Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
cuoc Thầy Ngày thang nguoi nguyen mien ngoc quan tien viet PHAT thanh nghe rang nhung trai thuy lang pham HUNG huyen nghia phung cong sinh
Latest topics
April 2017
MonTueWedThuFriSatSun
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
DVietCu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Wed Jul 24, 2013 3:22 am


Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !

*Tác Giả : Nguyễn Quốc Chánh, Saigon


Chủ nghiã dạy em, thù hận hờn căm

Chủ nghiã dạy em, độc ác bất nhân

Chủ nghiã dạy em, lọc lừa xảo trá

Chủ nghiã dạy em, dối gian trăm ngả

*Chủ nghiã dạy em, bội phản vong ân

Chủ nghiã dạy em, giết chết lương tâm

Chủ nghiã dạy em, vô thần đấu tố*


*Chủ nghiã mù, rước voi dày mả Tổ*

Chủ nghiã ngu, thờ đồ tể ngoại bang

Chủ nghiã bưng bô, xây dựng thiên đàng

Chủ nghiã lừa em, những con bò sữa

Chủ nghiã bất lương, ma cô nhà chứa

*Chủ nghiã tú bà, dụ dỗ thơ ngây

Chủ nghiã cò mồi, vơ vét luôn tay*

*Chủ nghiã cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc

Chủ nghiã lưỡi câu, móc mồi dân tộc*

Chủ nghiã bịp lừa, bánh vẽ tự do

Chủ nghiã cá ươn, tư tưởng vong nô

Chủ nghiã chết đi, Quê Hương vẫn sống


*Ai nhân danh hạnh phúc

Thứ hạnh phúc ngục tù*

Ai nhân danh dân chủ

Thứ dân chủ si ngu

*Ai nhân danh chân lý

Thứ chân lý đui mù*


Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghiã,

Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian

Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam !

*Sự thật đó có làm em đau nhói ?*

*Vẫn chập chờn lượn bay bầy quạ đói

Chồn cáo kia có rình rập trước sau*

Ngẩng mặt cao và đừng sợ đớn đau

Đứng lên em bằng tâm hồn biển động.


*Em đứng lên như đại dương dậy sóng

Tiếng sét thần tuổi trẻ nổ ầm vang*

Những tượng hình, chủ nghiã, phải tiêu tan

Cây Dân-Chủ bừng lên ngàn sức sống,

*Em bây giờ khôn lớn

Mắt rực lửa yêu thương,

Biết đâu là sự thật

Em tìm thấy con đường.

Tự-Do sẽ nở hoa

Trên quê hương khốn khó*


Anh như con ngựa già

Vẫn cúi đầu kiên nhẫn

Đốt những đám cỏ khô

Dọn đường cho em đi làm lịch sử


*Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh sinh năm 1958 ở Bạc Liêu, hiện sống tại Sài Gòn.

Tác giả của nhiều tập thơ như Ðêm mặt trời mọc, Khí hậu đồ vật và Của căn

cước ẩn dụ, và Ê, tao đây. Thơ của ông đã được nhiều tác giả dịch ra tiếng

Anh. Trong bài phỏng vấn dành cho nhà văn Vi Ký, nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh

nhận xét về đảng Cộng Sản:*

*“**Ðảng Cộng sản thắng Tây và Mỹ bằng máu của dân tộc, bằng vũ khí của Nga

và Tàu, rồi nộp “độc lập dân tộc” cho cộng sản Tàu và Nga.** Ai chỉ ra tình

trạng thế chấp và bán đứng đó đều bị cho là phản động.** Kẻ phản động có

thể gây tai họa cho Ðảng nhưng lại là phúc của dân.*

*Những ai vì Ðảng sẽ kết án kẻ phản động,** còn những ai vì con người thì

sẽ hoan hô kẻ phản động. **Hãy nhớ câu nói lịch sử của ông Nguyễn Văn Thiệu:

*

*“Ðừng tin những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”.*
Về Đầu Trang Go down
tranvu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Ca dao Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam   Sun Aug 25, 2013 11:24 pm


Ca dao Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam




Việt kiều ngồi thải trên cầu
Đảng như bầy chó đứng chầu dưới sông
Ăn no Đảng nổi chứng ngông:
Bắt, giam, quản chế, siết gông dân lành

Hôm qua Đảng hứa quyết lòng:
“Cái kim sợi chỉ, Đảng không tơ hào.”
Hôm nay ma quỉ ập vào
Cái kim để lại, bạc vàng lấy đi.
(Chiến dịch đánh cướp Tư Sản)
Dân khờ trố mắt ra nhìn:
“Hôm qua thế ấy, hôm nay thế này.”
Đảng rằng: “Đảng có dối đâu,
Vàng bạc có giá, báu gì cái kim?”
Luôn luôn hãy nhớ câu nầy
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan

Ngày đi: Ðảng gọi Việt gian
Ngày về: Ðảng lại chuyển sang Việt kiều
Chưa đi: phản động trăm chiều
Ði rồi: thành khúc ruột yêu ngàn trùng
Trốn đi: Ðảng bắt đến cùng
Trở về: mời gọi, săn lùng Đô la

Việt Minh, Việt Cộng, Việt kiều
Trong ba Việt ấy, Đảng yêu Việt nào
Việt Minh tuổi đã khá cao
Việt Cộng ốm yếu xanh xao gầy mòn
Việt Kiều tuổi hãy còn non
Đảng yêu, Đảng quý như con đầu lòng

Ngày xưa: chửi Mỹ hơn người
Ngày nay: nịnh Mỹ hơn mười lần xưa
Ngày xưa: đánh Mỹ không chừa
Ngày nay: con cái lại lùa sang đây
Ngày xưa: Mỹ xấu, Ðảng hay
Ngày nay: Ðảng ngửa hai tay xin tiền!

Ở với Hồ Chí Minh
Cây đinh phải đăng ký
Trái bí cũng sắp hàng
Khoai lang cần tem phiếu
Thuốc điếu phải mua bông
Lấy chồng nên cai đẻ
Bán lẻ chạy công an
Lang thang đi cải tạo
Hết gạo ăn bo bo
Học trò không có tập
Độc Lập với Tự Do
Nằm co mà Hạnh Phúc!



Mang danh Dân Chủ Cộng Hòa
Đi ra khỏi tỉnh phải qua cửa quyền
Xuất trình giấy phép liên miên
Chứng từ thị thực ở miền nào qua
Trăm năm trong cõi người ta
Ở đâu cũng được đi ra đi vào
Xa xôi như xứ Bồ Đào
Người ta cũng được đi vào đi ra
Đen đủi như Ăng Gô La
Người ta cũng được đi ra đi vào
Chậm tiến như ở nước Lào
Người ta cũng được đi vào đi ra
Chỉ riêng có ở nước ta
Người ta không được đi ra đi vào

Đầu đường đại tá vá xe
Cuối đường trung tá bán chè đậu đen
Giữa đường thiếu tá rao kem
Ngày xưa chống Mỹ chống Tây
Ngày nay chống gậy ăn mày áo cơm

Thằng Hồ chết phải giờ trùng
Nên bầy con cháu dở khùng dở điên
Người tỉnh thì đã vượt biên
Những thằng ở lại nửa điên nửa khùng.

Phong lan, phong chức, phong bì
Trong ba thứ ấy, thứ gì quý hơn?
Phong lan ngắm mãi cũng buồn
Phong chức thì phải cúi luồn vào ra
Chỉ còn cái phong thứ ba
Mở ra thơm nức, cả nhà cùng vui.
Thank cha, thank mẹ, thank gì?
Hễ có phong bì thì nó thank you

Thi đua làm việc bằng hai
Để cho cán bộ mua đài, mua xe
Thi đua làm việc bằng ba
Để cho cán bộ xây nhà lát sân
Công nhân, vợ ốm, con côi
Lãnh đạo nhà gác, xe hơi bộn bề
Bao giờ cho hết trò hề?



Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý
Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do
Đôi dép râu dẵm nát đời son trẻ
Nón tai bèo che khuất nẻo tương lai
Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Việt Cộng về thành làm tội dân ta

Năm đồng đổi lấy một xu
(VC đổi 500$ tiền củ thành 1$ tiền mới)
Thằng khôn đi học, thằng ngu làm thầy
Có miệng không nói lại câm
Hai hàng nước mắt chan dầm như mưa

Từ khi ta có Bác Hồ
Nhân dân chẳng được ăn no ngày nào
Lương chồng, lương vợ, lương con
Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm
Lương tâm đem chặt ra hầm
Với rau muống luộc khen thầm là ngon.

Văn Đồng, Lê Duẩn, Trường Chinh
Vì ba thằng ấy, dân mình lầm than
Thằng Đồng, thằng Duẩn, thằng Chinh
Chúng bay có biết dân tình hay không?
Rau muống nửa bó một đồng
Con ăn, bố nhịn, đau lòng người dân
Giỏi a đồng chí Đỗ Mười
Lớp ba chưa đỗ đã ngồi bí thư

Có áo mà chẳng có quần
Lấy gì hạnh phúc hỡi dân cụ Hồ?
Có đói mà chẳng có no
Lấy gì độc lập, tự do hỡi người?

Nhà ai giàu bằng nhà cán bộ?
Hộ nào sang bằng hộ đảng viên?
Dân tình thất đảo bát điên
Đảng viên mặc sức vung tiền vui chơi.

Ai về qua tỉnh Nam Hà
Xem lũ đầy tớ xây nhà bê tông.
Tớ ơi, mày có biết không ?
Chúng ông làm chủ mà không bằng mày!



Đảng ta là đảng tham tiền
Đa lô (đô-la) thì được, đa nguyên thì đừng.
Chiều dạo trên bến Ninh Kiều
Dưới chân tượng bác, đĩ nhiều hơn dân!

Trăm năm bia đá cũng mòn
Bia chai cũng vỡ, chỉ còn bia ôm.

Thầy giáo, lương lãnh ba đồng
Làm sao sống nổi mà không đi thồ
Nhiều thầy phải đạp xích lô
Làm sao xây dựng tiền đồ học sinh?
Cô giáo phải bán bia ôm
Ôm phải học trò, ăn nói sao đây?

Trách ai sinh thứ họ Hồ
Để cho cả nước như đồ vất đi!
Giặc Hồ đại trí, đại hiền
Chơi Minh Khai chán, gá liền Hồng Phong
Minh Khai phận gái chữ tòng
Thằng Hồ sái nhất, Hồng Phong sái nhì.

Ngày xưa giặc Pháp mộ phu
Ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền
Đảng ta là đảng cầm quyền
Đảng bán ruộng đất lấy tiền đảng tiêu.

Ai sinh ra củ khoai mì?
Hỏi: Để làm gì? Đáp: Để mà ăn!
Nước nhà còn mãi khó khăn
Dân mình còn phải chịu ăn củ mì
Dân đói mà đảng thì no
Sức đâu ủng hộ, hoan hô suốt ngày
Đảng béo mà dân thì gầy
Độn bắp, độn sắn biết ngày nào thôi?

Nhân dân thì chẳng cần lo
Nhà nước lo sẵn bo bo mỗi ngày
Hãy chăm tay cấy tay cầy
Nhịn ăn nhịn mặc chờ ngày vinh quang!

Posted by Bách Việt






Về Đầu Trang Go down
thanhdo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: THƠ THỜI XÃ NGHĨA (XHCN VIỆT NAM)   Thu Sep 05, 2013 2:58 pm


THƠ THỜI XÃ NGHĨA (XHCN VIỆT NAM)

by laomoc

 



Hình như đất nước Việt Nam đang vào mùa… thơ thẩn, dù rằng đang có nguy cơ giặc bành trướng phương Bắc đang đe dọa đất nước bằng cách cắt dây cáp tàu Bình Minh 2 để khiêu khích. Và cả hai con vẹt cái Nguyễn Phương Nga, Khuơng Du đua nhau “ni nói ni phải, vãi nói vãi đúng”!

Mới ngày 29 tháng 5 năm 2011, ông Lê Khả Phiêu, nguyên Tổng Bí thư nhà nước Việt Nam xã nghĩa  “bê” cả phiên bản trống đồng Ngọc Lũ vào tặng cho “thành phố Hồ Chí Minh rực rỡ tên vàng” với hai câu thơ có mục đích “rất tiết kiệm điện” như sau:

“Thành phố Hồ Chí Minh, con cháu Lạc Hồng
Ngày càng tỏa sáng thành đồng Việt Nam”

Thì vào ngày hôm qua, nhà văn Nguyễn Trọng Tạo ở trong nước đã phổ biến tin về việc Tổng Bí Thư (TBT) Nguyễn Phú Trọng đã phổ biến thơ vận động bầu cử như sau:

“Nghe nói 31-5 sẽ có danh sách trúng cử Quốc Hội khoá 13, nhưng mãi hôm nay chưa thấy. Đang lo lắng chả biết có chuyện gì, thì Đoàn Lê (Hà Nội) cho biết hôm đi nghe các ứng cử viên vận động bầu cử, TBT kiêm Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Phú Trọng đọc một bài thơ ứng khẩu tại hội nghị tặng 4 ứng cử viên cùng bảng như sau:
“Quế Anh, Minh Hồng, Minh Quang, Hiền Vân (*) (tên những ứng cử viên – chú thích của LM)

Nghe tên ai cũng thấy thân
Bầu cho ai cũng thấy cần       
Băn khoăn trăn trở nghĩ gần nghĩa xa
Mong sao tất cả chúng ta
Cùng nhau trao đổi tìm ra người cần (bầu)”.

Bài thơ cổ động vừa được đưa lên một tờ điện báo thì độc giả xúm nhau mà “ca tụng” còn hơn cả bài viết sỉ nhục QLCNCH và đòi bỏ ngày Quân lực 19-6 xú uế vào sọt rác lịch sử!

*

-Thưa ông Tổng Trọng, xin ông cho biết vì sao mà ông lại hứng chí ứng khẩu đọc bài thơ cổ động bầu cử rất ư là thần sầu quỷ khốc như vậy tại hội nghị bầu cử?
-Không nói giấu gì ông Móc, tôi noi gương người tiền nhiệm của tôi đó mà.

-Ý ông Tổng Trọng nói là ông theo gương ông Tổng Phiêu?
-Không phải đâu. Tôi theo gương là theo gương bác Hồ, bác Trường Chinh chứ theo gương bác Phiêu mà làm gì. Nói cho ông Móc biết: bác Trường Chinh là chưởng môn nhân của “trường phái thơ xe lửa” với 2 câu thơ rất “nổ” như sau:

“Sắt chạm sắt toé lửa
Tiếng chạm tiếng đinh tai!”

Ngoài ra Bác còn có câu:
“Dùng cán bút để xoay đòn chế độ
Dùng thơ văn để lật đổ bạo quyền”

Cũng như đồng chí Tố Hữu đã chẳng từng gợi ý:
“Dẫu một cây chông trừ giặc Mỹ
Hơn nghìn trang sách luận văn chương!”

-Bái phục! Bái phục! Ông Tổng Trọng làu làu thơ văn chỉ đạo cách mạng như vậy mà bọn thối mồm nó lại bảo ông Tổng là Trọng Lú là thế nào?
-Miệng thế gian mà ông Móc! Thói đời “trâu buộc ghét trâu ăn”. Nói cho ông Móc biết: bộ ông Móc tưởng ba cái bọn báo chí, báo mạng, mấy cái thằng, mấy cái con phản tỉnh, phản động gì đó ở trong nước, ở ngoài nước nó viết bài chê người này, khen người nọ trong Bộ Chính Trị là bọn nó có thể làm chúng tôi rớt đuợc một cọng lông chân nào hay sao? Ông Móc phải nhớ kỹ: bọn nó muốn chống Cộng? OK! Cứ chống thoải mái; nhưng trước sau gì chúng tôi bằng mọi cách cũng nắm đầu chúng nó, hoặc chúng nó phải tự nguyện bó tay! Ông Móc hãy nhớ kỹ điều đó! Ông Móc nhìn kỹ lại mà coi: đám lãnh đạo của ngụy, đám lãnh đạo tôn giáo của ngụy, cái đám đảng phái ở nước ngoài, đám văn nghệ sĩ của ngụy, đám trí thức của ngụy v.v… có đứa nào thoát khỏi cái vòng kim cô của Đảng và Nhà Nước chúng tôi?

-Thưa ông Tổng Trọng, xin ông cho biết về chuyện bài thơ cổ động bầu cử thần sầu quỷ khốc của ông.
-Nói cho ông Móc biết: Bài thơ này là bài thơ bắt đầu. Sắp tới, tôi sẽ theo gương Bác Hồ làm thơ cổ động cái kiểu:

“Hòn đá to, hòn đá nặng
Một người vác, vác không đặng
Hòn đá to, hòn đá nặng
Hai người vác, vác phải đặng”

Hoặc như là:
“Chị em phụ nữ ta ơi
Thi đua yêu nước ta thời tiến lên!”

-Bác Tổng Trọng… hay tới độ thuộc cả thơ cổ động của Bác Hồ mà ông Bùi Tín ổng dám viết bài bảo Bác Tổng là “Trọng Lú”.
-Lão Bùi Pín dám viết như vậy à? Có thật không đấy? Mà thôi! Kệ lão, lão viết cả 20 năm nay rồi cũng đâu có làm cho Nhà Nước ta và Đảng ta sứt mẽ chút nào đâu. Mà ông Móc này, ông có nhớ cái thằng nhà thơ Bút Tre, Bút Bic gì đó không?

-Dạ, có nhớ. Có phải cái ông làm thơ cái kiểu:
“Hoan hô đồng chí Võ Nguyên
Giáp ta thắng trận Điện Biên trở về”
Anh đi chiến dịch Pờ Lây
Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra?”
-Đúng đó, cái thằng đó đó. Ở hải ngọai ông Móc có quen tay nào có thể làm thơ kiểu đó không?

-Thưa ông Tổng, có ngay: nhà thơ Tú Nạc. Tay là là kẻ kế thừa về thơ Bút Tre. Thí dụ ông Bút Tre làm hai câu:
“Hoan hô đồng chí Võ Nguyên
Giáp ta thắng trận Điện Biên trở về”

Thì ông này bèn làm tiếp ngay:
“Thắng làm chi cho não nề
Nước đau dân khổ ê chề lắm thay!”

Thí dụ như khi ông Bút Tre làm 2 câu:
“Chị em du kích giỏi thay
Bắn máy bay Mỹ rơi ngay cửa mình”

Thì ông này bèn chơi ngay:
“Bác Hồ nằm giữa Ba Đình
Chị em nhích nhích cửa mình bước qua
Bác Hồ cười hả hà ha
Chị em du kích thật là giỏi tay
Vào xem Bác bắn máy bay!”

-Có thật là ông Tú Nạc lại có thể ứng khẩu làm thơ… như tôi?
-Bảo đảm 97% – y như cuộc bầu cử của Đảng và Nhà Nước ta vừa qua.

-Tại sao lại thiếu 3%?
-Lý do lúc đó nhà thơ… bị bón ạ! Để tôi đọc tiếp cho ông Tổng nghe về chuyện nhà thơ Tú Nạc làm thơ về ông Tổng Kiệt:

Võ Văn Kiệt hỏi Đỗ Mười:
Vụ con vợ bé tôi thời tính sao?”
Đỗ Mười: Mày hỏi tào lao
Vợ mày có phải vợ tao, đâu nà!
Vụ này thằng Tố Hữu nó bày ra
Mày giao lại nó ắt là xong ngay!”

-Hay! Hay lắm! Tú Nạc là anh nào mà lại biết vụ Võ Văn Kiệt lấy cô giáo Nguyễn Thị Hồng làm vợ bé bị mụ Phan Lương Cầm nổi ghen? Chuyện này ít ai biết lắm đó. Sao cái anh Tú Nạc này lại biết. Ông Móc coi lại dùm. Đừng có nhè thằng phản động mà giới thiệu cho ngộ thì… chít cha ngộ đó!

-Ông Tổng yên chí, phe ta cả mà. Chúng tôi sẽ đóng vai đối lập cuội làm thơ theo kiểu “Song thủ hỗ bác”… để liên kết trong ngoài với ông Tổng.

-Là cái kiểu gì vậy?
-Ông Tổng không có đọc kiếm hiệp Kim Dung? “Song thủ hỗ bác” là “hai tay đánh nhau”. Chiêu thức này do Lão Ngoan Đồng Châu Bá Thông sáng chế. Một đảng phái “phản động” rất bự ở nước ngoài đã áp dụng khi tự phân thân ra làm hai.

-Có thằng nó “chê” thơ của ông Tổng tuí như… kít, ông Tổng nghĩ như thế nào?
-Thằng đó nó ngu. Thơ của Bác Hồ còn bốc mùi hơn nhiều, vậy mà thiếu gì thằng xưng tụng.
Thơ bác Hồ bốc mùi hơn thơ của ông Tổng?

-Chứ sao! Ông Móc hãy nghe đây này:
“Đau khổ chi bằng mất tự do
Đến khi buồn ỉa cũng không cho…”

Thơ như thế mà không bốc mùi à? Nói cho ông Móc biết: Tôi sẽ bắt đầu viết về THƠ THỜI XÃ NGHĨA! Tôi nhất quyết theo gương Bác Hồ. Xưa vua Quang Trung vừa đánh giặc vừa làm làm hịch:

“Đánh cho để tóc dài
Đánh cho để răng đen
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho sử tri nam quốc anh hùng chi hữu”

Bác Hồ làm thơ kêu gọi:
“Tiến lên chiến sĩ đồng bào
Bắc Nam sum họp Xuân nào vui hơn!”
Tôi quyết noi gương người xưa!

-Nhưng sao cái bọn thối mồm nó bảo là ông Tổng là tay sai của Trung Cộng?

-Có thằng nó nói vậy sao? Thằng nào mà hay vậy! Nhưng mà tôi cũng noi gương bác Hồ thôi mà!

LÃO MÓC




.
Về Đầu Trang Go down
tranvu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Những bài thơ mới thời Xã Hội Chủ Nghĩa VN   Tue Nov 19, 2013 8:53 pm


Những bài thơ mới thời Xã Hội Chủ Nghĩa VN

Xã Hội Chủ Nghĩa Oan nghiệt

Dục cờ dục ảnh ngay đi má.
Những thứ bịp lừa bấy lâu nay.
Thằng thì giết sạch con của má.
Lại thứ huyết kỳ đọa biệt ly.
Má ôm cả một bầy oan nghiệt.
Trời đất cũng đành chịu bó tay.
Má đã cùng muôn dân cả nước.
Bị bịp lừa mà chẳng có hay.

Thằng nào tranh đấu cho Dân tộc.
Ngọn cờ nào vùng vẫy liệt oanh .
Hay chỉ là tang thương khốn khó.
Mấy chục năm đầy đọa ăn mày.
Thân với phận như nùi giẻ rách.
Vậy mà chẳng biết vẫn tung hô.
Vẫn muôn năm thứ đồ mắc dịch.
Vẫn hoan hô những đứa chỉ tay.

Chuyên ẩy chó vào nơi bụi rậm.
Sống chết mặc ai chúng đéo cần gì.
Chúng vung tay cả một trời bánh vẽ.
Chà đạp con người dưới bước chúng đi.

Ngạo nghễ ngông cuồng vinh quang ngất ngưởng.
Tỉnh dậy má ơi, tỉnh dậy tức thì.
Cả mà dân tộc sao còn mê ngủ.
Cả thế kỷ rồi ngậm đắng nuốt cay.
Bị áp bức như một bầy nô lệ.
Ôi tự do, dân chủ với nhân quyển.
Như bong bóng nổ mọi ngày ngợi ca đảng.

Cuối cùng chỉ còn lại những tả tơi.
Như cuối cuộc đời của má hiện nay.
Mất chồng mất con mất luôn tài sản.
Ngẫm lại mà coi cớ sao oan nghiệt?

Peterphu


THẰNG BỜM THỜI NAY

Thằng Bờm có cái quạt mo
Quan tham xin đổi ô-tô Cam-rì
Bờm rằng chẳng thích Cam-rì
Đường xe kẹt cứng làm gì thoát ra?

Quan tham tiếp tục lân la
Hỏi Bờm xin đổi vi-la mặt tiền
Bờm rằng không lấy mặt tiền
Mai sau quy hoạch mặt tiền cũng bay

Nên Bờm đành phải xua tay…
Quan tham đề nghị đổi ngay chức quyền
Bờm rằng chẳng thích chức quyền
Tham ô, hối lộ đi liền nhà giam

Bờm liền nói thẳng: “Hổng tham”
Quan tham nóng mặt: “Mày tham cái gì?”
Thằng Bờm chỉ biết cười khì:
“Cái tâm, cái đức có thì đổi ngay”

Quan tham đành phải… bó tay
Tìm đâu tâm, đức những ngày làm quan?

(VAd sưu tầm)


Thành Tích cuả đảng!

Lâm tặc nhiều tiền là Đoàn Nguyên Đức
Gia đình trí thức là Ngô Bảo Châu
Anh dũng sống lâu là Võ Nguyên Giáp
Ngồi họp hay ngáp là bác Đỗ Mười

Tiếp dân hay cười là Nguyễn Minh Triết
Đòi ăn rau sạch là Lê Khả Phiêu
Tham nhũng làm liều là cậu y tá
Con người trí trá là Nguyễn Sinh Hùng

Ăn nói lừng khừng là Tô Huy Rứa
Không bộ nào chứa là Nguyễn Thiện Nhân
Vì gái quên thân là Nông Đức Mạnh
Thức thời phù thịnh là chị Hải Chuyền

Miệng lưỡi dịu mềm là Vương Đình Huệ
Thiểu năng trí tuệ là Đinh La Thăng
Phát biểu lăng nhăng là Phạm Vũ Luận

(Du Minh - Tiếu Lâm Hội)


Trò chuyện ở "cõi dưới"

bác Hồ nói với Lê-Nin,
nước Nga kia có Pu-Tin tự hào,
bác Hồ nói với bác Mao,
nước Trung Hoa chọn Cẩm Đào là khôn,
bác Hồ nói với bác Tôn,
Việt Nam chẳng có thằng ...ồn nào đâu!

Ngẫm nghĩ thấy trúng phoóc... "có thằng ...ồn nào đâu!"

.

Về Đầu Trang Go down
thanhdo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Mon May 19, 2014 2:25 pm


Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội! (Tiếp theo)



Nguyễn Quốc Chánh, Saigon



Em bây giờ khôn lớn
Mắt rực lửa yêu thương,
Biết đâu là sự thật
Em tìm thấy con đường.
Tự-Do sẽ nở hoa
Trên quê hương khốn khó

Anh như con ngựa già
Vẫn cúi đầu kiên nhẫn
Đốt những đám cỏ khô
Dọn đường cho em đi làm lịch sử





Em hãy ngồi xuống đây
Anh kể câu chuyện này
Trên cánh đồng cỏ cháy
Ngậm ngùi như khói bay

Con ngựa già một đời
Chưa thấy được ngày vui
Mắt mỏi mòn trông đợi
Những mầm cỏ xanh tươi.

Đã bao nhiêu năm rồi
Hướng nhìn về xa xôi
Tâm tư đau nhức nhối
Cuộc đời vẫn nổi trôi

Em nhìn về tương lai
Cố dấu tiếng thở dài
Mắt dường như ngấn lệ
Có phải vì khói cay?





Em thấy đó, trên đường đi không đến,
Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghêng ngang
Những con thú người nhảy múa kiêu căng
Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghiã.
Ngôn ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ.





Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh sinh năm 1958 ở Bạc Liêu, hiện sống tại Sài Gòn. Tác giả của nhiều tập thơ như Ðêm mặt trời mọc, Khí hậu đồ vật và Của căn cước ẩn dụ, và Ê, tao đây. Thơ của ông đã được nhiều tác giả dịch ra tiếng Anh. Trong bài phỏng vấn dành cho nhà văn Vi Ký, nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nhận xét về đảng Cộng Sản:



“Ðảng Cộng sản thắng Tây và Mỹ bằng máu của dân tộc, bằng vũ khí của Nga và Tàu, rồi nộp “độc lập dân tộc” cho cộng sản Tàu và Nga. Ai chỉ ra tình trạng thế chấp và bán đứng đó đều bị cho là phản động. Kẻ phản động có thể gây tai họa cho Ðảng nhưng lại là phúc của dân.

Những ai vì Ðảng sẽ kết án kẻ phản động, còn những ai vì con người thì sẽ hoan hô kẻ phản động.



Hãy nhớ câu nói lịch sử của ông Nguyễn Văn Thiệu:

“Ðừng tin những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”.

(Gửi tuổi trẻ Việt Nam)
Về Đầu Trang Go down
vandinh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Sun Jun 01, 2014 6:01 pm



Xã Hội Chủ Nghĩa - Chế độ chó má



Chế độ này?
Là chế độ chó má
Sanh ra những thằng chó đẻ lưu manh
Có gốc bần cố nông, không học không hành
Là loài chó nhe răng nanh hung hãn.

Chúng cắn xé dân nát tan
Đem Tổ Quốc dâng bán
Cho bầy chó tổ tiên của chúng là cẩu Hán hung triều
Chúng răm rắp vâng lịnh chủ quay cắn chính dân của chúng rồi đem thủ tiêu
Hung hăng tàn bạo, giết càng nhiều càng đạt.

Bầy đàn cộng sản, là bầy đàn gian ác
Là giòi
Là đỉa
Là bọ
Là sâu
Là cỏ rác lềnh bềnh
Là chó trung thành tuân lịnh cấp trên
Với kiếp khuyển mã, chúng sẵn sàng quên tất cả.

Chế độ này được lập nên bởi loài chó má
Nên hành tung cũng láu cá lọc lừa

Loài người ơi
Nào, đập cho chúng phù mỏ từa lưa
Bắt chúng ăn cứt cho chừa khốn kiếp

Hãy chém hết những con chó má, để chúng khỏi đẻ thêm những thứ chó con lừa bịp...

Nguyên Thạch




XHCN chó má

Gởi chế độ và những thành viên chó má


Những con chó Dư luận viên ơi
Đất nước nguy ngập đến nơi
Mà ở đó còn hà hơi la lá
Chúng bây, đúng là một lũ chó má.

Hãy dẹp bỏ ngay những trò láu cá
Mau cùng toàn dân hối hả xuất quân
Chớ sớ rớ núp mãi trong quần
Để bị người dân gọi là quân chó đẻ.

Còn gì nhục bằng là làm quân chó đẻ?
Bọ chét, xà mâu mang ghẻ đầy mình
Đừng bám theo đuôi lũ ma quái yêu tinh
Cúi đầu gục mặt... nhục vinh chẳng biết.

Người đời sẽ vô cùng khinh bỉ bọn lâu la chết tiệt
Xã hội ném cho cái nhìn gớm ghiết lánh xa
Vì chúng bây nối giáo cho giặc, bán đứng sơn hà
Sao hèn thế?
Hở bọn tà ma lục chốt!.

Đảng chúng bây, gồm những tên khỉ đột
Hèn hạ ngu ngơ lạy 4 tốt 16 chữ vàng
Để rồi bị Tàu nó lừa, lấy hết giang san
Hành hạ dân Việt dã man khốn khó.

Nhắn Dư lợn viên
Hãy thôi làm kiếp chó
Là thân trai, sao cứ lấp ló sau hè?
Ý kiến, ý cò... xỏ lá ba que!
Thôi toa rập thành cá mè một lứa.

Đất nước tang thương...
giặc cướp tung hành ngang ngửa
Còn bám đít thằng Tàu Khựa làm chi?
Hãy trở về đường dân tộc mà đi
Và đứng dậy, chớ quì thêm nhục.

Nguyên Thạch


Về Đầu Trang Go down
vandinh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Tue Jul 22, 2014 8:58 am


Việt Nam ơi, tìm đâu cuộc sống?

Nguyên Thạch (Danlambao)




Ai bán nước?
Ai hung tàn bạo ngược?
Ai giàu to?
Ai vô phước nghèo hèn?

Dân tôi
Đảng đã biến dân tôi thành khối dân đen!
Và Việt cộng là bọn hèn bán nước.


Mẹ tôi
Cha tôi
Những mảnh đời xuôi ngược
Kiếm miếng ăn!
Bữa được, bữa không
Chị tôi
Anh tôi
Buôn gánh, bám đồng…
Số tiền còm, nuôi chúng tôi, mong xong đại học.

Có biết bao lần nằm đêm tôi khóc
Đã bao lần trằn trọc canh thâu
Bọn buôn dân, buôn xương máu…để chỉ làm giầu
Tôi luôn hỏi và muốn tìm đâu là sự thật.

Này tài nguyên
Này biển đảo
Này dân
Này đất
Chúng bán cả núi sông
Chúng vất cả cơ đồ
Chúng nào ngại ngần khi Tổ Quốc vong nô
Chúng nguyện noi gương theo tên giặc họ Hồ
Một tên tội đồ dân tộc.

Chúng mang hình dáng người Việt Nam nhưng đà mất gốc
Chúng làm ngơ trước tang tóc đau thương
Chúng là côn an
Là cán bộ xã phường
Là những bọn gây nhiễu nhương hung bạo.

Ôi Việt Nam!
Dân tôi đói cơm rách áo
Đời gian nan… có những bà mẹ phải bán máu nuôi con
Vỗ về cuộc sống sinh viên bằng những gói mì tôm, ngủ đất, mỏi mòn
Đẫm nước mắt… tuổi son khốn khó…

Quê hương!
Quê hương?
Ai đành chối bỏ?
Dân tôi đã tởm kinh… bọn giặc đỏ hung tàn
90 triệu người, đầu chít khăn tang!
Đâu hy vọng?
Trong vô vàn tuyệt vọng!

Việt Nam ơi, tìm đâu cuộc sống?


Nguyên Thạch
danlambaovn.blogspot.com

Về Đầu Trang Go down
P-C
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Thu Jul 24, 2014 2:45 pm


ĐÔI DÉP RÂU - Thơ Nguyên Thạch - Nhạc Mai Đang




Đôi Dép Râu Và Nỗi Buồn Vô Vọng


Nguyên Thạch
(Ghi lại tâm sự của người chiến binh năm xưa)

Đôi dép ấy, anh mang vào cuộc chiến
Với bao muộn phiền theo chủ nghĩa đi hoang
Anh đổi máu xương để được thưởng đảng, thưởng đoàn
Vùi chôn lấp cả tuổi son mộng đẹp.

Đời chông gai theo bước chân cùng đôi dép
Lê khắp miền Nam nơi giặc kềm kẹp đói nghèo!
Xã hội bưng bít nên anh đã nghe theo
Lời mụ mị của phường tuồng chèo diễn kịch.

Anh chiến đấu miệt mài cho mục đích
Giải phóng miền Nam vì lợi ích toàn dân...
Anh đặt trọn niềm tin, đảng ngời sáng vô ngần
Bác thúc giục "Đâu cần thanh niên có".

Đôi dép ấy, biến miền Nam thành đỏ
Vẫn khắc ghi "Đâu khó có thanh niên"
Sau bao năm, đôi dép chợt muộn phiền
Khi biết đảng đã gây biết bao đảo điên cho xã hội.

Đôi dép vô tri ngày nào, nay tìm đâu ra lối?
Đã nát tan...một lối đi về!
40 năm, ôi ngày tháng lê thê!
Thật đau đớn... lời hẹn thề non nước.

Đôi dép buồn cho một thời chiến chinh xuôi ngược
Đã dựng nên một nhà nước tham tàn
Giam hãn dân lành...biển đảo tan hoang
Một băng đảng, một tập đoàn thống trị.

Người lính già cùng đôi dép xưa thối chí
Còn sức đâu để dựng lũy xây hào?
Anh nhìn cuộc đời với bao trăn trở khát khao...
Ôm đôi dép, với đớn đau hận tủi.

Anh đã nguyện trước khi về cát bụi
Lời tạ tình với sông núi với Quê Hương
Hãy thứ lỗi cho anh cùng đôi dép lầm đường
Và cầu nguyện... mai Quê Hương ngời rạng

Tự Do Dân Chủ... chỉ có khi đất nước không còn cộng sản.



Nguyên Thạch


Về Đầu Trang Go down
tranvu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Fri Jul 25, 2014 9:42 am



Lục Bát Ly Hương


Ly hương...
Xuôi ngược biển đời
Như nhành rong lạc, nổi trôi theo dòng...
Nước ròng, nước lớn... long đong
Xa dần mùi nước ruộng đồng quê cha.

Cửu Long...
Nước chở phù sa
Thơm mùi sữa mẹ nuôi ta thành người
Võng đưa kẽo kẹt ru đời
Hai mùa mưa nắng, đất trời chăm lo.

Chim bay... cá lội... TỰ DO...
Mặn mà tiếng hát, giọng hò, phương nam
Thẳng ngay chơn chất cây tràm
Trọng người trung nghĩa, ghét tham, lấn, dành.

Cò bay thẳng cánh đồng xanh
Vàng đồng lúa chín hiền lành dân quê
Vườn sau cây trái sum sê
Lúa đầy sân trước ghe về bán, mua...

Từ ngày hồ tặc phá chùa
Chiếm làng, cướp xóm, đổi mùa gian nan
Miền Nam dân chúng bẽ bàng
Nhìn ra thổ phỉ lòng càng thêm đau.

Giòng Tiên, giống Lạc thuở nào
Nay thành "đĩ - điếm", hàng chào năm châu
Tội này cũng giặc dép râu
Cứt ở trên đầu... rồng biến thành tôm.

Lao nô, bán xác nuôi mồm
Cháu Tiên, kiều nữ phải ôm lũ giòi
Nợ này dân Việt quyết đòi
Cả lời lẫn vốn cho nòi Rồng Tiên.

Chuyện đời quả báo nhản tiền
Lưới trời tuy rộng oan khiên đền bù
Diệt loài chồn cáo: ĐƯỜNG TU
THÀNH NHÂN CHÍNH QUẢ... nghìn thu rạng ngời.

TTL


Về Đầu Trang Go down
thanhson
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Sat Jul 26, 2014 4:45 pm


Anh vẫn mơ một ngày...



Hẹn gặp nhau sưởi nắng Sài Gòn



Này các chị ở vùng Bắc Mỹ
Những cụ ông sống dưới trời Âu
Chúng ta cùng ôm giòng máu rỉ
Băng vết thương loang khắp địa cầu.

Hỡi các cụ bà nơi đất Úc
Những thanh niên xứ Nhật, Thái Lan
Nước mắt rơi, lòng sôi sùng sục
Với niềm tin nung nấu ngút ngàn.

Này cô dâu Đài Loan khắc khoải
Thiếu phụ Hàn nhớ mẹ nhớ cha
Trong cô đơn đau thương quằn quại
Vẫn mơ nghe tiếng sáo chiều tà.

Mẹ Việt Nam đau lòng thổn thức
Nhìn đàn con ngắc ngoải trông chờ
Có đứa đang đấu tranh khổ cực
Sao vẫn còn lắm kẻ thờ ơ?

Đèn vũ trường tình tiền đổi chác
Nhạc điên cuồng da thịt phơi trần
Vỉa hè đông, chén thù chén tạc
Rượu bia vào, mặc chuyện thế nhân.

Gió vi vu kêu hồn tử sĩ
Bát nhang vơi, mộ vỡ, bia mòn
Bước thăng trầm qua bao thế kỷ
Nay còn đâu chí khí sắt son?

Trống Mê Linh dư âm văng vẳng
Sóng Bạch Đằng nức nở thở than
Ải Chi Lăng hồn ma lẳng lặng
Khói Ngọc Hồi vương vấn tro tàn

Chính nghĩa ơi, hãy về đất mẹ
Tự do này, chớ bỏ quê cha
Hãy nổi lên khí hùng mạnh mẽ
Dậy mà đi, lấy lại nước nhà

Hỡi người Việt năm châu bốn biển
Bắc Trung Nam quyết chí một lần
Nắm tay nhau vùng lên biểu hiện
Hội Diên Hồng tiếng hét toàn dân

Tôi sẽ đi Nghệ An, thành Huế
Anh hãy về Rạch Giá Cần Thơ
Qua Quy Nhơn, mỏi mòn kiệt quệ
Tới Cà Mau, rừng ngập nguyện chờ.

Chị hãy ra Nha Trang Đà Nẵng
Em nhớ vào Thanh Hóa Thái Bình
Đến Pleiku, bước chân trĩu nặng
Ghé Hải Phòng, mơ bãi cọc linh.

Rời Tuy Hòa, vòng về Phan Thiết
Đến Hưng Yên, lên tới Hải Dương
Sóc Trăng này, gửi lời tạm biệt
Đà Lạt kia, ta hãy lên đường.

Từ Quảng Trị, bôn ba Đồng Hới
Ghé Long Xuyên, rồi đến Trà Vinh
Buồn Ma Thuột tâm tư vời vợi
Hạ Long ơi, giấc ngủ yên bình.

Ôi những bác lưng còm má hóp
Cùng các cô các cậu bên đường
Đoàn công nhân quây quần tụ họp
Tiếng reo hò chan chứa tình thương.

Tiếng cười ròn lẫn trong tiếng khóc
Xiết tay nhau, chào hỏi ôm ghì
Thức đêm dài, mặt trời sắp mọc
Đến lúc rồi, mình hãy dậy đi.

Dậy mà đi, dẹp tan sợ hãi
Diệt ngu đần lừa đảo dối gian
Đem sự thật khai thông khờ dại
Lấy niềm tin đốt cháy bạo tàn

Khi cờ vàng tung bay gió thổi
Phất phơ trên thành thị nước non
Ta mỉm cười đón mưa Hà Nội
Hẹn gặp nhau sưởi nắng Sài Gòn.

July 14, 2014
Cao-Đắc Tuấn
danlambaovn.blogspot.com

Về Đầu Trang Go down
tranvu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Sun Jul 27, 2014 12:01 pm


Đôi mắt

Nguyên Thạch (Danlambao)




Trong đôi mắt ấy, dường như chứa nhiều u uẩn...
Nỗi niềm thâm sâu... dẫu không thốt nên lời
Tuổi thơ ngây hỡi, sao gánh nhiều gian khó?
Tôi hỏi em!
Hay hỏi cuộc đời?


Tập vé số, em rao mời mua giúp
Khách đường xa, cùng số phận như em, tất cả rã rời.
Đôi mắt ấy, tháng ngày dài vô vọng
Bởi cuộc đời chẳng còn gì nữa mà trông!
Ôi đớn đau cay đắng xé lòng
Những đêm gió lạnh, bụng không giá buốt.

Em bé ơi
Tám tuổi đời, đã bắt đầu nhập cuộc
Ngày gian lao, lo suốt đêm dài
Trong nước mắt, có câu hỏi vì ai và tại sao?
Tuổi thơ Việt Nam phải sớm gánh niềm đau vô vọng!

Tôi đã thấy trong đôi mắt ngây thơ nhưng chứa nhiều ước mộng
Đầy khát khao... cho cuộc sống an bình.

Việt nam hỡi
Sao ngập tràn khốn khó
Dân tôi ơi
Sao lắm tội tình?

Đôi mắt ấy, dường như chứa nhiều u uẩn...
Nỗi niềm thâm sâu... dẫu không thốt nên lời
Tuổi thơ hỡi, sao gánh nhiều gian khó?

Tôi hỏi em!
Hay hỏi cuộc đời?


Nguyên Thạch
danlambaovn.blogspot.com


Về Đầu Trang Go down
vanle
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Mon Jul 28, 2014 10:00 pm


QUÊ HƯƠNG AI CHẲNG MUỐN VỀ

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Trăm nhớ ngàn thương lệ ướt đằm
Thấm cả vào thơ, từng chữ nghẹn
Lời sầu, nghĩa tủi, ý băn khoăn...

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Bà mẹ đường gân những vết bầm
Máu bán từng ngày khô cạn máu
Ngã vùi bên lộ buổi đầu năm




Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Áo gấm khoe sang giữa bụi lầm
Trí tuệ khoe giầu, khoe hạnh phúc
Khoe quyền, khoe lực, chẳng khoe tâm!

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Em gái mười ba đã má hồng
Phủ lớp son sầu lên tuổi ngọc
Thả đời trên đỉnh ngọn cuồng phong




Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Em bé mồ côi góc chợ nằm
Bà lão chực chờ tô nước phở
Và người khách lạ thản nhiên ăn

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Khi giới công nhân lệ rớt thầm
Bởi bọn cầm quyền và đám chủ
Dập vùi, bóc lột quá vô tâm!

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Nghĩa địa thành ra chỗ nhảy đầm
Ruộng lúa, vườn cây thành khách sạn
Âm sầu, dương hận đã bao năm

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Ôi lệ hờn đau khó thể cầm
Người lính cô đơn trên chiếc nạng
Bị thương thời Việt cộng xâm lăng...




Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Bản Giốc, Nam Quan đã nát bằm!
Hỏi có đau lòng khi đất nước
Tây Nguyên, Hoàng Đảo ngập hờn căm?

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Ngặt nỗi oan khiên chửa lấp bằng
Đời sống dân ta đầy tủi nhục
Ta về, thấy cảnh, có vui chăng???

Ngô Minh Hằng




Về Đầu Trang Go down
thanhdo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Wed Jul 30, 2014 1:43 pm




QUÊ HƯƠNG

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm
 
Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
      
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người

Đỗ Trung Quân

Về Đầu Trang Go down
tranvu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Mon Sep 08, 2014 10:35 am


Hãy trả lời...
Sao dân mình lại nghèo đói thảm thương?


Nguyên Thạch (Danlambao)




Này em hỡi, có bao giờ tự hỏi
Sao dân mình lại nghèo đói thảm thương?
Sao quá nhiều cụ già, em bé lang thang, lê lết trên đường?
Sao đất nước đến con đường tụt hậu?


Trước độc tài, sao không đứng lên tranh đấu?
Ngoảnh mặt quay lưng để ác xấu... hoành hành?
Giả điếc, giả lơ trước mụ mị vây quanh!
Trước hung tàn bạo ngược, sao đành im tiếng?

Có bao giờ em đau khi Đất Nước mất dần đất biển?
Khi núi sông bị dâng hiến cho Tàu
Dân tộc bị vong nô, em có cảm nhận niềm đau
Trong tâm khảm, có còn tự hào nòi giống?

Có bao giờ em đặt câu hỏi: Đâu là tương lai, đâu là hy vọng?
Mất Quê Hương, cuộc sống sẽ về đâu?
Dân người ta sao hạnh phúc sang giầu?
Trong khi dân của nước em, đầy lo âu khó nhọc.

Em có dám nghĩ, đảng cộng sản là một lũ người mất gốc
Là hung thần gieo tang tóc đau thương
Em có nhận ra rằng họ là những kẻ phản bội Quê Hương?
Và tức giận, khi chính họ là một phường khốn nạn?!

Họ chỉ vì lợi ích riêng tư mà sẵn sàng đem nước non dâng bán!
Quì gối tung hô: Đại Hán muôn năm
Họ sẵn sàng gom dân vào một nhà tù vĩ đại để giam cầm
Hành hạ bắn giết... nghe theo dã tâm của giặc.

Tuổi trẻ thanh niên, con tim có bao giờ se thắt?
Lòng giục nhau quyết cắt gọng "lưỡi bò"
Có thôi thúc nhau vùng lên giành lại Dân Chủ Tự Do?
Và quyết chí hy sinh cho tương lai dân tộc.

Nếu tất cả câu hỏi trên được trả lời là có thì em vẫn là người chưa mất gốc.


Nguyên Thạch
danlambaovn.blogspot.com


Về Đầu Trang Go down
tranvu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Fri Sep 26, 2014 1:01 pm


Việt Nam quê hương tôi

Nguyên Thạch (Danlambao)





Quê hương tôi, vùng cằn khô nắng cháy
Chiều tha phương
Nhớ biết mấy
Nhớ thiết tha...

Miền đất thương đau...
Thầm gọi quê nhà
Gởi theo gió tiếng ca ngày cũ...

Đất mẹ thân thương
Dẫu khô cằn nhưng hoa xương rồng luôn đơm nụ
Như luyến tiếc một thời ngày cũ Tự Do
Sắc tím hoa xinh đầy mong ước hẹn hò
Đẹp như tuổi học trò thơ mộng.

Bên kia bờ Thái Bình
Dài đôi mắt ngóng
Mờ xa xa ngàn sóng Bạch Đằng Giang
Chiến tích Hưng Đạo Vương đánh đuổi hung tàn
Hồi trống tiến còn vang tiếng giục.

Một ngàn năm xưa, đất nước tôi chìm trong lũ đục
Hận năm xưa, niềm hung đúc hôm nay
Dân Việt Nam sẽ không bao giờ quên nỗi nhục này
Sẽ vùng dậy phanh thay giặc Bắc.

80 năm!
Ai dìm dân vào lối cùng ngỏ tắt?
Ai huênh hoang mị lừa để dẫn dắt dân tôi
Xóa cả truyền thống Việt Nam
Truyền bá chủ nghĩa suy đồi
Nhồi nhét ý tưởng làm tôi cho giặc.

Quê hương ơi
Lòng đau quặn thắt!
Tôi sẽ về, cùng siết chặt bàn tay
Đất nước thân yêu rồi sẽ có một ngày
Diệt tan bọn phản bội
Dựng cờ bay phất phới...

Việt Nam
Việt Nam
Tương lai, thênh thang con đường mới.


Nguyên Thạch
danlambaovn.blogspot.com


Về Đầu Trang Go down
tranvu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Mon Jan 26, 2015 2:45 pm





Em giữ Màu Cờ

Em kết trong tim một lá cờ,
Như người nước Việt dựng bài thơ.
Cành Nam nắng ấm chim làm tổ,
Lối Bắc rêu phong ngựa thẫn thờ.
Cung điện xứ người hoa nắng nhạt.
Mái tranh quê mẹ đượm tình mơ.
Ai quên tổ quốc ngàn yêu dấu,
Em bé Việt Nam vẫn giữ cờ.

2. Em bé quê tôi vẫn giữ cờ,
Khối tình nước Việt rạng hồn thơ.
Nghìn thu linh sử còn soi bóng,
Vạn thế đất thiêng dấu chẳng mờ,
Mũi chỉ đường kim em dệt mộng,
Màu vàng sợi đỏ kết nên mơ.
Em ơi Tổ Quốc nhờ em đó,
Mau lớn khôn lên giữ cõi bờ.

3. Mau lớn khôn lên giữ cõi bờ,
Quê ta một giải đẹp như thơ.
Trường Sơn ấp ủ đường tây bắc,
Biển Thái đông nam nước gọi bờ.
Nương sức tiền nhân tạo lịch sử.
Theo dòng con cháu vẽ thiên thư.
Cò bay thẳng cánh miền sông hậu,
Ngựa đá Nam Quan vững thế cờ.

4. Ngựa đá Nam Quan vững thế cờ,
Thiên thu định phận giữa đôi bờ,
Phương nam linh địa người nam ở,
Hướng bắc thu phong dân bắc nhờ.
Cửa ải Chi Lăng lời nhắc nhở,
Suối thiêng Vạn Kiếp tiếng reo hò,
Dân quân triều Lý lừng sông núi,
Cửa trận đông đô giặc cuốn cờ.

5. Cửa trận Ðông Ðô giặc cuốn cờ,
Tàn Nguyên vỡ mộng, chết còn mơ.
Nam chinh chiêng trống vang trời đất,
Thất trận trở về viết sử nhơ.
Những tưởng xuôi nam Giao Chỉ diệt,
Ngờ đâu thây Hán ngập sông hồ.
Nghìn sau sách sử còn ghi nhớ,
Hưng Ðạo vì dân đã dựng cờ.

6. Hưng Ðạo vì dân đã dựng cờ,
Phương nam núi lở tiếng reo hò.
Bạch Ðằng nghe gió vỡ gan giặc,
Hàm Tử , Chương Dương rạng cõi bờ.
Theo gót tàn Nguyên, Minh tận số.
Nối dòng Việt sử mở bình Ngô,
Lam Sơn vì nghĩa diệt cường bạo,
Thành Mễ, Cổ Loa rợp bóng cờ.

7. Thành Mễ, Cổ Loa rợp bóng cờ,
Non xanh nước biếc thỏa lòng chưa?
Từ nam ra bắc dân vui hội,
Cả nước hân hoan hết lệ mờ.
Một thuở tiền nhân gầy dựng nước,
Muôn đời con cháu viết nên thơ.
Ðài cao nước Việt dùng ân đức
Bốn bể mai này lặng gió mưa.

8. Bốn bể mới vừa lặng gió mưa,
Thăng Long đau xót nhận tin đưa.
Mãn Thanh muôn vạn phạm bờ cõi.
Nước Việt hưng binh đợi dưới cờ.
Văn võ khai thành như mở hội,
Quang Trung phát lệnh đón giao thừa.
Ðống Ða pháo nổ tan tành giặc,
Tổ quốc ta ơi, rạng bóng cờ .

9. Tổ quốc ta ơi một bóng cờ,
Cỏ Tây phe phẩy mấy đường tơ,
Thực dân cuốn gói theo gương Mãn,
Linh địa Việt Nam dấu chẳng mờ.
Chiến trận thư hùng tan xác pháo,
Trăm năm công nghiệp vững đôi bờ.
Toàn dân kháng chiến dành non nước,
Cộng phỉ vẽ vào vết bụi nhơ.

10.Cộng phỉ vẽ vào vết bụi nhơ.
Giang sơn khốn khổ mấy ai ngờ.
Dọc làng bác đảng vung liềm búa.
Khắp nước lê dân chết bụi bờ.
Lá Đỏ phơi màu tủi đất nước,
Cờ Vàng dân tộc sáng lời thơ.
Hỡi con cháu Lý Trần Lê Nguyễn,
Hãy đứng lên đi dựng lại cờ

11. Hãy đứng lên đi dựng lại cờ,
Quê ta ngạo nghễ vạn lời thơ:
Tiền nhân anh dũng dựng non nước,
Con cháu hiên ngang giữ cõi bờ.
Ðỉnh bắc còn ghi tên chiến địa,
Bến nam vẫn nhớ tiếng reo hò.
Ðường đi muôn bước còn dang dở,
Em bé Việt Nam quyết giữ cờ.

Bảo Giang
danlambaovn.blogspot.com





Chúng đi buôn

Phan Văn Hưng


Chúng đi buôn, buôn tước buôn quyền,
Chúng đi buôn cho nước đảo điên,
Chúng đi buôn, buôn núi buôn non,
Buôn tủi hờn, buôn cả giang sơn.

...

Rồi một mai em lên non cao,
Trông về xa núi rác ngập sầu,
Những thành phố chen chúc bụi nâu,
Nơi kiếp người tranh thủ miếng đau,
Và lòng em se trong xôn xao,
Tim thật chân vỡ lên nghẹn ngào,
Kẻ cùng khổ trong kiếp khổ lao,
Cũng chính là những người đồng bào.

...

Chúng ăn chơi xương máu đồng loại,
Chúng chơi vui trên kiếp nghèo đói,
Chúng chơi sang, chơi xấu chơi oai,
Chơi như đời không còn ngày mai,
Chúng đi buôn chia chác sang giầu,
Chúng đi buôn lừa dối gạt nhau,
Chúng đi buôn cho mắt thêm sâu,
Nỗi khổ này sẽ còn bao lâu?

Về Đầu Trang Go down
PVChuong
Admin


Posts : 288
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   Sun Aug 14, 2016 2:45 pm




...
Tương lai ấy bây giờ tôi sống dở
Quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi
Tôi bước đi trên đất nước nghẹn lời
...

(Bùi Minh Quốc)





Quê mình đang "tan da... rữa thịt"


Thứ Năm, 08/11/2016


Anh đã về Hà Tĩnh những ngày qua
Cá nổi không còn, cá chìm thì vô khối
Rình trước, theo sau...  bầy kền kền hôi thối
Trước giặc thì hèn, với dân lại hung hăng

Anh đã về với biển... để hoang mang
Biển đã chết, vật vờ con sóng nhỏ
Vắng bóng người, vắng con thuyền lưới vó
Người dân giờ chẳng dám xuống rửa chân

Tê tái lòng khi thấy những ngư dân
Ngồi thở dài nhìn biển lòng quặn thắt
Rồi thẫn thờ mặt nhòe nước mắt
Biết đời nào được trở lại biển khơi

Về đi em, để nhìn những cuộc đời
Đang ngắc ngoải nhìn tương lai vô vọng
Không chỉ thiếu cơm ăn, không chỉ là cuộc sống
Mà giống nòi rồi sẽ bị suy vong

Về đi em, để thấy những dòng sông
Những công viên chứa đầy... chất thải độc
Những người dân lê bước chân khó nhọc
Con cháu mình rồi sẽ về đâu?

Về mà xem, chợ nhộn nhịp hồi nào
Giờ tiểu thương ngồi chơi game điện thoại
Vắng bóng những khách hàng qua lại
Thuế vẫn tăng đều, vốn liếng sẽ đi đâu?

Về đi em, để thấy những nhà lầu
Những vàng son, những chiếc xe bóng đẹp
Những khuôn mặt trơ lỳ như đế dép
Tại họa cho dân là rất "đúng qui trình".

Về đi em, xem rồi hãy đinh ninh
"Đảng vẫn quang vinh", chỉ thằng dân có tội
Đảng nhận tiền, Formosa nhận lỗi
Thảm họa môi trường, dành dân nhận... thất kinh

Về đi em, để thấy quê mình
Không chỉ thay da, mà đang còn... rữa thịt
Nhìn về Formosa để thấy đời mù mịt
Như bụi từ ống khói tỏa ngày đêm.

Hà Tĩnh, 1/5/2016
J.B Nguyễn Hữu Vinh



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !   

Về Đầu Trang Go down
 
Quê Hương và Chủ Nghĩa Xã Hội !
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Văn Hóa, Nghệ Thuật :: Thơ-
Chuyển đến