Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
nghe nhung phung lang ngoc viet nghia nguyen thuy rang Thầy nguoi cuoc thanh thang quan Ngày tien cong trai PHAT HUNG huyen mien pham sinh
Latest topics
April 2017
MonTueWedThuFriSatSun
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Bảy truyện cực ngắn - Lê Thị Thấm Vân

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ngodong
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Bảy truyện cực ngắn - Lê Thị Thấm Vân   Wed Sep 18, 2013 1:01 am


Bảy truyện cực ngắn - Lê Thị Thấm Vân





Lê Thị Thấm Vân là bút danh của Lê Thị Hoàng Mai, sinh năm 1961 tại miền Nam Việt Nam và thuộc thế hệ người Việt đầu tiên di cư đến miền Tây nước Mỹ sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, nơi cư ngụ hiện nay là thành phố San Jose (tiểu bang California, Hoa Kỳ). Tuy bước vào lĩnh vực văn chương tương đối muộn, nhưng Lê Thị Thấm Vân rất nhanh chóng trở thành một trong những cây bút nữ triển vọng của làng văn học hải ngoại và thậm chí tên tuổi đã được biết đến ở trong nước. Nghiệp văn bút của chị trải rộng trên các thể loại : thơ, truyện ngắn, truyện dài, tiểu thuyết và tùy bút. Các tác phẩm đã ra mắt bạn đọc : Đôi bờ (tập truyện ngắn, 1993), Mùa trăng (tiểu thuyết, 1995), Việt Nam ngày tôi trở về (tiểu luận, 1996), Yellow light (tập thơ, 1998), Xứ nắng (tiểu thuyết, 2000), Âm vọng (tiểu thuyết, 2003), Bóng gãy của thần tích (tiểu thuyết, 2005), Những người đàn bà đến từ Hỏa Tinh (tiểu thuyết, 2010), Mùi của riêng em (tập thơ, 2011).
 
NIỀM TIN CỦA THẰNG TÍ


Chiều qua trong Target nó thấy má nó thò tay chôm cái áo “che vú” màu đỏ nhét vội vào túi xách. Sáng nay nó thấy má nó mặc cái áo “che vú” màu đỏ ấy đi làm.
Ở nhà thờ cha giảng dạy rằng ăn cắp là phạm tội trọng. Chúa sẽ phạt xuống địa ngục. Ở đấy đời đời kiếp kiếp.
Đã nhiều lần nó thèm thò tay chôm cái bật lửa trong tiệm 7-Eleven đầu ngõ, nhưng nó phải cố kìm lòng ghê lắm, vì nó muốn được theo má nó lên thiên đường, hai má con sẽ sống đời đời kiếp kiếp.
Nhưng bây giờ nó không còn lý do gì để sống một mình trên thiên đường cả.

ĐỒNG TÍNH


Trên dương gian:
Tennessee Williams là kịch tác gia gay. Ông thường cực lực phản bác những nhà phê bình kịch của ông là dối trá dựa trên đồng tính giả và giả giống.
Monique Wittig là nhà văn lesbian. Bà luôn bức xúc đặt câu hỏi với xã hội dị tính. “Quý vị đã làm gì với dục vọng của chúng tôi? Giao hợp cưỡng bức ư?”.
Michel Foucault là triết gia gay. Ở tuổi 13, khi những sợi râu và lông chim bắt đầu lún phún, ông ghi ở bìa sau tập vở: “Người” đàn ông là một hiện tượng có xu hướng biến mất.
Dưới âm phủ:
Tennessee, Monique, Michel đã hoàn toàn được giải phóng và có tự do tuyệt đối. Suốt ngày họ chơi xì phé, uống rượu, tán nhảm, và thỉnh thoảng làm tình qua email. Không còn nhu cầu viết sách, nhưng luôn buột miệng than: chán wá!

CÁNH CỬA VÀ TÔI


Năm 6 tuổi, tôi xin phép mẹ cho tôi khép cánh cửa phòng tôi lại. Mẹ bảo không.
Năm 9 tuổi, tôi xin phép mẹ cho tôi khép cánh cửa phòng tôi lại. Mẹ bảo ừ, nhưng hỏi lý do. Tôi trả lời con cần sự yên tỉnh để làm bài.
Năm tôi 12 tuổi. Một buổi chiều mẹ vắng nhà, tôi vào phòng khóa chặt cánh cửa phòng lại, tự khám phá thân thể của mình.

GIỮA PHỐ TRƯA


“Anh thích nhìn mắt em khi em nói chuyện”.
Nàng gỡ kiếng mát. Gió ùa vào mắt. Long lanh.
“Em đã đổi kem lotion?”.
Nàng nghiêng mảnh vai trần mướt mịn về phía mặt chàng.
“Tóc em ngắn hơn và không còn high-light màu xanh như trước”.
Nàng vân vê lọn tóc. Những ngón chân luống cuống trong đôi dép hè.
“Tình cờ gặp lại em đây, anh mừng quá! Môi em vẫn thế, vẫn khiêu khích… đến chết người”.
Nàng ngậm chặt vành ly giữa đôi môi. Nước trong mình từ từ ứa rịn, thấm đẫm.
Và rồi nàng nuốt, ực!
Ôi, chàng biết!

NỖI LÒNG CỦA THẰNG TÍ


Suốt 9 tháng 10 ngày bơi lội trong bụng mẹ, nó luôn nghe tiếng mẹ lẩm bẩm: “Tha thứ không phải không thể thực hiện, nhưng làm được điều đó thật là khó khăn”. Mẹ nó dại là lỡ để có nó, dốt là không biết nó có cái tai rất thính, và dở là đã nhất quyết không cho bố nó xuất tinh trong mồm vì thế ông không hề quay trở lại.
Nhưng nó vẫn yêu mẹ nó nhất, nhất, nhất trên trần đời.

TÌNH YÊU LÀ GÌ?


Là ngay sau khi làm tình, thân thể cả hai mệt lả, rã rời. Mặt anh cực kỳ mãn nguyện, còn trong em, lặng xuôi theo nguồn âm ỉ sướng sót đọng. Anh khẽ đưa tay vuốt vuốt tóc em. Em thò tay xoa xoa ngực anh : “n^An unnaik kAthalikkinREn”.

ĐỘC THOẠI


Nửa đêm Hoàng Mai trở mình nói khẽ vào tai Thấm Vân: “Cuốn tiểu thuyết Âm Vọng của mày sao nhiều nhân vật nhiều biến cố nhiều chi tiết nhiều trang nhiều chữ nhiều nghĩa nhiều ý quá! Rắc rối và phức tạp. Tao đéo hiểu. Tao chỉ muốn một nhân vật và chẳng có gì xảy ra cho hắn cả”.



.
Về Đầu Trang Go down
 
Bảy truyện cực ngắn - Lê Thị Thấm Vân
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Văn Hóa, Nghệ Thuật :: Văn-
Chuyển đến