hát, đó là quả bom và lá cờ.”

Chỉ một hai bài nhạc mà Việt Khang đã bị lãnh 4 năm tù và Trần Vũ Anh Bình tới 6 năm sau những chấn song nghiệt ngã, phi nhân. Vậy liệu họ có thể bịt miệng được bao nhiêu vần thơ tiếng nhạc có khả năng đi sâu vào lòng người như thế?

Phải nói dù ở thể loại nào, tôi nghĩ những người cầm bút như chúng ta hôm nay cũng chỉ muốn được thể hiện ngòi bút mình một cách trọn vẹn như một chiến sĩ tự do. Có điều tôi nghĩ với tính nhạy cảm của một nhà thơ, chắc chắn họ sẽ khó lòng thờ ơ, không xúc cảm đến những câu chuyện sự việc trắc trở của dân tộc mình.

Quý bạn có thể mặn mà với văn xuôi, với chính luận hơn là Thơ… thẩn, tuy nhiên cũng xin được mời quý thi sĩ trong thôn dân cùng tôi tiếp nối những vần thơ này. Biết đâu chúng ta sẽ bắt gặp những đồng điệu hoặc có thể thư giãn đôi chút, trong tình trạng đầu óc chừng như muốn nổ tung vì càng ngày càng có quá nhiều những diễn biến đau lòng. Có phải?



Thành Hồ Thất Thủ Vì Mưa Cực Đoan


Mưa thành Hồ giờ họ gọi mưa cực đoan
Ồ phải rồi khi trời làm phản động
Mưa cứ mưa ngập ngụa một bãi sông
Mưa sai quy trình 20 tỷ tiêu vong

Như vậy đó nên mưa trút dự báo
Mưa không đúng chỉ đạo thành Hồ thất thủ
Thăng chưa thăng còn mộng Hòn Ngọc Viễn Đông
Mưa theo định hướng (XHCN) hay trời khóc ròng

Tháng 8 năm ngoái cũng sống cùng với lũ
Năm nay lũ về xe máy cuốn trôi
Người rồi trôi như vận nước nổi trôi
Để Đảng lo nên cá chết cũng là do thủy triều đỏ

Ôi dân tôi bao giờ nước chảy xuôi
Bao giờ mưa về phố thị không thành sông suối?
Bao giờ nỗi lòng không đợi “thiết kế thu hoạch” quy lỗi
Quên chùa quên trời nên lũ xấn tới nhảy lên làm trời

Trời thì cao mưa chi giọt ngắn giọt dài những nhiễu nhương
Đất nước khốn cùng sao đổ lắm tai ương
Họ đâu biết thời gian như chớp bể mưa nguồn
Nghe ngóng đợi gì một lời ăn năn quá muộn.

Nguyễn Thị Thanh Bình
danlambaovn.blogspot.com
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 270
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Wed Jun 22, 2016 12:20 am

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 270
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Tue Jun 28, 2016 7:19 pm

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 270
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Tue Jul 05, 2016 4:41 pm

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 320
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Mon Jul 11, 2016 6:34 pm





Đảng chúng mình ngu quá phải không anh?!

Nước chúng mình 4 ngàn năm hào hùng bất khuất
Đảng chúng mình cúi mặt quỳ lạy Bắc phương
Tổ tiên bao đời từng dựng xây, bảo vệ từng tấc đất biên cương
Nay đảng chúng mình đã bán, đã nhường cho phương Bắc
Biển đảo, núi sông mất dần vào tay giặc
Đảng chúng mình vẫn vinh thân, phì da, bịt mắt che tai!

Nước chúng mình tiền rừng biển bạc chẳng thua ai
Nay biển chết, rừng tàn, Đồng Nai khô cạn nước
Viễn ảnh đói nghèo … Việt Nam tháng ngày từng bước
Ăn mày dĩ vãng, mơ ước từng hạt thóc, miếng cơm
Đảng chúng mình vẫn thênh thang chỉa chỉa chôm chôm
Cửa rộng, nhà cao, sáng hôm cả bầy cùng nhau hưởng thụ!

Đảng chúng mình ngu và ác như dã thú
Người yêu nước chống Tàu thì tù, thì tội, nhốt nhà giam
Trên biển nhà, ngư dân vẫn chết âm thầm
Máy bay của "quân đội nhân dân anh hùng" cứ đâm đầu xuống biển
Đảng chúng mình vẫn "ngao cường" im hơi lặng tiếng
Dù cả nước biết rành rành chính thằng Tầu lạ bắn rơi!

Đảng chúng mình quả tình là một lũ chuột dơi
Sống trên đầu dân bằng cuộc đời vô cảm
Giải phóng mặt bằng, đánh dân, cướp đất thì vô cùng can đảm
Nhưng khi giặc Tầu chiếm đảo, giết ngư dân thì đảng ngậm câm
Đảng ngu chúng mình vẫn muốn sống muôn năm
Đảng chúng mình ngốc ngu đang âm thầm bán nước!

Sống hôm nay mà em như biết trước
Đất nước mình đang từng bước suy vong
Đảng chúng mình không cần núi không cần sông
Nước có mất, nhắm mắt, gục đầu dựa vào Tầu đảng vẫn sống
Sống hôm nay, đảng đã giết em từng giấc mơ, từng cơn mộng
Đảng chúng mình ngu quá phải không anh?!

Lê Khắc Anh Hào




Vũng chết Formosa

Ngư dân ta giờ cổ có đeo kiềng
Kiềng Hà Nội, kiềng Bắc Kinh lấp lánh
Đất nước của mình mà Formosa vào xí chỗ
Không được đến gần, đi chỗ khác chơi

Đóng cửa nhà trường cho trẻ thơ thất học
Bắt ngư dân chuyển đổi ngành nghề
Đưa "Yết Kiêu" đi vùng kinh tế mới
Bán biển giá bèo chỉ nửa tỷ đôla

Biển gần bờ giao Formosa xả thải
Ngoài khơi xa mặc tàu lạ hoành hành
Nhổ cọc Bạch Đằng giao Hoàng Trường Sa cho chệt
Ngư dân bị húc chìm tàu kêu cứu đảng làm... thinh

Chim tu hú Formosa vào Việt Nam đẻ trứng
Nở ra bầy chư hầu đảng lưu manh
Mọc vây cánh bằng tiền dân đóng thuế
Đẩy ngư dân sùi bọt mép lên bờ

Vài năm nữa về miền Trung xem biển
Nhớ ghé viện bảo tàng thăm Vũng Áng nghe anh!
Xứ Vũng Áng nơi quê hương cá chết
Đã trở thành Vũng chết Formosa
Công an chốt cấm mọi người léo hánh
Không visa, không hộ chiếu miễn vào.

12.07.2016
Babui
danlambaovn.blogspot.com
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 307
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Mon Jul 11, 2016 7:20 pm



Được sửa bởi NTcalman ngày Tue Jan 17, 2017 10:29 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 320
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Wed Jul 13, 2016 10:56 am

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 270
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Mon Jul 18, 2016 11:05 am




Sao hỏi mãi dân tộc Việt về đâu

 
Sao hỏi mãi dân tộc Việt về đâu
Chẳng về đâu chẳng đứng lên kịp thời
Dang tay đấm sao che thấu mặt trời
Không nhấc chân sao đi tới năm châu

Nghe đường mật muối đại dương bỗng đắng
Được điều chi thấy mất cả trăm năm
Cùng biển thẳm chết rồi ai nhìn ngắm
Chôn thải độc chôn giống nòi Việt Nam

Dân ngó tương lai đen quá phải không
Đen như biển sẫm một màu độc dược
Như máu Lạc Hồng không chảy một dòng
Như cá hy sinh nước nhà cá cược

Đừng ca nữa bài cá sống vì nước
Nước nhiễm độc giờ cánh buồm treo gió
Phận nước treo trên nhục hèn vết xước
Cá trên thớt tang trắng cả non sông

Gieo rắc chi đau thương ngày phán tội
Che mặt ngoại nhân làm cá hai mang
Này tướng hùng sao làm thân con rối
Không giành sơn hà bảo vệ nhân dân?


Nguyễn Thị Thanh Bình
danlambaovn.blogspot.com


* Phóthườngdân • 4 giờ trước
Còn đcs thì dân tộc mình chỉ còn một hướng đi mà thôi, VỀ TÀU.

* HaiNam • 16 giờ trước
Dân Việt học tiếng Tàu là vừa! Hahaha...


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 320
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Mon Sep 05, 2016 9:48 am



Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi...

Cay Đắng Thay


Cái guồng máy nhục mạ con người
Mang bộ mặt hiền lành của người cuốc đất
Ù lì quay
Quay
Thao thao bài đạo đức
Liệu mấy ai còn ngây?
Cay đắng thay
Mỉa mai thay
Trọn tuổi xuân ta hiến dâng cuồng nhiệt
Lại đúc nên chính cỗ máy này.

Bùi Minh Quốc



Giấc Mơ


Bố ơi!
Đêm qua con nằm mơ thấy mình được ăn thịt!
- Con ơi!
Bằng tuổi con bố mặc quần thủng đít
Nhiều khi bố mơ thấy mình được ăn một bữa cơm no!

Bốn mươi năm đi qua
Từ giấc mơ đến giấc mơ
Từ miếng cơm đến miếng thịt
Từ cuộc chiến tranh này đến cuộc chiến tranh kia
Vớ vẩn thay bố con ta
Sao toàn mơ những giấc mơ tầm thường tội nghiệp
   
Ngủ đi sẽ hết đói thôi
Để con mơ những giấc mơ đẹp
Về ngày mai ca hát đại đồng…

Ngủ đi thằng bé còi xương
Văn chương của bố đồng lương của trời
À ơi khát vọng con tôi
Bao nhiêu người
ngã xuống rồi
Còn mơ?

Trần Mạnh Hảo



Phản Chiến

Tổ quốc trong anh máu thắm tận nguồn
Tổ quốc chúng gào đầu lưỡi
Hãy cảnh giác!
Khi anh đầm mình máu mê trận mạc
Chúng đưa con du học nước ngoài
rúc kín lâu đài du hý trên ngai
Hãy cảnh giác!
Bọn mặt bự dẻo mồm
thời nào chẳng nhân danh Tổ quốc
cao giọng hùng hồn không tiếc máu xương
máu xương lầy đỏ nghiệp đế vương
Hãy cảnh giác!
Sau chiến tranh chúng lại chiến tranh
cuộc chiến tranh một phía
Người sống sót trở về oằn lưng sưu thuế
Chúng lấy máu đúc vàng
độc quyền ngự trị nghênh ngang
độc quyền nghĩ
độc quyền nói
độc quyền ráo trọi

Dân đen chỉ một quyền được… đói
và thêm nữa là quyền sợ hãi
triền miên…

Hãy cảnh giác!
Dân đen
Cảnh giác!
Lòng ta yêu vô cùng Tổ quốc
Chúng luôn moi làm bẫy đánh lừa
sập lại chính đời ta
đến con cháu ta
vào kiếp chó
canh túi vàng chúng nó.

Đà Lạt, 4-4-2003
Bùi Minh Quốc




Không có gì quí hơn Độc Lập Tự Do
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó. 

- Nguyễn Chí Thiện
.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 307
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Mon Sep 26, 2016 12:08 pm



Bước đầu của văn hóa nô dịch


Đưa tiếng Hán vào phổ thông trung học
Đúng quy trình của mật ước Thành Đô
Bộ giáo dục đảng Ba Đình xã nghĩa
Sắp mở lò chuyên sản xuất thông ngôn

I love You nghe sặc mùi đế quốc
Sao sánh bằng tiếng Quan Thoại - Triều Châu
Madzê in, Phúc nổ chẳng ra gì
Ngộ ái Nị mới trường sinh bất tử

Văn hóa Tàu của ngàn năm Bắc Thuộc
Như mụ già phù thủy sắp hồi sinh
Dắt Khổng Tử giáo đầu tuồng nô dịch
Bóng Tập Cận Bình lẽo đẽo theo sau

Rước họa Hán vào nhà như cõng rắn
Sẽ có ngày chúng cắn chết Nguyễn Du
Rồi số phận của Bình Ngô Đại Cáo
Như sợi chỉ mành lủng lẳng treo chuông

Mai mốt đây về Đền Hùng giỗ Tổ
Phải theo lộ trình Mã Viện - Thoát Hoan
Ra Exit đầu đường Lê Chiêu Thống
Gặp lăng Ba Đình, đất nước tiêu vong

Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan đã mất
Nguyễn Phi Khanh sắp bị xóa tên đường
Lên Facebook xem Việt Nam còn hay mất
Không thấy chi, ngoài tường lửa Ba Đình

26.9.2016
Babui (Danlambao)



Bài Thơ Tháng Tám

Bùi Minh Quốc

Các anh – những người Tháng Tám
Các anh đâu rồi? Thấm mệt rồi chăng?
Các anh nghĩ gì sau nếp nhăn vầng trán
“Thế sự du du…” thật giả nhập nhằng!…
Có lẽ nào? Có lẽ nào? Lịch sử
Lại như con thò lò trong ván bài quỷ dữ
Máu nhân dân tuôn chảy đúc ngai vàng
Bạo chúa ngồi lem lẻm tụng nhân dân?
Ơi em gái Trường Sơn mười tám tuổi
Cùng đồng đội đêm nao truy điệu sống cho mình
Và cứ thế dấn thân vào lửa dội
Em nghĩ gì sau cặp mắt kiên trinh?
Em nghĩ tới tương lai tươi thắm ngọt lành?

Tương lai ấy bây giờ tôi sống dở
Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi
Tôi bước đi trên đất nước nghẹn lời

Các anh đâu rồi
Những người Tháng Tám?
Chẳng nhẽ khoanh tay nhìn tấn trò bội phản
Dân tộc này bị vỡ nợ Tự Do?
Dân tộc từng sống chết chẳng so đo
Quyết không làm nô lệ
Sao hôm nay Người đành cam chịu thế
Mặc thân phận mình dưới ách tà gian
“Việt Nam bao năm ròng rên xiết lầm than…”
Câu hát cũ lòng tôi rỉ máu
Kìa em gái Trường Sơn hiện hồn về nhìn tôi đau đáu
Tháng tám ơi! Tháng Tám nước non mình
Tôi lại đi, lầm lũi cuộc hành trình
Chỉ có thế thôi! Thơ
Với cường quyền
Ðối mặt
Sống trong tôi là triệu người đã khuất
Ðang thét đòi món nợ: Tự Do!
 
(19-8-1994)
Bùi Minh Quốc




Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 307
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Fri Oct 28, 2016 10:30 pm

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 307
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Mon Feb 06, 2017 11:17 pm

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 270
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Sun Feb 12, 2017 7:22 pm

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 270
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   Sat Feb 18, 2017 12:10 am




Thiên đường XHCN diệt Nam: "xuất khẩu lao động"

Lũ Chúng Nó Điên Hay Ta Điên?

Chưa bao giờ lịch sử nước ta
Người dân phải mang thân ở đợ
Làm vợ khắp cùng chốn nhân gian
Như thời đại cộng sản mọi rợ!

Được lãnh đạo bởi lũ ngu ngốc
Đất nước có bao giờ tủi nhục
"xuất khẩu lao động" ra nước ngoài
Như thời đại của bọn chúa ngục!

Bán rừng bán đất bán tài nguyên
Bán sức lao động tuổi thanh niên
Chúng bán luôn tiết trinh phụ nữ
Mọi người vẫn tự tại an nhiên!

Chúng bán cả giang san gấm vóc
Vẫn huênh hoang “ăn trên ngồi trốc”
Chúng tỉnh bơ, chúng vẫn bình yên
Ta để chúng mặc tình phản quốc!

Lũ chúng nó điên hay ta điên?

(Nông Dân Nam Bộ)

csVN đem con Dân đi bỏ chợ! Tìm cách đưa hàng trăm ngàn em tốt nghiệp cao đẳng, đại học đi XK lao động là một cách đuổi thanh niên VN có học tha phương cầu thực, đi làm thuê làm mướn cho thiên hạ. Trong khi đó lại để cho hàng chục ngàn lao động Tầu cộng vào làm việc ở VN. csVN đưa người của Tầu cộng vào cướp cơm của thanh niên VN có học! Đó là kiểu ăn cướp cơm chim, để cho chim phải bay đi kiếm ăn nơi khác! csVN thương Dân ghê!






"Chim" sang Tư Bản làm nô,
"Bướm" sang làm đĩ kiếm Đô gửi về.
Ăn trơn đảng bác đề huề,
Nghìn tỷ , triệu tỷ hốt về giàu sang.
Mặc mẹ dân Nước Việt Nam,
Đi lùi, đau khổ, kêu than... Đảng Lờ!!!
(Trực Ngôn)



XHCN xuất khẩu cả tài nguyên mà "Trời cho" lao động nữ VN!

(Gian Vu)
.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Thơ yêu nước - Thơ "phản động”   

Về Đầu Trang Go down
 
Thơ yêu nước - Thơ "phản động”
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Văn Hóa, Nghệ Thuật :: Thơ-
Chuyển đến