Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
mien pham nghe HUNG PHAT thuy trai ngoc thanh tien Thầy Ngày cong nhung huyen rang nguyen sinh thang cuoc phung quan nghia viet lang nguoi
Latest topics
March 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Chúng ta chiến đấu - xây dựng bao nhiêu năm... vẫn khốn khổ đến thế ư?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
NTcalman



Posts : 273
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Chúng ta chiến đấu - xây dựng bao nhiêu năm... vẫn khốn khổ đến thế ư?   Fri Aug 16, 2013 12:07 pm


"CHÚNG TA CHIẾN ĐẤU - XÂY DỰNG BAO NHIÊU NĂM, MÀ NÔNG THÔN VẪN KHỐN KHỔ ĐẾN THẾ Ư?

Văn Công Hùng - Giữa rất nhiều những bất nhân, nhiễu nhương đang xảy ra hàng ngày hàng giờ, câu chuyện và hình ảnh về một ông bố lang thang ở Hà Nội sửa xe, ở trong một cái cống để kiếm tiền nuôi con ăn học, và năm nay có đến 2 đứa con cùng đậu Đại học làm nhói lên trong ta nhiều cảm xúc.



Ông Nguyễn Hữu Định (thực ra ông này mới sinh năm 1961) có đến 2 đứa con đang học Đại học và Cao đẳng ở Hà Nội.

Năm nay, ông lại có 2 đứa con trai cùng đậu Đại học, trong đó 1 đứa là Thủ khoa Đại học Y Hà Nội.

Khỏi phải nói, ông mừng đến thế nào, và cũng... run đến thế nào.



Là bởi 10 năm nay ông bỏ quê lên Hà Nội kiếm tiền bằng cái... bơm và mấy cái cle, mỏ lết cũ.

Ông sửa xe kiếm tiền nuôi các con ăn học.

Và nó chứng tỏ nông thôn chúng ta hiện nay nghèo đến mức nào.

Đi trên các đường ở Hà Nội, gặp rất nhiều người từ quê ra kiếm ăn, họ coi Hà Nội như một cái "thiên đường" có thể kiếm ăn được.



Rất nhiều người ngồi cả ngày không được ai thuê, nhưng họ bảo: Ngày này bù ngày khác, mỗi ngày kiếm được trăm bạc là bằng mấy ở quê rồi.

Chúng ta chiến đấu, xây dựng bao nhiêu năm mà nông thôn vẫn khốn khổ đến thế ư?.





Thì cứ lúa mà suy, cứ cho là trúng mùa đi, thì tính ra mỗi tháng một người nông dân cũng chỉ thu nhập vài trăm bạc.

Mà giá thì cứ vù vù lên, bất kể dân có chịu nổi không, hay nói cách khác, chịu được hay không kệ... chúng mày!


Năm nay đến sáu trăm ngàn thí sinh thi rớt Đại học.

Vậy mà cả 2 đứa con của ông Định vẫn đậu Đại học, mà lại là Thủ khoa.

Thế nhưng nếu biết gia cảnh nhà chúng thì mới càng thương chúng.

Không học thêm, không có điều kiện để chỉ ăn và học, mà ở trường về là lao vào giúp việc mẹ.



Bố thì ở trong cống, ăn mì tôm, cơm nguội... dành từng đồng bạc lẻ nuôi con.

Ngay khi có kết quả thi, rất nhiều nhà mở tiệc linh đình mừng con vào Đại học, thưởng cho con những món rất đắt tiền... thì ông Định lại nằm nhìn lên thành cống suốt đêm không ngủ được.

Vì lo.

Cả 4 đứa cùng học Đại học thì lấy gì mà nuôi chúng.



Tôi cũng là một người bố, cũng thương con đến thắt ruột, nhưng thấy ông Định tôi vẫn kính trọng ông ấy.

Càng kính trọng lại càng thắc mắc, rằng: Tại sao trong xã hội lại có những người khổ đến thế hả giời?

Những người có trách nhiệm có thấy lương tâm mình cắn rứt không nhỉ?


Riêng tôi, một người cầm bút không giàu, nhưng chắc chắn khá hơn ông Định, thấy cứ nhói lên những xa xót, những nỗi đau âm thầm- mà viết lên đây thì nó không âm thầm nữa rồi, nỗi đau ấy gào thét, nhất là khi thấy những lãng phí, những tham nhũng, những điều tồi tệ đang xảy ra hàng ngày trước mắt chúng ta.



Bác hẹn các cháu, các cháu hãy cố học tiếp cho giỏi, và hãy tự hào với bố mẹ mình.

Bác biết có rất nhiều đứa con chối bỏ bố mẹ vì xấu hổ với thân phận bố mẹ, vì bố mẹ không giàu có như người khác, không làm nghề cao sang như người khác.

Những đứa con ấy chúng không xứng đáng làm người.

Chỉ học thật giỏi, vượt qua những cơ cực hôm nay, các cháu mới có thể trả ơn bố mẹ, dù bố mẹ các cháu không muốn được trả ơn.

Họ đã hy sinh tất cả vì những đứa con.

Nhưng về già họ xứng đáng được đền đáp, bởi chính thành quả của các cháu.

Đừng xấu hổ, không bao giờ được phép xấu hổ bởi thân phận của bố mẹ các cháu nhé.

Ông Định xứng đáng được gọi là người bố vĩ đại...

(Mai Thanh Hải blogspot)

----------

* Nhan đề bài viết do MTH đặt lại, không phải nguyên bản của Nhà thơ Văn Công Hùng.
* Hình ảnh minh họa đã được đăng tải trên một số PTTTĐC.

* Chân thành cảm ơn 1 bác tên Việt, đã nhắn việc giúp đỡ cho bác Định vào làm công việc bảo vệ tại Mỹ Đình. Rất mong bạn đọc có nhiều sự giúp đỡ, chia sẻ với bác Định, đặc biệt là ổn định công việc, có chỗ ăn ở - sinh hoạt đàng hoàng và kiếm được thu nhập ổn định, để tiếp tục nuôi 4 con trong gia đình ăn học. Ngay ngày mai (11/8/2013), tôi sẽ gặp bác Định để bàn ổn định công việc cho bác trong tuần tới đây...



.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hoangvu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: NGHÈO KHÓ TỘT CÙNG, NUÔI 4 CON HỌC ĐẠI HỌC   Tue Aug 20, 2013 4:03 pm


NGHÈO KHÓ TỘT CÙNG, NUÔI 4 CON HỌC ĐẠI HỌC

SH - Khó ai ngờ rằng, cuộc sống mưu sinh của người bố cậu học trò Nguyễn Hữu Tiến - Thủ khoa 29,5 điểm ĐH Y Hà Nội lại vất vả, lam lũ đến vậy.


Những hình ảnh về cuộc sống lam lũ, khắc khổ đến tột cùng của người đàn ông có 4 người con đỗ Đại học, được chúng tôi ghi lại trong một ngày mưa bão tháng 8.

Nhìn những hình ảnh này, khó ai có thể nghĩ rằng, tại sao người đàn ông ấy có thể sống như vậy trong suốt 10 năm mưu sinh ở thành phố chỉ với một mong ước: “Cho con được học Đại học!”.




Nơi "hành nghề" sửa xe của bác Nguyễn Hữu Định nằm trên đường Lê Văn Lương kéo dài.




Với dụng cụ là những chiếc cờ lê, mỏ lết… đã cũ kỹ, hoen rỉ cùng chiếc bơm nhỏ, bác Nguyễn Hữu Định (52 tuổi) ở xã Phương Tú, huyện Ứng Hòa lên thành phố mưu sinh, tiết kiệm từng đồng từ việc sửa xe, bơm vá để có tiền nuôi con ăn học.




"Cần câu cơm" của bác Nguyễn Hữu Định.




Khuôn mặt bác trông khắc khổ, đen xạm. Kể về cuộc sống mưu sinh trên thành phố, bác thật thà kể rằng: Ở quê chẳng có việc làm, cuộc sống khổ, vất vả quá nên bác mới ra thành phố hơn 10 năm nay để bươn trải. Không có tiền thuê nhà, bác sống tạm bợ, ngủ ở vỉa hè, lều lán cho qua ngày.




Công việc bấp bênh, không ổn định, nhẩm tính thu nhập của mình, sau một hồi bác Định thở dài nói: "Ngày nào tươm thì được hơn trăm nghìn, có những hôm chẳng có khách như hôm nay mưa bão làm gì có ai sửa xe. Hôm nào may thì được người ta gọi thuê bốc vác kiếm thêm vài chục nghìn".




Thậm chí, hiện tại chỗ ở của bác chính là chiếc cống của công trường xây dựng bị bỏ hoang ở sát vỉa hè. Bác tự “thiết kế” bằng cách ghép tạm những tấm phiên mục, gỗ nhặt từ công trường để che mưa che nắng.




Những ngày mưa bão như thế này, “nhà” của bác bị dột, mưa hắt ướt đến nửa chiếc chiếu ngủ. Không có chỗ ngủ, bác đành phải sang xin nhờ ngủ tạm lán công nhân đối diện bên đường.




Dụng cụ bác mang theo ngoài đồ dùng sửa xe chỉ là mấy bộ quần áo cũ, vài chiếc bát con, chậu nhỏ, mấy cân gạo để sinh hoạt. Bác Định cho biết, mình chưa mất tiền điện, tiền nước cũng như chưa biết đến quạt điện suốt 10 năm sống trên thành phố.




Bác Đặng Văn Giao (trái) người huyện Ứng Hòa là “hàng xóm” của bác Định hơn 4 năm nay chia sẻ: “Ông Định ngày xưa có cái lán, giờ họ phá đi rồi nên ông phải ngủ trong cống 7 tháng nay. Cảnh nghèo nuôi con ăn học gặp nhau thì thương nhau, góp gạo nấu chung, mưa thì ăn mì tôm, cơm nguội qua bữa. Cảnh nghèo với nhau, có gì ăn nấy, có lần kho cá ăn dần qua bữa”.




Bữa ăn đạm bạc cho qua buổi trưa ngày mưa bão. Bác Định nói: "Sáng tôi làm bát cơm nguội rồi, giờ ăn bát mì tôm lót dạ, bếp ướt hết rồi nên không nấu nướng được gì".




Nhưng đằng sau niềm tự hào về hai cậu con trai sinh đôi đỗ thủ khoa đại học Y Hà Nội và ĐH Bách khoa là nỗi lo, băn khoăn, trằn trọc của người cha nghèo mưu sinh trên thành phố.




“Tôi mừng lắm chứ nhưng đêm nằm không sao ngủ được. Làm sao có tiền cho hai đứa đi học bây giờ. Đi làm chỉ biết động viên con cố gắng học, thoát cảnh nghèo đói. Tôi không mong chúng là ông nọ bà kia nhưng chỉ cần có được tấm bằng, ra trường có công ăn việc làm ổn định không phải bấp bênh, khổ như bố mẹ nó”, bác Định tâm sự.




Chưa kể việc năm nay hai người con trai sinh đôi Tiến và Tiền sẽ cùng nhập học đại học vào tháng 9 này. Như vậy, gánh nặng 4 con học đại học trên thành phố sẽ đè nặng lên đôi vai của người cha nghèo.

(Mai Thanh Hải blogspot)

--------------
MTH: Rất mong bác nào làm Doanh nghiệp tại HN, đọc được bài viết này và có lòng hảo tâm, giúp đỡ cho người cha đáng kính này 1 công việc nào đấy, để cuộc sống hiện tại đỡ phần vất vả. Cảm ơn 2 bạn Trần Duy Cảnh và Hiệp Lực - TP.HCM đã có nhã ý bố trí công việc cho bác Nguyễn Hữu Định, tuy nhiên do ở quá xa nên bác Định không thể vào làm việc trong TP.HCM với công việc bào vệ được.



.
Về Đầu Trang Go down
 
Chúng ta chiến đấu - xây dựng bao nhiêu năm... vẫn khốn khổ đến thế ư?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Xã Hội, Đời Sống-
Chuyển đến