Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
pham thuy nguoi nhung phung thang mien cong nghia tien thanh ngoc nghe NHẬT nguyen huyen sinh rang lang quan Ngày cuoc viet trai Thầy HUNG
Latest topics
February 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728     
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
bemai_2011



Posts : 93
Join date : 26/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ?    Wed Nov 06, 2013 3:25 am

Ta chỉ mong có một ngày, tim ta biết nhớ mong một người, biết xót xa cùng niềm đau của người ấy, biết rung động khi mắt môi tìm nhau, tay xiết lấy nhau. Ta chỉ mong đôi tim đồng điệu, chan hòa và ấm áp.
Có những chiều hanh hao gió thổi, ta đi về trong dòng người xe đông đúc âm thanh cuộc sống va đập vào nhau, tim ta trầm lặng một góc vì cô đơn quá đỗi.

Có những ngày ta co mình trong hơi lạnh, bất giác áp vào bên má một cốc café ấm. Dòng thời gian vẫn trôi qua thật chậm, khẽ khàng len qua từng kẽ ngón tay.

Cuộc sống của ta là thời xuân trẻ vốn không bình yên và đầy ngạo ngược, vốn có những cuộc vui cùng bạn bè, có những lần rung động trước nụ cười, ánh mắt của ai kia.

Nhưng ta nhận ra, cũng đã lâu rồi tim chưa rung lên như những ngày xưa ấy. Ta bất giác hỏi mình, trầm ngâm giữa đời, chìm lặng giữa thinh không.

“Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ?”

Thật khó để định nghĩa như thế nào là một trái tim bình yên. Có phải là an lành không vết xước, là một trái tim khỏe không tật nguyền, hay là một trái tim sôi nổi?

Ta nhớ rằng tim ta vẫn đập những nhịp đập quá đỗi thân quen, vẫn nhói đau khi nhắc về quá khứ, vẫn hồ hởi nuôi hy vọng về tương lai. Vậy mà bao lâu rồi, tim ta chưa yêu thương đủ đầy một ai đó?

Ta chỉ mong có một ngày, có một người nào đó, đủ can đảm, đủ chân thành đến bên cạnh. Ta không đòi hỏi phải được nhận nhiều hơn là cho đi, bởi trong tình yêu đó là điều ích kỷ. Ta chỉ mong có thể đem yêu thương dành cho ai đó, trọn vẹn, thủy chung và gắn kết lâu bền.


Ta chỉ mong có một ngày, tim ta biết nhớ mong một người, biết xót xa cùng niềm đau của người ấy, biết rung động khi mắt môi tìm nhau, tay xiết lấy nhau. Ta chỉ mong đôi tim đồng điệu, chan hòa và ấm áp.

Tình yêu vốn không phải là thứ quá xa vời, với tuổi trẻ lại càng không phải là thức quà xa xỉ. Nhưng ta khát khao tìm được một trái tim đồng điệu đúng nghĩa, thuộc về nhau, trân trọng nhau đúng nghĩa. Bởi ai đó đều có một ai đó dành riêng cho mình.

Nhưng ta không biết còn phải chờ đợi bao lâu nữa, kiên nhẫn bao lâu nữa. Rồi thì người mà ta cần tìm, người mà ta chờ đợi có thật sự đến với ta không?  u cũng vì cô đơn mà lạc lõng, cũng vì mong chờ mà hụt hẫng, cũng vì nuôi hy vọng mà trở nên thất vọng. Tim ta chùng chình qua những nỗi đau, cũng nhiều lần va vấp, cũng nhằng nhịt những vết xước rỉ máu từ những chuyện tình quá khứ đã qua. Ta chỉ mong có thể bình tâm trở lại, có thể vỗ về bản thân và nuôi dưỡng tim mềm.

Rồi ta sẽ có tình yêu an nhiên, trong tim yêu bình yên!

(Sưu tầm)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Đi về một chốn bình yên... & LK Cho Một Tình Yêu - Mỹ Tâm   Sat Nov 09, 2013 8:06 pm


Liên khúc Cho Một Tình Yêu - Mỹ Tâm
(Tình Yêu Chưa Nói - Nhớ - Cho Một Tình Yêu)


Đi về một chốn bình yên

Em bảo anh: rồi tình yêu nào cũng hết thời nông nổi, hết thời đắm chìm trong những nồng nàn yêu thương và khát khao bên nhau từng giây từng phút.

Em bảo anh: yêu em vừa thôi anh, yêu nhiều quá lỡ trái tim anh không còn chỗ chứa, rất nhanh thôi, anh sẽ hết yêu em thì sao?

Em bảo anh: lo cho em vừa thôi anh, mong muốn ở bên em ít thôi anh, để chỗ cho khoảng trời riêng của anh, không lỡ mai này, anh thấy tình yêu của chúng mình chật hẹp.

Em bảo anh: chúng mình để tình yêu đi về phía bình yên đi anh, em sợ tình yêu như đồ thị hình sin, lên càng cao thì xuống càng thấp…

Nhưng em à, phía nào là phía bình yên???



Có phải là nơi anh yêu em không còn nồng nàn như lúc trước, không còn tin nhắn anh chúc em ngày an lành mỗi sáng mai thức giấc và đêm bình yên trước khi em chìm vào giấc ngủ?

Có phải là nơi anh không còn nhớ em nhiều như lúc trước, không còn những tin nhắn kiểu: “Anh nhớ em lắm, em à” dù chúng ta xa nhau chưa đầy 24 tiếng?

Có phải là nơi anh không còn quan tâm em nhiều như lúc trước, không còn nhắn tin mỗi ngày hỏi em hôm nay ngủ ngon không, ăn được nhiều không, mặc có đủ ấm không dù cho câu trả lời ngày nào cũng gần giống nhau như thế?

Có phải là nơi anh sẽ không còn mong muốn ở bên em cả ngày dù sự thực chỉ là vài tiếng? Thời gian đó, em muốn anh cặm cụi bên bàn máy, bù khú với bạn bè hay lang thang quán xá?

Có phải là nơi, mà mỗi tuần chúng mình chỉ gặp nhau một hai lần, nói dăm ba câu chuyện, rồi lại trở về với những lo toan cuộc sống thường ngày, tự hài lòng với những gì mình có và coi tình yêu là bình yên vì không còn thời gian cho giận hờn cãi vã? Em sẽ không còn lo một ngày trái tim anh hết chỗ chứa tình yêu hay anh hết khao khát bên em như hiện tại. Cũng không còn nỗi sợ khi em là cả khoảng trời riêng của anh, vắng em, anh sẽ lẻ loi biết bao trong cái khoảng trời không em đấy?

Đó có phải là phía bình yên mà em muốn tình yêu của chúng mình hướng tới?



Em à,
Với anh, không nơi nào trái tim anh được bình yên hơn khi bên em, được gặp em dù chỉ vài phút mỗi ngày. Để biết em mỗi phút, mỗi giây có được an nhiên, vui vẻ. Để biết một đêm trôi đi của em có được trọn vẹn giấc nồng, mỗi ngày trôi đi của em có được hài lòng như em mong đợi.

Với anh, không nơi nào trái tim anh được bình yên hơn khi bên em, được nấu cho em ăn hay thưởng thức những món tự tay em nấu - những món ăn anh không sao bắt chước hương vị vì em đã bí mật thêm tình yêu vào công thức. Và anh thì lúc nào cũng sẵn sàng làm phụ bếp cho em, chỉ để bên em, được nhìn em đứng đó, tỉ mẩn chuẩn bị, xào xào nấu nấu, thêm thêm nếm nếm rồi nở nụ cười hài lòng. Dù em có kêu anh làm vướng tay em vì cứ đứng sau ôm em nhìn em nấu, thì anh cũng không buông tay ra đâu. Nếu là đàn ông em sẽ hiểu, không có giây phút nào lại ấm áp hạnh phúc hơn giây phút này.

Cũng chẳng điều gì khiến trái tim anh bình yên hơn khi biết em vẫn ở đâu đó không quá xa anh. Người ta bảo khi yêu nhau bên nhau nhiều dễ chán, anh không biết bao nhiêu mới được gọi là nhiều, chỉ biết thời gian bên em dường như biết chạy và anh ngày qua ngày lại muốn bên em nhiều hơn.



Đừng lo em nhé rằng con tim anh sẽ không đủ chỗ chứa. Ừ thì rằng trái tim anh chẳng to hơn trái tim người khác, nhưng yêu thương mà nó dung nạp là vô hạn. Như không khí ấy em ạ, thở mỗi ngày mà có thấy thừa đâu. Yêu thương của anh dành cho em cũng vậy, cho đi, nhận lại, mỗi ngày thêm một ít chăm lo, thêm một ít nụ cười, thêm một ít nhớ nhung, thêm một ít hạnh phúc, thế đâu phải quá nhiều, em nhỉ? Mà nếu em thấy vậy vẫn nhiều quá, thì thay vì nói: “anh yêu em nhiều hơn ngày hôm qua”, anh sẽ nói: “anh yêu em ít hơn ngày mai”, em hài lòng rồi nhé?

Đừng lo em nhé tình yêu mình chật hẹp hay khoảng trời riêng của anh bị em chiếm giữ, anh tự nguyện đấy chứ. Anh không đi café vì làm gì có chỗ nào pha café ngon như của em pha. Mà không phải anh nịnh em đâu nhé, chỉ tại vì họ có hiểu sở thích của anh như em đâu, đúng không nào? Anh cũng chẳng thích la cà nhậu nhẹt quán xá vì chẳng món ở đâu vừa rẻ, vừa an toàn lại vừa ngon như món ở nhà tự tay em nấu. Anh không bốc phét tí nào đâu, mấy anh bạn anh có lần về chơi phòng anh ấy, cũng bảo như thế mà. Mà nếu vì anh em mất đi khoảng trời riêng, anh sẽ tình nguyện làm xe ôm kiêm vệ sĩ mỗi khi em đi gặp gỡ bạn bè, em không lo phiền anh đâu, anh ngồi trà đá nghe mấy bác xe ôm bàn chuyện thế sự trong lúc chờ em cũng vui mà. Vì nếu bắt anh đi đâu đó giải trí một mình không có em đi cùng thì thà anh mua bỏng ngô về nhà ngồi xem phim với em còn vui hơn. Anh nói thật đó, ai bảo số anh sinh ra là để làm vệ tinh của em làm gì?

Đừng lo em nhé tình yêu của mình thăng trầm như đồ thị. Anh dốt toán nên hình sin anh vẽ toàn đi ngang không à. Ừ thì đành rằng tình yêu không thể lúc nào cũng ngọt ngào hạnh phúc. Sẽ có những dỗi hờn, ghen tuông, sẽ có những lúc mình cãi vã, chán nản. Nhưng mà sau mỗi lần như thế, anh lại nhận thấy rằng mình càng hiểu nhau nhiều hơn. Chứ anh thấy, tình yêu mà cứ yên bình thì làm sao qua nổi bão giông khi hai người là một? Em hay đọc báo có thấy chuyện những người đàn ông chán cơm thèm phở khi mà gia đình đang yên ấm? Anh sợ lắm, khi mà ngay sau bến bình yên lại là cả một trời giông bão. Thế nên, em cứ để tình yêu của chúng mình đi lên, đi xuống hay đi đâu cũng được, miễn là đừng đứng yên rồi đi tới dấu chấm hết, em nhé?

Từ ngày quen em, yêu em, anh thấy trái tim mình luôn trong trạng thái loạn nhịp, vì yêu thương, vì hạnh phúc, vì lo lắng, vì hờn ghen… Nhưng nếu lỡ một mai nó bình yên trở lại như ngày anh chưa có em thì đó là điều anh hoàn toàn không mong muốn. Thế nên, em đừng để tình yêu của chúng mình đi về phía bình yên em nhé. Hãy để nó đi về phía tương lai, nơi mà anh và em, hai chúng ta sẽ còn dành cho nhau thật nhiều yêu thương, thật nhiều nụ cười và cả những giọt nước mắt hạnh phúc. Bởi bình yên, chính là khi chúng ta có nhau trọn cuộc đời này…

ST

.
Về Đầu Trang Go down
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Vẫn tin một ngày, con tim sẽ bình yên trở lại & Nơi Ấy Bình Yên    Sun Nov 17, 2013 10:46 pm


Nơi Ấy Bình Yên - Thủy Tiên




Vẫn tin một ngày, con tim sẽ bình yên trở lại!

Nếu ai đã từng yêu, từng chịu đựng những khổ đau của tình yêu, từng được sướng vui vì hạnh phúc rồi nhanh chóng vụt tan... sẽ hiểu có những khoảng ngày như thế!

Vẫn tin một ngày, con tim sẽ bình yên trở lại

Như cái ngày đầu chưa biết trầm ngâm những nghĩ suy.

Đi qua sóng gió mới biết tự bao giờ con tim đã lỗi nhịp rồi...

Mất một khoảng thời gian để chùng chình, do dự,

Mất một khoảng thời gian để chối bỏ khôn khoan nhất,

Mất một khoảng thời gian để can đảm thừa nhận,

Có một khoảng thời gian được cảm nhận thế nào là ngọt ngào, thế nào là ấm áp, cảm giác bình yên khi tựa vào một bờ vai tin yêu, cảm giác luôn có người quan tâm, che chở...

Có một khoảng thời gian chưa bao giờ vơi năng lượng.

Có một khoảng thời gian yêu đời, nhẹ nhỏm.

Có một khoảng thời gian luôn nghĩ và cầu mong cho ai kia luôn hạnh phúc...

Rồi lại mất một khoảng thời gian lặng lẽ,

Mất một khoảng thời gian để nhận ra, có gì đó nhạt nhòa...

 

Mất một khoảng thời gian thấy đau, thấy trống vằng vô hồn...

Mất một khoảng thời gian mong chờ ai kia còn quay về phía mình...

Mất một khoàng thời gian cho mình những cảm giác dối lừa bản thân.

Mất một khoảng thời gian để hiểu: nên an tâm nếu ai kia đang hạnh phúc, bên cạnh một bàn tay khác.

Mất một khoảng thời gian để không còn chênh vênh.

Cuối cùng, cũng có một ngày không nhớ về một khoảng trời, một nỗi nhớ....

Có một ngày nên sống tích cực hơn, cho dù cảm xúc có thể bị gạt về một phía.

Có điều, chưa biết mất bao lâu để quên, để mong, để đợi...

Cho dù là vậy, vẫn cứ tin một ngày, con tim sẽ bình yên trở lại!


(ST)
Vì Em Chính Là Em - Lam Trường & Hồ Quỳnh Hương
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ?    

Về Đầu Trang Go down
 
Tim yêu à, ngươi vẫn bình yên chứ?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Sưu Tầm, Lượm Lặt-
Chuyển đến