Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
chính Pháp
Latest topics
August 2017
MonTueWedThuFriSatSun
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Trên đỉnh đời cô độc - Thơ Tình của các nhà thơ nữ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
hoangvu
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Trên đỉnh đời cô độc - Thơ Tình của các nhà thơ nữ    Sat Aug 04, 2012 5:05 pm


Thơ tình thời con gái của các nhà thơ nữ





"Thời con gái như một thiên đường vừa qua đi". Một người bạn gái từng bùi ngùi nói... Chị đọc một bài thơ tình. Lời mộc, tính hồn hậu... Và, chị kể về lần yêu thứ nhất... Tôi bỗng nghĩ đến những bài thơ tình của thời con gái... Có biết bao nhiêu người con gái đã yêu. Họ có những nét giống nhau của mối tình đầu. Nhưng đã bao nhiêu người đến được với hạnh phúc, còn bao nhiêu người dang dở?

Thơ tình của chính người nữ viết ra, hẳn có nhiều điều khác biệt. Bởi khi yêu, với thời con gái rực rỡ nhất, hình như phái đẹp kiêu sa hơn, nhưng cũng mềm yếu hơn. Nhiều người đẹp từng đến với hạnh phúc nhưng đồng thời, bởi đẹp, nên cũng choàng vào mình những bi kịch. Những gam bậc của những người con gái khi yêu đều có những nét khác nhau, do cá tính, do quan niệm, do hoàn cảnh... Biết bao nhiêu dáng vẻ... Nhớ đến kỷ niệm đẹp về một tình yêu.

Ý Nhi viết trong bài Dẫu chỉ là cơn mưa:

Anh có còn luôn nhớ
Mùa đông mưa trắng đồi...
Hoa lau phơ phất gió
Dốc dài và suối đôi.

Hay chỉ mình em thôi,
Tháng năm dài vẫn nhớ
Như nhớ về đống lửa
Như nhớ về mặt trời
Chắc bền và rực rõ
Thân gần và xa xôi...

Có khi đó là một tình yêu đẹp, chang chói, người nữ định xoà tay đón, nhưng cái chốc lát ấy, không hiểu nguyên cớ gì (chỉ người trong cuộc mới biết) đã đẩy nó đi để rồi nuối tiếc. Đoàn Thị Ký viết:

Nửa vòng bông gạo

Có lần sợi bông gạo bay,
Như chiếc chong chóng xoay xoay nửa vòng
Tôi đưa tay đón và mong,
Đâu ngờ gió tự trong lòng đẩy ra
Thế là bông gạo bay xa
Nửa vào chong chóng đã hoà thinh không
Một mai ngọn gió thổi nồng
Vẫn còn bông gạo nửa vòng bay bay. . .

Còn Phi Tuyết Ba, đến với người yêu, thì bên cửa trong nhà đã có một tình huống xảy ra:

Điều anh không biết

Riêng điều ấy, không bao giờ anh biết,
Có một lần em lỡ hẹn với anh
Chiều vàng xanh nơi góc phố xanh
Em đến gần cánh cửa xanh hé mở

Bên bậc cửa có một đôi guốc đỏ
Đôi chân em sao khó bước qua
Chỉ một bước thôi là hết cách xa
Anh gần lắm... phía bên kia đôi guốc

Chẳng biết vì sao chân em lui bước
Chiều đương xanh bên cánh cửa xanh.
Có lẽ nào em lỡ hẹn cùng anh,
Đôi guốc đỏ biết rằng em đã tới.  

Tế nhị và tự trọng, nhưng đằng sau đó, cái tâm trạng kín đáo của Phi Tuyết Ba ai mà đoán nổi. Và cái điều anh không biết ấy, đến bao giờ mới nói được ra!

Những mối tình đã đến với họ. Có những mối tình trong chiến đấu thật đằm thắm, thật hết mình như "Sợi nhớ, sợi thương" của Thuý Bắc... Nhưng cũng có người đã vấp phải những dang dở, cách xa dù đó là một tình yêu thật khó quên. Bùi Kim Anh viết:

Một tình yêu tha thiết chẳng hẹn hò
Em với anh chỉ là mộng ước
Một giấc mơ gần mà không thực
Rất mặn nồng mà trống trải cô đơn.

Sẽ chẳng bao giờ đến được cùng anh
Chỉ một lần thôi là tất cả
Để cứ đến rồi đi trên đường cúc nở
Không mùi hương mà vãn nhớ âm thầm.

Thơ tình của phái nữ, có lúc có vẻ như kiêu sa. Bích Ngọc viết:

Đừng kiếm tìm ta,
Khi tim ta đang tắt dần ngọn lửa
Đừng kiếm tìm ta
Con đường qua lấp đầy cát bụi
Bàn chân ta không quen quay ngược lại

Đừng kiếm tìm ta
Mong manh lắm chạm vào dễ vỡ
Tìm nơi đâu cho ta sống thật mình.
Có lúc bồn chồn, nghi hoặc,

Chiêu Hoa viết:

Hạt mưa rơi xuống vườn hồng,
Thời gian rơi xuống nhớ mong đợi chờ.
Sao trời rơi xuống giấc mơ,
Trái yêu lơ lửng, bao giờ mới rơi?
(Không đề)

Nói vậy thế thôi, những người con gái khi yêu thường đắm đuối, lắm lúc có thể nói quá là "mê" đi trong yêu. Nguyễn Thị Đạo Tĩnh đã thú nhận cái mê của mình, sau một lần trải nghiệm:

Cám dỗ

Mảnh vườn hoang - mắt anh
Đầy bóng mát đưa chân em lạc bước
Mải dong chơi,
Ngày lá biếc
Gót trần quên đường ra
Khi mặt đất say no
Vườn hoang màu nắng tắt
Giật mình
Em tỉnh giấc
Cửa vườn anh
Lá khép lối về. . .

Hình như phái yếu khi đã yêu cũng có nhiều những nét khác đám con trai. Cái sợ nhất của người nữ chính là sự cô đơn, xa cách.

Thu Nguyệt viết:

Em ngồi hoá đá thành thơ
Trả anh ngày tháng anh đưa qua cầu.
Em ngồi hoá đá thành chiều
Trả anh cái nụ hôn liều ngày xưa. . .

Tôn Nữ Trà Mỹ viết:

Đợi anh chiều thứ bảy
Hoa mưa nở đầy trời. . .
... Hay là em sẽ khóc
Vì không thấy anh sang

Hoa không nở một cành.
Chim không đậu một mình
Ai ơi: đừng phụ tình
Lẽ nào em xa anh...
(Hoa mưa)

Nguyễn Thị Hồng Ngát, khi xa người yêu mới thấy hết nỗi cồn cào của thương nhớ. Cái nhớ mà ca dao xưa nói: "Nhớ ai bổi hổi, bồi hồi. Như đứng đống lửa như ngồi đống than", đã được chị cụ thể hoá trong thời gian và công việc khi xa cách trong bài thơ "Em mới hiểu"... Còn Xuân Quỳnh tả sự thớ thương gắn bó khi yêu giữa người con trai và người con gái nồng hậu thắm thiết trong bài thơ nổi tiếng của chị "Thuyền và Biển". Nhưng lớp trẻ, những nhà thơ trẻ, xuất hiện gần đây, tả sự yêu thương gắn bó đã theo những ấn tượng khá hiện đại mà dư âm của tình yêu không phải đã kém phần mê đắm. Vũ Thị Huyền viết:

Nếu có thể

Nếu có thể
Sương tan vào cỏ
Thì em tin cỏ sẽ rất xanh
Nếu có thể
Em tan vào anh
Thì em tin
Anh cũng xanh như cỏ. . .

Nguyễn Bảo Chân có một mảnh trời thu để gửi gắm tình yêu cho người mình thương nhớ:

Với bao nhiêu lá
Thì mùa thu đi
Tàn bao nhiêu nắng
Thì gió đông về

... Mắt em đánh đắm
Mảnh nào trời thu
Anh về nơi ấy
Có tìm bâng quơ

Anh về nơi ấy
Nắng vàng không anh?
Với bao nhiêu lá
Thì còn lại em!
(Thì còn lại em)

Nhưng điều mà trong Thơ tình thời con gái quan tâm nhiều nhất, đó là hạnh phúc. Không ai muốn khi yêu lại không tiến đ
ến hạnh phúc. Hạnh phúc là điều gì rất cần thiết cho nhau, đáp ứng những đòi hỏi không thể thiếu được, như muốn cần cho cơ thể. Dã Hương nói:

Vàng và muối

Nếu không có vàng
Cùng lắm
Anh chi là kẻ nghèo

Còn nếu không có muối
Thì giầu đến như vàng
Cũng sẽ lăn ra chết

Đừng vì một lẽ gì
Phản bội muối
Đừng vì một lẽ gì
Phản bội máu

Dòng máu
Đỏ vì máu
Không đỏ vì vàng...

Bài thơ đầy tính tượng trưng về tình yêu, nhưng cũng đầy bản lĩnh và tính thuyết phục. Có khi, hạnh phúc là một điều chợt đến, nhưng đó là một tình yêu cảm nhận được, là một tình yêu chân chính, một tình yêu trước đây mình chưa hình dung được, bỗng một hôm, nó đến thật dung dị, thật thân gần:

Em có một tình yêu
Mỏng manh như nhánh lá,
Anh bất ngờ như bể
Đến lặng thinh như tờ...

Mười năm anh ở rừng
Em còn là "con nhỏ"
ở khoảng giữa đôi ta
ầm ì bom đạn nổ...

Đang ăn cơm bỗng hát
Giữa giấc ngủ mỉm cười
Em bất thường lạ thật
Bắt đền anh, anh ơi!
(Khi tình yêu đến)

Nguyễn Kim Anh thì cho rằng, với một người phụ nữ thà rằng như que diêm loé sáng một lần, và được cháy hết mình cho tình yêu:

Nhưng em sẵn sàng làm chiếc que
Dám đốt cả trái tim diêm sinh bé xíu
Cháy đến tận cùng của thân tăm trắng trẻo
Dù kiếp tàn nhưng hiểu: đã được yêu.

Nói vậy thôi, chứ tình yêu, thật ra phải là cho cả một đời người và người thơ đã rất có duyên và có lý khi viết:

Nếu muôn suốt đời ở mãi bên nhau,
Thì câu ví kia xin người rút lại.
Bởi cái ngắn ngủi khác xa cái còn mãi mãi
Mà tình yêu cần đi suốt cuộc đời.
(Diêm)

Nhưng có lẽ, hạnh phúc có khi là phút giản dị trong một ngày lao động vất vả. Bài thơ Bên cửa sổ của Song Hảo, một tình yêu hồn hậu, tươi trẻ của một anh lính từ một vùng mặt trận trở về, đến với một cô thợ trẻ tan ca . . . Bỏ lại tất cả những bộn bề vừa trải qua, họ hôn nhau bên cửa sổ và thương yêu tràn đầy đến nỗi tình yêu làm đẹp thêm cho cả phố phường và vầng trăng khuya đêm ấy

Nhưng, tình yêu có chăng lúc nào cũng chờ ở bên ngoài bậc cửa. Có những cuộc tình trắc trở, bao nhiêu lý do, bao nhiêu buồn tủi, chán nản vây bọc những cuộc tình. Ngang trái có khi ở phía này, ở phía kia, nhưng người con gái, bao giờ cũng thường chịu phần thua thiệt. Có khi là thanh sắc nhạt phai, thời gian đổ xuống vai họ những điều tàn nhẫn. Phan Thị Thanh Nhàn, từng có bài Hương thầm nổi tiếng thời trẻ, đến nay đã phải nói thẳng đến một sự thật phũ phàng:

Con đường

Nếu anh đi với người yêu
Chỉ mong anh nhớ một điều nhỏ thôi
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em.
Hàng cây này đã lớn lên
Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau .
Hai ta ai biết vì đâu
Hai con đường đó xa nhau, xa hoài.

Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu.

Đoàn Thị Lam Luyến, đã công khai nói cái hạnh phúc mà như là nhận lại từ một người đàn bà khác. Đó là một điều chua chát chăng? Chưa hẳn thế... Trong cái muộn mằn "Cái giần vục phải cái sàng. Xui cho hai đứa nhỡ nhàng gặp nhau". "Nhặt lại" hạnh phúc, nhưng là hạnh phúc thật! Cho nên:

Chị thản nhiên mối tình đầu
Thản nhiên em nhận bã trầu về têm...
(Chồng chị, chồng em)

Nói là vậy thôi, cứng cáp vậy, nhưng từ ngoài bài thơ, hình như cũng có một nỗi buồn, một sa sót. Có khi là tình yêu một phía. Biết là người tình không đến, nhưng vẫn cứ chờ, vẫn khắc khoải, vẫn yêu, không thể nào khác được. Vũ Thị Hương viết:

Em chờ

Chắc gì anh đến hôm nay
Mà em cứ đợi tàn ngày, trắng đêm
Hết đi ra cửa ngóng nhìn
Vào nhà ngồi xuống, đứng lên thẫn thờ
Chắc gì anh đến bây giờ
Trà pha để nguội, nhạt mờ vị hương
Chắc gì?
Mà dạ cứ thương
Cứ day dứt nỗi vấn vương trong lòng
Đã yêu, yêu đến tận cùng
Đã thương, thương đến nát lòng vì nhau.
Chắc gì?
Đã chắc gì đâu?
Hôm nay, cả những ngày sau
Em chờ...

Làm sao dẫn ra cho hết những tâm trạng, những mối tình thiên hình vạn trạng của thời con gái! Nói như Phạm Thị Ngọc Liên trong bài Một mình trong chiều:

Mối tình anh như mái ngói đầy rêu
Nỗi buồn đóng thành băng
Em dẫm vào trượt ngã
Vết nhói đau đến lạ
Như lời tình ca cũ đã xanh rêu...

Chẳng có thuốc trường sinh nào
giữ được tuổi trẻ em
Chẳng như loài hoa bất tử
Cứ lóng lánh trong hoàng hôn của mình

Con chim sẻ bay đi còn lại những dấu chân phiền muộn

Trên mái ngói đầy rêu
Như danh thiếp một mối tình đi vắng
Em ngã trong nỗi buồn thầm lặng
Già nua
Mệt nhoài. . .
Giá như anh có một lần biết được
Em như con chim sẻ kia
Bay đi
Bay đi
Dù không đến mặt trời. . .

Thơ tình thời con gái chính là điều chân thành, tâm huyết nhất của những nhà thơ nữ.

(chutluulai.net)

Về Đầu Trang Go down
leminh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trên đỉnh đời cô độc - Thơ Tình của các nhà thơ nữ    Thu Aug 07, 2014 9:25 pm




Cho tôi yêu dù chỉ tình trên ảo


Thế giới ảo mà tôi quên tưởng thật
Thế cho nên sân hận với giận hờn
Thế cho nên buồn bã với âu lo
Thế cho nên tất bật mê với đắm
Thế giới ảo thôi mà, tất cả đều là ảo
Có gì đâu mà quyến rũ, mê si
Có gì đâu mà đấu tranh, đả đảo
Có nghĩa gì mà đi nói yêu nhau?


Bởi vì ảo nên mới… yêu, chẳng sợ
Yêu qua ảo mà còn sợ hổng yêu???
Thế thì yêu thật ngoài đời…
Chắc sợ biết bao nhiêu?
Trái tim không yêu, trái tim buồn biết mấy!


Hãy cho tôi tự do yêu trên ảo
Tình người, tình anh em, tình đồng hương hải ngoại
Hãy cho tôi yêu không suy đi tính lại
Cho tôi yêu mà không hề ngần ngại
Cho tôi yêu, la lớn, ồn ào


Tôi yêu anh và không quên thương chị
Tình ngọt ngào, qua chữ nghĩa thanh tao
Tình của tôi không là tình ích kỷ
Không đãi bôi, không dối trá, tào lao
Không một sớm một chiều, không tàn mau, vung vãi
Tôi cho đi mà chả cần nhận lại
Yêu thật nhiều, chẳng quản ngại thị phi


Tôi rất thích yêu thương
Vì yêu thương dễ chịu hơn thù ghét, oán hờn
Hãy cho tôi thoái mải yêu anh, thương chị, quí mến bạn bè, dù trên ảo
Dẫu vẫn biết đời này là huyễn ảo
Mà tình yêu thì càng huyễn, vô thường
Nhưng sao tôi vẫn thích chuyện yêu đương
Thích làm thơ, thích nói, nhắc tới yêu và nhớ


Đừng ngạc nhiên
Sao tôi hay nói rõ
Trải lòng mình, chẳng sợ bị cười chê
Đừng làm lạ sao tôi yêu… dữ quá!
Thi sỡi mờ xin cho tôi phá lệ
Phải yêu nhiều mới có hứng… làm thơ

Quách Như Nguyệt


Về Đầu Trang Go down
QNNguyet
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trên đỉnh đời cô độc - Thơ Tình của các nhà thơ nữ    Tue Mar 03, 2015 4:32 pm


Nỗi Nhớ Mong Manh 
Nhạc: Mai Đằng
Thơ: Quách Như Nguyệt
Tiếng hát: Tâm Thư




Nỗi Nhớ Mong Manh


Ngày nào
Không có thư anh
Ngày đó em thấy
Buồn ơi là buồn!

Nỗi nhớ
Dẫu có mong manh
Cũng là…
Nỗi nhớ rành rành, anh ơi!
Biết rằng anh bận ghê nơi
Nhưng em vẫn thích…
Đọc thư mỗi ngày

Ngủ dậy…
Chẳng thấy thư tình
Ngẩn ngơ em nhớ
Thẩn thơ em buồn

Buồn buồn em lại làm thơ
Thơ em… thơ nhớ, thơ yêu, thơ tình!

Đẹp lắm…
Mối tình của mình
Tình yêu thanh khiết
Mối tình thanh tao
Yêu nhau mà chẳng lao đao

Yêu nhau chỉ để… làm thơ
… mỗi ngày

Ai bảo tình yêu khổ đau?
Yêu anh em thấy vui ghê, chẳng sầu

Có người để mà dấu yêu
Còn hơn chẳng có
Tim khô, ỉu xìu!

Yêu anh
Em rất biết điều..
Yêu không điều kiện
Chỉ cần… làm thơ!

Như Nguyệt


Về Đầu Trang Go down
QNNguyet
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trên đỉnh đời cô độc - Thơ Tình của các nhà thơ nữ    Tue May 12, 2015 9:12 am




Trái tim nói với em
                     
Thơ: Quách Như Nguyệt
Nhạc: Đặng Vương Quân
Trình bày: Tâm Thư
PPS: Tạ Trung Thủy



Còn lại ngày mai và thêm ngày mốt
Em sắp đi rồi anh nhớ em không?

Trên diễn đàn này không còn em nữa
Chắc chỉ mình anh là nhớ là mong
Em lại mơ rồi chẳng ai mong nhớ
Em lại mộng rồi! Chính là em đó
Em nhớ người ta nên em buồn so

Em sắp lại đi, đi cho quên… nhớ
Quên một chuyện tình, ngủ ngở ngu ngơ
Có phải là tình? Không đâu anh nhỉ
Dại gì yêu nhau, không duyên, không cớ…
Lại xa vợi vời, xa lắc xa lơ

Đi chơi để quên nhưng sao vẫn nhớ
Càng cố tình quên càng nhớ hơn nhiều!
Đến cái tuổi này vẫn yêu, vẫn nhớ?!
Trái tim phập phồng vẫn thích phiêu lưu
Tim bảo với em hãy cho nó sống
Còn nhiều chỗ trống cho nó yêu thêm
Thoải mái, tự do nó sẽ khỏe hoài
Sẽ không mệt nhoài vì… exercise!
:-) JJ
Hihi…

 Như Nguyệt





Một trái tim

Tôi không tin
Những người nói
suốt một đời chỉ yêu có một người!
Có thể có,
nhưng rất hiếm
Cũng có những người
Cả một đời
Đã chẳng thể yêu ai!

Còn tôi?
Một đời tôi
Yêu tha thiết, thắm thiết
Đếm chưa đầy một bàn tay
Còn yêu vặt vãnh, vớ vẫn, gọi là tình bạn,
thì nhiều lắm!

Đàn bà mà
Sao dám yêu lung tung, phóng khoáng, nhiều như thế?
Sao dám mở trái tim mình ra
Nhét thật nhiều vào??

Sao dám nói ra
Những điều không nên nói
Những điều không cần thiết
Không sợ người ta khinh?

Đọc thơ tôi
Một cô bạn đã khuyên
Tôi không nên… phô bầy, san sẻ nhiều như thế!
Nên làm thơ úp mở, kín đáo, nhẹ nhàng
Đừng quá tự tin, khờ khạo
Coi chừng người ta sẽ xem thường khi họ đọc thơ tôi!

Nói thật, tôi đã buồn vài ngày
Muốn gác bút cho rồi, làm thơ chi nữa?
Ai cũng muốn được thương yêu, quí mến
Làm thơ để người ta “look down”, tội gì làm??

Nhưng sau vài ngày
Tính bất cần đời trỗi dậy
Tôi là tôi, tôi là thế đấy
Thơ tôi làm, theo ý của tôi!

Bạn muốn đọc, tốt thôi
Không đọc, cũng tốt thôi
Tôi là tôi
Đôi khi tự hào nhưng ra vẻ khiêm nhường,
Rất nhiều khi yếu đuối (vulnerable)
Tôi tập cho tôi từ lâu, chẳng bao giờ kỳ thị
Chẳng nên phân biệt: đàn ông, đàn bà
Chẳng lẽ tim đàn ông khác với đàn bà?!

Ai cũng có
Một trái tim, nóng hổi!

Như Nguyệt



Về Đầu Trang Go down
QNNguyet
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trên đỉnh đời cô độc - Thơ Tình của các nhà thơ nữ    Sat Jun 27, 2015 12:06 pm





Thử tưởng tượng
 
Thử tưởng tượng anh không đang hiện hữu
Em bước vào vùng trống rổng mông mênh
Em dám chứ vì không thêm chẳng bớt
Sẽ yêu anh dù tim có bồng bềnh

Thử tưởng tượng thời gian quay ngược lại
Em gặp anh ở một cõi mơ hồ
Em dám chứ cùng ngửa tay hứng mộng
Mộng, thật - thơ, người; người mộng trong thơ

Thử tưởng tượng anh chẳng là thi sĩ
Nhưng ôm thơ chạy khắp quả địa cầu
Thử tưởng tượng em làm sao đuổi kịp
Sao níu cùng run rẫy một chiêm bao?

Thử tưởng tượng anh là một vì sao
Em là trăng, trăng sao là một cặp
Trăng và sao… tưởng gần, nhưng xa lắm!
Giữa chúng ta là vũ trụ tinh cầu

Hãy cứ nghĩ đời sống này nhiệm mầu
Và tình yêu của chúng mình bất diệt
Mình tin tưởng sẽ không còn ly biệt
Sẽ không còn sầu não với tối tăm!

Thử tưởng tượng em là mây, anh gió
Gió đưa mây đi mất hút phương nào?
Thử tưởng tượng, nhắm mắt, ta tưởng tượng
Anh thương ơi… mong tình không gió bão

Hãy tưởng tượng mình sống ngoài hải đảo
Chỉ hai người, có hai đứa mình thôi
Mình yêu nhau… ta có cặp có đôi 
Ở bên nhau, sống tròn đầy hạnh phúc!

Thử tưởng tượng nếu anh sa địa ngục
Sao biết em đang ở chốn thiên đường?
Em tội lỗi tầng sâu hơn một bực
Vĩnh viễn mình chẳng thể gặp nhau đâu!

Quách Như Nguyệt



PPS by Trần Ngọc

 

Về Đầu Trang Go down
Ng. Nhung
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Trên đỉnh đời cô độc - Thơ Tình của các nhà thơ nữ    Wed Aug 05, 2015 2:21 pm




Cung Đàn Xưa

Ngày xưa đi qua ngõ
Anh dạo mấy đường tơ
Nhạc buồn vương vương lối
Cho lòng em ngẩn ngơ
   
Đường đi, về hoa cỏ   
Màu xanh, hồng mộng mơ   
Ru hồn cô gái nhỏ   
Áo trắng buồn bơ vơ
    
Hè về, hoa phượng trổ  
Ngõ vắng, ve sầu ngâm   
Tiếng đàn anh nức nở    
Như buồn nhớ xa xăm

Rồi xa trường yêu dấu
Ôi ba tháng hè dài
Chín mươi ngày thương nhớ
Tiếng đàn vương u hoài
   
Ngày phượng hồng thôi rụng  
Ngày ve sầu thôi ngâm   
Trời mưa bong bóng nhỏ   
Tàn mùa hè một năm

Em trở về ngõ xưa
Trời trưa cơn mưa thưa
Cửa nhà anh không mở
Đàn thôi rung đường tơ

Sáng sáng rồi trưa trưa
Đường mòn loang hoa nắng
Đâu dư âm ngày xưa
Đã chìm trong dĩ vãng
   
Mưa buồn mưa bay bay   
Em về, đi từng ngày    
Phượng đỏ sầu không thắm    
Má thôi hồng hây hây

(Chắc anh, người trai trẻ
Đã lên đường tòng quân?)
Đường đi ra chiến trận
Có mang đàn theo không?
   
Bao giờ anh trở lại?    
Thuyền xưa xa bến rồi   
Dòng sông còn chảy mãi   
Thời gian hờ hững trôi

Cửa nhà anh không mở
Đàn thôi rung đường tơ
Nhưng lòng em vẫn mãi
Nhớ hoài cung đàn xưa.

NGUYÊN NHUNG



"Phe húi cua" không chịu thua "phe tóc dài"...
Hai nhà thơ nam NT cũng có 2 bài thơ tuổi học trò:



Tình thầm

Ngày xưa em tan học,
Anh thơ thẩn theo sau,
Ngắm nhìn đôi tà áo,
Vương vấn mộng ban đầu.

Đường nhà em xa tắp,
Sao anh thấy thật gần!
Chờ bóng em khuất nẻo
Anh đứng nhìn bâng khuâng.

Rồi có những buổi chiều,
Nhớ em nhớ thật nhiều.
Trước nhà em anh đợi,
Mong thấy dáng em yêu.

Tối đến ngồi nhớ ai?
Trang giấy trắng viết hoài.
Tên em đầy trang giấy,
Ngân ngơ quên học bài!!

Thương thầm không dám nói!
Nên nhớ mãi một người,
Tình như tờ giấy trắng.
Lúc tuổi vừa đôi mươi.

Rồi thời gian qua mau.
Anh ôm mối tình đầu,
dấn thân vào sương gió,
Đời lính biết về đâu??

Em cuộc đời trước mặt.
Vẫn êm đềm trôi qua,
Em nào đâu hay biết?
Có người nhớ thiết tha!!

Một ngày kia pháo hồng,
Tiễn bước em theo chồng.
Nơi tuyến đầu ngăn giặc.
Anh khóc người sang sông!!

Bây giờ đã nửa đời.
Chuyện cũ vẫn chưa nguôi,
Anh về thăm chốn cũ,
Người xưa giờ đâu rồi??

Lặng ngắm mây chiều trôi,
Lòng sao thấy chơi vơi,
Ôi!Tình thầm sao mãi,
Vương vấn mãi một đời!

Ngọc Trân




TÌM ĐÂU

Em cầm bông hoa dại
Đi dưới trời mưa sa
Run run từng cánh mỏi
Rơi nhẹ tựa đào hoa.

Một hôm về đỉnh núi
Những xa khuất ta bà
Hóa ra đời vẫn bụi
Có Không hoàn trong ta.

Ra đi từ dạo đó
Chân bước chưa quay về
Hận lòng thu mấy độ
Loang tím mảnh hồn quê.

Em cầm hoa tím đỏ
Phất phơ đời tự do
Giật mình câu thơ cổ
Quên mất tự bao giờ.

PHÙNG QUÂN

Về Đầu Trang Go down
NTcalman



Posts : 308
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Trên đỉnh đời cô độc - Thơ Tình của các nhà thơ nữ    Sun Nov 06, 2016 2:30 pm



Mùa thu đang hiện hữu chung quanh N, qua những chiếc lá vàng N đã dẫm lên khi đi dạo ở Miles Square Park, qua bầu trời đầy mây xám sáng hôm nay.  Không khí hơi lành lạnh, dễ thương, dễ chịu quá chừng! Mùa thu, đối với N, thật là đẹp, vẻ đẹp u buồn, thơ mộng của mùa thu làm cho N thích hơn cả vẻ đẹp rực rỡ, đầy hoa thắm của mùa Xuân.

Ở Sài Gòn, nơi N sống mười mấy năm, không bao giờ có mùa thu, nên từ bé, thích mơ mộng, N đã ước ao được sống ở nơi nào có 4 mùa rõ rệt.  Miền Nam Cali, nơi N đang sinh sống hiện giờ, mùa thu mơ hồ lắm, không thể nào so sánh với mùa thu miền Đông Bắc Hoa Kỳ, ở nơi đó cả rừng lá đổi mầu: nâu, đỏ, tím, cam, vàng, đen làm ngây ngất, nhưng ở đây, cũng đâu có thiếu gì, hihi... đây đó, một góc vườn nhà N, thảm cỏ ngập lá vàng, Miles Square Park và những cây maples có lá vàng rơi rớt, lá vàng ngập lối đi... Tối hôm qua đi bộ, sương mù lãng đãng, không gian lướt thướt làm cho N cảm nhận, thấy được mùa thu quanh quẩn N, gần gũi, đẹp não nùng!

Mời các anh chị, các bạn nghe “Đợi thu đến tỏ tình”.

Trân trọng cảm ơn và chúc tất cả luôn bình an, vui khỏe nhé.

Như Nguyệt



Đợi Thu Đến Tỏ Tình
Nhạc:  Mai Đằng
Thơ:  Quách Như Nguyệt
Hòa âm:  Nguyễn Thanh Hùng
Ca sĩ:  Hà Huệ Mẫn





Đợi mùa Thu anh hãy tỏ tình

Mùa thu vẫn là mùa đẹp nhất
Mùa mơ màng, lãng mạn đối với em
Muốn tỏ tình, hãy ráng đợi thu sang
Em sẵn sàng… chẳng nói lời từ chối
Sẽ  đáp lại tình anh nhiều gấp bội
Sẽ yêu anh, yêu mãnh liệt hơn nhiều!

Hãy tỏ tình vào mùa Thu cô liêu
Xin đừng chờ mùa Đông lạnh tiêu điều
Đừng nấn ná đợi mùa Xuân yểu điệu
Càng không nên mùa Hạ nắng như thiêu

Mùa thu vàng là mùa em yêu nhất
Thu mơ màng cũng là mùa trăng mật
Trời lạnh buồn u ám, mùa yêu thương
Lòng vương mang một nỗi buồn khó tả
Lá đổi màu tuyệt đẹp mây vấn vương

Nói yêu em khi mùa thu ghé ngang
Tặng cho em vài chiếc lá Thu vàng
Quà giản dị em chỉ cần có thế
Cho em thêm trái tim chẳng hoang mang
Tim thật ngoan chịu phủ phục, quy hàng

Tỏ tình nhé, mùa Thu này anh nhé
Đừng chần chờ, đừng e ngại nha anh
Mùa Thu này, không nói là trễ mất
Anh biết không tình khó đến hai lần

Hãy nói nhỏ, lời thầm thì mật ngọt
Em chờ anh, xin đừng ngại tỏ tình


Quách Như Nguyệt

(N mới sửa lại bài thơ này chút chút, nên lời nhạc khác với lời thơ, cũng có thay đổi... chút chút)


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 308
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Trên đỉnh đời cô độc - Thơ Tình của các nhà thơ nữ    Sat Dec 10, 2016 7:26 pm




Thơ Quách Như Nguyệt 
Nhạc Mai Phạm



Trên đỉnh đời cô độc


Đêm với ngày trôi nổi
Cuộc tình rơi âm thầm
Qua hết thời sôi nổi
Tình vẽ vời xa xôi

Xa thật rồi bờ môi
Còn đâu vòng tay ấm
Giờ còn lại mình tôi
Lạnh buốt giá! rã rời!

Anh xa tầm tay với
Thôi nha... người yêu ơi!
Tôi chẳng chờ, chẳng đợi
Thong thả tình rong chơi

Giờ cuộc đời đổi mới
Gió lộng tóc bay vời
Trên đỉnh đời cô độc
Mĩm miệng cười… thảnh thơi!

Như Nguyệt


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Trên đỉnh đời cô độc - Thơ Tình của các nhà thơ nữ    

Về Đầu Trang Go down
 
Trên đỉnh đời cô độc - Thơ Tình của các nhà thơ nữ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Văn Hóa, Nghệ Thuật :: Thơ-
Chuyển đến