Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Pháp chính
Latest topics
August 2017
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Chẳng ngược đường, ngược nắng để yêu anh...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
bemai
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Chẳng ngược đường, ngược nắng để yêu anh...   Sat Jun 16, 2012 5:12 am

Ngọt ngào như tình yêu, đắng đót cũng như tình yêu.
Mỗi cuộc tình đi qua, chúng ta mỗi người mất đi trong mình một chút. Anh mất đi một chút niềm tin. Em mất đi một chút hồn nhiên.

Rồi những cuộc tình đi qua… Em lại mất thêm nữa một chút an yên. Anh mất đi đôi phần ảo vọng.

Chẳng ai vẹn tròn sau mỗi lần nát vụn tim yêu…

Một lần khẽ nắm hờ bàn tay là vụt bay tất cả. Có những thứ ngỡ đơn giản, nhưng kiếm tìm được nó, giữ gìn được nó, lại là cả một chặng đường lắm khúc quanh co.

Em được gì sau mỗi cuộc chia ly? Anh được gì sau một câu tạm biệt?

Em bớt hồn nhiên. Còn Anh mỏi mệt. Nước mắt chảy tràn trong những giấc mơ sang...

***

Rồi một ngày mình sẽ lại yêu. Không yêu nhau, nhưng sẽ yêu người khác. Và trái tim đã loạn đi vì cuộc tình trước. Sẽ đập, nhưng chẳng còn vì nhau...

Ngày xưa cũ ùa về như một bản đàn úa tàn những rêu phong. Em đếm những tình yêu, những nhớ thương gần như hơi thở.

Có những cuộc tình em ngỡ thuộc về em.

Có những người tình em ngỡ là của em…

Nhưng rồi, vẫn chẳng trọn yêu thương nào có được…

Những giọt nước mắt đêm đến bao giờ mới chịu ngủ ngoan trong kí ức ngày xưa?

Thân thuộc như tình yêu, xa xôi như tình yêu.

Ngọt ngào như tình yêu,

Đắng đót, cũng như tình yêu.


“Có một ngày đường phố chỉ một chiều
Em không phải ngược đường để yêu anh như thuở trước
Gió sẽ không quất vào mặt người những lằn roi đau buốt
Mà khe khẽ thì thầm những bản tình ca!

Có một ngày
Ngày ấy sẽ không xa
Em không ngược phố giờ tan tầm
Che mình râm bóng nắng
Không ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Kể cho anh nghe điều thì thầm những ước mơ xanh!

Em sẽ không như cô bé năm nào đã ngược nắng yêu anh
Mà sẽ nói cùng anh rất nhiều khi phố chỉ một chiều
Mùa rụng lá...
Để rồi tựa vào vai anh yên ả
Đêm sẽ không buồn
Nghe em kể chuyện ngày qua!

Có một ngày
Ngày đó sẽ không xa
Phố xá rộng thênh thang
Anh nắm chặt tay em một chiều trên phố
Nhắc lại chuyện ngày xưa, thời của người đông và bụi đỏ
Có một người nông nổi ngược thời gian!”

Em gói yêu thương, cất sâu vào ngăn tủ quá khứ

Gạt nước mắt, khép lại một cuộc tình

Đứng dậy, mỉm cười, rồi mọi thứ sẽ qua!
Về Đầu Trang Go down
bhtran
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Chẳng ngược đường, ngược nắng để yêu anh...   Sun Jun 17, 2012 7:25 pm


A time for us, some day there'll be...
A new world, a world of shining hope for you and me...





A time for us, some day there'll be
When chains are torn by courage born of a love that's free
A time when dreams so long denied can flourish
As we unveil the love we now must hide

A time for us, at last to see
A life worthwhile for you and me

And with our love, through tears and thorns
We will endure as we pass surely through every storm
A time for us, some day there'll be a new world
A world of shining hope for you and me

For you and me

And with our love, through tears and thorns
We will endure as we pass surely through every storm
A time for us, some day there'll be a new world
A world of shining hope for you and me

A world of shining hope for you and me.



.
Về Đầu Trang Go down
leminh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Chẳng ngược đường, ngược nắng để yêu anh...   Fri Oct 17, 2014 8:25 pm






Giây phút êm đềm
Tình yêu nở hoa
Lắng nghe cùng ta
Trái tim muôn đời
Với mối tình say đắm

Ngây ngất cao vời
Nụ hôn thần tiên
Tình sáng ngợi
Người hãy mau ta cùng hát
Khúc ca tình yêu

Tình hỡi! Về đây!
Ta sẽ có nhau
Nghìn thu nào phai
Ta mãi còn nhau

Giây phút êm đềm
Lệ giăng bờ mi
Đắng cay còn không?
Xót xa tâm hồn
Đã qua rồi giông tố

Ta giữ lâu dài
Đừng cho nhạt phai
Một mối tình
Người hỡi trăm năm còn nhớ
Giấc mơ nào phai.


A Time for Us (Romeo & Juliet)

Lời Việt: Quốc Bảo




Giây phút ban đầu ngày ta gặp nhau,
Mắt yêu thầm trao những câu ân tình biết bao là âu yếm.

Nhưng mối duyên đầu thường gây khổ đau,
Lòng khóc thầm vì phút chia ly chợt đến như mưa trời ngâu.

Nhìn lá vàng rơi xao xuyến hồn tôi,
từ đây người ơi thôi hết từ đây người ơi

Thôi đã hết rồi, tình yêu đầu tiên
giống như hạt mưa mát cho tâm hồn phút giây rồi chợt hết

Theo áng mây sầu ngàn năm buồn trôi,
người hỡi người, người hỡi đang say hạnh phúc thấu chăng tình tôi.



Về Đầu Trang Go down
leminh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Chẳng ngược đường, ngược nắng để yêu anh...   Tue Oct 21, 2014 10:12 am




Một chiều ngược gió...
có thích không, những chiều ngược gió?



Có lẽ đó sẽ là một buổi chiều phẳng lặng, mọi thứ đều đứng giữa cái ranh giới mơ hồ của nó. Nắng không chói chang mà cũng chẳng hề yếu ớt, gió không gắng sức mình cuốn trôi em mà cũng không hờ hững thổi qua một cách vô tình. Đó sẽ là một buổi chiều trung lập, điều gì cũng nửa có nửa không, và em cũng nửa bước nửa ngừng. Chân vẫn không thôi bước tiếp nhưng lòng vẫn lặng đi tại chính khoảnh khắc ấy thôi. Và chẳng cần biết liệu tóc em có đủ dài, và tà áo em mặc có thướt tha không, nhưng gió vẫn cứ miệt mài thổi tung bay chúng. Trong em khi ấy có thể chẳng có suy ngẫm gì, cũng có thể còn nhiều điều chưa thấu. Chẳng thể nói trước được điều gì, chỉ biết chắc một điều rằng, em đang đi ngược lại chiều cơn gió. Em và gió - cứ như hai người không quá thân thiết mà cũng chẳng hề xa lạ đang cố bước qua nhau mà vẫn đầy luyến tiếc.

Sẽ có những buổi chiều như thế, những buổi chiều im lặng ngắm nhìn cuộc đời, ngắm nhìn chính em, những buổi chiều giông bão đang nổi lên phía bên trong vẻ ngoài tĩnh lặng,… Sẽ có những buổi chiều không tên như thế, những chiều đi ngược lòng mình, đi ngược dòng đời, đi ngược làn gió thổi. Và người ta ưu ái trao tặng nó một cái tên nghe thật mỹ miều: những chiều ngược gió.

Có khi nào em mong muốn cuộc đời mình trọn vẹn như một vòng tròn, không rõ điểm bắt đầu cũng không biết đâu mới là kết thúc? Và dù có xoay ngược xoay xuôi, em vẫn cứ là em, không một lần thay đổi?

Có muốn thử dù chỉ một lần không em? Những chiều ngược gió, ngược dòng đời và ngược lòng mình để sống khác với những ngày đã qua?

Trong em liệu có khi nào từng một lần nổi loạn? Muốn sống một cuộc sống khác lạ mà em vẫn ngắm nhìn, muốn trở thành một người khác với em của hiện tại, và cả em của ngày hôm qua? Đã từng khi nào những nhịp đập dịu dàng của biển hồ trong em muốn thử một lần dậy sóng? Muốn làm một con sóng thần ôm trọn mọi thứ chẳng thuộc về mình vào lòng, muốn được một lần tràn bờ, một lần được trở nên dữ dội?

Chắc là sẽ có những lúc như thế, những khi em muốn được là tâm điểm của mọi ánh nhìn, những khi mong mỏi được sống như những điều em tưởng tượng, muốn trở thành một nhân vật trong tiểu thuyết hay một thước phim mà em vẫn từng ngưỡng mộ. Và hơn hết, là muốn xa lạ với chính em của khoảng khắc này. Dù em mong muốn nổi loạn đến mức muốn cắt phăng mái tóc dài để tạo một kiểu tóc kì quái rồi nhuộm chúng thành màu hồng, màu vàng hay xanh lá cây chẳng hạn, rồi làm siêu nhân bay xuống từ trên đỉnh của tòa nhà cao nhất. Hay chỉ là những điều “điên rồ bé nhỏ” như nhảy nhót và hét toáng lên giữa phố xá đông người những điều em ấm ức, ném bay đi đống bài tập và deadline công việc ngập đầu của em, lấy hết số tiền từ mọi nguồn em có và trốn đi phượt một mình, hoặc cũng có thể là thử một lần tỏ ra ngoan ngoãn và trầm lặng, một lần chăm chú nhổ từng sợi tóc sâu cho mẹ- những việc mà em chưa từng, thì quy chung lại, tất cả những điều đó hay nhiều điều khác nữa, vẫn chỉ là em đang muốn được một lần ngược gió, được khác mình, và khác người, được là em mà em mong ước.

Nên hay không những ngày như thế? Những ngày bước thật chậm ngắm nhìn cuộc sống bao la từ một lăng kính khác, để thấy rằng cuộc đời tươi đẹp mà cũng đầy lam lũ hơn em tưởng tượng rất nhiều? Những ngày dậy sóng cuộc đời để dòng sông nhỏ là em trở thành biển lớn? Những ngày em tự nổi loạn với mình? Có chứ em, đó là những khi ta biết sơn mình bằng một màu sơn khác. Bảy tỉ người trên cái thế giới này, nếu như đều cùng trọn cho mình một màu sơn y hệt, và cố nén trong lòng, cố giấu đi những sắc màu của bản thân đang cựa quậy muốn vỡ tung thì chẳng phải quá nhàm chán hay sao? Hiệu ứng đám đông là một điều đáng sợ vô cùng. Ta sẽ làm những gì người ta làm, và im lặng khi người ta không lên tiếng. Cuộc sống như vậy có quá nhạt nhẽo không em? Sao ta không tự làm mới chính mình, mà cả đời chỉ sống với một gam màu cũ kỹ?



Giữa cả một rừng người bao la, người được chọn luôn là người tạo ra khác biệt. Em có thấy lạ không, khi những cánh diều bằng giấy mỏng manh lại có thể lướt đi trên bầu trời cao rộng ấy? Chính là vì nó biết ngược gió để bay lên. Vậy thì em, còn đợi gì nữa mà không tự mình ngược gió, để cho mình bay lên mà không cần chờ đợi thiên thần trao tặng cho mình đôi cánh. Hay ít ra cũng là thử một chiều ngược gió để thấy mình khác hơn, và thấy mình mới hơn.

Nếu sợ ánh mắt của người đời vừa ngắm nhìn vừa bình phẩm về những con người lội ngược dòng như thế, thì em đừng làm một chú chim bình thường cố bay ngược chiều với gió. Muốn được ngược gió, hãy làm một con chim báo bão đi. Vừa được thỏa lòng mình, lại vừa giúp ích cho chính cuộc sống này. Hãy cứ sống thế đi, còn điều gì mà phải ngại ngần nữa? Cứ bay đi trong chênh vênh như là em muốn, rồi khi nào không thể tiếp tục sải đôi cánh trong tự do, thì nơi nào em rơi xuống chính là nơi bình yên nhất trong cuộc đời. Hay sống như một con chim đại bàng cũng được. Không giống như những loài chim khác núp mình trong cơn mưa gió, nó tránh bão bằng cách bay vượt lên trên những tầng mây. Cứ giống vậy mà ngược gió và ngược dòng đời đi nhé, để thấy cuộc sống này là những hương sắc mới. Và để hiểu được thế nào là sống một cách trọn vẹn hơn

Nhưng nếu không đủ sức để bay lên như thế, hoặc sợ hãi đi ngược dòng gió cuốn mình sẽ tan biến như bong bóng xà phòng thì em cũng hãy tìm một buổi chiều nhiều gió, và bước đi không theo chiều gió thổi. Cứ thả tung mái tóc của mình ra, cho những cơn gió đùa nghịch và làm tóc em rối tung. Bước đi thật chậm thôi, để gió cuốn đi những trĩu nặng trong lòng. Nhớ ngắm nhìn cuộc đời bằng ánh mắt dịu dàng nhất em nhé, thả tâm tư của mình trôi theo gió, và những điều đọng lại chỉ nên là những thương yêu. Vì ít ra nếu không thể ngược gió và vút bay, thì cũng hãy cứ đi ngược chiều gió để tâm hồn mình dịu mát. Để biết yêu và biết sống hơn.

“Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh”

Đâu ai hay biết sau “ngược đường, ngược nắng”, “ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi” sẽ là bến bờ nào cho ta dừng lại. Nhưng dù thế nào đi nữa, cũng hãy một lần thử ngược lại lòng mình, ngược lại dòng đời như thế. Chẳng cần biết kết quả sẽ chỉ là một con số không tròn trĩnh hay một kết thúc đẹp như mơ, nhưng sẽ là cả một sự nuối tiếc kéo dài nếu như ta sống nhưng lại chẳng sống hết mình. Dù sao thì, cứ thử đi, thử một lần thả lòng mình trôi ngược đường với gió, coi đó như là một món quà ta tự ban tặng cho mình. Vì như vậy nghĩa là ta đang sống thực sự với từng ngày ta có, và đang yêu thương chính cuộc sống của mình.

(Zing Blog)




Về Đầu Trang Go down
NHViet



Posts : 270
Join date : 23/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Chẳng ngược đường, ngược nắng để yêu anh...   Mon May 30, 2016 9:36 am




Yêu lại từ đầu...

Biết bao lần ngoái lại thấy ánh mắt nhau, biết bao khoảnh khắc đợi chờ những lần gặp gỡ vô tình trên đường, khi em nhắm mắt lại và nhẩm đếm theo thói quen, để rồi tưởng tượng ra anh sẽ xuất hiện bên cạnh với một nụ cười.

Con người thường phải trải qua nhiều lần đổ vỡ mới nhận ra đâu thật sự là hạnh phúc dành cho mình. Chỉ riêng tất cả quá khứ của chúng ta cộng gộp lại, đã đủ để em xây một tòa thành vững chắc cho mối quan hệ này. Anh biết đấy, thật tâm thì em vẫn yêu anh.

Chúng ta yêu nhau cũng có vui, buồn, hờn, giận, cũng có những lúc hai bàn tay đang nắm chặt chợt buông ra để rồi trượt khỏi đường ray. Em nghĩ mình đủ nhạy cảm để nhận ra tình yêu vẫn còn, em không muốn để lỡ mất anh. Anh nghĩ sao nếu chúng ta còn có thêm một cơ hội nữa?



Làm lại từ đầu nhé anh? Không phải vì em sợ cô đơn, mà là vì anh đã trở thành một cái gì đó quan trọng lắm trong cuộc sống của em. Nếu rời xa anh, em có thể sẽ vẫn sống tốt, nhưng em tin là mình sẽ chẳng còn vui vẻ được như trước đây nữa.

Biết bao lần ngoái lại thấy ánh mắt nhau, biết bao khoảnh khắc đợi chờ những lần gặp gỡ vô tình trên đường, khi em nhắm mắt lại và nhẩm đếm theo thói quen, để rồi tưởng tượng ra anh sẽ xuất hiện bên cạnh với một nụ cười.

Quá khứ đã đi qua, sai lầm cũng nhờ có thời gian mà được xí xóa đi ít nhiều. Anh và em, cả hai chúng ta đã có một quãng thời gian dài để suy nghĩ về những gì đã qua. Không hẳn là bồng bột như trước đây nữa, mà đã qua chia ly, chín chắn hơn rất nhiều rồi.

Nếu như bây giờ em muốn quay lại, liệu anh có đồng ý không? Chỉ cần vẫn còn yêu em, chỉ cần chấp nhận hàn gắn và trở lại, chúng ta vẫn sẽ có thể cùng bắt đầu một con đường mới, có được không anh?

Em sẽ không lo sợ thất bại lần nữa, cũng không nghĩ nhiều về chuyện đổ vỡ. Em sẽ chỉ toàn tâm toàn ý yêu anh, chứ tuyệt nhiên không trẻ con, luôn kiếm chuyện gây rắc rối nữa.



Bởi vì đã trải qua chia ly, nên mới thật sự cần hạnh phúc đến gấp gáp như vậy. Bởi vì biết cơ hội sẽ chẳng đến hai lần, nên mới lấy đủ dũng khí để muốn là làm, yêu là phải thổ lộ. Bởi vì sợ hãi, nếu không nói thật tình cảm của mình, em sẽ vẫn chỉ là một cô gái hèn nhát, không hiểu thế nào là tình yêu, và cũng không biết cái giá của hạnh phúc.

Mặc kệ mọi chuyện có đi đến đâu, mặc kệ vết nứt vỡ do chia ly còn đó. Em không sợ giẫm chân lên vết xe đổ, còn anh thì sao, anh có sợ hay không? Em không dám nói rằng mình có lòng tin để khiến anh hạnh phúc, cũng không dám chắc rằng mình sẽ trở thành một cô người yêu hoàn hảo hơn.

Dẫu cho lần vấp váp trước đây của chúng ta đã làm em nhận ra rất nhiều điều, nhưng con người em vẫn nguyên vẹn là em, chẳng đổi. Có chăng chỉ là bớt đi một vài phần xốc nổi để chín chắn hơn, bớt đi một vài phần tự ti để biết thật sự đâu mới là điều cần làm khi yêu thương ai đó.

Và anh đã từng nói, anh thích em cho dù thế nào vẫn nên là chính con người em, đúng không?

(Sưu Tầm)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Chẳng ngược đường, ngược nắng để yêu anh...   

Về Đầu Trang Go down
 
Chẳng ngược đường, ngược nắng để yêu anh...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Sưu Tầm, Lượm Lặt-
Chuyển đến