Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
chính Pháp
Latest topics
August 2017
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
vanle
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Sat Oct 12, 2013 9:24 pm



Cười XHCN Việt Nam: Giấc mộng đêm hè...

Đêm qua, Tư Còm vừa ngả lưng thì bỗng thấy “dân sàng” của mình bỗng biến thành một cỗ máy thời gian, đưa Tư bay vèo một phát về mãi tận thế kỷ 13 và được diện kiến Đức Thánh Trần…

– Ngươi từ đâu tới?
– Dạ, con từ… thế kỷ 21 tới ạ.
– Trai tráng của làng ở thế kỷ 21 đều gầy yếu, đau ban và khó nuôi như ngươi cả sao?
– Dạ không, chỉ có một bộ phận nhỏ như con thôi ạ. Nhưng con ốm o là vì ăn ít mà nhậu nhiều, lại ít chịu đi tập thể dục dưỡng sinh như các cụ của con bây giờ. Còn tóc con vàng và có đeo khoen tai là vì con theo… thời trang Hàn Quốc, chứ không phải đau ban hay khó nuôi đâu ạ.
– Hừm, ta nghe bảo rằng các ngươi nhậu nhẹt nhiều lắm phải không?
– Dạ chúng con chưa đoạt chức vô địch nhưng cũng đứng vào hàng tốp của thế giới ạ.
– Còn chuyện cờ bạc, đá gà?
– Thưa, cũng đều trời khắp từ Bắc chí Nam ạ, qua cả biên giới của nước bạn. Chỉ nói về trường gà thì công an bắt không xuể, bắt trường này mọc trường khác ạ.
– Thế các ngươi không nhớ lời ta dạy à? Cựa gà trống sao đủ để đâm áo giáp giặc, mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh, chén rượu ngon ngọt không làm giặc say chết… Dân đã vậy, thế còn vua quan triều đình của ngươi thì sao?
– Dạ, thưa Đức Thánh Trần, chính quyền và cán bộ của chúng con vẫn nêu gương tốt ạ!!
– Thế là tốt. Nhưng ta vẫn cứ lo, tới bữa vẫn thường quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa… Phải phạt đánh ngươi 50 hèo vì cái tội ăn chơi sa đoạ không lo nghĩ đến việc nước để làm gương…

Thật may, mới chỉ có hèo đầu là Tư Còm đau điếng giật mình vùng dậy, người ướt đầm mồ hôi: hoá ra mình vừa nằm mơ, lăn lộn đến té xuống gầm giường...





Bảo đảm tính hiện thực


Một nhà biên kịch đến đài truyền hình địa phương, nằng nặc đòi gặp giám đốc để giới thiệu kịch bản phim nhiều tập. Giám đốc đài nghi ngờ:
– Thế kịch bản của anh có bảo đảm vừa sát hiện thực vừa thu hút người xem?
– Giám đốc yên tâm. Đây là câu chuyện về một cô gái sau khi dự tiệc về thì té ngã vì một cây đinh, sau đó phát sinh tình cảm với đinh tặc nhưng bị người tình anh ta nổi ghen tạt xăng thiêu cháy! Phỏng nặng nhưng không chết, cô giải phẫu thẩm mỹ và quay lại trả thù dưới bộ mặt khác… Éo le chưa!
– Nghe cũng hấp dẫn, đinh tặc và bạo sát người tình đang là thời sự. Nhưng nè, muốn thu hút người xem thì nhiêu đó đâu đủ?
– Dễ ợt: mình cho nhân vật dự tiệc ăn chơi thác loạn, khi té xe thì nạn nhân mặc váy ngắn cho dễ… lộ hàng, hoặc mình cho tình địch lột đồ đánh ghen trước khi thiêu! Khi bắt đinh tặc đương nhiên phải có mấy pha biểu diễn công phu của các hiệp sĩ. Muốn hấp dẫn nữa thì mình biến đinh tặc thành người chuyển giới! Vậy là đủ bộ: ăn chơi, khoe hàng, đánh đấm, đồng tính…
– Ờ, được. Nhưng nhớ mỗi lần nhân vật gặp nạn là lập tức xuất hiện cảnh đại diện các ban ngành đoàn thể kịp thời can thiệp, đừng để bị bắt giò như “Bụi đời Chợ Lớn” nhé!

Vừa khen xong, giám đốc đài vội hỏi:
– Khoan! Có điểm thậm vô lý là làm sao nạn nhân lại yêu được đinh tặc?
– Giám đốc ơi, có thế thì phim mới trung thành với hiện thực.
– Trung thành ở chỗ nào?
– Ở chỗ người ta hễ bắt được đinh tặc là lại thả. Ngành công lực còn thương được thì làm sao cô gái kia không yêu được đinh tặc? Với lại cũng nên thế…
– Tại sao?
– Họ thả thì mình mới có chuyện làm tiếp mấy tập sau chứ?
Giám đốc vỗ đùi đánh đét:
– Hay, triển khai cho tôi 100 tập!


Về Đầu Trang Go down
tieulam
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Thiên Đàng Xếp Hàng Chủ Nghiã   Sun Oct 13, 2013 7:39 pm


Thiên Đàng Xếp Hàng Chủ Nghiã






Vào thập niên 80 thế kỷ trước, một ông nọ đang đi dạo trên quảng trường Ba đình, thấy hàng người khá dài, ông liền đứng vô cuối. Sau khoảng một tiếng, không thấy có hiện tượng nhúc nhích gì, ông hỏi bà đúng trước:

- Thưa bà, hôm nay chúng ta xếp hàng mua gì đấy?

- Tôi cũng không biết, thấy hàng dài, tôi cũng nhanh chân xếp như ông, để tôi hỏi người phía trước.

Rồi hỏi, trả lời, hỏi, trả lời.... đến người đầu tiên.

Người này, với bộ mặt hãnh diện nói:

- Tôi đang dạo trên quảng trường thì cái quai dép râu bị tuột, tôi ngồi xuống sửa lại. Khi đứng lên, tôi thấy có người phía sau. Tôi nghĩ, nhờ ông bà ông vải, hôm nay lần đầu tiên trong đời được đứng đầu tiên hàng, thế thì đời nào tôi chịu bỏ đi…




ĐMCS (Địt Mẹ Cộng Sản / Fuck Communism) - Nah
https://www.youtube.com/watch?v=xnWxFIH4_dE

THEO GƯƠNG BÁC HỒ VĨ ĐẠI:
KHÓA CỔ - KHÓA CÀNG - ĐỀ PHÒNG - TRỘM CẮP XE MÁY


Về Đầu Trang Go down
tieulam
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Chửi bọn CSVN bán nước (phỏng theo bài “Chửi mất gà”)   Sat Oct 19, 2013 6:22 pm



Chửi bọn CSVN bán nước
(phỏng theo bài “Chửi mất gà”)


Bớ làng trên xóm dưới, bớ láng giềng láng tỏi… bên sau bên trước, bên ngược bên xuôi! Nước của bà hình chữ S, từ Ải Nam Quan tới mũi Cà Mâu. Trải qua 4 ngàn năm văn hiến. Tuy bà bị nô lệ một ngàn năm thằng Tầu, một trăm năm nô lệ thàng Tây, nhưng nước của bà, không những vẫn còn nguyên vẹn mà còn mở rộng xuống miền Nam cả trăm ngàn cây số vuông. Con cháu bà tuy nghèo khổ, nhưng vẫn nề nếp, gia phong. Trai không phải làm lao nô cho ngọai quốc, gái không phải làm đĩ cho ngọai bang.

Nhưng kể từ ngày thằng mất dạy tên Nguyễn Tất Thành con thằng Nguyễn Sinh Sắc trốn lên tầu Pháp làm bồi cho Tây, làm tớ cho Nga, cho Tầu, đem cái chủ nghĩa Mác Lê vô thần về nước, làm cho nước của bà bại họai gia phong. Chúng mày, từ thằng Lê Duẩn, thằng Trường Chinh Đặng Xuân Khu, thằng Phạm Văn Đồng, thằng Võ Nguyên Giáp đến thằng Lê Đức Anh, thằng Nông Đức Mạnh, thằng Lê Khả Phiêu, thằng Nguyễn Tấn Dũng, thằng Nguyễn Phú Trọng, thằng Nguyễn Văn An, thằng Phan Văn Khải, thằng Nguyễn Phú Trọng, thằng Nguyễn Minh Triết, thằng Nguyễn Sinh Hùng, thằng Tô Huy Rứa v.v…đem cả đất nước bán cho Tầu. Miền bắc thì mất cả mấy chục ngàn cây số vuông. Miền trung thì mất cả trăm ngàn cây số vuông hải phận, khiến con cháu của bà ở vùng biên giới không đất trồng trọt, sinh sống, ở vùng ven biển sống bằng nghề đánh cá không còn đất sống. Trai thì phải đi làm lao nô cho ngọai bang, gái thì phải đi làm đĩ điếm cho ngọai quốc. Thằng nào con nào, đứa ở gần mà qua, đứa ở xa mà lại, nó dang tay mặt, nó đặt tay trái, đứa nào tóan tính bán thêm, thì buông thả nó ra, có đứa nào trót nhỡ bán thì hãy banh lỗ tai vạch lỗ nhĩ lên mà nghe bà chửi đây nài i i i i i…



Chém cha những đứa bán nước của bà, chiều hôm qua bà ra làm rẫy, thấy đất còn nguyên. Sáng hôm nay con bà đi làm, nó nói dất đã bị mất một phần. Hỏi ra thì chúng bay đã cưỡng chế đất của bà bán cho Tầu. Đất vẫn còn, mà bây giờ bà không có quyền sử dụng. Mày muốn sống mà ở với vợ với con mày, thì hãy mau mau tìm cách chuộc về trả cho bà. Nhược bằng mày lấp liếm, thì bà đào mả thằng tam tứ đại thằng Hồ Chi Minh, cha già của nhà mày ra. Bà khai quật bật săng thằng ngũ đại, lục đại nhà chúng mày lên bỏ vào nhà xí lấy chỗ cho trâu nó đầm, cho chó nó đái… Ới cái đám con cái thằng chết đâm, chết chém Hồ Chí Minh kia ơi, con cháu mày mà không tìm cách chuộc về trả bà, thì con cháu mày một người ăn chết một, hai người ăn chết hai, ba người ăn chết ba. Mày xuống âm phủ thì quỷ sứ rút lưỡi mày ra, thần linh đỏ mỏ rút ruột mày xuống a a a a…

Chúng mày dám dùng tiền bán nước dể nuôi sống vợ con chúng mày, để ăn chơi phè phỡn thì bà rủa cho chúng mày ngóc đầu lên không được, chui đầu xuống không xong đấy các con ạ ạ ạ ạ…

Đất nước của bà nó là núi vàng, núi bạc, chứ chúng mày cưỡng chế bán nó đi, nó về đến nhà chủ mày nó thành đống phân, đống cứt. Nó biến thành con thần nanh mỏ đỏ, nó mổ chồng con, mổ cha mổ mẹ, mổ ông cố nội, ông cố ngọai chúng mày ra thành trăm mảnh. Bà là bà vứt xuống ao cho cá nó rỉa, rồi bà lại đem lên bờ cho chó nó tha, cho trâu bò nó liếm đấy con ạ. ạ ạ ạ ạ…

Bà rủa cho chúng mày là chúng mày ngủ giường, giường sập, chúng mày ngủ võng, võng đứt. Chúng mày thức, chúng mày cũng mơ thấy ma móc mắt chúng mày ra. Chúng mày tắm ở ao chúng mày chết chìm trong ao, chúng mày đi ra đường, chúng mày vỡ óc mà chết vì bị xe cán bẹp đầu, nát óc. Chúng mày đi trên lề đường cây khô rớt xuống gãy cổ. Chúng mày uống được ngụm nước vào mồm thì máu đỏ từ mồm chúng mày phọt ra đằng mũi, máu trắng chúng mày tuồn ra đằng tai. Chúng mày ăn miếng rau, chúng mày ói ra cứt. Chúng mày ăn uống gì, chúng mày cũng tóc tai lông lá mày rụng sạch. Bà cuộn lại thành chổi bà quét hố phân, hố xí í í í í…

Chúng mày không mau mau tìm cách lấy lại đất, biển, bà đóng ghế 3 tháng 10 ngày, buổi sáng bà chửi, buổi tối bà chửi, buổi trưa bà hú, ban đêm bà nguyền, bà rủa cho con cháu chúng mày chết đường, chết chợ, chết tan thây, nát óc, cho Thần Trùng đến rút từng khúc ruột của cha ông, vợ con nhà mày ra a a a a…



Bà hú 3 hồn, 7 vía những thằng Hồ Chí Minh, thằng Phạm Văn Đồng, thằng Trường Chinh, Lê Duẩn, Nguyễn Tấn Dũng, Nông Đức Mạnh v.v…và bè lũ Việt gian bán nước, dâng biển cho Tầu. Bà gọi ông cầm cờ xanh đứng đầu ngõ, ông cầm cờ đỏ đứng sau nhà, ông cầm cờ vàng bên hữu, ông cầm cờ trắng bên tả yểm cho vợ con nhà chúng mày đẻ con đẻ ngược, con ra thì không lỗ đít, cháu ra thì không lỗ tai vì đã dám ăn lấy đất của bà bán cho Tầu Cộng à à à à à…

À, mày tưởng mày là tiến sĩ toán lý mà bà không dám chơi toán học với mày à. Bây giờ bà chửi từ số học lên tích phân, xuống đại số rồi sang hình học cho mày nghe e e e e...

Nếu gọi bố chúng mày là A, mẹ chúng mày là B, mày là C, bà lấy A cộng B cộng C, cho vào ngoặc bà khai căn, bà vi tích phân cả họ hàng chúng mày lên thành ma, thành qủy ...ên..ên..ên..

Chúng mày tưởng nuốt được số tiền bán đất, bán biển mà quan thày chúng mà trả cho, là chúng mày có thể yên ổn mà chơi trò “cộng trừ âm dương” trên giường với nhau à… Bà là trị cho tuyệt đối hết cả họ chín đời nhà chúng mày, cho chúng mày biết thế nào là “vô nghiệm”, cho chúng mày hiểu thế nào là vô sinh, không đẻ, không duy trì được nòi giống nữa thì thôi… Bà sẽ nguyền rủa cho chúng mày đời đời chìm đắm trong “âm vô cùng”, sẽ gặp tai ương đến “dương vô tận”, cho chúng mày chết rục trong địa ngục, cho chúng mày tù tội đến “tối đa” của sự “vô hạn” tối tăm ăm ăm ăm ăm…

Tiên sư cha nhà chúng mày, chúng mày tưởng ngày nào mày cũng rình mò “tiệm cận” hàng rào nhà bà là bà không biết đấy à? Bà là bà “giả thiết” chúng mày ăn cướp hơn hai chục ngàn cây số vuông ở miền Bắc đem dâng cho quan thầy Tầu phù lấy tiền về để chúng mày vỗ béo để nhồi “đường cong” cho con vợ mày, à… à… chúng mày vẽ nữa đi, chúng mày tô nữa đi. Chúng mày tô, mày vẽ, mày nhồi cho đến khi “đường cong” của con vợ chúng mày nó nứt toác, nó gẫy khúc ra, chọc xiên chọc xẹo đi, rồi đi lên đi xuống nữa vào, rồi có ngày con vợ chúng mày sẽ hạ “vuông góc” một mạch thẳng xuống “góc tù..ù ù ù…

Tiên sư cha chúng mày, hỡi thằng Hồ Chí Minh, thằng Nguyễn Tấn Dũng, thằng Nông Đức Mạnh, thằng Trương Tấn Sang, thằng Nguyễn Văn An, thằng Nguyễn Phú Trọng, thằng Nguyễn Minh Triết, thằng Trần Đức Lương, thằng Nguyễn sinh Hùng, thằng Tô Huy Rứa …ơi, hãy nghe những lời bà chửi cho thấm. Bà nguyền cho cả nhà, cả họ chúng bay chết sầu, chết thảm, chết non, chết yểu, chết nhục, chết nhã, chết không tòan thây, chết không còn đầu, chết mất cả “tự do”.

Lê Duy San



CHUYỆN THAM NHŨNG

Kết quả chống tham nhũng.
Không phát hiện tham nhũng
Tiên sư cha chúng mày
Uống cả máu người bệnh
Lại giả vờ thẳng ngay.

Hàng nghìn dân khiếu kiện
Về đồng ruộng, đất đai
Vẫn không có tham nhũng
Đúng là trò đùa dai !

Nạn bán quyền mua chức
Vẫn diễn ra hàng ngày
Nội vụ không tham nhũng
"Thật là hay hay hay !".

Nếu như không thay đổi
Cứ vẫn cơ chế này
Tham nhũng thành quốc nạn
Dân đen thì trắng tay !

Sơn-Thi-Thư


ĐMCS (Địt Mẹ Cộng Sản / Fuck Communism) - Nah
https://www.youtube.com/watch?v=xnWxFIH4_dE
.
Về Đầu Trang Go down
vanle
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Thư giãn: Chuyện hài xã hội Việt Nam   Tue Oct 22, 2013 11:48 am


Thư giãn: Chuyện hài xã hội Việt Nam



Tại một ngã tư.
- Hoét... toét...!
- Em cho xem giấy tờ xe.
- Dạ đây ạ. Anh ơi, em phạm luật gì thế?
- Tôi nghi ngờ cô vi phạm luật an toàn giao thông.
- Ơ... vi phạm gì ạ?
- Bước vào đây tôi xem nào. Giơ hai tay lên. Qua khỏi đầu. Thế...
- Ui, anh làm gì vậy???
- Tôi đo. Tôi nghi ngờ em vi phạm điều luật "ngực lép".
- Trời! Trông em... thế này làm sao vi phạm được ạ?
- Cái em này! Trông là trông thế nào? Cái gì cũng phải có bằng chứng cụ thể. Đứng yên nào. Uhm... thế... xem nào.. uhm. Cô chỉ có 71cm.
72cm trở lên mới được, vi phạm rồi.



Bác Tổng:
- Thưa các đồng chí, quần áo không thể dùng để đánh giá mức sống được. Các đồng chí có biết rằng ở châu Phi có những nơi người ta hoàn toàn cởi truồng không?
Một đồng chí lão thành:
- Thật là tội nghiệp! Chắc ở đó họ còn có chủ nghĩa cộng sản trước cả chúng ta!



Tèo: Ê Tý, Sự khác nhau giữa nền thương nghiệp Chủ Nghĩa Xã Hội và Chủ Nghĩa Tư Bản là gì mày?
Tý: Có gì đâu mà khó hiểu mày...thương nghiêp Tư bản thì cái gì cũng có bán. Còn thương nghiệp XHCN thì thấy cái đếch gì cũng xếp hàng mua.


Một anh chàng đẹp trai đang lang thang bát phố, đi qua một đám đông đang xầm xì, nhỏ to:
- Tội nghiệp quá, sao lại ra nông nỗi này.
Anh chàng nổi tính hiếu kỳ... cố len lỏi vào trong để xem chuyện gì, mà mãi không vào được.
Anh chàng chợt hét to:
- Tránh ra mau, người này là bố tôi!
Bỗng mọi người im lặng, trố mắt nhìn anh chàng... rồi đám đông cũng từ từ giãn ra cho anh ta vào. Vào đến nơi anh chàng nhìn thấy có một con chó to vừa bị cán chết!!!



Chú Năm xe ôm ngồi
lướt net và được biết một số các blogger lại trao "kiến nghị 258" đến các đại diện của các nước tư bản đang giãy chết.
Chú Năm suy tư: Nhà nước ta luôn đảm bảo quyền tự do ngôn luận cơ mà?
Bỗng chú vỗ đùi cái đét làm cả đám ruồi đang đậu đầy dĩa đồ ăn giật mình bay xa:
- A đù, thì ra là vì Nhà nước ta không đảm bảo quyền tự do sau khi ngôn luận.

.
Về Đầu Trang Go down
hatran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Sun Apr 13, 2014 8:58 pm


Giá tiền của 5 con... két...


Sau 75, đời sống của người dân miền Nam đã có nhiều thay đồi thật ngỡ ngàng...



Thày giáo phải tháo giầy đạp xích lô,
thằng bé bán báo nay làm thư ký Quận,
chị quét rác nay làm Hội đồng nhân dân
...v.v...
Và một hôm...


Tại một khu chợ bán chim, cá, cảnh. Có một người đứng rao bán 5 con két, mỗi con 1 màu. Con Xanh, con Đỏ, con Tím, con Vàng và con cuối cùng là con Đen nhưng giá cả cũng rất lạ,

Con Xanh = 5 đồng
Con Đỏ = 10 đồng
Con Tím = 15 đồng
Con Vàng = 20 đồng
Còn con Đen xấu xí và lù khù nhất thì giá lại cao nhất = 50 đồng

Mọi người qua lại đều thắc mắc.

Vì chưa bao giờ thấy sinh hoat của đường phố Sàigon, thấy cái gì cũng lạ, một anh Cán Ngố đến hỏi chuyện anh bán Két
- Lày anh, tại sao giá cả nạ nùng thế? Anh có thể giải thích môt tí xem có được không lào...

Anh bán Két từ tốn giải thích:
Con Xanh ngoài khả năng nói tiếng Việt còn nói được tiếng Pháp nên giá 5 đồng
Con Đỏ, ngoài 2 tiếng Việt-Pháp lại nói đươc cả tiếng Anh nên giá 10 đồng
Con Tím nói thêm tiếng Nhật nên giá 15 đồng
Con Vàng nói thêm cả tiếng Đức nên giá 20 đồng...

- Thế con Đen trông nó gớm ghiếc mà sao nại bán đến 50 đồng? Anh Cán ngố hỏi
- Tại vì anh chưa biết giá trị của con Đen đó thôi...
- Vậy nó lói đươc nhiều thứ tiếng nắm phải không?
- Không phải dzậy đâu. Ngoài tiếng Việt ra nó chẳng biết một thứ tiếng nào hết...
- Nạ nhẩy?
- NHƯNG NÓ MẮC VÌ NÓ LÃNH ĐẠO 4 CON KIA...
- À ra nà thế...!! cũng giống như ĐẢNG TA thôi mà !!!...



Về Đầu Trang Go down
trandinh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Tue Jan 20, 2015 10:59 am


Em hết yêu đảng "ché đỏ" rồi!!!!



Chuyện tình: "Em không thể yêu anh, Đảng ạ"!!!


Em không thể thích và yêu Anh, đảng ơi! Đó là một sự thật mà em không thể gian dối! Và em nghĩ, chuyện thích hay không đó là quyền của mình! Anh đừng ép.

Đảng ơi, Chính xác thì ngày xưa, ngày xưa ấy, hồi em còn nhỏ, em có thích anh, con tim em đã xuyến xao vì anh, anh là "súp pờ" là "hê rô" của lòng em... Anh theo em qua muôn nẻo đường! Từ mầm non cho tới đại học, từ cơ quan cho tới xí nghiệp! Hai ta quấn quýt bên nhau không rời...



Em nhớ kỉ niệm của hồi nhỏ của tụi mình: từ phiếu bé ngoan, tấm gương cháu ngoan bác Hồ, những bài hát hừng hực, dạt dào em vẫn không thể quên, những giờ lịch sử, công dân, những lần đại hội đoàn, em nhớ những giờ học triết, học " Đường lối... Tư tưởng .... Nhiều lắm!!!! Và em nghe anh chia sẻ rằng: Anh làm thế giới thay đổi, anh chiến đấu vì em, vì mọi người! Anh lấy của người giàu chia cho người nghèo, anh huy động nhân dân đánh Pháp, đánh Mỹ, anh đưa người vào giải phóng "Sài gòn đói khổ"... Hào hùng lắm! Em vẫn tin anh của ngày xưa là như thế!

Rồi anh nói, sẽ đưa đất nước phát triển giàu mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh.

Anh nói, đất nước ta đang trong thời kì quá độ tiến lên xhcn... Trong tương lai anh sẽ dẫn dắt con cháu Lạc Hồng đến đích Cộng sản, một xã hội chỉ có tình thương, ai cũng như ai, của cải dư thừa, ai thích gì có nấy....

Anh như thế, làm sao em có thể không thích được nhỉ!? Em Yêu, thích bằng tất cả sự hồn nhiên mơ mộng, em yêu không toan tính!

Nhưng... Đảng ơi, đó là "em của ngày hôm qua".

Em của ngày hôm nay đã lớn, cái lớn thể lý cũng như tâm hồn làm giảm dần thứ tình yêu trong sáng em dành cho Anh. Bởi, ngày em càng nhận ra, thứ tình yêu mà anh dành cho em, cho mọi người tuy thật mãnh liệt, nhưng chỉ là chót lưỡi đầu môi. Hình ảnh tuyệt vời của anh trở thành tuyệt vọng!



Đảng ơi!!! em ngừng yêu và không thích anh nữa cũng chỉ vì:

Anh nói mình là đầy tớ, dân là chủ! Vậy mà, thằng đầy tớ sao luôn giàu mà thằng chủ đói khổ hơn vậy anh?

Chức quyền thì các anh phân chia nhau: cha làm xong đến con, con xong đến cháu... Còn tụi em muốn vào một cơ quan của địa phương, ít ra phải có trăm củ, chạy chỗ này, nhét chỗ nọ!

Anh bảo đất nước đang trên đà đi lên mà nay vẫn có những dòng người vượt biên, thanh niên trai tráng toàn đi xuất khẩu lao động làm cửu vạn tay chân cho bọn " đế quốc xài lang"



Hàng trăm em gái non tơ xếp hàng cho bọn đàn ông nước ngoài chọn làm vợ, về đến xứ người, em tự vẫn, em bị chồng đánh cho tới chết...!!

Đảng ơi, nước ta, theo thống kê, xuất khẩu gái điếm thuộc vào tốp dẫn đầu anh ạ, Singapo, Mã lai... Vào động nào cũng có gái nhà mình....!!!!

Vì sao thế Anh, vì đất nước này người giàu càng giàu, kẻ nghèo lại nghèo thêm! Buộc dân phải tha phương cầu thực... Phải tìm kế sinh nhai bằng mọi cách, buôn trắng, làm đĩ, ăn cắp từ nhật qua tới châu Úc...!

Đảng, Em sẽ yêu và thích anh nếu anh làm cho dân nước khác phải qua nước ta làm thuê, sẽ yêu anh khi gái nước khác qua nước ta để bọn đàn ông giải trí, em muốn đàn ông xứ ta qua các nước chọn vợ như mua một món hàng. Em muốn phụ nữ nước mình được đi shoping, du lịch chứ không phải làm đĩ....! Điều đó được không anh?!



Em sẽ yêu anh nếu anh không bán hàng trăm heta rừng đầu nguồn,

Sẽ yêu Anh nếu anh không cúi đầu cho bọn Hán nô lấn biển, giết ngư dân...

Sẽ yêu Anh nếu anh đừng cho công an giao thông làm "anh hùng núp"

Sẽ yêu anh nếu nền giáo dục không giáo điều cứng nhắc....

Sẽ yêu anh nếu anh để báo chí tự do ngôn luận! Nếu anh không kiểm duyệt... Nếu anh không bắt bớ những con người giám nói ra sự thật!



Sẽ yêu anh nếu... Nếu... Nếu....

Anh ơi?! Bọn em, những người công khai "không thích" anh, anh sẽ dọa nạt, sẽ áp chế, sẽ bị quy kết là phản động, sẽ bị tù đày...! Tình yêu là sự tự do mà anh, anh kì vậy!? Em có quyền thích và không mà, em có quyền yêu và không yêu!? Em muốn là con người anh ạ!?

Đảng ơi, anh ơi! "ép dầu ép mỡ, sao nỡ ép tình"

Bởi thế.... Anh đã mất điểm trong con mắt em! Ôi Đảng của em (AM SÂU SO RY)

Theo FB Tôi Không Thích


Về Đầu Trang Go down
vanle
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Sun Jan 25, 2015 1:44 pm



Mở mắt ra...

Dũng "X"à mâu chạy tập thể dục ở quảng trường Ba Đình! Hắn thấy một em bé ngồi ở góc phố với một thùng cạt tông! Hiếu kỳ hắn ghé xem và hỏi:
- Cái gì trong thùng vậy??!
- Mấy con chó con mới đẻ! Mẹ chúng mới đẻ chúng đêm qua!
- Chó loại gì vậy, có phải chó bẹc giê của bọn đế quốc không?
- Dạ chó phe ta, chúng rất yêu bác yêu đảng!

- Tốt, vậy mới đúng là chó xhcn chứ!

Tuần sau, "dũng xà mâu" cùng chạy bộ với "trọng nú". Hắn liếc thấy đứa bé vẫn ngồi ở góc phố và cái thùng vẫn để cạnh! Hắn nói với tên " trọng nú":
- Đồng chí bí thư hãy lại xem cái thùng giấy kia đi!

Cả hai chạy tới:
- Đồng chí thấy không!? Mấy con chó con thật dễ thường nhỉ!? Này nhỏ, hãy nói cho đồng chí bí thư biết mấy con chó này thuộc loại nào đi!!
- Dạ, chúng theo phe 8406!
- Láo nhỉ! Mới tuần trước mày nói với tao là chúng thuộc phe xhcn của ta mà!!!
- Dạ chúng vừa mới mở mắt sáng nay ạ!


Về Đầu Trang Go down
KuTí SG
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Fri Feb 20, 2015 12:37 am




CHUYỆN VUI ĐẦU NĂM 2015: "ĐỒ NGU"

Tổng “lú” nghe nói có một con vẹt biết ca ngợi đảng cs và cnxh. Nên sáng sớm ngày đầu tiên của Năm 2015, tổng “lú” cùng nhóm trợ lý quyết định tới xem thực hư thế nào. Tới nơi, tổng “lú” ngắm nghía một lúc rồi đề nghị người chủ giới thiệu.

Chủ chim nói:
- Thưa TBT, ông thấy không, trên mỗi chân của nó có cột một sợi dây, nếu ông giật sợi dây bên chân trái thì nó sẽ ca ngợi đảng cs, còn khi ông giật sợi dây bên chân phải thì nó sẽ ca ngợi cnxh.

Tổng “lú” hỏi lại:
- Thế khi tôi giật cả hai dây thì liệu nó biết ca ngợi bác mao, bác xtalin không?
Con vẹt nói:
- ĐM. Thì tao sẽ bị té. Đồ ngu! Đảng cs và cnxh mày sẽ sụp đổ!!





Cô thư ký của Tổng Nú ...

Tổng Nú sắp hết nhiệm kỳ, bèn bảo Chánh VPTW tuyển 1 nữ thư ký. Chánh VP hỏi Tổng Nú là cần 1 thư ký có hình thức hay có trí tuệ. Tổng Nú nói: “Tôi có trí tuệ rồi, cần hình thức thôi.”

Chánh VPTW tuyển được 1 nữ thư ký đẹp nhưng thật thà. Hôm đầu tiên thư ký tới VPTW đảng, Chánh VP đang hướng dẫn công việc cho cô thì Tổng Nú vào phòng vệ sinh. Ngay lúc đó, chuông điện thoại reo.

Cô thư ký cầm ống nghe và trả lời trông rất chuyên nghiệp, nhưng lại bật ra câu:
- Dạ, hiện giờ ông Tổng đang ở trong toilet ạ!
- Ồ không – Chánh VP nhắc - Nói là ông Tổng đang ngồi với khách.
- Dạ, hiện giờ ông Tổng đang ở trong toilet với khách ạ!
  Cô thư ký nhanh nhảu sửa lời liền.


XHCN toàn có tin vui

Ông Bảy ngồi đọc báo "Nhân Dân" ở ghế đá công viên. Một ông bạn đi dạo thấy vậy hỏi:
- Anh Bảy! Hồi nào tới giờ tui chỉ thấy anh đọc báo ngoại quốc nay sao anh lại chuyển sang đọc tờ Nhân dân vậy?

- Tui thường đọc Time magazine nhưng toàn thấy nào là chuyện nhà băng vỡ nợ, công ty phá sản, công nhân bị thải, chiến tranh, trộm cướp... Vì thế tui chuyển sang đọc tờ Nhân Dân. Báo đăng tin vui: Nào là kế hoạch thành công, công trình xây dựng ngút ngàn, công nhân hài lòng với chính sách nên làm vượt chỉ tiêu, nhân dân thi đua vụ mùa, XHCN thành công, đảng phục vụ nhân dân, đảng kính trọng dân, dân hài lòng với đảng...
Ông thấy không, toàn là tin vui không thôi...


Về Đầu Trang Go down
nguySG
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Sun Mar 01, 2015 11:12 am


https://www.youtube.com/watch?v=heySIypnWXw


"ĐMCS" - "Địt Mẹ Cộng sản"

 


Cao-Đắc Tuấn (Danlambao) - Tóm lược: Nguyễn Vũ Sơn, còn được gọi là Nah, một nghệ sĩ rap trẻ và là một du học sinh Việt Nam tại Hoa Kỳ, sáng tác bài rap "ĐMCS" vào đầu năm 2015. "ĐMCS" là nhạc rap chính trị, chống đối sự thối nát của chế độ cộng sản Việt Nam. "ĐMCS" có những lời chửi thẳng vào nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, công an cảnh sát, và những người dân bị tẩy não hoặc hèn nhát không dám đứng lên chống lại cộng sản. Nah trình bày "ĐMCS"gần như hoàn hảo với nhịp điệu vừa phải, vần điệu chuẩn, và phát âm chính xác với giai điệu và quãng nghỉ thích hợp với nội dung. Nhạc nền và các lời hát phụ họa giúp bài hát sống động và lôi cuốn khán giả. Qua "ĐMCS," Nah chứng tỏ anh là một người trẻ có tài năng khác thường, đầy nhiệt huyết, yêu nước, can đảm, và hiểu biết am tường các vấn đề chính trị và xã hội tại Việt Nam. "ĐMCS" là lời nói huy hoàng của tuổi trẻ Việt Nam, mở đầu cho một giai đoạn mới cho tuổi trẻ thức tỉnh và vùng lên để lấy lại chính nghĩa cho tổ quốc.

Lời báo trước: Bài này có phần thảo luận về một số từ ngữ thô tục, chửi thề, và tục tĩu liên hệ đến bài "ĐMCS." Vì lý do duy trì tính chất toàn vẹn của lời bài hát, ý nghĩa và tác dụng của các từ ngữ này, tôi viết các từ ngữ dưới dạng đầy đủ và không viết tắt hoặc che giấu mẫu tự. Các từ ngữ này có thể không thích hợp hoặc chướng với một số độc giả.

Trong số ra ngày 21 tháng 9 năm 2016, tạp chí Time, một tạp chí hàng đầu tại Hoa Kỳ, có một bài đăng về một cuộc nổi dậy tại Việt Nam. Một phần trong bài đó như sau:

Từ một vụ xô xát giữa một khách hàng và nhân viên nhà băng vì nhà băng không có đủ tiền đưa cho vị khách hàng khi ông ta muốn rút hết tiền trong trương mục, cuộc khủng hoảng tài chánh tại Việt Nam lan rộng trên toàn quốc. Trong khi cuộc giằng co giữa dân chúng và cơ quan tài chánh đang diễn tiến, một cuộc nổi dậy của sinh viên học sinh bùng nổ. Cuộc nổi dậy kêu gọi toàn dân đứng lên giải tán đảng cộng sản Việt Nam. Kỳ lạ nhất, những người trẻ, trai và gái, tuổi từ 16 tới 25, cùng hô một khẩu hiệu ngắn gọn trong các cuộc biểu tình bãi khóa của họ. Trong một quốc gia tôn trọng lễ nghĩa và cha mẹ ngăn cấm con cái dùng những lời chửi thề tục tĩu, khẩu hiệu đó gây kinh hoàng trên toàn quốc. Khẩu hiệu đó là: "Địt Mẹ Cộng Sản."

Vâng, đó là chuyện xảy ra trong tương lai.

Sẽ có người cho rằng đoạn văn trên chỉ có trong tiểu thuyết hoặc nằm trong trí tưởng tượng của những người đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam. Nhưng đối với nhiều học giả về xã hội học, lịch sử, chính trị, đoạn văn trên mô tả một cảnh tượng rất có thể xảy ra.

"Địt Mẹ Cộng Sản" là câu trong bài nhạc rap "ĐMCS," viết và trình bày bởi Nah, một rapper Việt trẻ, vào đầu năm 2015. "ĐMCS" đang tạo ra một làn sóng hưởng ứng trong nước và hải ngoại với sự nhiệt thành bất ngờ. Hiện tượng "ĐMCS" và Nah Nguyễn Vũ Sơn dường như là một kết quả của những tương tác hạn hẹp theo một mô hình đấu tranh dưới hình thức hê thống thích ứng phức tạp (Complex Adaptive Systems) mà tôi đề nghị trong các bài trước (Xem, thí dụ như, Cao-Đắc 2014a). Trong mô hình này, có nhiều tương tác hạn hẹp (local interactions) theo một cơ chế tự nhiên giữa các tác nhân hoặc thành phần trong cả hai phe dân chủ và cộng sản. "Sự tương tác hạn hẹp của các tác nhân dần dần đưa đến một sự nổi lên (emergence) có sức mạnh rộng lớn và có quy củ trật tự" (Cao-Đắc 2014a). "ĐMCS" sẽ dẫn đến những hiện tượng khác và con đường đấu tranh cho tự do dân chủ tại Việt Nam đang có đà đi đến một nổi dậy bất ngờ.

Trong bài này, tôi sẽ thảo luận "ĐMCS" qua phân tích bài nhạc dưới các tiêu chuẩn của nhạc rap, và các khía cạnh chính trị của âm nhạc và nhạc rap. Tôi có dịp liên lạc với tác giả Nguyễn Vũ Sơn và có được nhiều ý tưởng của anh về "ĐMCS."

Sau đây là tiểu sử vắn tắt của tác giả (Nguyễn Vũ Sơn 2015)

Nah tên thật là Nguyễn Vũ Sơn, sinh ngày 1 tháng 1 năm 1991 tại Sài Gòn. Nah học cấp 1 tại trường Kết Đoàn, cấp 2 và cấp 3 tại trường chuyên Trần Đại Nghĩa. Nah tốt nghiệp đại học và có bằng cử nhân từ trường RMIT tại Singapore. Nah hiện đang học thêm bằng cử nhân thứ hai tại Hoa Kỳ. Nah có nguyện vọng học lên thạc sĩ và tiến sĩ. Nah cho biết anh chọn nhạc rap vì anh có duyên với cuộc sống đường phố và thấy ở đường phố những bài học mà trường học không dạy. Gia đình Nah đều đang sống tại Sài Gòn.

Có nhiều cách gọi nghệ sĩ nhạc rap. Tại Hoa Kỳ, người trình bày nhạc rap có thể được gọi là MC (Master of Ceremonies, người điều khiển chương trình), emcee (từ chữ MC), rapper (người rap), lyricist (người viết lời nhạc), hoặc rap artist (nghệ sĩ rap) (Edwards 2009, xii). Thứ nhì, một bài rap thường gồm có phần điệp khúc (gọi là hook) và các phiên khúc (verse). Như các bài hát thường, điệp khúc là phần quan trọng nhất, vì nó được lập đi lập lại nhiều lần, và do đó thường chứa ý chính.

Nguyên văn lời bài hát "ĐMCS" như sau (Nguyen 2015).

Tên tao là Nah. Quê hương tao là Sài Gòn. Tao thà để cho tụi mày căm ghét tao còn hơn để cho tụi mày sống ngu muội thêm 40 năm nữa. Nghe đây.

[Hook]

Tao không vào địa ngục thì ai? Địt mẹ cộng sản.
Muốn thay đổi đất nước là sai? Địt mẹ cộng sản.
Mày dám bán đất đai tổ tiên? Địt mẹ cộng sản.
Giết người, bịt mắt, bịt miệng? Địt mẹ cộng sản.
Thảm sát đồng bào tại Huế? Địt mẹ cộng sản.
Tao đéo chịu làm nô lệ. Địt mẹ cộng sản.
Tụi mày sẽ sớm bị lật. Địt mẹ cộng sản.
Tất cả sẽ biết sự thật. Địt mẹ cộng sản.

[Verse 1]

Nguyễn Tấn Dũng sẽ trốn đi đâu với tất cả tài sản?
Cả đám ăn cướp chuyên nghiệp, kế hoạch quá bài bản
Dân thì ai oán, nước này ai bán
Mấy thằng tham nhũng rồi sẽ phải chết mà không được mai táng
Tụi công an đứng đường sẽ là những đứa bị giết trước
Tao hứa sẽ đái vào xác tụi mày mà không cần tiếc nước
Cái tội tụi mày bắt bớ đánh đập người dân thật vô cớ
Trả lại từng đồng ăn chặn tụi tao, mày đổ nợ
Từ ngày mai tao sẽ không đưa công lộ một cắc nào
Tao không làm gì sai đụ má mày đừng có ngoắc tao vào
Tao không hối lộ, tao không luồn cúi
Tao không hèn như những con cừu mày nhốt trong chuồng cũi
Mày đòi tịch thu xe của tao? Tao đéo đưa rồi sao?
Mày sẽ bắt tao vào trong đồn làm tình làm tội tao?
Tra tấn tao như mày đã tra tấn bao nhiêu người khác?
Mày sẽ giết hết người Việt Nam? Cho tao cười phát

[Verse 2]

Sẽ đéo có trang web Việt Nam nào dám đăng bài này
Bọn cừu ngoan của chế độ đéo dám nghe bài này
Tụi nó chỉ thích ngồi bàn tán về thằng Kenny Sang
Trong khi Cộng Sản lấy đất của tổ tiên để đem đi bán
Cả một thế hệ bị tẩy não thật khốn nạn
Như những con zombie có bắn vào cũng tốn đạn
Ghét cộng sản nhưng đéo dám nói, mày có miệng như câm
Ghét công lộ nhưng vẫn xì tiền, mày bị điên hay hâm?
Cách ăn nói của tao lấc cấc, nhưng mà tao dám nói
Thù trong giặc ngoài bọn Trung Cộng nó vẫn đang đói
Muốn đuổi được tụi nó thì phải thay đổi trong nhà nước
Xử bọn tham nhũng và bán nước ở trong nhà trước
Sách lịch sử con nít đang học, nhiều câu chuyện cổ tích
Bắt học thuộc như những con vẹt, đéo có gì bổ ích
Thật buồn cười khi suốt cuộc đời, mày có mắt như mù
Sống mà luôn bị kiềm hãm, khác gì sống trong tù

[Verse 3]

Đâu có dễ, để có thể trở thành một huyền thoại
Sống làm sao, chết thế nào, người đời truyền lại
Sống buồn chán, không mục đích, thì mày sống làm gì?
Rượu chè hay cờ bạc, hay chổng mông làm đĩ?
Nếu mày có một lý tưởng, có dám chết vì nó?
Dám sẵn sàng hi sinh hết, để đi tìm tự do?
Ở Việt Nam, ngày nào mà chẳng có kẻ chết
Nỗi đau của những người đó, không ai kể hết
Sau bài này, sẽ có kẻ tìm cách để hại tao
Thuê côn đồ, gây tai nạn, để đánh bại tao
Để đánh bại những con người, đéo làm gì sai
Để gieo rắc những nỗi sợ hãi và những điều bi ai
Nhưng tụi nó quên đo độ cứng của hòn bi tao
Tụi nó quên mặt trời vẫn mọc ở ngoài kia sao?
Muốn làm hại tao nhưng mà đéo được
Mày không biết ông trời đánh tao còn khéo trượt

Trong bài này, tôi sẽ trình bày nhận xét về nội dung, hình thức (nhịp điệu và vần điệu) của "ĐMCS," và lối Nah trình diễn "ĐMCS." Tôi sẽ chú trọng thảo luận chi tiết về ý nghĩa của lời nhạc. Tôi dùng "khán giả" để chỉ người nghe, người đọc, và người xem.



A. "ĐMCS" là một bài hát chính trị chống đối và thuộc loại "cực đoan hóa" chính trị trong nhạc rap

"ĐMCS" là một bài hát chống đối chế độ cộng sản Việt Nam rõ ràng và cụ thể. Thể loại nhạc rap thích hợp cho lối chống đối rõ ràng, thẳng thừng, và dễ gây ấn tượng mạnh trên khán giả, nhất là giới trẻ.

1. Bài rap "ĐMCS" thuộc về thể loại chính trị chống đối:

Sức mạnh của âm nhạc đã được biết từ xưa. Theo triết lý của Tàu thời xưa, âm nhạc là căn bản của mọi việc (Tame 1984, 16). Yehudi Menuhin (1916-1999), một nhạc sĩ nổi tiếng, từng nói, "Âm nhạc tạo ra trật tự từ hỗn loạn" (sđd., 14). Không ai có thể phủ nhận ảnh hưởng của âm nhạc trên xã hội. "Trong suốt lịch sử nhân loại, âm nhạc là nguồn gốc của sợ hãi và đối tượng của đàn áp" (Street 2012, 9). Vài thí dụ cho ta thấy ảnh hưởng này. Chính phủ Tàu cộng giam mười bốn ni cô Tây Tạng vì họ hát các ca khúc hỗ trợ nền độc lập của nước họ (Index 1998, 134; Wikipedia 2015d). Giới cầm quyề̉n Taliban, khi họ nắm quyền, cấm tất cả thể loại âm nhạc tại Afghanistan (Index 1998, 135-138; Street 2012, 9-10). Lý do cho ảnh hưởng mạnh mẽ này là tính chất chính trị của âm nhạc. Mối liên hệ giữa âm nhạc và chính trị là một đề tài có nhiều nghiên cứu và khảo luận. Ở đây, ta phải hiểu "chính trị" với ý nghĩa tổng quát và không hạn hẹp trong khuôn khổ về chính quyền và thể chế chính phủ và quốc gia. Thí dụ của chính trị gồm có: kêu gọi thay đổi các vấn đề xã hội như kỳ thị chủng tộc, môi trường, bạo loạn, phản đối một chính sách nào đó, chống đối chính quyền.

Theo định nghĩa của Street (2012, 7), "ĐMCS" là một bài hát chính trị rõ ràng. Lời ca đưa ra nhiều sự lựa chọn, trực tiếp và gián tiếp: đứng lên lật đổ chế độ hay chấp nhận cuộc sống như tù, dung dưỡng hay chấm dứt tham nhũng. Bài hát là lời kêu gọi công chúng và vạch ra những vấn đề ảnh hưởng đến mọi người như bắt bớ dân vô cớ, giáo dục nhồi sọ. Ngoài ra, bài hát không phải chỉ nói lên sự bực bội cá nhân của tác giả mà cho thấy nỗi ưu tư của toàn dân trong cảnh xã hội thối nát, ngoại xâm, và bán nước.

Âm nhạc có thể đóng nhiều vai trò trong chính trị, gồm có huy động các nhóm người, tạo văn hóa, và dùng như khí cụ để diễn tả quan điểm chính trị (Pecore 1999, 31). Thí dụ, bài hát "The Internationale" trong cuộc biểu tình của sinh viên Tàu tại Thiên An Môn năm 1989 khiến sinh viên biểu tình đoàn kết và can đảm hơn (Pecore 1999, 31-32); những bài hát đồng ca, nhạc dân gian, và các ngày hội ca hát trong cuộc Cách Mạng Ca Hát tại ba quốc gia Baltic nhấn mạnh lòng ái quốc và là lý do chính đưa ba quốc gia này đến độc lập ra khỏi khối Soviet năm 1991 (Smidchens 2014, 3, 158-159, 312-314).

Âm nhạc có mục đích chính trị rõ rệt thường được phân loại thành hai loại: nhạc chống đối (protest music) và nhạc đề kháng (music of resistance) (Street 2012, 44). Nhạc chống đối thường xác nhận một vấn đề hoặc kẻ thù rõ rệt cụ thể. Những bài hát chống đối nhắm vào nhiều mục tiêu, chú trọng đến các khía cạnh xã hội như kỳ thị chủng tộc, phản chiến. Nhạc đề kháng không có sự chú trọng đó, và tính chất chính trị có thể chỉ là hành động hát (Street 2012, 44). "ĐMCS" thuộc về nhạc chống đối với đối tượng rõ rệt (chế độ cộng sản), lý do chống đối (bán nước, tham nhũng, bất công, nhồi sọ), và lời kêu gọi lật đổ chế độ. "ĐMCS" còn đi quá sự chống đối thông thường và vượt quá nó để trở thành lời kêu gọi cho một cuộc nổi dậy bất ngờ.

2. Nhạc rap và tính chất chính trị của nhạc rap:

Nhạc rap có vài sắc thái khác với nhạc thông thường. Nhạc rap có thể coi là phối hợp của nói, văn viết, thơ, và ca hát (Wikipedia 2015a). Chữ "rap" nguyên thủy có nghĩa là "nói nhanh" là kiểu đối đáp nhanh có trước dạng âm nhạc. Chữ "rap" được dùng trong tiếng Anh của người Anh (British English) từ thế kỷ thứ 16, và có nghĩa rõ rệt là "nói" từ thế kỷ thứ 18 (Wikipedia 2015a).

Nhạc rap, nhiều khi gọi là hip-hop, khởi đầu từ Hoa Kỳ trong khoảng thập niên 1980. Hip-hop là một hình thức diễn tả hoặc biểu lộ, và là "một phong trào văn hóa nổi lên từ nền văn hóa đô thị của người Mỹ gốc Phi châu trong thập niên 1980" (Brown 2008, 183). Tuy hip-hop thường được dùng để gọi nhạc rap, hip-hop thực ra bao gồm bốn đặc tính văn hóa: nhạc rap, diễn đĩa nhạc (disc jockey, hoặc DJ, hoặc dee-jaying), nhảy nhào lộn (break dancing), và vẽ tường công cộng (graffiti) (sđđ., 183-187; Wikipedia 2015c). Hip hop bây giờ lan tràn trên khắp thế giới, kể cả các xứ ĐôngÂu, Palestine, Cuba, Tàu, Miến điện, Việt Nam, v.v. (Xem thí dụ như Malone vả Martinez 2015; Lidman).

Nhạc rap thường có lời mạnh bạo, và nhiều khi dùng từ ngữ thô tục, kể cả chửi thề, để diễn tả ý tưởng có khuynh hướng thay đổi xã hội. Brown (2008, 189-207) chia nhạc rap thành bốn loại: (1) có ý nghĩa liên quan đến xã hội (socially relevant); (2) cực đoan hóa lời hoa mỹ chính trị (radicalization of political rhetoric); (3) chiến tranh giai cấp (class warfare); và (4) nổi loạn da trắng (white rebellion). Dưới sự phân loại này, "ĐMCS" có thể coi là thuộc loại cực đoan hóa lời hoa mỹ chính trị. Tuy nhiên, sự phân loại của Brown có phần eo hẹp vì Brown chỉ chú trọng nhạc rap trong bối cảnh Hoa Kỳ. Brown hàm ý "cực đoan hóa" là khuynh tả vì sự chống đối xảy ra trong một quốc gia dân chủ tự do (Hoa Kỳ). Để có một phân loại chính xác hơn, Brown cần phải gồm cả "cực đoan hóa" trong quốc gia dưới chế độ độc tài cộng sản. Ngoài ra, "ĐMCS" không nhất thiết "cực đoan hóa" mà thực ra vạch trần sự thật một cách chính xác.

Các bài nhạc rap thường có từ ngữ mạnh bạo, chửi rủa, và thô tục. Những từ ngữ này gồm có: fuck (địt/ đụ/ đù/ đéo), shit (cứt), bitch (chó cái/ đĩ ngựa), và các từ ngữ về bộ phận sinh dục nam và nữ. Powell-Morse (2014) nghiên cứu thống kê cho các từ ngữ tục tĩu này trong nhạc rap từ năm 1985 cho tới năm 2013 (cũng xem Coplan 2014), và cho biết trung bình có khoảng 14 chữ tục tĩu trong một bài. Vài thí dụ như sau. Bài "Niggaz For Life" của NWA có 26 chữ "fuck" và 13 chữ "shit." Bài "Fuck You" của 50 cent có 57 chữ "fuck." Bài "Gangster of Love" của Geto Boys có 29 chữ "fuck," 4 chữ "shit," và 14 chữ "bitch."

Bài "ĐMCS" của Nah có 8 chữ "địt," lập lại 5 lần (một lần mở đầu, ba lần sau ba phiên khúc, và lần chót chỉ lập câu "Địt mẹ cộng sản" tám lần) thành 40 lần, 1 chữ "đụ," 8 chữ "đéo," và 1 chữ "đĩ." Với 49 chữ fuck (địt/ đụ/ đéo) và tổng cộng 50 chữ tục tĩu (địt/ đụ/ đéo/ đĩ), "ĐMCS" đứng hạng khá cao về từ ngữ tục tĩu so với các bài nhạc rap ở Mỹ. Tuy nhiên, ta không nên đánh giá tính chất tục tĩu của một bài nhạc rap qua số lượng các chữ tục tĩu. Ta cần phải xem xét các chữ này được dùng như thế nào và trong bối cảnh nào. Như sẽ được trình bày sau, phẩm chất chửi thề trong "ĐMCS" (nếu có cái gọi là "phẩm chất chửi thề") vượt xa phẩm chất chửi thề trong các bài nhạc rap của các nghệ sĩ rap Hoa Kỳ.

B. "ĐMCS" chửi chế độ cộng sản thẳng thừng, cho thấy Nah là người hiểu biết và am tường chính trị, lịch sử, và xã hội:

"ĐMCS" là lời tuyên bố trực tiếp về chế độ cộng sản tại Việt Nam, sự thối nát của chế độ, và lời kêu gọi lật đổ chính quyền. Bài hát có bố cục rõ ràng: lời mở đầu, điệp khúc (hook) và ba phiên khúc (verses).

1. Lời mở đầu giới thiệu tác giả, nhắc đến thời điểm cộng sản thôn tính miền Nam, và ngạo nghễ ngỏ lời với đám cộng sản:

Nah mở đầu bài hát với câu tự giới thiệu tên và quê hương mình là Sài Gòn. Anh sau đó giải thích lý do tại sao anh viết "ĐMCS" là anh không muốn thấy họ sống trong ngu muội thêm 40 năm nữa ("Tên tao là Nah. Quê hương tao là Sài Gòn. Tao thà để cho tụi mày căm ghét tao còn hơn để cho tụi mày sống ngu muội thêm 40 năm nữa. Nghe đây.")

Có vài điểm đáng nói trong đoạn mở đầu này. Trước hết, Nah tuyên bố quê hương anh là Sài Gòn, thay vì là Việt Nam. Dùng tên một thành phố thay vì quốc gia là quê hương không có gì lạ. Nah muốn nhấn mạnh nơi sinh trưởng của Nah là Sài Gòn. Với "Sài Gòn," thay vì "thành phố Hồ Chí Minh," Nah cho thấy rõ lập trường của anh: anh không chấp nhận cái tên Hồ Chí Minh, thủ lĩnh của đảng cộng sản Việt Nam, đặt lên thủ đô trước đó của miền Nam. Thứ nhì, Nah dùng "thêm 40 năm nữa," rõ ràng dùng quy chiếu năm 1975 lúc cộng sản xâm chiếm miền Nam. Với quy chiếu thời gian này, ta hiểu tâm hồn Nah gắn bó với miển Nam trước năm 1975, tuy anh chỉ mới sinh ra năm 1991. Thứ ba, Nah dùng xưng hô "mày tao" trong cuộc đối thoại. Với nội dung chửi "địt mẹ cộng sản" trong bài, lối xưng hô này không phải là lối xưng hô thân thiện giữa bạn bè, mà là lối xưng hô thù ghét với kẻ thù, hoặc khinh thường kẻ khác. Thứ tư, với "Nghe đây," Nah dõng dạc nói với đám cộng sản và những kẻ ngu muội hãy chú ý lời anh sắp nói. Câu "Nghe đây" có cái gì uy dũng, ngổ ngáo, ngạo nghễ, trịch thượng, như lời la mắng của bậc trưởng thượng với kẻ dưới.

2. Điệp khúc (hook) vạch tội cộng sản bán nước, tàn ác, và lừa đảo, chửi cộng sản đích danh, và tiên đoán chế độ cộng sản sẽ xụp đổ:

Phần này gồm có tám câu kết tội cộng sản. Mỗi câu được chấm dứt bởi khẩu hiệu "Đị̉t mẹ cộng sản." Trước khi đi vào chi tiết các câu này, ta hãy thảo luận về chữ "địt mẹ."

"Địt mẹ" là lời chửi thề. Nguyễn Dư (2014) có một bài viết lý thú về chửi thề và văng tục. Ý nghĩa của "địt mẹ" tương tự như "đụ mẹ," "đụ má," "đù mẹ," hoặc "đéo mẹ." Tuy nhiên, động từ "địt" không hoàn toàn tương đương với "đụ" hoặc "đéo." Đó là vì "địt" có hai nghĩa tùy theo miền. Trước năm 1975 trong miền Nam, câu chửi "địt mẹ" là của người Bắc, và câu chửi "đụ mẹ/ đụ má" là của người Nam. Sau 1975, nhiều người Bắc vào Nam sinh sống và mang theo cách ăn nói (gồm có chửi rủa). Do đó, sau bốn mươi năm, có thể nguồn gốc Nam Bắc này mất dần đi. Ta phải hiểu đây không phải là vấn đề kỳ thị Nam Bắc mà chỉ là vấn đề dùng chữ khác nhau ở các miền. Tại miền Bắc, "địt" là cách nói thô tục của "giao cấu" và do đó tương đương với "đụ" (dùng trong miền Nam). Trong miền Nam, "địt" hoàn toàn không có ý nghĩa giao cấu mà có nghĩa "đánh rắm" (đẩy hơi ra ngoài cơ thể qua hậu môn). Sự khác biệt về ý nghĩa của chữ này đã tạo ra nhiều hiểu lầm đáng tiếc, và đôi khi khôi hài, khi người hai miền nói chuyện với nhau.

Khi dùng trong câu chửi thề, các câu chửi dùng "địt/đụ" không mô tả hành động giao cấu, mà chỉ là lời chửi tổng quát. Tuy "địt/ đụ" là động từ, khi dùng trong câu chửi, chúng tự đứng một mình và không liên kết với chủ từ hoặc túc từ (bổ từ) nào. Khi một người chửi "địt/đụ mẹ thằng Dũng," người đó không hàm ý "tao địt/đụ mẹ thằng Dũng" mà chỉ dùng "địt/đụ mẹ" như là một nhóm chữ liên kết sự nguyển rủa vào đối tượng là "thằng Dũng" và không nhất thiết do hình ảnh cụ thể của động từ "địt/đụ" làm một hành động giao cấu với mẹ của "thằng Dũng." Với cách dùng đó, "địt mẹ" hay "đụ mẹ/ đụ má" được dùng như mọi câu chửi khác như "tổ cha (nhà)," "tiên sư cha," "tổ mẹ (nhà)," "tiên bà," "khốn nạn," "khốn kiếp," v.v.

Nah cho tôi biết anh không phân biệt "địt mẹ" và "đụ mẹ/ đụ má" trên phương diện Nam Bắc. Tuy nhiên, với những người biết rõ nguồn gốc các câu chửi thề này, câu "địt mẹ cộng sản" (thay vì "đụ mẹ/ đụ má cộng sản") có ý nghĩa lý thú. Ý nghĩa đó là câu "địt mẹ cộng sản" nhắm vào cộng sản Bắc Việt, những kẻ khởi đầu chế độ cộng sản từ năm 1930 dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh. Điều đó không có nghĩa là cộng sản miền Nam thoát bị chửi, nhưng chính những người cộng sản miền Bắc là thủ phạm đem chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam, nên câu "địt mẹ cộng sản" chửi đích danh họ. Người Bắc, tuy có thể hiểu "đụ mẹ" hoặc "đụ má," nhưng có thể không cảm nhận đích đáng bằng "địt mẹ." Nếu bạn muốn chửi người nào, bạn nên dùng ngôn từ đích đáng mà người đó hiểu và họ sẽ cảm thấy thấm thía hơn.

Còn "đéo mẹ" thì sao? Chữ "đéo" thực ra có nhiều nghĩa. Khi dùng là động từ, nó có nghĩa tương đương với "địt" (tiếng Bắc) hoặc "đụ" (tiếng Nam). Khi dùng là phụ từ, nó có nhiều nghĩa. Nghĩa thứ nhất là phủ định; thí dụ, "tao đéo hiểu nó nói gì." Nah dùng lối này trong "Tao đéo chịu làm nô lệ," "Ghét cộng sản nhưng đéo dám nói." Nghĩa thứ nhì là chữ đệm ý chỉ "cái quái" ("nó là cái đéo gì mà phách lối vậy?"). Vì có nhiều nghĩa, chữ "đéo mẹ" không có tác dụng mạnh khi dùng để chửi người khác, mà thường được dùng như một lời chửi đổng, một câu ta thán ("Đéo mẹ, trời hôm nay nóng quá."), hoặc một diễn tả bực bội, cảm tưởng mạnh về chuyện nào đó ("Đéo mẹ, con bé đó xinh thật.").

Tác dụng của câu chửi thề "Địt mẹ cộng sản" như thế nào?

Chửi thề hoặc dùng từ ngữ tục tĩu thường bị chê bai và ngăn cấm nhất là trong các xã hội coi trọng truyền thống như Việt Nam. Tuy nhiên, không phải lúc nào chửi thề hoặc dùng từ ngữ tục tĩu cũng là xấu. Đã có nhiều nghiên cứu cho thấy kết quả tốt đẹp của chửi thề hoặc dùng từ ngữ tục tĩu khi những ngôn từ này được dùng một cách có suy nghĩ và chín chắn. Chửi thề hoặc dùng ngôn ngữ tục tĩu thường để nhấn mạnh cảm nghĩ (Scherer và Sagarin 2006, 140). Quan trọng hơn, chửi thề tục tĩu làm gia tăng mức độ thuyết phục và cảm nhận cường độ của người nói (sđd., 144). Chửi thề còn giúp chúng ta đối phó với đau đớn thể xác. Ta có thể chịu đau lâu hơn khi chửi thề (Mohr 2013, 5, 252). Người ta chửi thề về những chuyện mà họ quan tâm (Mohr 2013, 14).

Trong bối cảnh bài "ĐMCS," câu chửi thể "Địt mẹ cộng sản" có nhiều khía cạnh khác hơn những câu chửi thề thông thường. Nó không chỉ là một câu chửi thể tục tĩu biểu lộ sự hận thù căm phẫn, khinh miệt lũ cộng sản, mà còn gói ghém một cái gì đau thương, một chút gì hối hận, như thể tác giả đang tự trách mình hoặc người dân đã khờ dại để cộng sản lừa gạt bao nhiêu năm, để đất nước ra nông nỗi này. Với hình ảnh đó, các câu chửi thề trong "ĐMCS" không phải là những câu chửi thề vô giáo dục, thiếu văn hóa, mà là những lời nói thiết tha, bi đát cho số phận dân tộc và đất nước Việt Nam. Những câu chửi thề̀ đó là lời tuyên bố mạnh mẽ của tuổi trẻ với sự nhiệt thành chân thật, là "tiếng hát của loài chim tuyết" (Nguyệt Quỳnh 2015). Mức độ thuyết phục của "Đị̉t mẹ cộng sản" tăng lên thật cao vì khán giả cảm nhận được cường độ của lời nói. Ngược lại những câu chửi thể trong các bài nhạc rap Mỹ thường chỉ biểu lộ sự tức tối, căm phẫn, nhưng thiếu yếu tố bi thương và uất hận của tuổi trẻ về số phận đất nước. Do đó, "phẩm chất chửi thề" trong "ĐMCS" vượt xa "phẩm chất chửi thề" trong đa số các bài rap Mỹ.

#‎DMCS‬
https://www.youtube.com/watch?v=heySIypnWXw

Trở về phần điệp khúc, Nah đặt câu hỏi, đa số là câu hỏi tu từ, vì không cần câu trả lời, và nói những lời xác nhận về bản chất cộng sản, và sự xụp đổ của chế độ cộng sản nay mai. Có vài điểm ta nên chú ý trong điệp khúc.

Trước hết, câu hỏi "Nếu tao không vào địa ngục thì ai (vào bây giờ)?" cho thấy Nah tuyên bố trách nhiệm của mình, đại diện cho giới trẻ, là vào địa ngục để vạch ra tội ác và tìm bắt lũ ma quỷ. Địa ngục đây là địa ngục trần gian, nghĩa là đất nước Việt Nam bị lũ cộng sản biến thành địa ngục đầy đọa người dân. Nếu Việt Nam là địa ngục trần gian, và Nah sinh trưởng ở Việt Nam, thì tại sao Nah hỏi "Nếu tao không vào địa ngục thì ai?" Với câu này, Nah biểu lộ khả năng diễn tả ẩn ý một cách điêu luyện. Nah đang muốn nói rằng không phải ai sống trong địa ngục cũng biết hoặc công nhận là họ sống trong địa ngục. Do đó, tuy sống trong địa ngục, Nah vẫn phải "vào địa ngục" để vạch rõ sự thối nát của nhà nước cộng sản và lôi ra những ma quỷ cộng sản để trừng trị. Ẩn ý này sau đó được lộ ra trong những câu sau ("Cả một thế hệ bị tẩy não/ mày có mắt như mù," v.v.).

Thứ nhì, Nah nói ra lời kết tội cộng sản với các tội trầm trọng nhất: tội bán nước ("Mày dám bán đất đai tổ tiên?"), tội gian ác giết người bịt miệng ("Giết người, bịt mắt, bịt miệng?"), tội thảm sát dân lành tại Huế vào Tết Mậu Thân ("Thảm sát đồng bào tại Huế?"). Quả thật vậy, tội nặng nhất của lũ lãnh đạo cộng sản là tội bán nước, cắt đất đai nhượng lại cho Tàu cộng hoặc cho Tàu cộng khai thác tài nguyên thiên nhiên đất nước, đề đổi lại tiền bạc và ủng hộ của Tàu cộng. Tội kế tiếp là tội giết người bịt miệng, che giấu các tội ác khác. Nghe tới đây, khán giả không khỏi không liên tưởng tới những vụ giết người bịt miệng trong vụ án Nông Thị Xuân, và biết bao nhiêu vụ khác. Nah lôi ra một thí dụ khác: cuộc thảm sát tại Huế vào Tết Mậu Thân 1968. Tại sao Nah chọn cuộc thảm sát Mậu Thân trong số muôn ngàn tội ác giết người tập thể và hàng loạt của cộng sản như vụ thảm sát dân lành trong Cải Cách Ruộng Đất vào năm 1953-1956? Nah (Nguyễn Vũ Sơn 2015) cho tôi biết anh dùng vụ thảm sát tại Huế là vì hai lý do. Thứ nhất, đó là một việc làm dã man, một tội ác không thể được che giấu. Thứ nhì, họ ngoại anh có quê quán ở Huế. Vụ thảm sát Mậu Thân quả thật là một tội ác không thể được che giấu, khi biết bao đồng bào Huế vẫn còn nhớ và là những nhân chứng. Vụ này tiêu biểu cho bản chất tàn bạo, dã man, hèn hạ, dối trá, lừa đảo, và ngu xuẩn của cộng sản (Trần Trung Đạo 2015; Cao-Đắc 2014b). Nah chỉ là một thanh niên hai mươi bốn tuổi, nhưng sự lựa chọn thảm sát Mậu Thân tiêu biểu cho bản chất cộng sản cho thấy anh là người có trí tuệ thông minh, biết tìm tòi nghiên cứu lịch sử, và tìm sự thật.

Thứ ba, Nah kết luận với nhận định rằng chế độ cộng sản sẽ bị lật đồ vì ai cũng sẽ biết sự thật. Một lần nữa, Nah cho thấy anh có cặp mắt quan sát và ý thức tinh vi. Cái nhận xét chỉ cần ai cũng biết sự thật là họ sẽ lật đổ chế độ cộng sản cho thấy những điểm đặc thù về tình trạng Việt Nam. Sự tàn bạo dã man của cộng sản đã có từ lâu, không phải mới đây như những kẻ coi là lão thành cách mạng thường nói "trước tốt sau xấu." Qua mọi tuyên truyền tẩy não, bưng bít và giấu giếm tội ác, nhà nước cộng sản lừa bịp dân chúng trong suốt bao thập kỷ. Khi dân biết được sự thật, một việc đang xảy ra nhờ tiến triển về các phương tiện truyền thông, họ sẽ hiểu được bản chất tàn bạo dã man, bán nước cầu vinh, bóc lột dân lành, và họ sẽ phẫn uất và nổi dậy lật đổ chế độ. Một tội ác tự nó đã xấu, nhưng khi được bao che, giấu giếm, lừa bịp, sẽ tạo ra hậu quả còn khốc liệt hơn biết bao nhiêu lần khi dân biết được sự thật.

3. Phiên khúc 1 (verse 1) kể tội viên chức cộng sản trong việc bán nước, tham nhũng, và hà hiếp dân:

Trong phiên khúc 1 (verse 1), Nah vạch ra những sự thối nát, bẩn thỉu, và hung tàn của chế độ cộng sản. Nah mắng chửi quan chức cộng sản tham nhũng và công an cảnh sát bắt bớ dân lành và ăn tiền hối lộ.

Nah bắt đầu bằng kết tội lũ tham nhũng, điển hình là Thủ tướng Nguyến Tấn Dũng và những âm mưu kế hoạch dung dưỡng tham nhũng. Những vụ tham nhũng này khiến dân đau thương, và do mưu đồ bán nước. Do đó, sau này, những tên tham nhũng sẽ bị giết mà không được chôn cất ("Nguyễn Tấn Dũng sẽ trốn đi đâu với tất cả tài sản?/ Cả đám ăn cướp chuyên nghiệp, kế hoạch quá bài bản/ Dân thì ai oán, nước này ai bán/ Mấy thằng tham nhũng rồi sẽ phải chết mà không được mai táng.") Lời kết tội của Nah khiến khán giả liên tưởng tới các vụ Vinashin, Vinalines, với thất thoát lên đến hàng tỉ đô la Mỹ. Rồi vụ án Dương Chí Dũng, cái chết bí ẩn của Phạm Quý Ngọ, và gần đây Nguyễn Bá Thanh. Tại sao Nah chọn Nguyễn Tấn Dũng tiêu biểu cho những kẻ tham nhũng tại Việt Nam? Việc dùng Nguyễn Tấn Dũng tiêu biểu cho tham nhũng cho thấy Nah, tuy còn trẻ tuổi, rất am tường tin tức, dữ kiện, và biết gạn lọc hư thực để tìm ra sự thật.

Nah (Nguyễn Vũ Sơn 2015) cho tôi biết anh chọn Nguyễn Tấn Dũng vì đó là "tay cáo già nhất và giàu nhất" trong bộ máy cộng sản Việt Nam, và "hắn hay dùng chiêu trò mị dân, làm người ta hy vọng rằng hắn sẽ giúp thay đổi đất nước." Ngoài ra, hắn còn "chơi hai mang," vừa thân Mỹ, vừa thân Tàu cộng "để mưu lợi cho riêng bản thân, bán rẻ dân tộc." Nhận xét của Nah, một thanh niên chưa tới hai mươi lăm tuổi, nên khiến cho những người hâm mộ hoặc hy vọng ở Nguyễn Tấn Dũng xấu hổ. Sự tham nhũng của Nguyễn Tấn Dũng đã được biết rõ (Xem, thí dụ như, Đặng 2013). Gần đây, trang mạng Chân dung Quyền lực tung ra bản tin về cuộc sống xa hoa và khối tài sản khổng lồ của Phùng Quang Hải, con của Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng quốc Phòng (Chân dung Quyền lực 2015). Qua sự tố cáo những kẻ dưới quyền Nguyễn Tấn Dũng, Chân dung Quyền lực gián tiếp cho thấy, một cách vô tình, Nguyễn Tấn Dũng là chủ chốt của mọi vụ tham nhũng trong chính phủ vì Dũng là Thủ tướng, có toàn quyền kiểm soát hành động của các Bộ trưởng.

Sau khi mắng chửi tham nhũng, Nah chửi đám công an cảnh sát, nhất là cảnh sát công lộ và công an bắt bớ dân. Nah có vẻ căm thù công an đứng đường, và tuyên bố là chúng sẽ bị giết trước tiên hết, và Nah sẽ đái vào xác chúng mà không tiếc rẻ nước đái ("Tụi công an đứng đường sẽ là những đứa bị giết trước/ Tao hứa sẽ đái vào xác tụi mày mà không cần tiếc nước.") Câu "mà không cần tiếc nước" cho thấy sự khinh miệt công an giao thông tột độ.

Những tội ác của công an giao thông là đánh đập vô cớ dân lành và tham nhũng, ăn chận tiền dân đóng phạt. Lũ công an ăn tiền dân quá nhiều đến độ nếu chúng phải trả lại tiền cho dân, chúng sẽ bị đổ nợ ("Cái tội tụi mày bắt bớ đánh đập người dân thật vô cớ/ Trả lại từng đồng ăn chặn tụi tao, mày đổ nợ.") Nah cam đoan là anh sẽ không hối lộ cảnh sát giao thông và thách thức đám cảnh sát tịch thu xe hoặc đánh đập tra tấn anh ("Từ ngày mai tao sẽ không đưa công lộ một cắc nào/ . . . Mày sẽ bắt tao vào trong đồn làm tình làm tội tao?"). Nah tin rằng lũ công an cảnh sát không thể nào giết hết mọi người Việt Nam ("Tra tấn tao như mày đã tra tấn bao nhiêu người khác? Mày sẽ giết hết người Việt Nam? Cho tao cười phát.") Tuy không nói ra, Nah hàm ý là nếu tất cả người dân Việt Nam đồng loạt không cho công an cảnh sát hối lộ và không sợ bị mang về đồn đánh đập hoặc tra tấn, thì lũ công an cảnh sát phải chịu thua vì chúng không thể giết hết nổi tất cả người Việt. Câu "Mày sẽ giết hết người Việt Nam? Cho tao cười phát" là một lời kêu gọi đến toàn thể dân Việt hãy chấm dứt đồng lõa với công an cảnh sát trong việc đưa tiền hối lộ.

(Còn tiếp)
Về Đầu Trang Go down
nguySG
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Sun Mar 01, 2015 10:26 pm

"ĐMCS" - "Địt Mẹ Cộng sản"
(Tiếp theo-Hết)

4. Phiên khúc 2 (verse 2) mắng dân Việt gồm có những kẻ bị tẩy nảo, hèn nhát, và phục tòng chế độ:

Trong phiên khúc 2 (verse 2), Nah chuyển sang mắng chửi dân Việt, nhất là những người trẻ tuổi như anh. Anh gọi những người này là đám "cừu non" chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời chính quyền hoặc không làm gì ích lợi cho đất nước, mà chỉ phí thì giờ trong việc tán gẫu, theo dõi tin tức những người có tiếng tăm như Kenny Sang ("Sẽ đéo có trang web Việt Nam nào dám đăng bài này/ Bọn cừu ngoan của chế độ đéo dám nghe bài này/ Tụi nó chỉ thích ngồi bàn tán về thằng Kenny Sang.") Ta nên hiểu Nah không có ý định vơ đũa cả nắm, nhưng anh chỉ nhắm vào đa số tuổi trẻ hiện nay. Thực ra, qua các cuộc phỏng vấn Nah (Xem, thí dụ như, SBTNOfficial 2015), ta cũng hiểu những lời mắng chửi dân Việt của Nah cũng là lời anh tự mắng anh, vì anh cũng đã từng bị nhồi sọ và thiếu hiểu biết như vậy.

Nah mắng chửi cả một thế hệ gồm có hai phần: một phần bị tẩy não không biết cộng sản bán đất nước tổ tiên, và họ như những con zombie có giết cũng bằng thừa, vì họ bị tẩy não đến độ không còn trí tuệ để lý luận và hiểu được trái phải; và một phần là những kẻ hèn nhát và sợ sệt, ghét cộng sản nhưng không dám công khai phát biểu ý kiến, hoặc ghét cảnh sát công lộ nhưng vẫn đồng lõa đút lót chúng. Nah tự nhận anh ăn nói cấc lấc nhưng anh có can đảm nói ra sự thật ("Trong khi Cộng Sản lấy đất của tổ tiên để đem đi bán/ Cả một thế hệ bị tẩy não thật khốn nạn/ Như những con zombie có bắn vào cũng tốn đạn/ Ghét cộng sản nhưng đéo dám nói, mày có miệng như câm/ Ghét công lộ nhưng vẫn xì tiền, mày bị điên hay hâm?/ Cách ăn nói của tao lấc cấc, nhưng mà tao dám nói/ "). Sự ví von những kẻ bị tẩy não như những con zombie thật chính xác. Những kẻ bị tuyên truyền, tẩy não nặng nề, nên trở thành nô lệ cho nhà nước, như những con zombie không còn trí tuệ chỉ biết làm nô lệ cho những phù thủy hiểm ác ("boko" trong chuyện dân gian ở Haiti, xem, thí dụ như, University of Michigan). Amy Wilentz, giáo sư Anh văn tại trường đại học University of California, Irvine, viết, "Con zombie không có ý thức và do đó không thể phê bình cái hệ thống đã bẫy nó... Nó là một công nhân của hãng Foxonn ở Tàu; một cô thợ may trong vùng phi thương mại tại Guatemala; một công dân Bắc Hàn" (Wilentz 2012). Wilentz chưa biết đến những con zombie ở Việt Nam, nhưng Nah đã thấy được và anh đã vạch ra.

Nah biết rõ muốn đuổi Tàu cộng ra khỏi Việt Nam thì phải lật đổ chế độ cộng sản trong nước trước tiên ("Thù trong giặc ngoài bọn Trung Cộng nó vẫn đang đói/ Muốn đuổi được tụi nó thì phải thay đổi trong nhà nước/ Xử bọn tham nhũng và bán nước ở trong nhà trước.") Nhận xét chính xác của Nah phải khiến những học giả xưng là trí thức tại Việt Nam thấy nhục nhã cho chính mình. Trong khi các vị học giả này thảo luận bàn tán cách "thoát Trung" nào hay nhất (Bà Đầm Xòe 2014) thì Nah, một người trẻ hai mươi bốn tuổi, thấy rất rõ cách hay nhất là thay đổi chế độ trong nước trước hết. Chỉ cần xử bọn tham nhũng và bán nước trước tiên (Xem, thí dụ như, Lê Dủ Chân 2014).

Nah chế nhạo sách lịch sử dạy trong trường học như là những chuyện cổ tích. Học trò học như vẹt mà chẳng có ích lợi gì. Nah coi những người trẻ sống trong cuộc sống kiềm hãm đó như kẻ mù và chẳng khác gì sống trong tù ("Sách lịch sử con nít đang học, nhiều câu chuyện cổ tích/ Bắt học thuộc như những con vẹt, đéo có gì bổ ích/ Thật buồn cười khi suốt cuộc đời, mày có mắt như mù/ Sống mà luôn bị kiềm hãm, khác gì sống trong tù.") Thực ra, Nah rất nhẹ tay khi chỉ mắng chửi sách lịch sử như chuyện cổ tích và học như vẹt không có ích lợi gì. Ta biết trên thực tế, lịch sử do cộng sản viết là môn mà bịa đặt, xuyên tạc, giấu giếm xảy ra nhiều nhất. Biết bao nhiêu lừa đảo lịch sử đã xảy ra trong suốt nhiều thập kỷ (Xem, thí dụ như, Cao-Đắc 2014b).

5. Phiên khúc 3 (verse 3) thách thức công an cảnh sát và răn dậy dân Việt phải biết biết hy sinh cho lý tưởng:

Trong phiên khúc 3 (verse 3), Nah tiếp tục mắng đám dân Việt ngu muội và thách thức công an cảnh sát. Anh xác nhận trở thành huyền thoại không dễ, và sống thế nào để bia miệng truyển lại. Anh trách những kẻ sống không có mục đích, chỉ biết ích kỷ lo lấy thân, hoặc đam mê cờ bạc, rượu chè nhậu nhẹt, hoặc bán thân để nuôi miệng hoặc kiếm tiền tiêu xài ("Đâu có dễ, để có thể trở thành một huyền thoại/ Sống làm sao, chết thế nào, người đời truyền lại/ Sống buồn chán, không mục đích, thì mày sống làm gì?/ Rượu chè hay cờ bạc, hay chổng mông làm đĩ?")

Nah hỏi mọi người có dám hy sinh tất cả, kể cả sinh mạng, cho lý tưởng tranh đấu cho tự do. Nah cho biết ngày nào ở Việt Nam cũng có người chết, và biết bao nhiêu người đau thương về những cái chết đó. ("Nếu mày có một lý tưởng, có dám chết vì nó?/ Dám sẵn sàng hi sinh hết, để đi tìm tự do?/ Ở Việt Nam, ngày nào mà chẳng có kẻ chết/ Nỗi đau của những người đó, không ai kể hết.") Nah xác nhận lại ý nghĩa sống cho có huyền thoại không phải là vì hám danh mà vì sống có lý tưởng, và biết hy sinh cho lý tưởng đó. Cách nói của Nah như là lời răn dậy hơn là nhắc nhở. Nah ngụ ý cái chết, tuy bi thảm, nhưng rất thông thường ở Việt Nam, và những cái chết này không đi đến đâu vì không có những cuộc hy sinh cho tự do, mà có thể chỉ là những cái chết lãng nhách như tai nạn xe cộ, bị tra tấn bởi công an cảnh sát, bị ám hại bởi kẻ gian ác trong xã hội đồi trụy.

Đã sống trong chế độ cộng sản, Nah thừa biết phản ứng nhà nước cộng sản thế nào vể bài hát và lời chửi "Địt mẹ cộng sản" của anh. Anh biết công an cảnh sát sẽ cố tìm cách hãm hại anh, dùng những trò đê tiện như thuê mướn côn đồ, hoặc giả trang làm côn đổ, để đánh đập anh hoặc gây tai nạn, như chúng đã từng làm với những người không làm gì sai quấy. Những thủ đoạn đê tiện này chỉ nhắm mục đích tạo sơ hãi và thảm thương cho những người tranh đấu như anh và nhiều người đang đấu tranh cho tự do dân chủ khác ("Sau bài này, sẽ có kẻ tìm cách để hại tao/ Thuê côn đồ, gây tai nạn, để đánh bại tao/ Để đánh bại những con người đéo làm gì sai/ Để gieo rắc những nỗi sợ hãi và những điều bi ai.")

Nah thách thức lũ cộng sản, và cho biết anh không ngán chúng, vì sự thật muôn đời là sự thật. Anh cho biết là lũ cộng sản không thể hãm hại anh được, vì ngay cả ông Trời cũng không đánh được anh ("Nhưng tụi nó quên đo độ cứng của hòn bi tao/ Tụi nó quên mặt trời vẫn mọc ở ngoài kia sao?/ Muốn làm hại tao nhưng mà đéo được/ Mày không biết ông trời đánh tao còn khéo trượt.") Ta biết "độ cứng của hòn bi" là tiếng lóng nói vể mức độ gan dạ của thanh niên; "mặt trời vẫn mọc" hàm ý sự thật luôn luôn là sự thật và cộng sản không thể nào giấu giếm chuyện hãm hại anh. Với "ông Trời đánh tao còn khéo trượt," Nah cho thấy anh đã từng thoát nhiều nguy hiểm mà không hề hấn gì. "ĐMCS" là một bài rap bất hủ. Với lời chửi "địt mẹ cộng sản" một cách nặng nề và thẳng thắn, "ĐMCS" không chỉ là một bài rap chính trị chống đối chính quyền trực tiếp và mạnh mẽ, mà còn là một tiếng chuông thức tỉnh giới trẻ trong nước về chế độ cộng sản tàn bạo, thối nát, lừa bịp, và ngu xuẩn tại Việt Nam.

C. Nah diễn tả "ĐMCS" hữu hiệu qua nhịp và vần điệu thích ứng, giọng miền Nam rõ rệt, giai điệu đúng lúc, và nhạc nền độc đáo:

Nhạc rap gồm có ba thành phần: nội dung (content), lưu chuyển (flow), và trình diễn (delivery) (Edwards 2009, 3-21). Như đã trình bày ở trên, "ĐMCS" có nội dung chống đối chính quyền và thuộc vào thể loại ý thức. Lưu chuyển là nhịp điệu (rhythm) và vần điệu (rhyme) trong bài rap. Đây là hai khía cạnh quan trọng trong nhạc rap. Nhạc rap không có giai điệu (melody) và không có những ghi chú nốt nhạc như nhạc thường. Thay vì đó, một bài rap thường có biểu đồ lưu chuyển (flow diagram). Biểu đồ lưu chuyển là bản ghi lời nhạc dưới mỗi nhịp và cho thấy các âm nhấn mạnh trong mỗi nhịp trong một quãng (Edwards 2009, 63-79; Edwards 2013, xiii-xiv). Trình diễn là cách thức nghệ sĩ rap trình diễn bài rap như ca sĩ nhạc thông thường. Khác với nhạc thường, nghệ sĩ rap hầu như luôn luôn vửa là người viết nhạc vửa là người trình diễn. Do đó, sắc thái đặc thù của một bài nhạc rap gồm cả cách trình diễn của nghệ sĩ. Trình diễn gồm có nhiều khía cạnh: điều khiển hơi (breath control), phát âm (enunciation), cách dùng giai điệu (melody), cách đổi/ biến nhịp (syncopation) (Edwards 2009, 239-257).

1. "ĐMCS" có nhịp điệu vừa phải và vần điệu cuối câu rất chuẩn:

Nhịp điệu (rhythm) rất quan trọng trong nhạc rap, vì nó tạo nên sắc thái sống động và lôi cuốn khán giả. Vì giai điệu (melody) không được chú trọng (nhưng thỉnh thoảng được dùng để làm tăng thêm nét nghệ thuật hoặc khôi hài của câu ca), nhịp điệu là yếu tố quan trọng trong việc trình bày một bài rap. Nah trình bày "ĐMCS" với nhịp điệu trung bình, không nhanh và không chậm, rất thích hợp với nội dung bài hát. Bài hát là những lời kết tội cộng sản và vạch ra những xấu xa của chính quyền và những người dân ngu muội hoặc hèn nhát. Do đó, nhịp điệu cần phải trung bình, như lúc nói chuyện bình thường để khán giả nghe được rõ ràng và không có cảm tưởng người kết tội đang bị kích động tâm hồn (nếu nói nhanh quá) hoặc thiếu tự tin (nếu nói chậm quá). Để tạo thay đổi, anh nhấn mạnh từng chữ trong câu (thí dụ, "Địt mẹ cộng sản.") Anh dùng quãng nghỉ đúng lúc (thí dụ, "...tụi tao, mày đổ nợ.") Anh kéo dài giọng khi muốn chế nhạo hoặc kể lể. Tất cả nhửng kỹ thuật này giúp cho bài hát đỡ nhàm chán và tạo chú ý cho khán giả.

Một trong những điểm quan trọng trong nhạc rap là vần điệu. "Vần điệu thường được coi là yếu tố quan trọng nhất trong việc viết nhạc rap... vần điệu là cái cho lời rap tính chất âm nhạc." (Edwards 2009, 340; Wikipedia 2015a).

Vần trong nhạc rap thường là vần ở cuối câu (end rhyme). Thí dụ: "Lũ khỉ Ba Đình thường tuyên bố những lời nhảm nhí/ Dốt hay nói chữ, chúng tưởng hay, đu dây đắc chí." ("nhảm nhí" vần với "đắc chí.") Vần cũng có thể được gieo ở giữa câu (internal rhyme). Thí dụ: "Hồ là kẻ gian ác, còn giở giọng đạo đức giả/ Giáp trốn sau trận mạc, lại được coi là anh hùng." ("gian ác" vần với "trận mạc.") Vầ̀n đa âm (multisyllabic rhyme) cũng thịnh hành với các nghệ sĩ Kool G Rap, Big Daddy Kane, Rakim, Big L, Nas và Eminem (Wikipedia 2015a). Thí dụ: "Nó ngửi hơi đô la, lao vào giở trò múa may chó cái/ Thấy đại gia giàu xụ, nó chạy theo muốn vươn tay mó dái." ("may chó cái" vần với "tay mó dái.") Sự phân loại cuối câu hoặc giữa câu thực ra có phần vô nghĩa vì đa số bài rap không có xác định "câu" rõ rệt mà lời được giới hạn trong mỗi quãng nhạc (bar) (Edwards 2013, 191-194). Tuy nhiên, trong những bài rap có xác định "câu" rõ rệt, như "ĐMCS," qua nội dung hoặc quãng nghỉ, ta có thể xác định vị trí của vần cuối câu hay giữa câu.

Trong "ĐMCS," Nah gieo vần rất điêu luyện. Anh thường dùng vần cuối câu và dùng rất chuẩn và tự nhiên, nhiều khi linh động. Thí dụ: "sớm bị lật/ biết sự thật; tài sản/ bài bản, giết trước/ tiếc nước, vô cớ/ đổ nợ; thật khốn nạn/ cũng tốn đạn, tao dám nói/ vẫn đang đói; đéo làm gì sai/ những điều bi ai, mà đéo được/ còn khéo trượt." Ta cũng nên để ý là khác với thơ, nhạc rap tiếng Việt thường dùng vần trắc vì vần trắc nghe mạnh bạo, thích hợp với độ nhanh và khí thế của nhạc rap. "ĐMCS" dùng hầu hết là vần trắc, làm gia tăng sức mạnh cho các câu chửi.

2. Nah trình diễn "ĐMCS" hữu hiệu, phát âm giọng miền Nam rõ rệt, và có giai điệu thích ứng nội dung, nhưng thiếu đồng đều trong điều khiển hơi thở:

Với nhạc thường, đa số ca sĩ dùng giọng Bắc để hát. Với nhạc rap, giọng Nam, Trung, hay Bắc đều thích hợp. Lý do chính là nhạc rap thường nói về thực trạng xã hội và do đó giọng người trình bày nên phản ảnh cái thực trạng đó, gồm cả giọng người dân mọi vùng. Tuy nhiên, "ĐMCS" nghe hay hơn với giọng miền Nam, nhất là kiểu phát âm của Nah. Trước hết, bài hát có lời lẽ cho thấy tác giả sinh trưởng ở miề̉n Nam (quê hương Sài Gòn). Sinh trưởng trong Nam không có nghĩa là sẽ nói giọng miền Nam, nhưng trình bày giọng miền Nam sẽ phù hợp hơn. Thứ nhì, câu chửi "Địt mẹ cộng sản" là câu chửi miền Bắc (ít nhất đối với những ngưởi còn chịu ảnh hưởng xã hội miền Nam trước 1975). Phát âm giọng Nam nhưng dùng ngôn từ miền Bắc để chửi tạo tác dụng mạnh hơn trên một số khán giả.

Trong suốt bài hát, Nah phát âm rõ và không phạm lỗi phát âm sai của đa số người miền Nam (thí dụ hỏi ngã, "v" và "d"). Thực ra, cho dù có phát âm sai cũng không sao, nếu không muốn nói là còn làm tăng giá trị bài hát thêm vì nó phản ảnh tính chất bình dân của người dân. Nah có lối phát âm rõ rệt, lưu loát nhưng dằn từng chữ, rất thích hợp cho nội dung kể tội cộng sản.

Nah dùng giai điệu đúng lúc làm sống động lời. Anh lên cao giọng khi nói "Tao đéo đưa rồi sao?" Anh cười nhạt với câu "Cho tao cười phát." Anh nhấn mạnh chữ một cách điêu luyện để làm tăng ý nghĩa của câu và lôi cuốn khán giả (thí dụ chữ "mắt" trong "mày có mắt như mù").

Tuy nhiên, phần thâu âm của bài "ĐMCS" không được đều về điều khiển hơi thở. Nah cho tôi biết anh không có dụng cụ thâu âm đắt tiền. Có thể vì vậy mà anh không điều chỉnh âm thanh một cách nhất quán. Phần điệp khúc gần như hoàn hảo và không có một dấu vết mất hơi hoặc lấy hơi. Nhưng trong phiên khúc 2-3, ta có thể nhận ra chút âm lấy hơi ở cuối mỗi câu ("đăng bài này," "nghe bài này," "thằng Kenny Sang").

3. Nhạc nền và lời hát phụ họa gia tăng nét sống động:

Một điểm đặc biệt của nhạc rap là nhạc hậu cảnh hoặc nhạc nền (background music). Thông thường, nhạc nền được tạo ra bằng cách kết hợp nhiều đoạn nhạc trong các bài hát khác, gọi là lấy mẫu (sampling) (George 1998, 93; Watkins 2005, 231; Wikipedia 2015b).

Nah cho tôi biết anh thuê mướn nhạc nền cho "ĐMCS" từ một trang mạng chuyên về nhạc nền cho rap. Nhạc nền của "ĐMCS" là âm thanh nhạc khí (instrumental) gần như hoàn hảo. Khúc dạo dẫn nhập qua các nốt nhạc chậm và nhẹ nhàng. Sau đó là loạt nhạc với giai điệu dồn dập như thúc giục, kêu gọi mọi ngưởi. Giai điệu này rất thích hợp với lời kể tội cộng sản và lời chửi thề. Ngoài nhạc nền xuất sắc, "ĐMCS" có những lời hát, nói phụ họa (ad-libs) đúng lúc để làm nhấn mạnh thêm ý nghĩa lời. Nhạc nền và các lời nói phụ họa làm sống động bài rap "ĐMCS" và lôi cuốn khán giả.

D. Kết Luận:

"ĐMCS" là một bài hát bất hủ trong nền âm nhạc Việt Nam. Nah Nguyễn Vũ Sơn biểu lộ một khả năng khác thường trong bài "ĐMCS" qua sự hiểu biết lịch sử, chính trị và nhận xét tinh tế về thời cuộc. Với những lời kể tội chính xác, mắng chửi, và thách thức cộng sản, Nah Sơn cho thấy lòng thiết tha cho dân tộc tổ quốc và tinh thần bất khuất của người Việt. Anh còn chứng tỏ anh là một nghệ sĩ rap đa tài, với tài năng sáng tạo tuyệt vời qua cách dùng nhịp điệu và vần điệu điêu luyện, và lối trình diễn độc đáo.

Tuy nhiều người không coi nhạc rap là nhạc "chính thống," ảnh hưởng của nhạc rap trên xã hội, nhất là giới trẻ, rất hiển nhiên. Nhạc rap thực ra đang được coi như lả thể loại âm nhạc có tầm quan trọng trong xã hội. Berklee, trường âm nhạc nổi tiếng nhất thế giới tại Boston, Hoa Kỳ và Harvard đem hip hop vào chương trình học có uy tín (Watkins 2005, 244). "ĐMCS" sẽ không còn thuộc thể loại nhạc đường phố, mà nên được thưởng thức bởi mọi người trong xã hội Việt Nam. Những từ ngữ chửi thề tục tĩu trong "ĐMCS" thực ra không có chút gì là vô giáo dục hoặc thiếu văn hóa vì chúng được thốt ra với lòng thiết tha cho dân tộc và tổ quốc. So với những hành vi tàn bạo, giết người, cướp bóc, tra tấn người dân của cộng sản trong suốt 85 năm, những từ ngữ chửi thề này vẫn còn rất là nhẹ nhàng và lịch sự. Thực vậy, "mấy tiếng 'chửi tục' ĐMCS chỉ là tiếng thở dài thiếu hơi trước cảnh quê hương dân tộc VN đang phải đứng giữa, đối diện với nghìn trùng ngao ngán do 'Bác và Đảng' CS dựng nên" (Nguyễn Bá Chổi 2015).

Ngoài mặt, "ĐMCS" là lời chửi rủa cộng sản với tội ác bán nước, tham nhũng, tàn ác, lừa đảo. Sâu đậm hơn, khi nghe "ĐMCS," ta thấy phảng phất tiếng khóc bi thương của tuổi trẻ trước sự suy tàn của đất nước dưới chế độ tàn bạo cộng sản. Tiếng khóc bi thương của uất ức, chịu đựng. "ĐMCS là tiếng nói của sự căm phẫn, là lời tố cáo thật nhất của những con người bị dồn đến chân tường" (Nguyệt Quỳnh 2015). Nhưng tiếng khóc đó không phải là phản ứng yếm thế, mà biểu lộ một nỗi niềm tiếc nuối, có chút gì hối hận, cho nhận thức muộn màng về thảm họa diệt vong của đất nước. Cái nhận thức muộn màng đó loé lên tia hy vọng cho một cuộc nổi dậy do tuổi trẻ khởi động. Với niềm hy vọng đó, "ĐMCS" là lời nói huy hoàng của tuổi trẻ Việt Nam, mở đầu cho một giai đoạn mới cho tuổi trẻ thức tỉnh và vùng lên để lấy lại chính nghĩa cho tổ quốc. Nah, với "ĐMCS," tạo nên niềm tin vào tuổi trẻ và khiến mọi người hân hoan "tin các em đủ bản lĩnh và trí khôn để biết phải làm gì đối với vấn nạn Việt Nam hôm nay" (Hạt Sương Khuya 2015).

CẢM TẠ

Tôi chân thành cảm tạ anh Nguyễn Vũ Sơn, tức Nah, đã bỏ thì giờ trả lời những câu hỏi của tôi.

Cao-Đắc Tuấn
danlambaovn.blogspot.com




Tài Liệu Tham Khảo:

1. Bà Đầm Xòe. 2014. Về hội thảo làm gì để thoát Trung đang diễn ra tại 53 Nguyễn Du, Hà Nội. 6-6-2014.
http://danlambaovn.blogspot.com/2014/06/ve-hoi-thao-lam-gi-e-thoat-trung-ang.html (truy cập 28-2-2015).
2. Brown, Courtney. 2008. Politics in Music – Music and Political Transformation From Beethoven to Hip-Hop. Farsight Press. Atlanta, Georgia, U.S.A.
3. Cao-Đắc, Tuấn. 2014a. Biết người biết ta (Phần 1): Tính chất và một mô hình cuộc đấu tranh. 17-7-2014.
http://danlambaovn.blogspot.com.tr/2014/07/biet-nguoi-biet-ta-phan-1-tinh-chat-va.html (truy cập 27-2-2015).
4. _______. 2014b. Những lừa đảo lịch sử của Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản Việt Nam. 2-10-2014.
http://danlambaovn.blogspot.com/2014/10/nhung-lua-ao-lich-su-cua-ho-chi-minh-va.html (truy cập 21-2-2015).
5, Chân dung Quyền lực. 2015. Ông Phùng Quang Thanh: ông có thể cho biết những điểm nào trong khối tài sản khổng lồ sau đây là xuyên tạc, bịa đặt? 9-1-2015.
http://chandungquyenluc.blogspot.com/2015/01/khoi-tai-san-khong-lo-cua-phung-quang-hai.html (truy cập 21-2-2015).
6. Coplan, Chris. 2014. Well, hot damn: here’s a breakdown of rap’s most profane artists. 1-4-2014.
http://consequenceofsound.net/2014/04/well-hot-damn-heres-a-breakdown-of-raps-most-profane-artists/ (truy cập 23-2-2015).
7. Đặng Chí Hùng. 2013. Những sự thật cần phải biết (Phần 36) - “ X, Hai Bao, Mr.Bean” : Tất cả chỉ là một tên tội đồ. 20-11-2013.
https://baovecovang2012.wordpress.com/2014/11/02/dang-chi-hung-nhung-su-that-can-phai-biet-phan-36-x-hai-bao-mr-bean-tat-ca-chi-la-mot-ten-toi-do/ (truy cập 23-2-2015).
8. Edwards, Paul. 2009. How to Rap: The Art & Science of the Hip-Hop MC. Chicago Review Press, Chicago, Illinois, U.S.A.
9. _______. 2013. How to Rap 2: Advanced Flow & Delivery Techniques. Chicago Review Press, Chicago, Illinois, U.S.A.
10. George, Nelson. 1998. Hip Hop America. Penguin Group. New York, New York, U.S.A.
11. Hạt Sương Khuya. 2015. Nah... người nghệ sĩ đường phố. 2-2-2015.
http://danlambaovn.blogspot.com/2015/02/nah-nguoi-nghe-si-uong-pho.html (truy cập 23-2-2015).
12. Index on Censorship. 1998. Smashed Hits. The Book of Banned Music. Vol. 27, No. 6, November/ December 1998, Issue 185. Writers & Scholars International Ltd., London, U.K.
13. Index on Censorship. 2010. Smashed Hits 2.0. Vol. 39, No. 3, 2010. Writers & Scholars International Ltd, London, U.K.
14. Lê Dủ Chân. 2014. Thoát Trung, thoát cộng, thoát gì trước? 4-6-2014.
http://danlambaovn.blogspot.com/2014/06/thoat-trung-thoat-cong-thoat-gi-truoc.html (truy cập 28-2-2015).
15. Lidman, Melanie. Không rõ ngày. Hip-Hop Hanoi-style: Dancing in the shadow of Lenin and Uncle Ho. Không rõ ngày.
http://www.merrill.umd.edu/dateline/vietnam/hiphop.html (truy cập 28-2-2015).
16. Lynskey, Dorian. 2011. 33 Revolutions per minute. A history of protest songs, from Billie Holiday to Green Day. HarperCollins Publishers, New York, New York, U.S.A.
17. Malone, Christopher và Martinez, George (Eds.). 2015. The Organic Globalizer. Hip hop, Political Development, and Movement Culture. Bloomsbury Academic. New York, New York, U.S.A.
18. Mohr, Melissa. 2013. Holy Shit. A Brief History of Swearing. Oxford University Press. Oxford, U.K.
19. Nguyen, Son. 2015. DMCS (Địt Mẹ Cộng Sản / Fuck Communism) - Nah. 13-1-2015.
https://www.youtube.com/watch?v=xnWxFIH4_dE (truy cập 27-2-2015).
20. Nguyễn Bá Chổi. 2015. Đêm nghe tiếng Ráp Nah Sơn. 4-2-2015.
http://danlambaovn.blogspot.com/2015/02/em-nghe-tieng-rap-nah-son.html (truy cập 21-2-2015).
21. Nguyễn Dư. 2014. Chửi thề, văng tục! 11-2014.
http://chimviet.free.fr/quehuong/nguyendu/nddg_ChuiTheVangTuc_057.htm (truy cập 23-2-2015).
22. Nguyễn Vũ Sơn. 2015. Thư riêng gửi cho Cao-Đắc Tuấn. 25-2-2015.
23. Nguyệt Quỳnh. 2015. Nah: Tiếng hát của một loài chim tuyết. 26-2-2015.
http://chantam.net/index.php?option=com_wrapper&view=wrapper&Itemid=102 (truy cập 26-2-2015).
24. Pecore, Joanna T., Schweitzer, Ken, and Fan, Yang. 1999. Telling the story with music. The Internationale at Tiannanmen Square. Education about ASIA, Vol. 4, No. 1, Spring 1999, pp. 30-36.
http://www.asian-studies.org/EAA/EAA-Archives/4/1/229.pdf (truy cập 23-2-2015).
25. Powell-Morse, Andrew. 2014. The Best F*cking Article You’ll Read Today: Prof anity in Rap Lyrics Since 1985. 1-4-2014.
http://www.besttickets.com/blog/rap-profanity/ (truy cập 24-2-2015).
26. SBTNOfficial. 2015. THE KIM NHUNG SHOW: Phỏng vấn rapper Nah - Nguyễn Vũ Sơn. 31-3-2015.
https://www.youtube.com/watch?v=DcnGIdkBRWY (truy cập 27-2-2015).
27. Scherer, Cory R. và Sagarin, Brad J. 2006. Indecent influence: The positive effects of obscenity on persuasion. Social Influence, 1 (2), pp. 138-146.
28. Smidchens, Guntis. 2014. The Power of Song: Nonviolent national culture in the Baltic Singing Revolution. University of Washington Press, Seattle, Washington, U.S.A.
29. Street, John. 2012. Music & Politics. Polity Press. Cambridge, U.K.
30. Tame, David. 1984. The secret power of music. Destiny Books. Rochester, Vermont, U.S.A.
31. Trần Trung Đạo. 2015. Hãy nói trước ngày chết. Đăng lại: 25-2-2015.
http://danlambaovn.blogspot.com/2013/01/hay-noi-truoc-ngay-chet.html (truy cập 26-2-2015).
32. University of Michigan. Không rõ ngày. Haiti & the Truth About Zombies. Không rõ ngày. http://www.umich.edu/~uncanny/zombies.html (truy cập 21-2-2015).
33. Watkins, S. Craig. 2005. Hip Hop Matters. Politics, Pop Culture, and the Struggle for the Soul of a Movement. Beacon Press, Boston, Massachusetts, U.S.A.
34. Wikipedia. 2015a. Rapping. Thay đổi chót: 9-2-2015.
http://en.wikipedia.org/wiki/Rapping#CITEREFEdwards2009 (truy cập 21-2-2015).
35. Wikipedia. 2015b. Hip hop production. Thay đổi chót: 6-2-2015.
http://en.wikipedia.org/wiki/Hip_hop_production (truy cập 22-2-2015).
36. Wikipedia. 2015c. Hip hop music. Thay đổi chót: 21-2-2015.
http://en.wikipedia.org/wiki/Hip_hop_music (truy cập 22-2-2015).
37. Wikipedia. 2015d. Ngawang Sangdrol. Thay đổi chót: 11-2-2015.
http://en.wikipedia.org/wiki/Ngawang_Sangdrol (truy cập 27-2-2015).
38. Wilentz, Amy. 2012. A Zombie Is a Slave Forever. 30-10-2012.
http://www.nytimes.com/2012/10/31/opinion/a-zombie-is-a-slave-forever.html?_r=0 (truy cập 23-2-2015).
Về Đầu Trang Go down
KuTí SG
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Thu Mar 05, 2015 1:37 am


Thơ chửi hiện đại




Lê Minh Khôi (Danlambao) - Nói về thơ là nói về một đề tài bất tận. Thơ là tinh hoa của văn chương. Thơ lại chia ra nhiều trường phái thể loại, cho nên đề tài rộng lớn này không thể đề cập trong một vài bài viết. Ở đây trong khuôn khổ hạn hẹp này người viết chỉ muốn giới thiệu một loại thơ: Đó là thơ chửi, mà là thơ chửi hiện đại, không phải chửi cho đã miệng sướng mồm.

Cho tới nay chưa có một bài viết hay một văn bản xác quyết được là thơ chửi xuất hiện từ thời nào và ai là tổ sư nhưng có một điều chắc chắn là thơ chửi đã song hành với chúng ta cùng theo giòng đời từ lâu lắm. Xa thì không biết chứ gần chúng ta nhất phải kể đến nhà thơ Tú Xương. Ông có thể được xếp vào bậc đại sư cao thủ: Chửi đời, chửi thiên hạ sự thì có thơ trào phúng. Chán mình, đem chính mình ra diễu chơi thì có thơ tự trào.

Ông tự họa chân dung của mình:

Vị Xuyên có Tú Xương
Dở dở lại ương ương
Cao lâu thường ăn quịt
Thổ đỉ lại chơi lường

Chọc phá mấy tên khoác áo nhà tu buôn thần bán thánh cỡ như sư quốc doanh Minh Châu, Thanh Tứ, Quảng Liên, Trí Tịnh… ông viết:

Này nón tu lờ này mũ thâm
Đi đâu chẵng đội để ong châm
Tu hành, đâu phải là tu hú (1)
Bá ngọ con ong bé cái lầm.

Câu này người viết mong được chỉ giáo.

Từ sau nhà thơ Tú Xương, không ít hậu bối vì ngưỡng mộ tài danh của ông nên đã theo gương tiếp nối. Các cao thủ thành danh có thể nêu tên như Tú Mỡ, Tú Nạc, Tú Đùm, Tú Kép. Có vị khăn đóng áo dài viết loại thơ chửi nhưng lại ký tên là ông Đồ như Đồ Gàn, Đồ Bỏ, Đồ Cổ. Có vị chơi trội hơn thì thay vì xưng Tú Tài lại xưng là Cử Nhân như Cử Tạ, Cử Nỡm. Gần đây nhất có thơ Bút Tre với cách gieo vần hay cách dùng chữ rất độc đáo. Tiếp nối Bút Tre là các tác giả như Bút Cùn, Bút Sắt, Bút Lông,... và rất nhiều nhà thơ vô danh khác.

Đây là vài câu theo thể thơ Bút Tre:

Hoan hô đồng chí Võ Nguyên
Giáp ta thắng trận Điện Biên trở về

hoặc

Bác Hồ cùng với Bác Tôn
Cả hai đều thích rờ “l..” gái tơ.



Luật thơ lục bát thì chữ thứ sáu của câu sau phải cùng âm cùng vận với chữ chót của câu trước. Mở đầu truyện Kim Vân Kiều thi hào Nguyễn Du viết:

Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.

Chữ “là” của câu sau phải cùng âm vận với chữ “ta” là chữ cuối của câu trước. Ở đây chữ “rờ” không thể đi với chữ “Tôn” được, đọc lên nghe chướng tai và tức anh ách. Vậy thì phải kiếm chữ mang âm “ôn” hay “ồn” thay vào chữ “đầu” cho xuôi tai đúng nghĩa. Cái đó là tùy thuộc vào sự tinh tế của người thưởng thức thơ Bút Tre, sao cho đúng điệu Bá Nha – Tử Kỳ.

Ngoài ra, cũng có những bài thơ và có những vần thơ không rõ tác giả vì tác giả chưa dám lộ tên hay không muốn lộ tên. Những bài thơ này như những phát thần công nhắm thẳng vào chế độ cùng những tên Cán Ngố.

Ngang lưng thì thắt phương châm
Đầu đội chính sách tay cầm chủ trương
Chân đi đôi dép lập trường
Đi hoài chẳng biết con đường đi đâu



Nhắc lại thời bao cấp, người dân bị bắt buộc vào hợp tác xã, mỗi năm được phân phối bốn thước vải nên đã có những câu thơ:

Đi làm hợp tác hợp te
Không đủ miếng giẻ mà che cái l…
Bác Hồ với chả Bác Tôn
Ở đâu thì đến xem l... chúng tao

hoặc:

Một năm bốn thước vải thô
Làm sao che kín Cụ Hồ em ơi

Vào thời kỳ sau 1975, hàng triệu người dân Việt Nam liều chết vượt biên vượt biển trốn chạy chế độ Cộng Sản, thây trôi đầy bể, xác chết đầy rừng. Tại Ấn Độ, trong một cuộc họp báo khi được hỏi về hiện tượng này thì tên Thủ Tướng Cộng Sản Phạm Văn Đồng đã trả lời: “Đó là thành phần rác rưởi cặn bã đĩ điếm của xã hội”. và Nguyễn Thiện Nhân, tên dùng bằng giả giữ chức Phó Thủ Tướng Cộng Sản Hà Nội, tuyên bố: “Đó là những kẻ cần phải bị treo cổ”.

Nhưng rồi khi cần đôla, Đảng đã quay ngược 180 đô, gọi những người vượt biên vượt biển là “Núm ruột ngàn xa của tổ quốc, không thể tách rời”. Bởi vậy trong dân gian xuất hiện những bài thơ hay những câu thơ chửi như sau:

Ngày đi, Đảng gọi Việt gian
Ngày về Đảng lại chuyển sang Việt kiều
Chưa đi: phản động trăm chiều
Đi rồi: thành khúc ruột yêu ngàn trùng.
Trốn đi Đảng bắt đến cùng
Trở về mời gọi, săn lùng đô la
Đảng ta ân đức bao la
Là cụ thằng đểu, là cha thằng lừa...




Việt Minh, Việt Cộng, Việt Kiều,
Trong ba Việt ấy, Đảng yêu Việt nào?
Việt Minh thì tuổi đã cao!
Việt Cộng ốm yếu, xanh xao gầy còm!
Việt Kiều thì vẫn còn son.
Đảng yêu, đảng quý như con trong nhà!
Chỉ cần một ít Đô La
Việt Gian phản quốc hóa ra Việt Kiều!

Khi Đảng ra nghị quyết bắt toàn dân học tập làm việc theo gương đạo đức của Hồ Chủ Tiệm thì trong dân gian lại có thơ lưu truyền chế diễu trò bất lương "ăn lường đụ" của Tặc Hồ, tức là trò chém vè “Hit And Run”.

Yêu em mấy núi cũng trèo
Khi em vác bụng mấy đèo cũng dông!
Bác là lãnh tụ chính tông
Lý lịch của bác: Lộn dòng, hoang thai
Lời bác văng vẳng bên tai
Bồ mà vác bụng “bái bai” tức thì
Cứ theo đường bác anh đi
Toàn đảng cùng bước... trách gì riêng anh.

Gần đây lại có những bài thơ dám ghi tên tác giả đường hoàng. Nhà thơ Trần Ngọc Thụ sau 30 năm đi làm cách miệng, lúc trở lại quê xưa đã phải ngậm ngùi thốt lên:

Con đường hàng tỉnh tôi đi
Ba mươi năm ấy có gì khác xưa?
Ông lão đánh trâu đì bừa
Là con ông lão... ngày xưa... đi cày(!)

Và đây là bài thơ mới nhất của Trần Vàng Sao, tên thật là Nguyễn Đính, một sinh viên cùng với Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan thuộc nhóm sinh viên tranh đấu đã lập đầu công trong việc sát hại hơn sáu ngàn người dân xứ Huế trong trận Mậu Thân 1968. Sau trận Mậu Thân, Trần Vàng Sao chạy vào bưng, khi bị bệnh đã được đưa ra Hà Nội chữa trị tại bệnh viện Bạch Mai.

Người viết chưa từng được đọc thơ của Trần Vàng Sao nhưng nhà báo Ngô Vương Toại, một lãnh tụ sinh viên chống cộng và từng bị nhóm sinh viên cộng sản Dương Văn Đầy bắn trọng thương tại sân trường Đại Học Văn Khoa Sài Gòn, trong một lần đấu chuyện tại Phở Xe Lửa, cho biết Trần Vàng Sao có một số bài thơ khá hay.

Bài thơ này được đưa lên như là một chứng tích.

Tau Chịu Hết Nổi Rồi!

Trần Vàng Sao

(người chuyển bài: Ls Lê Trọng Quát)

Tau chưởi
cho trập mả trập mồ
tau tức quá rồi
tau chịu không nổi
tau nghẹn cuống họng
tau lộn ruột lộn gan
tau cũng có chân có tay
tau cũng có đầu có óc
có miệng có mắt
có ông bà
có cha mẹ
có vợ con có ngày sinh tháng đẻ
có bàn thờ tổ tiên một tháng hai lần
rằm mồng một hương khói bông ba hoa quả
tau đầu tắt mặt tối
đổ mồ hôi sôi nước mắt
vẫn đồng không trự nõ có
suốt cả đời ăn tro mò trú
suốt cả đời khố chuối Trần Minh
kêu trời không thấu
tau phải câm miệng hến
không được nói
không được la hét
nghĩ có tức không
tau chưởi
tau phải chưởi
tau chưởi bây
tau chưởi thẳng vào mặt bây
không bóng không gió
không chó không mèo
mười hai nhánh họ bây đem lư hương bát nước
giường thờ chiếu trải sắp hàng một dãy ra đây
đặng nghe tau chưởi
tau kêu thằng khai canh khai khẩn tam đợi mười đời
cao tằng cố tổ ông nội ông ngoại cha mẹ chú bác cô dì
con cháu thân hơi cật ruột bây tau chưởi
tau chưởi cho tiền đời dĩ lai bây mất nòi mất giống
hết nối dõi tông đường
tau chưởi cho mồ mả bây sập nắp
tau chưởi cho bây có chết chưa liệm ruồi bu kiến đậu
tam giáo đạo sư bây
cố tổ cao tằng cái con cái thằng nào móc miếng cho bây
hà hơi trún nước miếng cho bây
bây ỉ thế ỉ thần
cậy nhà cao cửa rộng
cậy tiền rương bạc đống
bây ăn tai nói ngược
ăn hô nói thừa
đòn xóc nhọn hai đầu
ngậm máu phun người
bây bứng cây sống trồng cây chết
vu oan giá họa
giết người không gươm không dao
đang sống - bây giả đò chết
người chết - bây dựng đứng cho sống
bây sâu độc thiểm phước
bây thủ đoạn gian manh
bây là rắn
toàn là rắn
như cú dòm nhà bệnh
đêm bây mò
ngày bây rình
dưới giường
trên bàn thờ
trong xó bếp
bỏ tên bỏ họ cha mẹ sinh ra bây mang bí danh
anh hùng dũng cảm vĩ đại kiên cường
lúc bây thật - lúc bây giả
khi bây ẩn - khi bây hiện
lúc người - lúc ma
lúc lên tay múa ngón sủi bọt mép gào thét
lúc trợn mắt khua môi múa mỏ đả đảo muôn năm
lúc như thầy tu vào hạ
lúc như con nít đói bụng đòi ăn
hai con mắt bây đứng tròng
bây bắt hết mọi người trước khi chết phải hô
cha mẹ bây, ông nội ông ngoại bây, tiên sư cố tổ bây
sống dai đời đời kiếp kiếp
phải quỳ gối cúi đầu
nghe bây nói không được cãi
phải suốt đời làm người có tội
vạn đợi đội ơn bây
đứa nào không nghe - bây hớt mỏ chôn sống
thằng nào không sợ - bây vằm mặt thủ tiêu
bây làm cho mọi người tránh nhau
bây làm cho mọi người thấy nhau nhổ nước miếng
đồ phản động
đồ chống đối
đồ không đá bàn thờ tổ tiên
đồ không biết đốt chùa thiêu Phật
thượng tổ cô bà bây
mụ cô tam đợi mười đời bây
tau xanh xương mét máu
thân tàn ma dại
rách như cái xơ mướp chùi trách nồi không sạch
mả ông bà cố tổ bây kết hết à
tụi bây thằng nào cũng híp mắt hai cằm
bây ăn chi mà ăn đoản hậu
ăn quá dã man
bây ăn tươi nuốt sống
mà miệng không dính máu
người chết bây cũng không chừa
năm năm mười năm hai mươi năm
xương chân xương tay sọ dừa vải liệm`
bây nhai, bây khới, bây mút
cả húp cả chan - bây còn kêu van xót ruột
bao nhiêu người chết - diều tha quạ rứt
xương khô cốt tàn dọc bờ dọc bụi giữa núi giữa rừng
để bây xây lăng đắp mộ dựng tượng dựng đài cho
cha mẹ cố tổ bây
hỡi cô hồn các đẳng
hỡi âm binh bộ hạ
hỡi những kẻ khuất mặt đi mây về gió
trong am trong miếu giữa chợ giữa đường
đầu sông cuối bãi
móc họng bóp cổ móc mắt bọn chúng nó
cho bọn chúng nó chết tiệt hết cho rồi
bây giết người như thế
bây phải chết như thế
ác lai thì ác báo
tau chưởi ngày chưởi đêm
mới bét con mắt ra tau chưởi
chập choạng chạng vạng tau chưởi
nửa đêm gà gáy tau chưởi
giữa trưa đứng bóng tau chưởi
bây có là thiền thừ mười tám con mắt tau cũng chưởi
mười hai nhánh họ bây
cao tằng cố tổ bây
tiên sư cha bây
tau chưởi cho bây ăn nửa chừng mẻ chai mẻ chén
xương cá xương thịt mắc ngang cuống họng
tau chửi cho nửa đêm oan hồn yêu tinh ma quỷ
mình mẩy đầy máu hiện hình vây quanh bây đòi trả đầu trả chân trả tay trả hòm trả vải liệm
tau chưởi cho cha mẹ bây có chết cũng mồ xiêu mả lạc đoạ xuống ba tầng địa ngục bị bỏ vào vạc dầu
tau chưởi cho cha mẹ bây có còn sống cũng điên tàn đui què câm điếc làm cô hồn sống lang thang đầu đường xó chợ
bốc đất mà ăn, xé áo quần mà nhai cho bây có nhìn ra cũng phải tránh xa
tau chưởi cho con cái bây đứa mới đi đứa đã lớn
sa chân sẩy tay đui què sứt mẻ nửa đòi nửa đoạn
chết không được mà sống cũng không được
tau chưởi cho dứt nọc dòng giống của bây
cho bây chết sạch hết
không bà không con
không phúng không điếu
không tưởng không niệm
không mồ không mả
tuyệt tự vô dư
tau chưởi cho bây chết hết
chết sạch hết
không còn một con
không còn một thằng
không còn một mống
chết tiệt hết
hết đời bây !

Tau Đây:
Trần Vàng Sao


Lê Minh Khôi
danlambaovn.blogspot.com

ĐMCS (Địt Mẹ Cộng sản / Fuck Communism) - Nah
https://www.youtube.com/watch?v=xnWxFIH4_dE
Về Đầu Trang Go down
trandinh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Sat Mar 07, 2015 1:35 am



Chuyện phiếm: Bài học Kinh tế TT định hướng XHCN dành cho thiếu nhi

07/03/2015
http://boxitvn.blogspot.com/2015/03/chuyen-phiem-bai-hoc-kinh-te-tt-inh.html


Ảnh: LK

Đọc đề bài chắc bạn đọc buồn cười bảo tôi viết linh tinh, trẻ con thì hiểu thế nào được vấn đề "cao siêu" này, người lớn cỡ sinh viên đại học, học vỡ đầu, lồi mắt còn lơ tơ mơ chăng hiểu Kinh tế thị trường định hướng XHCN là cái gì, thầy giáo môn Chính trị-Triết học còn lúng túng khi trò hỏi vặn, đó là thực tế bởi khái niệm này trong lịch sử nhân loại trên thế giới chưa từng có, duy nhất chỉ có ở Việt nam từ năm 1991 tới nay.

Đúng như vậy, nhưng ở đây là cách viết theo lối tuyên truyền giải thích cho quần chúng công nông nền tảng cách mạng của đảng cho dễ hiểu và dễ quán triệt.

Chẳng là hôm rồi, sau cả chục năm tôi có dịp lại anh Y bạn cũ tốt nghiệp Thạc sĩ, hiện là giảng viên bộ môn Chính trị Khoa tại chức của một trường Đại học lớn X ở TP.Đà nẵng. Gặp nhau sau một hồi chuyện qua chuyện lại, khi nói về chuyện công tác anh Y nói với tôi "Tôi là thầy mà có những vấn đề nhiều khi mấy anh sinh viên có tuổi hỏi mà mình giải thích thế nào họ cũng không hiểu?" Anh Y cho biết đó là một khái niệm quan trọng và cơ bản của Luận cương 1991, chính là Kinh tế thị trường định hướng XHCN mà theo anh Y đó là một mô hình kinh tế tổng quát trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam.  


Con Cóc vàng ví như CN Tư bản

Khi thấy bạn mình nói rằng nhiều khi học trò anh ta hỏi vặn, lắm lúc anh ta cũng bí không giải thích nổi, vì lý do khi giải thích buộc thầy phải giải thích y như theo giáo trình của đảng thì nó có nhiều mâu thuẫn không đồng nhất. Lúc ấy tôi chợt nghĩ trong đầu nói chuyện với ai, chứ nói chuyện với mấy ông thầy "triết" thì chán lắm. Để cắt chủ đề tôi liền đề nghị với anh bạn "tụi mình nói chuyện khác, còn cái anh nói trên tôi sẽ viết trên blog, anh giới thiệu cho học trò anh đọc, dễ hiểu lắm-Truyện thiếu nhi ấy mà". Nghĩ nói vậy cho qua chuyện, xong hôm qua anh Y lại E-mail nhắc cái "nợ" của mình.

Thôi viết lên đây để anh Y và mọi người cùng đọc và hiểu cái khái niệm "Kinh tế thị trường định hướng XHCN" thực chất là gì? Xin nói đó là điều rất đơn giản và dễ hiểu.

Theo kinh nghiệm cũ ngày còn là học sinh phổ thông, khi đi dạy Bổ túc văn hóa môn Toán cho bà con nông dân, khi dạy nông dân các phép cộng (+), trừ (-), nhân (x) chia (Smile mà đúng bài bản thì cả tuần họ chẳng hiểu gì, nhưng nếu lấy đơn vị là tiền ra làm ví dụ thì họ hiểu nhanh lắm, như có phép thần.

Lấy cách suy nghĩ và so sánh kiểu "công nông" trước tiên để anh Y và các bạn đọc đọc câu chuyện thiếu nhi sau đây:

Nòng nọc con tìm mẹ


Con Nòng nọc ví như thời kỳ quá độ

Chuyện rằng: Một đàn Nòng nọc bơi quanh ao tìm mẹ. Gặp cô cá Chép lũ Nòng nọc cứ nghĩ là mẹ của chúng liền bám riết và gọi "Mẹ ơi, mẹ ơi". Cô cá Chép thấy vậy bảo chúng: “Mẹ của các cậu có mắt lồi ra cơ”. Đàn Nòng nọc vội vàng bơi đi tìm mẹ mắt lồi.

Vừa thấy cô Tôm có mắt lồi ra, Nòng nọc mừng rỡ gọi to: “Mẹ ơi, mẹ! Chúng con đây!”. Nhưng cô Tôm đáp: “Cô không phải là mẹ của các cháu, mẹ của các cháu có bốn chân kia…”

Đàn Nòng nọc lại tiếp tục đi tìm, và chúng gặp bác Rùa. Thấy bác có bốn chân, Nòng nọc vui mừng gọi: “Mẹ ơi!” Bác Rùa lắc đầu: “Ta không sinh ra các cháu, mẹ các cháu có bụng trắng cơ…”

Đàn Nòng nọc chưa nghe bác Rùa nói hết đã vội bơi đi. Chúng tìm gặp chị Ngỗng lông bụng trắng như bông gọi: “Mẹ, mẹ!” Chị Ngỗng cười: “Mẹ của các em biết hát “ộp, ộp” cơ…”

Đang thất vọng, chợt Nòng nọc nghe có tiếng gọi: “Các con yêu, mẹ ở đây này!” Một chị Ếch có đôi mắt lồi, có bốn chân và biết hát “ộp ộp” xuất hiện.

Đến lúc này Nòng nọc chưa tin Ếch là mẹ mình liền hỏi "Mẹ ơi sao mẹ không có đuôi như chúng con?". Mẹ Ếch giải thích rằng " Các con là Ếch còn bé đuôi chưa rụng, khi các con lớn khi đó đuôi sẽ tự rụng và các con sẽ giống mẹ bây giờ". Khi ấy lũ Nòng nọc mới tin Ếch là mẹ thật của nó và bây giờ chúng mới tìm được đúng mẹ. (hết chuyện).


Kinh tế TT định hướng XHCN-con cá có chân

Chuyện dân gian đơn giản như thế, không cần phải hiểu theo thuyết tiến hóa của sự sống rằng mấy vạn năm trước từ loài Cá đã có sự tiến hóa lên thành loài Ếch mà bằng chứng là con Nòng nọc (trứng Ếch mới nở). Vậy bây giờ chúng ta hãy ví dụ:

1.Cộng sản (CNXH) ví như là con Cá.
2.Tư bản (KTTT) ví như là con Ếch.


Thì con Nòng nọc chính là thời kỳ quá độ và là bước đệm để trứng Ếch trở thành Ếch một cách hoàn chỉnh. Cái vấn đề mấu chốt ở đây là cái ĐUÔI định hướng XHCN của nền Kinh tế thị trường cũng chính là cái đuôi con nòng nọc. Khi nào nòng nọc đứt đuôi nó sẽ thành con Ếch hoàn chỉnh và cũng như khi nào Đảng ta "đứt đuôi con nòng nọc" (bỏ cái Kinh tế TT-XHCN) thì khi ấy chúng ta sẽ là một nước Tư bản hoàn hảo.

Dễ hiểu chưa, điều đó cho thấy rằng cái định hướng CNXH kiểu theo CN Marx-Lênin chỉ là "quả lừa ảo" không hơn không kém, bởi Kinh tế thị trường là có yếu tố bóc lột là trái với quan điểm của CN Marx-Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh thì làm sao có thể tiến hành thời kỳ quá độ được và tiến lên Chủ nghĩa Cộng sản được?

Còn câu hỏi bao giờ thì con nòng nọc đứt đuôi? Xin trả lời về mặt khoa học là khi Nòng nọc tiêu hóa hết chất dinh dưỡng vốn có trong trứng của Ếch là cái đuôi sẽ tự rụng, cũng như là khi nào cái danh cộng sản (cá) giả vờ không lừa được ai nữa và khi các quan chức cộng sản vơ vét đầy túi tham thì khi ấy giống như con Nòng nọc sẽ tự rụng đuôi, chính là lúc đảng ta bỏ cái đuôi định hướng XHCN để đàng hoàng là con Ếch-Tư bản với nền kinh tế thị trường TBCN hoàn chỉnh.

Kinh tế thị trường định hướng XHCN cái mô hình kinh tế tổng quát trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam theo kiểu "nói thẳng, nói thật" thực ra như vậy. Không có gì mà khó hiểu quá phải không thưa bạn đọc?

Còn cái Chủ nghĩa này nọ, tư tưởng của ông nọ, ông kia chỉ là thứ mầu mè của mấy lão chủ quán lừa khách hàng "ngớ ngẩn" để bán món "Chủ nghĩ xã hội con đường của bác Hồ đã chọn" của mấy quán ăn vỉa hè bán cái món nhân loại không ai tiêu hóa nổi sắp sập tiệm mà thôi. Chính cựu ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, Chủ tịch Hội đồng lý luận TW -Giáo sư Nguyễn Đức Bình đã từng nói toạc ra tại hội thảo khoa học với chủ đề “Mô hình kinh tế tổng quát trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam: Cơ sở lý luận và thực tiễn” ngày 22/9/2009 tại Hà nội rằng (trích)"Kinh tế thị trường có thể hiểu được, chỉ cần ra đường là thấy nhưng định hướng XHCN chẳng thấy đâu..."(*)

07/5/2010 Kami 2010

------------
Ghi chú: (*) http://vietnamnet.vn/chinhtri/2009/09/870053/ (vietinfo.eu)


Về Đầu Trang Go down
vanminh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Thu Mar 12, 2015 2:23 pm


Thì... XÃ HỘI CHỦ NGHĨA mà!


Một câu chuyện thực: Năm 1977, tại trại tù Cà Tum, người viết bài này cùng với 4 bạn tù nữa bị kêu đi lợp mái nhà cho tay Chính Trị Viên Trung Đoàn. Cả năm người đang im lặng ngồi trên nóc nhà, đắp thêm các lớp tranh mới thì nghe tiếng tên Trung Đoàn Trưởng vừa bước vào, vừa nói lớn:
-Đ.M. Cái nồi to của tao đâu rồi?

Tên Chính Trị Viên nhỏ nhẹ:
-Thì... anh em mượn dùng để đâu đó...

Tên Trung Đoàn Trưởng hùng hổ:
-Mượn? Mượn thì phải hỏi tao chứ?

Chính Trị Viên nhắc khéo:
-Thì... XÃ HỘI CHỦ NGHĨA mà!

Tên Trung Đoàn Trưởng gầm lên:
-XÃ HỘI CHỦ NGHĨA CÁI CON C.! Mày có đưa vợ mày cho tao ch… không mà nói Xã Hội Chủ Nghĩa!

Tên Chính Trị Viên nghe câu này phát lên trước bọn tù thì sợ quá, vội kéo tay kia nói nhỏ gì đó, rồi cả hai vội vã bước ra khỏi nhà. Ở trên nóc, năm tên tù cười rung cả mái nhà lên, suýt nữa thì té nhào xuống đất!




 'Năm Ất Mùi nói chuyện con Dê Già'

Út Ngờ (Danlambao) - Các bác trong thôn thân kính! Thịt Dê ngon và bổ lắm các bác ạ! Nấu được nhiều món nữa chứ. Toàn là món hảo hạng. Nào là lẩu Dê, Tái dê, Dê hầm, Dê nướng, thôi thì đủ món ăn chơi về Dê. Nhất là cái "Món Dê... Nhảy" thì đàn ông đàn ang các bác phải trợn tròn mắt lên mà bái phục cái tay Ất Mùi này làm sư phụ. Út Ngờ nói vậy có đúng không các bác Thôn Dân Thân Quý. Nói về chuyện này Út Ngờ chỉ dám nói sơ sơ vậy thôi, chứ phụ nữ phụ nôi ai đời lai đi nói sâu, bàn kỹ về vấn đề "Tế nhị phòng the", ngượng ngùng chết được.

Câu chuyện phiếm đầu năm hôm nay. Mục đích của Út Ngờ là muốn nói về "Con Dê Già" hôi hám của "Đảng ta". Đang nằm trong cái mà bọn Trung Cộng nó gọi là Nhà Vệ Sinh Công Cộng. Thế nó có đểu cáng không cơ chứ. Ai đời cùng bạn bè CS với nhau, còn có vài thằng chứ đông đúc gì cho cam. Hơn nữa lại hứa hẹn với nhau 16 vàng 4 tốt keo sơn, chắc chắn như đinh đóng cột. Cái Lăng mà chúng nó gọi như thế đấy. Tổ sư cha tụi bay, cái bọn Tàu Ô khỉ gió chết tiệt. Trên thế gian thế giới này có ai đểu cáng như nhà tụi bay không! Chị thì chị chỉ muốn úp cái váy đụp tám ngày chưa giặt của chị lên đầu cái bọn Tàu ô thối tha tụi bay, cho tụi bay nghẹt thở chết bà nó hết đi. Lăng chủ tịch HCM đấy! Chúng bay nghe rõ chưa! Cha tổ bà tụi bay, cái quân đểu cáng hỗn xược Tàu ô chuyên nghề sách mé.

Nói đến "Con Dê Già của Đảng ta", là tự nhiên chị nghe cái huyệt Đan Điền của chị nó nóng lên, khí lực tích tụ vào hai bàn tay, chị chỉ muốn bóp nát mẹ cái "Con Tự Do" của lão cho hả tức hả giận. Mà giận thật. Vừa tức mà lại vừa cười. Cha tổ bố nó. Cái lũ CS này chúng có Đầu mà không có Não. Nó rước cái Con Dê Xồm tí tuổi đầu ranh, tự xưng "Cha Già Dân Tộc" vào miếu mạo đền chùa để nó thờ nó cúng. Đúng là nó đang chửi mả cha nó đấy. Chúng đang "ị" vào cái cái triết thuyết Vô Thần Duy Vật mà chúng tôn sùng đeo đuổi mấy chục năm qua. Cha tổ bố cái bọn CS các em. Hễ đụng đến, chị không văng tục, không chửi thề thì không cách gì chịu được. Bọn này nó ngu như Bò, ngang ngược như Cua. Nhưng quỷ quyệt gian manh thì chúng thuộc hàng sư phụ, chẳng ai theo kịp.



Hiện nay chúng đang cố gắng Thần Thánh Hóa cái con dê già lưu manh gian ác HCM. Nhằm mục đích ổn định tâm lý đang giao động của một số những con dê con, vẫn còn đang mê muội, lót tót đi theo thằng Bác, thằng Đảng. Và một số người dân ăn phải bả tuyên truyền của chúng, vẫn u mê lạc hậu, thiếu thông tin. Lập bàn thờ cúng kiếng con dê già rất là trang trọng. Họ đặt bàn thờ lão trên cả bàn thờ tổ tiên, ông bà cha mẹ của họ. Hố! hố! hô!...Buồn cười cái bọn này thật!...

"Mồ cha chẳng khóc, khóc đống mối"
"Thần thánh chẳng thờ, thờ Dê già"

Kể ra bọn CS gian manh chúng cũng lắm chiêu trò. Tổ sư nhà chúng nó. Cái đảng CS thổ tả của chúng như hũ mắm thối sắp bể. Như căn nhà rệu rã sắp sụp. Chúng đang chống chỗ này đỡ chỗ kia, cào cấu bám víu mong gỡ gạc một chút ít niềm tin vào đảng, hòng kéo giãn thời gian Cáo Chung của chúng ra thêm tí nữa. Để chúng vơ, chúng vét, chúng đánh bài chuồn "Chứ còn gì nữa". Đâu đâu chúng cũng hô hào ra rả cái lỗ mồm. Sống học tập và làm việc theo gương đạo đức của con dê già nham nhở. Chúng tô vẽ lão ta rạng rỡ huy hoàng, còn hơn cả những diễn viên thần tượng Hàn Quốc. Chỗ này đúc tượng chỗ kia lập đài, to cao hoành tráng. Tôn vinh con dê già là một vị anh hùng, "Cha già dân tộc". Đứng trên cả các vị công thần ái quốc như Hưng Đạo Vương, tướng quốc Lý Thường Kiệt, mà công lao của các vị này đối với dân tộc như trời như biển. Bố tiên sư CS. "Họ nhà Tôm lộn cứt lên đầu", ngược ngạo láo khoét, đến hiền như Bụt cũng không chịu nổi chúng bay, chứ huống hồ là chị.



Đầu năm Ất Mùi chị nói chuyện con dê già HCM cho mấy em CS cắc ké, và các vị nhân dân còn u mê tôn vinh thờ phụng lão, nghe rồi tỉnh ngộ, dẹp cha cái bàn thờ của lão đi nhé.

Thứ nhất: Đạo đức là điều xa lạ với con dê già. Nếu có đạo đức thì lão đâu có giết hại ân nhân của mình, rồi còn viết bài vu khống "Địa Chủ Ác Ghê". Và đâu có việc con dê già giết gần hai trăm ngàn người nông dân VN trong cuộc CCRĐ động trời của lão. Rồi dùng chiếc khăn quẹt quẹt vài cái ra vẻ thương tiếc hối hận. Thực ra lão đóng kịch diễn tuồng, nhưng quá sống sượng trơ trẽn, con nít nó nhìn cũng thấy. Đúng là loại người chuyên môn dối trá, bịp bợm đáng khinh. Chị đây rất ghét cái loại người này.

Nhìn vào cả cuộc đời của lão, chỉ là đứa lừa thầy phản bạn. Nhiều các vị tài giỏi đức độ như cụ Phan Bội Châu, cụ Phan Chu Trinh và các nhân sĩ trí thức đảng phái cùng thời, đều phải chết bởi thủ đoạn gian manh của lão. Con dê già không bao giờ có đạo đức có tình người. Lão sẵn sàng hạ thủ với cả người thân, miễn sao đạt được mục đích. Lão là hiện thân của con quỷ ác độc, ẩn núp sau chiếc áo sáng ngời là một người vì dân vì nước. Nhưng sự thật, vẫn luôn là sự thật, không thể che dấu mãi. Con dê già nham hiểm bị tước đi chiếc mặt nạ mà lão đã mang mấy chục năm qua. Người dân VN hôm nay đã biết quá rõ bộ mặt thật của lão. Một tên háo sắc, háo danh. Gian manh tàn nhẫn quá loài cầm thú.

Thứ Hai: Chị nói về liêm sỉ. Vấn đề này thì chị chắc chắn con dê già hoàn toàn không có. Nếu có thì Bác của các em đâu có chôm chỉa đạo văn đạo thơ của người. Đâu phải tự viết, tự bốc thơm mình, "Vừa đi Đường vừa tự sướng". Liêm sỉ với danh dự của Bác Hồ. Hố! hố! hố!... Một tên háo danh, hám lợi mới làm những chuyện ruồi bu kiến đậu rẻ tiền như vậy, chứ con người có nhân cách liêm sỉ ai dám làm chuyện xấu hổ xấu hang mạt hạng như thế. Lại còn bịp bợm dối trá tâng bốc nhau lên là Danh Nhân Văn Hóa Thế Giới nữa giời ạ! Cha tổ bố CSVN các em. Toàn một lũ mặt dày như mặt thớt. Chị bảo thật. Nhìn việc con dê già và các em làm ai cũng tởm lợm buồn nôn, chứ chẳng riêng gì chị...



Thứ Ba: Về tình cảm con người. Cũng như chị đã nói ở trên. Cả cuộc đời của lão chỉ làm những chuyện gian manh đối trá. Lừa thầy phản bạn. Vì danh vọng thấp hèn mà con dê già đã tự giết chết lương tâm tình cảm của mình. Những người phụ nữ trong cuộc đời của lão như Tăng Tuyết Minh, Nguyễn Thị Minh Khai, Nông Thị Xuân chỉ là những món đồ chơi không hơn không kém. Mục đích là để giải quyết "Cái. Con tự do" lúc nào cũng bức bối của con dê già, ngoài ra chẳng còn gì khác. Tội nghiệp cho họ những người đàn bà bất hạnh, đã bị lão lường gạt tình cảm. Con lão sinh ra như Nguyễn Tất Trung còn đang sống sờ sờ ra đấy mà lão còn chẳng nhận. Chị nghe đâu đồng chí cựu Tổng Bí "Trồng vật gì, nuôi con gì "cũng là con của lão. "Vị Cha Già Dân Tộc". Buồn cười thật!...Có vài đứa con lão lo còn chẳng nổi. Trốn tránh trách nhiệm, bỏ rơi bỏ vãi, thì cả dân tộc này lão lo làm sao cho được?... Mà dám tự xưng là cha già dân tộc. Đúng là kệch cỡm, lộng ngôn đến độ ngu si lố bịch. Lão cố xây dựng hình tượng bản thân của mình như một người độc thân, suốt cả cuộc đời vì dân vì nước. Hy sinh tình cảm riêng tư. Cha tổ bố nó. Vì dân vì nước, hy sinh tình cảm riêng tư cái "Con Tự Do" của chồng chị đây này. Một đống vợ, một bầy con, chưa kể "Bác" còn ăn thêm ăn nếm các cháu gái Miên Nam mà đàn em của Bác tuyển lựa để dâng vào phủ cho Bác... Bác đi theo cái học thuyết CS Tam Vô thì lấy đâu ra tình cảm nhân nghĩa ở cái hạng người này. Chị gọi Bác là "Con Dê Già" cũng chẳng có gì là quá phải không các em CS. Nhìn hình Bác hôn các cháu mà chị thấy tởm lợm. Đúng là sư phụ của đệ tử chân truyền, quân sư quạt mo, mặt dày Vũ Khiêu (Dâm). Thầy nào trò nấy. Rặt một lũ Dê Xồm.



Thứ Bốn: Chị nói về tài đức và công lao của lão đối với dân tộc. Một vấn đề mà các em rất hay ngộ nhận.

Chị bảo thật. Lão chẳng có cái công lao con mẹ gì đối với đất nước, đối với dân tộc. Ngược lại là khác. Lão lợi dụng thời cơ CSQT đang lên. Dựa vào tụi Liên xô, Trung Cộng hậu thuẫn. Cướp chính quyền, và tiêu diệt các đảng phái không cùng đường lối chính trị, đồng thời vâng lệnh CSQT biến VN thành lằn ranh đỏ của chúng. Tạo ra cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn. Gây ra bao cảnh đau thương chua xót. Năm triệu sinh linh người dân Việt ngã xuống vì mục đích nhuộm đỏ Miền Nam. Và xương máu đó cũng là những viên đá lót trên con đường danh vọng của lão. Thật vô cùng tàn nhẫn cùng với sự ngụy biện dối trá là giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước. Chị suy nghĩ thật tình. Thà đừng có lão còn hơn. Nhân dân VN vẫn có độc lập, mà không phải vướng vào cuộc chiến tranh tàn khốc. Các nước láng giềng như Inđonésia, Philippines, Miến Điện, Lào, Campuchia cùng thời với ta. Cùng bị đô hộ như ta. Họ có mất viên đạn giọt máu nào đâu, mà cũng giành lại được độc lập tự do đấy thôi. Bố tiên sư con dê già chuyên gia về ngụy biện dối trá. Làm khổ cả một đất nước, một dân tộc. Tội lỗi này chất cao như núi. Nước Sông Cửu Long cũng chẳng thể nào mà rửa cho sạch...

Chỉ vì cái bản tính háo danh ích kỷ. Lão chẳng ngần ngại bán đứng đất nước VN cho thằng Tàu Cộng. Tha lôi cái học thuyết "CS Vô Thần Không Tưởng" về hủy hoại cả bốn ngàn năm văn hiến của dân tộc VN. Hơn 70 năm qua. Đảng CS của con dê già đã đưa đất nước này xuống vũng bùn lạc hậu đói nghèo. Mất đất, mất biển. Gia sản cha ông ngàn đời gầy dựng bằng mồ hôi nước mắt. Bằng xương bằng máu mới có được như ngày hôm nay. Bỗng một ngày phải tan tác tàn tạ dưới bàn tay nhơ nhớp của lão. Nói về tội ác của con dê già đối với dân tộc thì không bút giấy nào mà ghi cho xuể. Lịch sử sau này sẽ công minh phán xét.

Chị thiết nghĩ. Chẳng có gì mà các em học tập được ở con dê già này cả. Đạo đức, nhân cách, lương tâm tình cảm lão đều không có, thì lấy gì ra mà làm gương làm mẫu cho các em noi theo. Chị cứ suy nghĩ đơn giản là: Mới có ba triệu đảng viên các em "Học tập và làm theo lời Bác" mà đất nước đã tan tành xíu mại như thế này. Nếu cả dân tộc này cùng "Học theo lời Bác" thì đất nước VN này sẽ đi về đâu hả mấy em CS đầu đất?...

Một con người sống theo chủ nghĩa CS Tam Vô. Như "Loài trùng độc cỏ dại". Thì lấy đâu ra những điều tốt đẹp phải không các em?...

Bản tính háo danh.
Bản thân háo sắc.
Thủ đoạn gian ác.
Tàn nhẫn vô liêm.
Dối trá kinh niên.
Lừa thầy phản bạn.
Tài thì có một.
Dê lại có mười.
Các em Đầu Đất.
Bái lạy tôn thờ.
Giờ hãy Ngộ ra.
Ảnh Hồ "Lộng kiếng"

Đầu năm đầu tháng, chị làm tí thơ tí thẩn, tí đồng dao nghe cũng vui tai ra phết các em nhẩy?...



Chị đã bảo rồi. Dù cho cái lũ chóp bu của đảng CSVN hiện nay. Chúng đang hoạch định kế sách tuyên truyền nhồi sọ nhân dân VN. Về nhân cách, đạo đức, tư tưởng của HCM. Cố gắng dựng lên một hình ảnh Con Dê Già cao đẹp như một thần tượng. Và thần thánh hóa con người nhơ bẩn của lão lên như một vị thánh, đồng thời ca tụng công lao với dân với nước. Chị bảo thật. Những việc làm này của đảng CS mấy em, có cố gắng mấy thì cũng chỉ như cây cột mục, chống đỡ căn nhà CS mục nát sắp sụp đổ tan tành mà thôi, chẳng tích sự mẹ gì... Chị là phận đàn bà mà còn am hiểu việc làm bịp bợm của mấy em như vậy, huống hồ các đấng mày râu nam nhi tri trí, họ còn rành rẽ thủ đoạn của mấy em đến ngọn nguồn gốc rễ. Thế nên chiêu trò tuyên truyền, nhồi sọ của mấy em đã vô tác dụng. Làm sao mà còn lừa bịp được nhân dân trong cái thời buổi "Oanh Tạc Nét"phố biến như hiện nay, các em đầu đất nhẩy !...

Hôm nay vẫn còn thoang thoảng cái hương xuân Ất Mùi. Chị cũng hay ngứa mồm ngứa miệng. Nói chuyện phiếm về Con Dê già của "Đảng ta" tí chút. Mong rằng đảng ta tỉnh táo cái đầu ra. Đừng suy nghĩ nông cạn. Phải ngưng ngay cái việc đem Con Dê Già vào trong miếu mạo đền chùa mà thờ mà cúng. Tội lỗi chết. "Trời không dung đất không tha". Chẳng có thần thánh nào chấp nhận được cái việc hỗn xược ngược ngạo như vậy.". Các tượng đài to cao hoành tráng cũng đừng xây cho nhiều, dựng cho lắm. Chị sợ sắp tới đây rồi sẽ ra sao, khi "Trời đất nổi cơn thịnh nộ"?..."Quan nhất thời. Dân vạn đại". Chị lo lắng lắm. Cái đám đàn bà nước Nga. Họ kê cả cái bàn tọa, dí cả cái hang "PắcPó" vào cái đầu gẫy của cụ Lênin đấy. Thế có khổ không. Rồi đây không biết cái đầu và cái xác thối Ba Đình của Con Dê Già rồi sẽ ra sao?... Các em liệu liệu rồi mà toan tính. Nước đến chân rồi mới nhảy là hỏng bét hết. Hư bột hư đường. Suy nghĩ cho kỹ càng rồi bẩu nhau đi nhé.

Tổ sư bà nhà nó. Tức thật! hễ cứ nhắc đến "Con dê già đảng ta" là chị Buồn... Buồn... Tè. Thế có đểu không.

Chị lại đọc tí thơ nữa nhé.
Trình bày (với) các cậu phân minh...
Chị đi tháo nước trong mình chi ra...
Chị đi đây. Mót lắm rồi. Chào các cậu.
Chị của mấy em.

(Em gái Cả Đẩn)

Út Ngờ
danlambaovn.blogspot.com



.
Về Đầu Trang Go down
KuTí SG
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Sat Oct 17, 2015 2:01 pm



NHẬT KÝ CAVE XHCN...

Ngày...

Sáng tới giờ được mỗi 2 cuốc. Một thằng già, một thằng trộm chó.Thằng già khoe anh công tác ở Hội văn nghệ tỉnh, thi thoảng xuống đây đá phò lấy thi hứng mần thơ. Xong bo mình 10k. Mình ném trả lại bảo anh mang về mua Kotex cho con ngan già nhà anh í, đm thơ đéo gì mà “Sáng ra nước đái vàng khè. Ô hay trời đã chuyển hè sang thu”. Bọn già toàn lũ mất nết.

Ngày…

Tối nay có thằng đi mình, vào phòng ôm rịt lấy mình khóc lóc. Mình hỏi vừa tạch lô hả? Nó bảo không, anh bị người yêu đá. Mình vuốt tóc an ủi, nó lại càng khóc tợn hơn. Xong bảo em ơi con khốn nạn yêu anh nhưng đi nhà nghỉ đóng gạch với thằng khác, nhân cách nó đéo bằng em. Mình nói, rứa thì anh yêu em đi. Nó câm mõm đéo nói gì nữa. Nẫu.

Ngày…

Trưa nay có thằng lôi cái cặc vì zít ra khoe anh làm nhà báo, đi xâm nhập thực tế tranh thủ làm nháy luôn. Mình hỏi, trên báo các anh cứ viết đến đoạn vào phòng đóng cửa xong thì “tôi nói hôm nay anh mệt rồi rút lui” là sao? Nó cười hềnh hệch bảo
đm phải viết rứa chơ, nhưng đóng gạch thì vẫn cứ đóng như thường. Tổ sư lũ đạo đức giả!

Ngày…

Cả ngày vẫn chỉ có 2 khách. Đan Mạch, đầu tháng thắp hương đốt vía rồi mà vẫn đen vãi. Nộp cái thẻ điện thoại 100k, mua thỏi son Concept Eyes 85k tổng cộng đi toi 185k, tiền ăn và tiền bcs chưa tính. Đúng là một năm kinh tế buồn, đến thị trường chứng khoán phố Wall chỉ số Dow Jones và Nasdaq còn sắp chạm đáy bảo sao nghề cave ráo mồ hôi là hết tiền. À mà dm con lô 89 nuôi 7 ngày rồi đéo về buồn ghê. Sắp sinh nhật rồi, éo có tiền đi siêu thị mua đồ thì mượn váy con Hoa, mượn Galaxy s3 con Huệ chụp cái ảnh tự sướng tung lên phây xong viết “Bao giờ mới lấy được ck đây?”. Dự là 287 like và cơ số thằng đòi cưới ngay và nuôn. Đm nghĩ đến đây tự dưng phì cười cmnr!

Ngày…

18 ngày nữa ăn hỏi mình rồi. Hôm qua thằng chồng sắp cưới nhắn tin nhớ vk quá, muốn ôm vk ngủ. Nhắc đến vụ này mà lo lo là. Mình với nó yêu nhau chính thức được 9 tuần 6 ngày, cả lò nhà nó hỏi cháu công tác ở mô? Mình ỏn ẻn trả lời công nhân nhà máy may mặc Bến Thủy. Quen được 4 ngày nó hỏi em còn cái ngàn vàng nữa không? Mình khóc, nói hồi nhỏ em bị ngã xe mất con mẹ nó rồi anh ơi. Nó đòi làm nháy, mình ứ ừ bảo đợi đến đêm tân hôn đi anh. Nó đéo chịu định vật mình ra bờ đê, may mình khỏe, với lại làm nháy xong nó đổi ý đá đít mình thì bỏ mẹ, lại phải đi lừa thằng khác à?
Đêm tân hôn có lẽ mình sẽ phải khóc nhiều lắm đây.

Ngày…

Thôi đéo viết nữa, mai về quê làm đám hỏi rồi. Phải đốt ngay cuốn sổ chết tiệt này mới được. Bọn đạo đức giả đọc được lại rú lên “cái đồ cave”, nhẽ chửi nhau với bọn nó? Mình thì nói năng mô phạm, mực thước nó quen rồi, chửi nhau với bọn mặt lol mất hay. Cái miệng mình xinh thế, chỉ lói điều hay thôi, hí hí…

(Bài cũ này mình thích gấp 10 lần cái Sếp chơi phây)


CHUYỆN ĐỊA NGỤC XHCN....

Một người chết phải xuống âm phủ mới thấy có hai địa ngục: tư bản và cộng sản. Khi đi qua địa ngục cộng sản, ông thấy quỷ sứ đội mũ liềm búa và sao vàng, vai mang mã tấu đứng thẳng tắp. Ông thấy Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh ở bên trong cửa sắt giơ tay chào ông ,vẫy ông vào. Các ông ấy đồng thanh rao to như trẻ bán hàng ở bến xe đò miền Đông, Miền Tây: "Nhào zô! Nhào zô ! mau mau kẻo hết chỗ! Ở bên tư bản khổ lắm! Vạc dầu sôi ngàn độ. Còn bên này không không xăng, không dầu nên vạc dầu mát rượi, như là tắm nước nóng ở nhà mà thôi ! Sướng lắm ! Nhào zô! Nhào zô!"

Ông này vốn là dân HO, bèn trả lời:" Xạo quá! cha nội! Thiếu xăng, thiếu dầu đốt, tụi bay lôi người ta ra dùng dao cùn,rựa cũ chặt thành khúc còn đau hơn vạc dầu sôi. Không vạc dầu, không xăng, tụi bay đem người chôn sống hay dùng củi thiêu sống càng khổ hơn! Thôi! Vĩnh biệt các đồng chí xhcn!



Nhịp sống Sài Gòn vào năm 2020.

Em còn nhớ hay em đã quên ?
Nhớ Sài Gòn mưa rồi ngập nước,
Nước đến chym ướt nguyên chùm lông,
Nhớ tàu xuồng cùng ghe đông đúc...

(Thi sĩ Trịnh Cong Queo)!
Về Đầu Trang Go down
nguySG
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Sat Oct 24, 2015 11:26 am




Đảng đang chết và đầu hàng giặc hán





Ôi đất nước mấy ngàn năm văn hiến
Mà giờ đây sắp sửa biến thành Tàu
Ngân khố thu không nuôi nổi bầy sâu(1)
Đảng sẽ chết làm sao mà thoát được!

Khi dân đói không còn gì để cướp
Bọn Ba Đình sẽ mần thịt lẫn nhau
Chiêu thức kia chúng học của thằng Tàu
Kiểu đả hổ diệt ruồi giàu chúa đảng

Đảng sắp chết cho nên vừa phải bán
Bò tỷ đô kéo sự sống mấy ngày
GDP 60% trả nợ vay(2)
Thì thử hỏi? liệu mày không phá sản

Khi đất nước hết Hoàng Trường để bán
Đảng cộng nô sẽ hán hoá dân này
Rồi ngàn năm bắc thuộc một mai đây
Nếu tất cả chúng ta đều im lặng

Muốn đất nước không vào vòng quên lãng
Việt Nam ơi hãy đứng thẳng mà đi
Hẹn hò nhau một sớm buổi xuân thì
Cùng xuống phố đập tan loài bán nước

Cù Huy Hà Bảo
danlambaovn.blogspot.com
__________________________________

Chú thích:

(1) http://dantri.com.vn/kinh-doanh/bo-truong-tiet-lo-soc-ve-tinh-hinh-ngan-sach-20151022130709483.htm
(2) http://dantri.com.vn/su-kien/3-ty-usd-trai-phieu-quoc-te-va-noi-lo-doi-con-chau-tra-20151022143226623.htm

Hitler nổi giận khi nghe tin Phượng
bị 3 giáo sư XHCN tố cáo có quốc tịch Mỹ


Về Đầu Trang Go down
trandinh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Fri Dec 11, 2015 11:20 am

 

Đàn bà Việt Nam thời Xã Nghĩa

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Có thể nói không oan chút nào, rằng trên thế giới này, tự cổ chí kim, từ Đông sang Tây, Bắc xuống Nam, trên miền núi dưới miền xuôi, không có dân tộc nào mà thân phận đàn bà lại bi thảm đến độ như Việt Nam dưới thời Xã Nghĩa.

Trước hết tác giả, theo chế độ “xin-cho”, mở ngoặc để “làm rõ” ý nghĩa của hai chữ “đàn bà“ dùng trong bài này là để chỉ chung nữ giới, không phân biệt già trẻ lớn bé.

Tác giả cũng mong quý vị Dờ Lờ Vờ (DLV) chịu khó đọc cho hết bài để phát huy tinh thần Bốn Tốt: hiểu biết tốt, sáng mắt tốt, diễn biến tốt, tiến bộ tốt hầu thực sự trở thành những nhà Kách mạng giác ngộ... tốt, (cộng lại trước sau vị chi là Năm Tốt). Khi đã làm tốt rồi thì từ bỏ cái nghề vu vơ và không lương thiện chút nào đeo đuổi bấy lâu nay là Sờ Bờ/S.B... (Tác giả xin lỗi phải viết tắt, vì viết đầy đủ ra hơi bị khó coi), hầu tránh cho con cháu muôn đời mai sau của quý vị mỗi khi nghe con vật giữ nhà bốn cẳng “gâu gâu” giữa ban ngày, nhìn quanh quẩn xa gần mà chẳng thấy bóng dáng ai, động tịnh gì, chúng lại nhớ tới cha mẹ, ông bà, tổ tiên mình xưa kia... Đóng ngoặc.

Đóng cái ngoặc xong, tác giả xuống hàng rồi ngồi đó; thừ người ra vì bỗng dưng, không muốn cũng phải khóc, khi mới bắt đầu nghĩ tới những bé gái bất hạnh đã bị đẩy vào vòng tay một lão già dâm tặc.

Già dâm tặc tức trâu già háu gặm cỏ non thì xưa nay trong cõi người ta không phải là hiếm, nhưng cái hiếm lạ đời chỉ nước VN từ sau ngày đổi tên thành CHXHCNCC mới có, là “cha già dâm tặc”; gọi là “cha già dâm tặc”vì lão ta được băng lão dựng nên, sau khi cướp ngon ơ chính quyền, bắt dân cả nước gọi là “cha già”, buộc mọi người học tập “đạo đức” lão; phải tung hô, tôn thờ hơn cả người có đạo phụng thờ đấng chí tôn, các thần thánh.

Một trường hợp điển hình là “cái X.” (Đèn Cù), một bé gái miền núi thật thà chất phác và xinh xắn “được” Kách Mạng tuyển chọn, tưởng đi phục vụ việc lặt vặt cho“ông cụ” trong hang Pac Bó, nhưng “phục vụ việc lặt vặt” đó không phải là nhu cầu của cha già DT; nhu cầu thiết thực của chủ động (hang Pac Bó) nằm ở chỗ khác: chỗ thầm kín và qúy báu nhất của đàn bà.

Cái thảm họa của “cái X.” do cha già DT gây nên, nó khủng khiếp kinh hoàng như thế nào thì những ai không sợ sự thật đều đã biết qua lời kể lại, không phải do bọn phản động, nhưng bởi chính những người đi theo Kách mạng đã từng một thời sát cánh bên “ông cụ” (Vũ Thư Hiên/Đêm Giữa Ban Ngày; Trần Đĩnh/Đèn Cù).

Từ bé, bị lừa như Nông Thị Xuân (sau phải có với “bác” hai đứa con là cô Nghĩa và cậu Trung). Lên tuổi choai choai, bị gạt như Nông thị Ngát (mang thai với “ông cụ” xong là bị bắt “chém vè ” đi xa thật xa để phi tang, để cho phòi ra thằng cu Mạnh. tưởng thiên hạ không ai hay “chính chủ” của đứa bé là thằng phải gió nào).(1)

Đó là hai “o” con nít, chưa kể vô số cháu gái từ Miền Nam mang vú sữa ra dâng người được “ông cụ” âu yếm hỏi cháu mắc tiểu không, để rồi sau đó có thể là như “cháu ngoan” Huỳnh Thị Thanh Xuân, 15 tuổi, “lần gặp bác Hồ tôi bị mất trinh” (2).



Còn các cô đã lớn khôn, tới độ chín mùi, nước nôi đầy đủ, bị bác chơi quỵt, cưới lèo, con số nạn nhân cũng không ít, nhưng vì họ là dân Pháp, dân Nga, Tàu, nên không kể ra đây, vì bài viết chỉ đề cập đến nạn nhân đồng bào ruột thịt của “ông cụ”.

Nếu thân phận đàn bà Việt Nam thời xã Nghĩa chỉ có bấy nhiêu thì cũng tạm cho qua đi - “Khéo dư nước mắt khóc bầy cháu xui”- thông cảm cho “bác” lúc đó “đang gặp khó khăn”, “đang trong hoàn cảnh chiến tranh”, hay “vừa ra khỏi chiến tranh”, hoặc “do hậu quả Mỹ Ngụy để lại” v.v... Nhưng đó chỉ là ba cái chuyện lưa thưa, dăm nạn nhân lẻ tẻ. Dưới thời Xã Nghĩa, đàn bà Việt Nam phải chịu nghìn cay vạn đắng khôn lường.

Kẻ đói nghèo bị lưà, người giàu có cũng bị gạt. Kẻ lừa gạt lại không ai xa lạ hơn là “bác và đảng”, qua Phong trào Cải Cách Ruộng Đất và Đấu tố: giết đại ân nhân của “Kách Mạng”; quỵt phần quả thực (tài sản tịch thu của địa chủ) đã hứa với những người bần cùng đói khổ bị dụ dỗ đi đấu tố người chẳng hề ân oán gì với mình.

Những bà mẹ, hy sinh để con đi đánh giặc xâm lăng. Đánh giặc xong, con sống sót trở về. Chưa kịp vui khi nghe loa phường văng vẳng “Chiến thắng Điện Biên, Bộ đội ta kéo về Thủ đô giữa mùa hoa nở...”, mẹ đã bị du kích đến nhà lôi ra trói quỳ giữa sân đình làng để Tòa án Nhân dân xử tội Địa chủ Phản động; phần con, đảng dắt trên đường vào Trại Chỉnh huấn để “được”tẩy não “Tư sản ác ôn”.

Đấu tố mãi rồi cũng hết nạn nhân, hoàn thành “chỉ tiêu” “Mao chủ tịch” đích thân đưa ra cho “bác Hồ” là phải “bình và đấu” dân ta tối thiểu là 5% mỗi địa phương, mặc dầu có nơi dân toàn nghèo xơ xác, bác cũng phải kiếm cho ra.



Chiến tranh hết, Cải cách qua, những tưởng từ đây các bà các chị yên ổn vác cuốc ra đồng, ai dè lại bị bác đảng bắt vác súng vào đánh đồng bào Miền Nam cho ông Liên Xô và ông Trung Quốc.

Suốt 20 năm chiến tranh, chỉ trên đường Trường Sơn thôi, chị em bộ đội dân công đã trải qua những gì? Trong cuốn Tiểu thuyết Vô Đề, tác giả Dương Thu Hương cũng là một “chiến sĩ gái” “đi B” ghi lại chuyện anh bộ đội cụ Hồ tên Quân. Đại khái - trích một đoạn - như sau:

“Trên đường về phép quay ngược lại phía bắc, Quân gặp một trạm giữa rừng mà người trách nhiệm là một lính cái xấu xí bản thỉu và hôi hám vì vừa chôn xong ba xác người vừa bị chết. Vì cô đơn và sinh lý dồn nén nên đã thành một con thú thèm khát đến cùng cực và đã có hành động như hiếp dâm chàng sĩ quan trẻ tuổi...” (3)



Rồi sau ngày gọi là “Đại thắng Mùa Xuân”, “hoàn thành nghĩa vụ cao cả là “giải phóng Miền Nam”, số phận của hàng chục vạn chị em phụ nữ miền Bắc ngày đi B còn phơi phới hoa xuân thì ra sao? Ta hãy đọc họ kể về họ. một chút, như sau đây. Vẫn Dương Thu Hương, trong một tác phẩm khác, “Chốn Vắng”:

“Còn trong cuộc sống thì có lẽ mọi người đều biết rằng sau cuộc chiến tranh này hàng vạn người đàn bà chết già bởi vì không có ai lấy họ nữa và họ bị dồn vào những nông trường xa xôi, những nông trường trồng cam ở Hòa Bình và các tỉnh miền núi khác, trồng cam, trồng lạc, trồng sắn và những nông trường toàn đàn bà đến nỗi ở một cái chân trời không bao giờ hiện lên một người đàn ông nào cả. Và nếu có một vài thi thoảng hiện lên một người đàn ông thì đối với họ đấy là những cái hạnh phúc rất là hiếm hoi, mặc dù nó chỉ là một cái thứ hạnh phúc vay mượn và chụp giật.”

Đó là sơ qua về đàn bà dân Việt Miền Bắc. Còn các bà các chị dân Việt ở Miền Nam thì sao?

Thực dân vừa cút đi, quốc gia kiến thiết. Vừa được cuộc sống thanh bình ấm no, khi không, “thuở trời đất trổi cơn gió bụi” CS, khiến cho không chỉ “khách má hồng” mà “khách” má nhăn nheo cũng “nhiều nỗi truân chuyên”. Không được như người chinh phụ năm xưa được an toàn nơ quê nhà, chỉ lo cho chồng ngoài trận tiền, người vợ lính VNCH thời “Giải Phóng”, có khi “không chết người trai khói lửa”, mà “chết người vợ con ở hậu phương”, vì xe đò bị mìn nổ, trường học bị đạn pháo.

Rồi đến khi bị phỏng hai hòn, chồng đi tù, vợ vưà phải không biết làm gì để sống, nuôi con và nuôi chồng đói chết trong nhà tù của “bên thắng cuộc”; không ít bà, chị còn bị đuổi ra khỏi nhà, lùa đi đày gọi là vùng kinh tế mới, mẹ con chơ vơ giữa chốn rừng thiên nước độc. Lo được một chuyến thăm chồng, gánh gồng ra Bắc, có khi còn bị bọn dẫn đường rừng chúng hãm hiếp...



Trên đây là đôi nét“sơ bộ” về những thảm cảnh đàn bà Việt Nam hai miền Bắc Nam phải chịu, thế giới không ai có. Nhưng ngày nay sau 40 năm thống nhất đất nước, sạch bóng quân thù, lại lù lù trên đường quê, nhấp nhô giữa thành phố hàng hàng lớp lớp các bà các chị Dân Oan. Trong đó có người chịu không thấu uất ức đã tự tìm đến cái chết; có bà phải cùng con gái tuột sạch quần áo trên người mình để chống lại côn an và chó nghiệp vụ đến cưỡng chế gia sản cuối cùng của mình.

Có nơi đâu trên thế gian này bị giống như VN tôi thời xã nghĩa, một lúc hàng chục thiếu nữ phải trần truồng, đứng xếp hàng ngang, quay trước quay sau, để cho vài khách người Đại Hàn, Đài Loan tuổi tác có ngời đáng bậc cha ông ngắm nghía lựa chọn để mua qua dịch vụ đưa về nước làm vợ?

Có nhà cầm quyền nước nào như nhà cầm quyền XHCNCC là im thin thít trước việc báo nước ngoài quảng cáo cho một cơ sở dịch vụ rao gã bán một loạt thiếu nữ với hình ảnh và ghi rõ ràng là đồng bào mình?

Có đàn bà nước nào bị làm khó dễ, bị hạn chế hay bị ngăn cấm nhập cảnh vào Singapore như đàn bà Việt Nam đang bị quốc gia này đối xử?

Tới đây, người viết thấy bủn rủn tay chân, hai mắt mờ đi và tự nhủ, làm sao khả năng mình có thể mô tả hết được sự thống khổ nhục nhằn của thân phận Đàn bà Việt Nam dưới thời Xã Nghĩa. Bèn ngưng nơi đây và chỉ còn biết: Tội quá đi thôi, đàn bà Việt Nam thời Xã Nghĩa!!!

Nguyễn Bá Chổi
danlambaovn.blogspot.com
______________________________________

Chú thích:

(1) https://danchutudo.wordpress.com/category/nh%E1%BB%AFng-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-dan-ba-c%E1%BB%A7a-hcm-va-m%E1%BA%B9-c%E1%BB%A7a-nong-d%E1%BB%A9c-m%E1%BA%A1nh-la-ai/
(2) http://nhabaovietthuong.blogspot.com/2011/03/huynh-thi-thanh-xuan-15-tuoi-lan-gap-ho.html
(3) http://phusaonline.free.fr/ButViet/NMTrinh/129_Duongthuhuong.htm

Về Đầu Trang Go down
NHViet



Posts : 271
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Tue Dec 15, 2015 11:12 am

 

Chủ nghĩa xã hội định hướng Kinh tế thị trường & Cộng hoà Hồ Chí Minh

Trần Thị Hải Ý (Danlambao) - “Hoa nào cũng đẹp là bởi tự hoa không thấy nhan sắc của mình để mà ba hoa, và hoa càng đẹp nhờ hoa bẩm sinh không biết nói; duy con người mới biết thưởng thức những vẻ đẹp của hoa cũng như chính con người - nhà hoang tưởng độc nhất mới có thể phù phép một tách nước thành cả một dòng sông”.

*

Lý tưởng cộng sản là một lý tưởng chắc chắn còn thật sự ảo huyền đẹp, rất quyến rũ cho một dúm người, vẫn có thể đẹp cho vài vạn người, là cơ hội tốt cho vài trăm ngàn người, nhưng không ai có thể phủ nhận, bất chấp thủ đoạn, nó - cái lý tưởng đó đã thành công rực rỡ trong việc thảm sát cả 100 triệu con người (*), và đang tiếp tục đe dọa sự sống, sự ổn định của thế giới.

Đảng cộng sản nói chung, khi mới nắm độc quyền cai trị thường tự kỷ ám thị bằng khẩu hiệu là "đảng ta" sẽ "quang vinh muôn năm"! Hệ quả nhãn tiền của thói cuồng ngôn "nói trước" là cái thành trì cũng là thánh địa xhcn cốt thép tinh tuyền kiên cố muôn năm LB Sô Viết đã "bước không qua" tuổi thọ của một kiếp người bình thường: 74 năm! Khối cộng sản vệ tinh cốt sắt muôn năm ở Trung và Đông Âu: 45 năm! Còn mấy cái thành trì xhcn muôn năm ở phương Đông thì sao? - Xin thưa:

1-. Thành trì xhcn muôn năm dựng lên bằng cốt thép tôi sau hè, trong vườn đã sụm từ 30 năm trước nhưng đến gần cuối 2015 này vẫn chưa được chôn, vì tự ái cộng sản, vì kiêu ngạo Bolchévick người ta chưa đủ can đảm ấn ký tờ Giấy khai tử chính thức - sự thật là như thế, kể từ ngày ông bác khác họ của Quasimodo ven Hồ Gươm tỉnh ngộ, từ quốc sách Hồng hơn Chuyên lộn lèo 180° thành Chuyên hơn Hồng! Rồng lộn đẻ ra mèo, hơn nữa "mèo trắng mèo đen bất luận, miễn bắt được chuột là mèo tốt", với danh xưng "chủ nghĩa xã hội mang màu sắc... hoành thánh"! Và cái ổ mèo vĩ đại này đang dần dần tự hủy hoại và muốn giết luôn phần còn lại của nhân loại bằng đủ thứ đồ đểu, hàng độc made in China.

2-. Thành trì xhcn muôn năm cốt Kim chi thì sao? Không đáng ‘tích hợp’ vào bài này, vì ai ai cũng thấy đó là ngụy triều quân chủ, cha truyền con nối, định hướng Xạo Hết Chỗ Nói!

3-. Thành trì xhcn muôn năm cốt Pà-đẹc thì thế nào? - Nó đã lặng lẽ tự biện chứng để sống còn từ 1992, dưới triều Lung (bác) Kaysone Phomvihane (1920-1992). Đặt hai Quốc huy của CHDCND Lào trước và sau 1992, ta thấy gì? Quốc huy sau 1975 (hình dưới, trái, 1975-1991), có hình Búa Liềm; trong Quốc huy từ 1992 (hình dưới, phải) đến nay được thay bằng hình Chùa That Luang - biểu tượng nội hàm nhân văn và quốc giáo của dân tộc Lào. Núp bóng ông Hoàng Đỏ Souphanouvong (1909-1995), Pathet Lao lật đổ nền quân chủ Lào từ năm 1975, thành lập CHDCND, nhưng mãi đến năm 1991 CHDCND Lào mới có bản Hiến pháp đầu tiên, và tuy nay vẫn độc đảng độc tài nhưng ở Lào, xhcn/cscn chỉ là cái bình! Ở Lào chưa có nghiên cứu về xhcn/cscn bằng tiếng Lào. Ngày nhậm chức Chủ tịch nước - 14/8/1991, TBT kiêm Thủ tướng Kaysone Phomvihane có câu "chủ nghĩa xã hội vẫn là mục tiêu của chúng ta, nhưng nó là một mục tiêu xa vời, rất xa vời..." (1). Nói cách khác, bác Kaysone Phomvihane đã "ngộ" trước bác T$ chuyên ngành xây dựng đảng kiêm đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng của "ta" vỏn vẹn 22 năm, thôi! (2).



4-. Chẳng lẽ duy cái thành trì xhcn/cscn cốt tre "vua tập thể" nơi nguyên quán của HY em lại thọ muôn năm? Không! Nó đang muốn nằm sao cho an toàn đấy! Từ "Đổi Mới" - tức là quay về cái cũ (kiểu VNCH), dưới khẩu hiệu “Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa”, thì mấy năm qua nó đang ngậm tăm lái gió bò qua nẻo Xã hội chủ nghĩa định hướng Kinh tế thị trường bằng Con đường bác đi có tên là Đường Mòn Hồ Chí Minh, trước khi chính thức Đổi Mới Cuộc Sống! Thực tế hiện hành là như thế, “có sao nói vậy, không được nói dối” (3), ấy vì 1/ Chưa một người cộng sản nào biết chủ nghĩa xã hội đích thực là gì; 2/ “Kinh tế thị trường là cái tinh hoa của nhân loại rồi” (4); 3/ phía trong Tòa nhà đảng hội mới của nước CH xhcn Việt Nam, nếu tinh ý ta thấy khẩu hiệu “đảng cs VN quang vinh muôn năm” đã biến mất!



Nói khẩu hiệu ‘truyền thống’ này hoàn toàn biến mất ở Việt Nam là sai, là xuyên tạc sự thật vì thỉnh thoảng nó vẫn lủng lẳng trên đường phố, hoặc ở những nơi như thế này:



Đã lâu lắm rồi, không nghe cũng như không thấy người ta phát thanh phát hành gì tới nhóm chữ cửa miệng “bách chiến bách thắng”, “ba dòng thác cách mạng”, “thế giới đại đồng”, “đỉnh cao trí tuệ của loài người” “xóa bỏ văn hóa đồi trụy, tệ nạn ma túy, đĩ điếm Mỹ-Ngụy”... nọ kia. Mấy nhóm chữ ‘oanh liệt một thời’ này, theo biện chứng sử quan, đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ lịch sử. Đĩ ở thủ đô thì gọi là Đĩ Hà Nội, nhưng Điếm ở Tp Hồ Chí Minh lại kêu là Điếm Sài Gòn! Phải lương thiện nhìn thẳng vào sự thật gọi chính danh, đó là Điếm Hồ Chí Minh đối trọng với Đĩ Hà Nội! Chẳng lẽ Sài Gòn được ‘đảng ta’ dải phóng từ hơn 40 năm qua mà vẫn chưa chết sao?

Riêng cái “đỉnh cao trí tuệ” của đcs VN có thể liên tưởng thế này: Il pense toujours que les gens tournent autour de lui parce que ses chemises montrent toujours son petit et froissé nombril - le centre de son propre ‘Il était une fois’ incroyablement et ridiculement retouché par je-ne-sais-qui, je-ne-sais-quoi” (Lio Francis Menghi) / Thoát dịch: “Ông ta luôn nghĩ thiên hạ quan tâm đến mình là do áo ông mặc thường để lộ lỗ rốn bé tẹo và nhăn nhúm - trung tâm Vang bóng một thời của ông, đã được ai đó hay cái gì đó chỉnh sửa đến mức khó tin và buồn cười”.

*

Lý tưởng cncs là một lý tưởng đẹp, đẹp như hoa. “Hoa nào cũng đẹp là bởi tự hoa không thấy nhan sắc của mình để mà ba hoa, và hoa càng đẹp nhờ bẩm sinh hoa không biết nói; duy con người mới biết thưởng thức những vẻ đẹp của hoa cũng như chính con người – nhà hoang tưởng độc nhất mới có thể phù phép một tách nước thành cả một dòng sông” (5); trái ngược với người cộng sản là “biến một hồ cá thành một tô súp cá!” (Lech Walesa).

Bởi mang hoài bão gia nhập đảng để được làm đầy tớ nhân dân, phụng sự nhân dân toàn diện, tuyệt đối không tư túi, ‘quán triệt’ tiêu chuẩn không có không được bao gồm những gì - ngoài 5 Lời thề gia nhập đảng (6), ngõ hầu ‘phấn đấu, kiên trì’ trong học tập làm teo đạo đức gì gì đó, may ra sắm được miếng Bằng khen, nên HY em mới vụng về đặt câu hỏi:

Xưa nay, có chế độc tài nào mà không độc hại? Có chế độ cộng sản nơi nào mà không độc tài, có nơi nào xuất hiện cộng sản mà không cắt mạng, không tắm máu? Có xứ sở xhcn nào đầy tớ nhân dân không nằm trong Nomenklatura (7), không là trọc phú? Có Thiên đường xhcn nào không có dân oan vì đất đai, vì công lý? Có Thiên đường xhcn nào cưu mang tị nạn từ Địa ngục tư bản? Có xứ sở xhcn nào chống tham nhũng, bất công, cửa quyền; chống ngoại xâm và nội xâm mà không bị trù úm, bóc lịch? Có nơi nào Xây bao nhiêu tượng đài ‘cha già dân tộc’ là để Cất nhiều bấy nhiêu như ở ta, dù rằng chẳng ai biết Mẹ già dân tộc là ai? Có nơi nào sợi dây kinh nghiệm dài hơn nơi có cái đuôi xhcn? Có nơi nào mà “Gia đình văn hóa càng nhiều, văn hóa... càng xuống cấp”? Có Hiến pháp và Quốc luật xhcn nào không đứng dưới Cương lĩnh và Lệ đảng và, đặc biệt có được nhân tài cỡ diễn viên hài Công Lý như ở ta?

Tóm lại, Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa hay Xã hội chủ nghĩa định hướng Kinh tế thị trường, hoặc CH xhcn Việt Nam - nói dại, chuyển thành CH Hồ Chí Minh (Cool thì vẫn là món đặc sản duy nhất của quán ăn Treo đầu Dê bán thịt Chó! Không tự lọc máu, gột óc thì thêm một lần hay nhiều lần nữa thay tên đổi họ (9) cũng rứa rứa, cũng chỉ là Bình mới Vôi cũ.



Ảnh: Minh hoạ.

15/12/2015

Trần Thị Hải Ý
danlambaovn.blogspot.com
_____________________________________

Chú thích:

(*) Nghị quyết 1481 của Hội đồng Nghị viện của Ủy hội châu Âu (2006) / Parliamentary Assembly of the Council of Europe (Resolution 1481, 2006): Tội ác chống loài người của chế độ cộng sản.
https://en.wikipedia.org/wiki/Council_of_Europe_resolution_1481
(1) Ai Lao: Cái đẹp và Con người, trang 35 - Viễn Phương xb, 1992.
(2) "Có thể nói là trong công cuộc xây dựng cnxh và bảo vệ tổ quốc chứ không nên nói trong công cuộc xây dựng cnxh và đổi mới. Đổi mới chỉ là giai đoạn, còn xây dựng chủ nghĩa xã hội còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ [21] này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa!" (Nguyễn Phú Trọng, 23/10/2013
http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20131023/du-thao-chua-vang-vong-nhu-loi-hieu-trieu/576098.html).
(3) Cựu ĐT, BTQP, CTN Lê Đức Anh, 25/1/2012
http://giaoduc.net.vn/Ban-doc/Noi-bat-ngay-251-3-ngay-tet-hon-100-nguoi-chet-vi-tai-nan-giao-thong-post33459.gd
(4) BT Kế hoạch & Đầu tư Bùi Quang Vinh, 18/11/2013
http://www.thesaigontimes.vn/114301/Cai-cach-the-che-tu-cau-hoi-chua-co-loi-giai.html
(5) “All the flowers are beautiful because they do not see their beauty by themselves for self-boasting; and they are more beautiful still grace they would have been born speechless; the Human being only knows how to contemplate these beauties and it’s also the Human being - the unique utopian who is capable transform his cup of water becoming the whole Mekong river”. (Yingluk Vilayphan, Thailand).
(6) Năm Lời Thề gia nhập đảng cộng sảng VN:
1-. Tuyệt đối trung thành với đảng, trung thành đến chết không thôi, nếu phản bội xin chịu tội tử hình.
2-. Giữ bí mật của đảng đến cùng. Nếu sa vào tay giặc, dù có bị tra tấn đến chết cũng không khai.
3-. Luôn luôn là con em của nhân dân, dựa vào dân, cùng nhân dân đấu tranh đến cùng.
4-. Tuyệt đối tin tưởng ở chủ nghĩa cộng sản, bỏ tất cả các tín ngưỡng khác.
5-. Kề vai sát cánh, chung sức đấu tranh để giải phóng dân tộc khỏi mọi xiềng xích phong kiến đế quốc, tiến tới thế giới đại đồng. (trích “Chỉ Một Con Đường”, trang 25 * Nxb Thanh Niên, Hà Nội-1974).
(7) Muốn tỏ tường Nomenklatura là gì, mời tìm đọc cuốn Nomenklatura – Les privilégiés en URSS của Michaïl Voslenski (1920-1997), một thái tử đỏ dưới ngụy triều Liên Xô) * Nxb Pierre Belfond, 1980. Cuốn tài liệu này còn chi li, sâu sắc và khả tín hơn cuốn Nouvelle classe của Milovan Djilas (1911-1995).
(Cool TBT Nguyễn Phú Trọng, 18/5/2015: "Mỗi người dân Việt Nam xứng đáng là công dân của đất nước Hồ Chí Minh".
https://youtu.be/NPpBn2KFLsw
(9) Kêu gọi lãnh đạo 'đổi tên đảng, tên nước, BBC 13/12/2015.
http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/12/151213_vn_party_congress_12_open_letter


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 271
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Sun Dec 20, 2015 9:02 am

 

Tự tin đến tội nghiệp của cháu ngoan bác Hồ lưu manh

Le Nguyen (Danlambao) - Có lẽ không ai là không biết Hồ Chí Minh là một trong nhiều bí danh của tên tình báo cộng sản quốc tế và rất có khả năng Hồ Chí Minh là bí danh chung của nhiều tên tình báo nhập vai thực hiện công tác biến Việt Nam thành một nước chư hầu trong hệ thống nhà nước xã hội chủ nghĩa. Đọc tiểu sử Hồ Chí Minh do đảng cộng sản biên soạn thì “cu nghệ” Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc, Hồ Chí Minh là một nhưng nhiều bằng chứng lịch sử ngoài luồng khá thuyết phục của nhiều “nhà Hồ Chí Minh học” chỉ ra Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc với Hồ Chí Minh là hai người khác nhau.

Nội dung bài viết này không bàn đến Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc mà chỉ nói đến tội ác tố điêu, giết người man rợ của Hồ Chí Minh đã gieo rắc gây hậu quả nghiêm trọng cho dân tộc, tổ quốc Việt Nam. Cụ thể là tội ác trời không dung đất không tha của Hồ trong cải cách ruộng đất vào thập niên 50s của thế kỷ trước mà hiện nay văn nô, bồi bút trong làng Ba Đình đang ra sức chạy tội, tẩy xóa tội cho Hồ.

Bút tích hai bức thư của Hồ Chí Minh viết tay gửi cho Staline nằm trong cục lưu trữ quốc gia Nga: một bức nói về chương trình cải cách ruộng đất ký tên chữ Việt; một bức có kèm thêm đề mục xin vũ khí ký tên chữ Tàu. Hai bức thư là bằng chứng, chứng minh Hồ Chí Minh là kẻ chủ động, là chính phạm của tội ác cải cách ruộng đất, không thể phủ nhận hay chối bỏ được. Tội ác cải cách ruộng đất khủng khiếp do Hồ gây ra, phá nát tình làng nghĩa xóm, làm đảo lộn luân thường đạo lý, biến dân tộc giàu truyền thống bao dung, yêu thương đùm bọc trở nên dối trá, vô cảm, độc ác, man rợ, rừng rú như thuở loài người mông muội, ăn lông ở lỗ...

Những bài viết về sự thật tội ác Hồ Chí Minh trước đây, chỉ nói về sự độc ác, gian manh chung chung chứ chưa trưng dẫn nhiều bằng chứng cụ thể về sự độc ác, gian manh vượt mức suy nghĩ bình thường của con người có cách suy nghĩ thông thường. Do đó bạn đọc khó hình dung ra được trí tưởng tượng quái đản, phong phú rất ghê sợ của con thú đội lốt người Hồ Chí Minh.

Cụ thể như trong truyện “Giấc Ngủ Mười Năm” Hồ trong vai Trần Lực tưởng tượng bịa ra “hoạt cảnh” lính của thực dân Pháp “bắt con trai hiếp mẹ... cha hiếp con gái ruột của mình”. Quái đản, ghê tởm hơn nữa là Hồ bịa ra chuyện lính pháp tranh nhau hiếp đàn bà, con gái từ 7 tuổi đến 70 tuổi cho đến chết, nếu không chết thì chúng chặt đầu, mổ bụng, móc mắt, rạch trôn cho chết để làm trò mua vui!

Tưởng tượng ra cảnh kinh khủng này chắc chỉ có đầu óc bệnh hoạn như Hồ mới nghĩ ra được thôi. Ý tưởng bệnh hoạn phi nhân tính nhờm tởm đến thế mà Hồ lại được văn nô, bồi bút tụng ca là cha đẻ của trường phái văn học viễn tượng Việt Nam, thật không thể hiểu nổi! (sic)

Về bài viết “Địa Chủ Ác Ghê” thì Hồ nhập vai tác giả C.B, bịa đặt tố điêu “mụ” đàn bà Nguyễn Thị Năm, Cát Hanh Long, người có công không ít trong kháng chiến chống Pháp, là dâm dục hơn cả bác Hồ Chí Minh, hãm hiếp làm chết 30 người ngay trong trang trại của bà. Cái trang trại từng là nơi nghỉ dưỡng, ăn dầm nằm dề, cơm no bò cưỡi khá lý tưởng cho các cán bộ lãnh đạo đầu não đảng cộng sản Việt Nam như: Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, Hoàng Hữu Nhân, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Tùng, Vũ Quốc Uy, Lê Thanh Nghị... và có cả Hồ trong số đó!

Hẳn mọi người đều thấy, khi nói đến tội ác cải cách ruộng đất, người Việt Nam thường nhắc đến sự vong ân bội nghĩa, ăn cháo đá bát của Hồ Chí Minh chứ ít chú ý đến tội ác để lại hậu quả nghiêm trọng lâu dài, tồn tại trong tư duy nhận thức, “di truyền” trong máu thịt của đám cháu chắt côn đồ, lưu manh của Hồ tiếp diễn đến tận ngày hôm nay.

Giờ thì ai cũng biết, tố điêu là sản phẩm do Hồ Chí Minh làm ra, phát tán nhưng tố điêu ra làm sao, ít có người để ý đến. Thậm chí tội ác cải cách ruộng đất có nhiều người nhầm tưởng là do các “ông bà đội cải cách” vượt mặt Hồ Chí Minh, lạm dụng quyền hạn hay do bị cố vấn Tàu cộng dụ dỗ xúi dục gây ra thảm cảnh tố điêu “con tố cha, vợ tố chồng, trò tố thầy, người ở tố chủ...” chấn động lương tâm con người với “khí thế” tố cáo bịa đặt độc ác, dựng chuyện ngang ngược, nói không thành có cùng với nòng súng, nấm đấm buộc người vô tội phải nhận tội, qua các lời lẽ cay nghiệt, vi phạm đạo lý nghiêm trọng, không còn là con người nữa như:

“...Mày biết tao là ai không?... Mày có nhớ mày đã cưỡng hiếp tao mấy lần rồi không hả?... Đả đảo địa chủ cường hào gian ác ngoan cố... Mày hoạt động cho quốc dân đảng phản động, có nhận tội không?... Đả đảo tên quốc dân đảng phản động...Hoan hô chính sách ruộng đất của đảng, chính phủ... Hồ chủ tịch muôn năm... Mao chủ tịch muôn năm...”



Bên cạnh việc đạo diễn, tập dợt cho bần nông thất học tố điêu, nhục mạ, đánh đấm buộc người dân vô tội nhận tội không hề phạm, với cái được gọi là đội cải cách do Hồ rập khuôn hình mẫu Nga-Tàu làm ra. Ngoài ra chúng còn dụ dỗ con cháu của thành phần khá giả có học thức bị quy là địa chủ đứng ra đấu tố ông bà, cha mẹ để cho người thân được giảm nhẹ tội, không bị quy kết vào tội chết. Thế cho nên đã có không ít trẻ em nhẹ dạ làm theo trò diễn tố điêu của bác đảng và nhân chứng sống nhà thơ Trần Mạnh Hảo là một điển hình.

Không chỉ có thế, lâu la của Hồ còn gợi ý, mớm ý cho những người bị quy chụp là địa chủ “thành khẩn cúi đầu nhận tội” để được hưởng chính sách khoan hồng của bác Hồ và đã có nhiều người ngây thơ sập bẫy nhận tội nên bị ghép tội chết. Thế cho nên đã có một số người khí phách biết chiêu trò dối trá, dơ bẩn của Hồ và đám lâu la thổ phỉ của Hồ nên đã tự tử để lại thư tuyệt mạng cho cháu con - tỏ rõ thái độ là họ muốn tự chết chứ không để cho bọn lâu la, côn đồ của Hồ đụng vào thân thể lương thiện của mình. Hành động của họ thật đáng khâm phục!

Vai trò số một của đầu sỏ Hồ Chí Minh trong thực hiện cải cách ruộng đất. Nhất là Hồ trực tiếp chỉ đạo vụ án đấu tố người phụ nữ yêu nước Nguyễn Thị Năm, Cát Hanh Long được người dân trong vùng dự đấu tố thì thầm vào tai nhau về những tên cốt cán tố điêu như sau:

“... Chúng là bọn lưu manh trong xã hội... Năm đói 1945 còn được ăn cháo phát chẩn của bà Năm nữa đấy... Tôi xin cam đoan là bà Năm không bao giờ thuê mướn bọn lưu manh này làm việc trong các đồn điền của bà ta đâu. Tất cả là bịa đặt, vu khống vì chúng được ông đội trưởng đội cải cách hứa, ai đấu tố càng hăng sẽ được chia càng nhiều quả thực. Thế thôi!...”


Từ vụ án điểm đấu tố bà Nguyễn Thị Năm ở Thái Nguyên do Hồ “đeo râu bịt mặt” trực tiếp chỉ đạo và đúc kết kinh nghiệm truyền dạy cho các đội cải cách khắp thôn quê miền bắc được các ông đội truyền “huấn thị” xuống các cấp thi hành như sau:

“...Bác Hồ đã dạy, nông dân ngày nay phải khôn ngoan, phải can đảm đứng lên dứt khoát đạp đổ giai cấp địa chủ phong kiến. Dù có phải nói quá lên mà có thể đánh đổ được bọn chúng, thì đều đáng được hoan nghênh...”

Tội ác cải cách ruộng đất long trời lở đất ở miền bắc không chỉ có người dân đen thầm thì vào tai nhau mà nó còn được nhà thơ Xuân Diệu trong chốn riêng tư thố lộ tâm tư về trách nhiệm của Hồ trong cải cách ruộng đất như sau:

“... Cụ Hồ biết chứ! Mỗi ngày có tới hàng trăm lá thư kêu oan gửi cho cụ, bọn thư ký đọc rồi báo cáo lại cho cụ nên cụ biết hết! Nhưng cụ Hồ không phản hồi vụ nào cả vì cụ thấy nó đang diễn ra theo ý đồ của cụ. Giả sử cụ Ngô Đức Kế, cụ Huỳnh Thúc Kháng, cụ Võ Liêm Sơn.. sống đến giờ, có bị đội cải cách bắn chết thì cụ Hồ cũng sẽ không can thiệp. Vì đối với những kẻ cuồng vọng như Hitler, như Stalin, như Mao Trạch Đông, như Kim Nhật Thành... thì mạng sống của người khác chỉ là như con sâu con kiến mà thôi...”

Thành thật mà nói, bản chất tay sai và tư tưởng quái đản, tưởng tượng ra tội ảo để vu khống, tố điêu của Hồ đã kinh khủng ngoài sức tưởng tượng của con người. Tuy thế cách tố điêu của Hồ chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ so với cách thức giết người do Hồ bày ra, nó còn khủng khiếp hơn nhiều. Có lẽ không ai nghĩ ra được cách chôn sống chừa cái đầu cho lưỡi cày kéo qua, kéo lại cho đến chết hoặc dùng búa đập đầu hay bắt người bỏ vào bao bố thả trôi sông cho chết ngạt... Chắc chắn không ai có trái tim người nghĩ ra được, chỉ có Hồ Chí Minh mà thôi!

Những cách vu khống tố điêu, giết người man rợ, dã man, rừng rú chính Hồ Chí Minh sáng tác giữ bản quyền là sự thật không thể chối cãi. Mô hình tố điêu, giết người của Hồ đã được các loại cháu ngoan học tập, phát huy nhuần nhuyễn trong cuộc chiến được gọi là kháng pháp, chống Mỹ cứu nước mà bọn cháu ngoan bác Hồ - băng đảng cướp của giết người không gớm tay đã ra tay xỏ xâu, đập đầu, chôn sống người dân Huế năm Mậu Thân 68...

Hiện nay phương thức tố điêu, giết người do Hồ sáng chế đã trở thành phổ biến trong tư duy hành động của các quan chức, cán bộ đảng viên trong nội bộ đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam. Tội ác tố điêu, giết người man rợ do Hồ gây ra trong cải cách ruộng đất rành rành ra đó nhưng vẫn có một bộ phận không nhỏ cháu ngoan văn nô, bồi bút, báo nô, tuyên truyền viên, dư luận viên vào cuộc chạy tội, làm giảm nhẹ tội cho Hồ với lập luận: “...chủ trương của bác là đúng, đội cải cách làm sai...bác bị cố vấn Trung Quốc ép... bác biết lỗi nên bác đã khóc nhận lỗi... chủ trương, đường lối đúng, cấp dưới làm sai v.v...”

Âm thanh sấm sét ngang tai, rùng rợn của cải cách ruộng đất “...Hồ chủ tịch muôn năm, Mao chủ tịch muôn năm... Đả đảo bọn địa chủ cường hào gian ác... Ruộng đất phải về tay dân cày... Thà đánh nhầm còn hơn bỏ sót...” như vẫn còn vang dậy đâu đây. Thế nhưng ngày nay người nông dân Việt Nam vẫn không có ruộng cày, quan chức đảng viên thì đất đai cò bay thẳng cánh... và những người nông dân có ít đất đai hương hỏa, những người có ông bà là bần cố nông được “lại quả” từ cải cách ruộng đất năm xưa... Giờ những nông dân này cùng với tầng lớp “nông dân chân chính” bị quan chức đảng viên - bọn cường hào ác bá mới nhân danh “sở hữu toàn dân” ra tay cưỡng cướp, tống tù, đẩy ra lề đường biến họ thành dân oan sống vất vưởng như bóng ma bên lề xã hội của nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam!

Để lấp liếm che đậy tội ác, tiếp tục kế thừa sự nghiệp tội ác tố điêu, giết người cướp của rất man rợ của Hồ Chí Minh. Bọn tuyên giáo và hội đồng lý luận trung ương của cái đảng Mafia cộng sản lu loa ngụy biện rất buồn cười, rất trẻ con - Thật, tội nghiệp cho đám cháu ngoan mù đảng, mê muội Hồ vẫn tự tin, đinh ninh là người dân thời tin học vẫn còn ngây thơ không biết chúng diễn trò như tổ tiên nòi cộng sản từng diễn trò trong thời đại Hồ Chí Minh, được chúng ê a đánh vần rằng thì là...

“...Tư hữu đất đai ư? Một đòi hỏi thật vô lý! Ông cha ta đã phải bỏ biết bao công sức để xóa bỏ cái chế độ tư hữu đất đai để mọi nông dân có ruộng cày, tránh cho người giàu đầu cơ tích trữ đất đai. Giờ mà lập lại cái chế độ tư hữu không biết sẽ bao nhiêu người không có nhà mà ở, không có đất sản xuất cấm dùi... rồi lại đi làm thân trâu ngựa cho kẻ khác như thời địa chủ bần nông sao?...”

Thế thì trước di họa tội ác tày trời của tên tình báo cộng sản quốc tế, vô gia đình, vô tôn giáo, vô tổ quốc, đại gian, đại ác Hồ Chí Minh, những người có lòng với tương lai Việt Nam, có để yên cho đám lâu la gian ác không thua kém Hồ lấy tiền thuế của dân lập đền, dựng tượng khắp “đầu đường xó chợ” cho dân nhổ nước bọt, nguyền rủa không?

Le Nguyen
danlambaovn.blogspot.com

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 271
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Sat Mar 26, 2016 3:20 pm




ĐMCS LÀ "ĐỔI MỚI CUỘC SỐNG"!

Đến giờ chuyển tiết, cô giáo ThaoLy cho học trò nghỉ ngơi giải lao 15 phút trước khi bước vào tiết kế tiếp. Cô Ly có việc ra ngoài cần gặp Ban Giám Hiệu nhà trường để nghe theo chỉ đạo dạy tiết kế tiếp vì cô chưa có kinh nghiệm dạy theo đường lối XHCN "Xuống Hố Cả Nước hay Xã Hội Chủ Nghĩa gì đó".

Trở lại lớp, cô bất ngờ thấy học trò đứng ngay ngắn và chăm chú nhìn lên bảng. Cô giáo Ly khá ngỡ ngàng không biết chuyện gì xảy ra, vì hàng ngày chúng rất ồn ào và mất trật tự, nhưng hôm nay thật khác lạ. Cô ngoái lại nhìn lên bảng thì thấy có dòng chữ ‪#‎ĐMCS‬ và tấm hình đầu lâu với một mắt mở to và mắt mở nhỏ cộng thêm trên đầu có hình như chiếc lọ. Nhìn thấy dòng chữ, cô giáo không hiểu ý nghĩa của nó là gì và tấm hình kia là ý nghĩa như thế nào. Cô cho gọi học trò và hỏi:
- Em nào viết gì trên bảng đấy? Đứng ra cho cô hỏi nào!

Thấy đứa nào cũng nín thinh cô đành lên giọng:
- Nếu không có em nào nhận thì cô phạt lớp phải quét dọn vệ sinh đó nhé!
Nghe tới quét dọn vệ sinh, đám học trò sợ quá bèn xô đại tên học trò Phú Trọng ra. Hắn bước ra ấp a ấp úng nói:
- Dạ thưa cô ThaoLy, là... là em ạ!

Cô giáo Ly nhìn về phía học trò thì thấy tên Dũng và Sang đang bàn tán, nhất là tên Dũng, mặt hắn đang lăm lia láo cá như đang dằn mặt tên Trọng. Cô giáo Ly bước lại khẽ hỏi học sinh Trọng:
- Trò viết gì trên bảng đấy? Đọc lớn ra cho cả lớp nghe!

Tên Trọng có biệt hiệu là "Trọng Lú" nên hắn ấp a ấp úng nói:
- Dạ... dạ, thưa đó là Địt ...
Vừa nghe tới chữ "Địt" thì tên Dũng và Sang quíu đít, sợ bị lộ, bèn lên tiếng chen vô:
- Dạ thưa cô chữ đó là do em viết ạ! Ý nghĩa của nó là "Đổi Mới Cuộc Sống" ạ!



Cô giáo Ly đứng dậy mặt hậm hực nói:
- Cô mới nghe Trọng nói cái gì "Địt..." đấy?
Tên Trọng phân bua:
- Dạ không! Em... em có nói gì "Địt..." đâu ạ! Chắc cô nghe nhầm đấy!

Cô giáo Ly tiếp:
- Vậy còn tấm hình thì sao?
Trọng liền nói tiếp:
- Dạ đó là "Địt..."
Tên Sang nghe thấy bèn chen vào:
- Dạ thưa cô, đó là do em vẽ ạ! Ý nghĩa của nó là "Mở To Mắt, Thông Não Đi, Để Đổi Mới Cuộc Sống" ạ!

Cô giáo Ly một phen nữa nóng mặt. Cô lên giọng quát:
- Cô có hỏi hai em đâu, cô đang hỏi Trọng, sao hai em lại xen vô là sao? Trọng, lần này, rõ ràng cô nghe em nói "Địt..." nữa nhé! Vậy, giờ em nói, ý nghĩa của nó là gì?
Tên Trọng ấp úng chuẩn bị nói thì bị Dũng và Sang chen vô tiếp:
- Dạ xin lỗi cô, chữ là do em viết còn hình là thằng Sang nó vẽ. Thằng Trọng chỉ là hùa theo thôi, chứ nó không biết gì đâu ạ!

Cô giáo Ly quát:
- Vậy, tại sao hồi nãy cô hỏi, Trọng lại đứng ra nhận là sao?
Trọng ấp úng:
- Dạ thưa cô, tại thằng Hùng nó nói: Nếu em không ra nhận, nó đánh em ạ!

Trong số học trò, tên Hùng là nhỏ con nhất, nhát gan nhất nhưng láo cá nhất. Nghe Trọng nhắc đến tên mình với cô giáo, khi nghe cô giáo gọi tên mình thì Hùng đã vãi đái cả ra quần. Cô Ly nhìn thấy cũng mắc cười nên thôi, không truy cứu tới hắn nữa. Cô nói với cả lớp:

- Vậy, từ nay về sau, các em phải luôn luôn nghi nhớ "Đổi Mới Cuộc Sống" thì chúng ta mới khá hơn nhé! Cho nên, bất cứ nơi đâu, hễ viết được, các em phải tuyên truyền cho người khác biết là mình luôn luôn phải "Đổi Mới Cuộc Sống" và kèm theo hình ảnh mở to mắt thông não thì chúng ta mới có cuộc sống tốt hơn được.

Cả lớp nghe xong vỗ tay. Còn riêng Hùng, Dũng, Sang và Trọng thì thở phào nhẹ nhỏm. Hùng, Dũng và Sang kéo Trọng lại và mắng:
- Thằng ngu! Tao đã nói rồi, nếu ai hỏi thì nói là "Đổi Mới Cuộc Sống" nghe chửa, sao mày cứ "Địt..." mãi thế hả Trọng?

Trọng phân bua:
- ... Thì tao, tao... "Địt".
Dũng mắng:
- Thẳng dở hơi! Địt cái gì mà Địt hoài thế thằng lú? Cộng Sản để cho mày nói à? Ở tù cả lũ bây giờ đấy!
Trọng hỏi:
- Dũng, mày mới nói gì đấy?
Dũng trả lờ:
- Ờ... tao, tao có nói gì đâu! Tao nói "Đổi Mới Cuộc Sống" cơ mà!

Thao Ly N.


Lên chùa thấy phật muốn tu
Về nhìn đảng cướp muốn tù cho xong
Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời cộng sản nó thương dân nghèo


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NHViet



Posts : 271
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    Sun Apr 03, 2016 11:34 am

 

Trông Minh Béo, nhéo Minh Râu

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Bá tước Đờ Ba-le đã hạ quyết tâm không nhắc tới Minh Râu nữa cho đỡ rầu với nước vợ, nhưng mấy hôm rày cử mở mạng ra là y chang đập vào mắt chuyện Minh Béo, khiến Bá tước lại nhéo tới Minh Râu.

Theo báo đài loan tin, Minh Béo là một “nghệ sĩ” từ Việt Nam qua Mỹ hành nghề hài hước, nhưng vừa chân ướt chân ráo đến đây, anh chưa chọc cười được người ta thì anh đã chọc bậy trẻ vị thành niên để anh phải khóc trong nhà tù Mỹ.

Chuyện Minh Béo “gặp nạn” không làm Bá tước Đờ Ba-le bận tâm; không bận tâm, chẳng phải vì Bá tước xem nhẹ hành vi phạm tội nếu có (Tòa án chưa phán quyết) của đương sự, mà vì, từ sau ngày “đảng ta” cướp được chính quyền cả nước, các cháu được “học tập đạo đức bác Hồ”, những chuyện như thế đã trở nên “đại trà”, xếp loại “xe cán chó, chó cán xe”, “chuyện thường ngày ở huyện”.

Nhưng Bá tước Đờ Ba-le ngạc nhiên trước phản ứng của báo đài nước vợ. Rõ ràng là một phản ứng bất công. Với Minh Béo thì ồn ào ầm ỉ lên, với Minh Râu thì im thin thít. Sự bất công càng “cực kỳ hoành tráng” khi so sánh hậu quả do hành vi phạm tội nếu có (Tòa chưa phán quyết) của Minh Béo với hậu quả do hành vi phạm tội đã rõ của Minh Râu.

Minh Béo, như bản cáo trạng của Cảnh sát Mỹ đưa ra, thì nạn nhân nhiều lắm là hai trẻ đang ở tuổi vị thành niên - (đúng ra nạn nhân chỉ là một: em thứ nhất đến gặp Minh Béo để thi “tuyển chọn tài năng”, bị Minh Béo khẩu dâm; còn em thứ hai là Cảnh sát ngụy trang sẵn sàng chịu trận để kiểm chứng thực hư lời em thứ nhất báo cáo với Cảnh Sát); nạn nhân của Minh Béo vẫn còn mạng sống, không chừng còn được Minh Béo bồi thường khẳm tiền... Trong khi đó:

Minh Râu! Ôi nhớ đến Minh Râu, là nhớ đến tội để đâu cho hết.

Minh Béo hại một đứa bé; thời gian “danh hài” hành tội dài lắm cũng chỉ trong một tiếng đồng hồ là cùng.

Minh Râu hại cả một dân tộc lớn bé trẻ già; thời gian “cha già DT” hành hạ, tính từ Sô Viết Nghệ Tịnh 1930 đến nay 86 năm vẫn chưa ngừng, vì đàn em vẫn “kiên định…” tư tưởng Minh Râu.

“Trông Minh Béo, lại phải nhéo Minh Râu!”

Bá tước Đờ Ba-le lắc đầu, trong khi vừa liếc liếc mắt sang Bá tước phu nhân, vừa máy máy môi, "Anh đã lầm khi sang đây lấy em, để dân Tây phải khổ lây với dân Việt…

... Cũng chỉ vì cái tên Minh Râu”

3/4/2015
Nguyễn Bá Chổi

danlambaovn.blogspot.com



Bản lãnh bác Hù

Bác Hù thường thức khuya "làm việc" với các hộ lý đến 2, 3 giờ sáng. Một hôm cận vệ thấy bác "thức" muộn hơn hằng đêm khác, lúc ấy đã hơn 5 giờ sáng, bác bước ra khỏi phòng đầu tóc bơ phờ, dáng đi lảo đảo, cận vệ xót xa hỏi:
- Ôi đêm qua bác lại làm việc quá sức ạ?

Bác Hù nạt ngay:
- ĐM câm ngay mày đi, con này từ Miền Nam mới tập kết ra Bắc, nó cao thủ quá, nên tao phải "chiến đấu dũng cảm" cả đêm, mệt vã cả ra, nếu không, nó lại chửi vô mặt, bác bản lãnh như hạch, chả bằng đứa con nít lên 3 của Miền Nam, hiểu ch
ưa?

(Trích từ Ý kiến Bạn đọc, 9/2015, danlambaovn.blogspot.com)




HỌC TẬP TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH

Thiếu úy công an Trần Minh Trung - 0917398555 - đánh người yêu chấn thương sọ não, nói:
"Bác Hồ ngày xưa chán Nông Thị Xuân còn cho Trần Hoàn - Bộ trưởng Bộ Công an dùng ô tô cán chết, nay tôi mới chỉ có đánh chấn thương sọ não thì có gì mà báo chí phải ầm ĩ?
Anh Trung cũng cho biết thêm: "Tôi đạt loại giỏi phong trào học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đấy."
Bộ trưởng bộ Công an Tô Lâm đang xem xét phong chức Giám đốc Công an tỉnh Hải Dương kiêm Trưởng ban Tang Lễ Trung ương cho đồng chí công an trẻ này.

#‎DMCS‬
https://www.youtube.com/watch?v=heySIypnWXw
.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam    

Về Đầu Trang Go down
 
Kười: Đảng cs "ché đỏ" & XHCN Việt Nam
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Vui Cười-
Chuyển đến