Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
nhung huyen ngoc cong rang nghia pham nghe nguoi lang HUNG trai sinh tien nguyen Ngày phung quan thang Thầy cuoc PHAT mien thanh thuy viet
Latest topics
December 2016
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031 
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Bắt Cóc - Lệ Hằng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
vuvan
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Bắt Cóc - Lệ Hằng   Wed Aug 22, 2012 11:31 am

Bắt Cóc

Lệ Hằng

 
 
Chi xốc quai đeo, ôm thêm chồng sách mượn của thư viện, hấp tấp đi ra carpark. Cả buổi học cô vẫn chưa xua nổi cú điện thoại kêu vang nhà sáng nay. Lần nào cũng vậy. Cứ nhè lúc cô vừa ôm bị sách, vừa nhét túi ăn trưa mẹ soạn sẵn cho cô vào túi đeo. Chuông điện thoại lại réo liên hồi kỳ trận. Báo đời cô phải hộc tốc quay vào chụp ống nghe

"Hello, tôi nghe đây."

"Tôi! Tôi cái gì? Đừng vác mặt lên kênh kiệu như bà lớn nữa. Mẹ con cô là đồ điếm thúi! Có chồng không biết dạy, lừa đảo lường gạt đồng bào ôm tiền về Việt Nam cúng cho bọn chúng."
Chi á khẩu, ú ớ không sao há miệng ra nổi. Đừng nói chi sủa lại những lời tương tự tặng cho con mụ tàn bạo đó.

Đầu kia phun thêm một hơi, những lời tục tằn bẩn thỉu. Chui vô lỗ tai Chi chúng nổ lùng bùng. Chi thở dốc lên, dằn mạnh ống nghe vào giá, hằm hằm chạy xuống nhà xe.

Tuần trước cũng vậy đó. Chuông reo inh ỏi. Chụp máy lên. Giọng bên kia đập cho một tiếng chửi rồi tuôn ra một thôi một hồi đèo cha đèo mẹ. Không bốc máy sợ lỡ có ai tìm. Mẹ Chi phải đi làm từ lúc trời và đất còn lờ mờ bơi vào sương sớm. Từ ngày bố trốn nợ bỏ về Việt Nam sống với người khác. Mẹ phải nai lưng làm nhiều giờ hơn để trả những món nợ không thể nào dầy mặt phủi đi được. Hai mẹ con hụt chân rơi tòm xuống đáy vực. Mẹ phải nai lưng gánh hết oan nợ chướng nghiệp của bố để lại. Phải cắm đầu cắm cổ đi làm. Điện thoại như sợi giây chuông nối hai mẹ con với cuộc đời. Bố có nhiều kẻ thù. Biết làm sao được. Chi thương mẹ rã cả ruột. Chi không muốn mẹ nghe những cú điện thoại dơ bẩn đó. Chi cũng không dám xin đổi số điện thoại. Chi sợ mẹ buồn. Mẹ vẫn thầm mong một ngày nào đó bố sẽ gọi về cho mẹ.

Trời Đông xám. Nặng đầy hơi tuyết. Chui vội vào xe. Bụng xe cũng ùa lên hàn khí buốt như nấm mồ thép. Chi mở máy, vặn nút máy sưởi, tiếng máy sưởi làm Chi càng bấn loạn thêm. Cô lại vội vàng tắt đi. Chiếc xe rú lên như bị hành hạ đau đớn lắm. Hục hặc một lúc mới chịu phóng đi. Hơn năm giờ chiều. Sương đã giăng mù trời. Chi không chịu nổi tiếng kêu ù ù của máy sưởi trong bụng xe đóng kín. Trong não cô, cái phần mềm xám xịt những kỷ niệm tồi tàn của bố... máy sưởi kêu ù ù như vầy, chúng sẽ trào lên những âm động xoáy vào thần kinh của Chi.

Cô thấy lòng mình bồn chồn không chịu được. Tưởng như hàng tỉ tế bào trong người cô, nó muốn bể tơi ra. Nhưng tại sao mình lại bồn chồn như thế này? Cô vặn nút mở máy sưởi rồi lại tắt. Lạnh chân quá. Chi bật đèn hiệu rà xe vào sát lề. Với tay ra ghế sau quơ tìm chiếc áo khoác.

"?....."

Cô kêu lên một tiếng. Tiếng kêu nghẹn ngay trong cuống họng. Cái cuống họng của cô, vụt một cái, đông cứng thành nước đá. Tim cô bị sợi gân nào cột nghiến lại mất rồi. Một cảm giác kinh hồn xuyên ngay vào óc. Chi run bắn người lên. Thay vì với được cái áo khoác, phủ ngang bụng cho đỡ lạnh. Chi vớ được một cánh tay người...

"Mình hoá thành nước đá... mình hóa thành nước đá."

"Ai biểu ham coi X files, toàn phim ma quái lạnh người. Bây giờ ma hiện hình ngay trong bụng xe như thế này."

Chi thấy hình như mình tắt thở mất rồi. Lầm lì, sát ngay ót Chi một mặt người. Hơi thở gã hồng hộc. Sao nãy giờ Chi không ngửi thấy? Ma không biết thở. Mẹ kể rõ như vậy. Nhưng sao cái mặt thịt dầy bì bì của người này lại lạnh mùi âm khí? Họng súng kề sát gáy Chi. Phen này, phen này... sướng nhé được đóng phim kinh dị rồi nhé. Đã đời chưa con!

"Chạy thẳng vào xa lộ. Nếu không muốn bể nát đầu ra."

Và từ đó. Óc của Chi, tay chân của Chi, hơi thở từng chập, từng chập. Tất cả không thuộc về Chi nữa. Nó tuân lệnh cái mặt thịt quỉ quái ở băng ghế sau. Chiếc Celica của Chi cũng biết sợ, lạng quạng hai ba lần. Hoảng quá! Chi nghiến răng lại. Suýt nữa răng Chi cắn vào lưỡi. Lạy Chúa cầu sao chỉ là một giấc mơ. Từ ngày bố bỏ đi. Sáng nào hai mẹ con cũng rụt rè kể cho nhau nghe toàn những giấc mơ bị đuổi bắt, bị sa lầy, bị lội bùn đầy hoảng hốt và kinh hãi.

Mẹ ơi! Chi nghe mình rên được hai tiếng... Dù sao bị săn đuổi trong mộng cũng đỡ hơn cái họng súng... kềm sát vào gáy như thế này!

Một giọng nặng chình chịch, bốc từ hố miệng hôi, gần trong gang tấc mà nghe ù ù như bị gió thổi, bạt đi xa mù:

“Chạy thẳng tới, muốn sống, khôn hồn không được nhúc nhích."

Chi rủa thầm... đồ ngu, không nhúc nhích làm sao lái xe. Ủa, chửi nó đồ ngu. Sao xe mình khóa kín nó vẫn chui vào ngồi lù lù một đống ở ghế sau như vậy được? Nó là đồ ngu hay mình là giống đầu bò?

Có cái việc nhòm trước nhòm sau trước khi leo lên xe mà cứ quên hoài. Trước khi rời xe, nhớ nhòm lui nhòm tới xem khoá xe kỹ chưa nghe con. Mẹ dặn đi dặn lại cả trăm lần như vậy đó... Sáng nay giận cú điện thoại làm trễ giờ vào lớp mình dám hấp tấp quên khóa cửa xe lắm...

Mẹ ơi, Chi lại rên được hai tiếng mẹ ơi nữa. Mỗi lần mẹ nhắc chừng, dặn dò thế này, thế nọ, bao giờ Chi cũng muốn hực lên một tiếng... bực mẹ không chịu được.

Bây giờ... bây giờ... Xe phóng chạy, mà người cô cứ tơi ra từng mảnh. Hơi thở cô cùng hơi thở của gã. Trời ạ chúng đang cùng trộn trạo chung vào nhau làm mù kính xe. Tê nơi ngực, nặng nơi chân. Cô muốn nhòm xuống chân mình xem nó còn dính vào nguời cô không? này chân, này tay chúng mày còn sống không hả? Cô kinh hoàng ngó thấy mình dường như cụt tay cụt chân hết cả. Mình biến thành củ khoai tây từ bao giờ vậy trời? Nghẹt thở, nặng ngộp, buồn ói, cơn tê thì rần rần, vạn tỉ con trùng nhung nhúc bò ngang bò dọc trong da trong thịt. Cô tuyệt vọng nhìn ngang. Xe cộ nghìn nghịt như biến thành nấm mồ chạy đua nhau vùn vụt. Chẳng một ai ngó ngang xem mặt cô đang bợt như xác chết. Huyết nóng châu thân cô ào ào dồn hết vào lỗ cống vô hình.



Cô giơ tay sờ soạng lúc bị gã mặt thịt tống xuống hầm. Cố mở căng mọi lỗ hổng giác quan. Lỗ chân lông, lỗ mũi, lỗ mắt, lỗ miệng, lỗ tai, lỗ... Xác thân chừ vô dụng như một đống thịt. Một đống thịt xương ù lì đi vì khiếp sợ. Mắt cô mù đi trong bóng đen đặc quánh. Cả hai hốc tai cũng biến thành tổ ong kêu o o khiến ruột cô lại cồn lên nôn nao muốn ói. Đành sờ soạng lò dò từng bước. Chân quớ lên cô đạp nhằm cái đinh ba, cán gỗ bị hất ngược lên đập thẳng vào đầu cô đau điếng. Thế là cô tỉnh hồn ra.

Ôi! Ôi! Không phải là... phim X files rồi. Không phải ba trò ảo lộng tìm thấy trong internet. Cũng không phải những cơn mơ cuồng dội của tuổi dậy thì nữa. Té ra đời thực nghìn lần khủng khiếp hơn trong mộng. Té ra cái hầm tối này rùng rợn hơn trong phim nhiều.

Màn bắt cóc này để trả thù bố cô hay sao? Nhưng bố cô đã làm gì để gây nên mối căm hận này? Chưa bao giờ cô thèm được về nhà với mẹ như bây giờ. Thèm được tắm, thèm được ăn chung với mẹ một bữa cơm. Dạo sau này, bận rộn bù đầu, hai mẹ con hiếm khi được ăn chung với nhau. Cô cứ lủi thủi, mẹ cũng cứ lủi thủi một mình như hình như bóng. Bữa nào cũng mẹ một tô cơm, con một tô cơm, trộn rau trộn thịt, lục đục trong phòng riêng. Chi vừa ăn vừa dán mắt vào computer, surf tứ tung đủ mọi kênh trên internet. Mẹ vừa ăn vừa dán mắt vào màn hình.Từ lúc nào nhỉ? Cô cứ thích được một mình. Cô không chịu nổi ngồi bên mẹ. Không hiểu tại sao sự vui sống vụt một cái bỏ đi, theo cùng với im hơi lặng tiếng của bố. Đúng là ưng gì đưọc nấy. Đã bụng chưa. Ông Trời có mắt thiệt. Bây giờ mặc sức sờ soạng một mình trong cái hầm kín bưng như nhà mồ.

Cô áp tai vào vách hầm. Có tiếng xe rú ga bò lên dốc. Tiếng động cơ dội ngay trên đỉnh đầu. Cô muốn chọc thủng nóc hầm. Căn hầm này rõ ràng xây ngay dưới sàn nhà xe. Có tiếng người quát tháo, tiếng lao xao rầm rì vang vẳng từ tầng trệt hắt xuống. Chịu, dòng họ nhà cô tai điếc lòi ra. Chẳng nghe được gì. Sợ quá đổ lì. Kệ bà nó, chết là cùng. Đỡ phải đi học, đỡ lo ra trường không kiếm được chỗ làm. Đỡ xót lòng thương mẹ. Đỡ phải thù giận bố tán tận lươngtâm bỏ mẹ con cô ngang xương thế này... đỡ quê với bạn bè... Nó sẽ đòm cho mình một phát. Thế là xong!

Tiếng xích sắt kêu loảng xoảng. Cô rủn người ra vì sợ, phải dán chặt lưng vào vách hầm cho hỏi ngã nhào xuống. Cánh cửa mở thốc ra. Ánh sáng từ cầu thang tràn xuống. Cô che tay lên mặt cho khỏi chói. Căn hầm không rộng như cô tưởng. lổn ngổn đủ loại đồ phế thải, tủ lạnh, máy móc, máy tiện máy hàn, lò bếp cũ, cuốc xẻng...Hai ba bóng người lố nhố nhìn trừng nhìn trạo xuống mặt cô. Thình lình cánh cửa lại đóng xập xuống. Cô tuyệt vọng vừa gào vừa đập thình thịch vào vách hầm cầu thang. Chúng quên tắt đèn. Lạy chúa ánh sáng dù lờ mờ vẫn nghìn lần quí hơn bóng tối đen đặc lúc nãy.

Giọng đàn ông hực lên... làm ăn cái con mẹ gì chúng mày... bộ cứ Celica là trúng phóc con ca sĩ mặt mẹt đó đâu.



Thời gian trong hầm không hề trôi đi. Thời gian cũng lết quanh lần mò sờ rịt như cô vậy. Nhìn đồng hồ, nhìn gói đồ ăn chúng để ngay bậc thang cô đoán mình bị nhốt một đêm một ngày. Đêm hôm sau, mệt quá cô ngủ thiếp đi trong một xó hầm. Kinh hoàng, tuyệt vọng, không chăn không nệm vậy mà cô vẫn ngủ được. Lại còn mơ nữa chứ. Hình như một giấc mơ hiền... cô đi lạc vào sa mạc, gặp một anh chàng cứ mài miệt viết tên cô lên những cuồng cát đang vùng vẫy trong bão... những cuồng mây bị bão xoắn, tóc của chàng dính đầy cát... Chàng từ cơn mơ hiện ra trong hầm, da thơm mùi kem cạo râu.
"Dậy thôi cô nhỏ."

Chi nhảy phắt lên bắn người ra xa. Cô nhớ ra rồi, đến trường, vào thư viện mượn sách, cặm cụi ghi bài, tên mặt thịt, họng súng kề sát gáy, chỉ một nhích tay cò súng nổ, bể toang cần cổ... Vậy mà tưởng mình ngủ mơ, tưởng mình đóng phim X files chứ.

Gã xông tới, lôi cô xềnh xệch lên cầu thang, đẩy cô vào chiếc xe đen bóng loáng. Cô trì người lại, nửa mừng nửa sợ:

"Xe của tôi đâu?"

"Đừng có hỏi. Tôi không đến kịp, cô đi đời nhà ma. Ở đó mà xe với cộ."

Ngồi vào xe cô đờ người ra nhìn chăm vào mặt gã. Nửa đêm, đường vòng xuống núi cũng mù mịt sương. Trong lòng xe ấm áp, máy sưởi của BMW chạy êm như ru. Gương mặt gã không nặng cả ký thịt như đồng bọn. Một gã đàn ông hấp dẫn đến nghẹn ngào. Da săn mịn, mắt sáng, gờ mũi thẳng, hai hàng răng bóng sáng. Gã quay sang cười với cô. Lại cười được nữa chứ. Cô muốn toét miệng ra cười đáp lễ. Sực nhớ cái họng súng đêm qua bọn chúng ghìm vào ót mình, cô xụ mặt xuống.

"Không hiểu gì hết phải không?"

Cô nhìn ngang mặt gã. Nhìn ngang nhìn thẳng mặt gã vẫn hiền khô. Giọng gã dịu dàng:

"Bọn chúng bắt lầm cô với ca sĩ Mỹ Chi. Cô cũng tên Chi, cô cũng đi Celica đỏ, nhưng may phước cô không phải là tình nhân của ông trùm ma túy. May hơn, tôi tạt vào thăm chúng. Tôi biết rõ mặt cô Mỹ Chi đó. Tôi biết chắc cô không phải con đượi đó...”??

Cô lặng ngắt đi mất một lúc, mặt co rúm lại, miệng mếu xệch đi trông rất thảm hại. Thình lình cô nổi điên, vùng vẫy trong giây nịt, rồi bưng mặt khóc òa lên. Bao nhiêu kinh hoàng bao nhiêu khiếp sợ hãi hùng giờ mới trào lên thành tiếng nấc, thành nước mắt thành những lời lắp bắp không có đầu không có đuôi... con đượi... trùm ma túy, bắt lầm... Một lúc sau thấy gã vẫn một mực nín thinh. Cô ngượng nên quệt ngang nước mắt:

“Bắt lầm... lại nhè tôi hành hạ như thế này. Cô mếu máo nói."

"Chúng không giết cô là mạng cô lớn lắm rồi... Gã lầm bầm... ngồi đó mà làm xàm."

"Làm xàm cái gì, sau cú này tôi điên luôn... làm xàm cũng còn may."

"Cả bọn chúng một hai đòi giết cô đấy. Chỉ xém xém chút nữa cô bị giết rồi đấy."

"Tôi có làm gì đâu mà giết tôi? Cô run lên rên rỉ với gã."

"Đâu cần phải làm gì mới bị giết. Cô không biết mỗi ngày có hàng vạn người bị giết chết rất ư tình cờ và lãng xẹt hay sao."

Cô quay sang nhìn chăm vào mặt gã:

"Nhưng tại sao ông lại cứu tôi?"

"Tôi không biết."

"Ông cũng buôn lậu ma túy, cũng cướp của giết người như họ?"

"Cô thấy tôi cướp của giết người bao giờ?"

"Sorry... Tôi không muốn nói như vậy. Tôi thấy ông không giống bọn kia... nhưng tại sao ông lại có mặt ở đây? Tôi không hiểu gì hết..."

"Tôi thuộc về họ."

Gã quẹo xe vào carpark rồi lạnh lùng tắt máy. Khuya quá, bãi đậu xe còn lưa thưa vài chiếc. Chiếc Celica của cô! Kỳ chưa vẫn đậu ngay tại chỗ cũ... Sợ mình ngủ mơ, cô làm gan bấu vào cánh tay gã... gã kêu khẽ lên, gã biết đau. Tay gã là tay nguời, không phải ma cà rồng không phải tay bọn quỉ ám. Cô nhăn mặt vì rối trí.

Gã gỡ tay cô ra, giọng gã nhẹ hẫng đi:

“Cô có nhớ báo chí đăng tin trùm du đãng tóc dài tên Triều bị bắn chết vì dính vào vụ ám sát ông dân biểu không? Tôi đấy... Tôi là Tony Võ Mạnh Triều."
Cô trợn mắt lên, sợ líu cả lưỡi, tay qướ lên muốn mở cửa xe tông chạy mà không sao mở nổi:

“... Ma... Trời ơi! Ông chết mấy năm rồi."

Thấy cô từ từ nghẹo đầu xuống, mặt tái ngắt. Gã hoảng hồn ôm vai cô lắc thiệt mạnh.

"Tỉnh dậy, đồ chết nhát... Tôi không phải là ma... tôi chỉ có trái tim của Võ Mạnh Triều thôi. Tỉnh dậy, tỉnh dậy... đồ chết nhát..."

Cô phều phào... nói không nổi. Gã ôm đầu cô trong hai tay, giọng gã thật buồn bã, buồn đến não cả lòng.

"Cô học y khoa mà sao chậm hiểu quá. Tôi bị đột quị vì đau tim bẩm sinh, được thay bằng tim của Triều... bình phục tôi nhiễm đủ mọi thói quen của Triều không dứt bỏ được. Tôi tìm về thế giới của anh ta. Thiếu bọn họ tôi không chịu được. Chìa khóa xe của cô đây. Sách vở áo choàng của cô còn nguyên trong thùng xe. Lái thẳng xe về nhà, đừng hé môi cho ai biết vụ bắt cóc này. Đừng chọc que lớn que nhỏ vào ổ rắn độc. Đêm qua, biết bắt lầm. Chúng định dứt luôn ném cô vào thùng acid rồi đó. Nếu cô ngứa mồm báo cảnh sát... Lần sau trời cũng không cứu nổi cô nữa đâu."

Gã đẩy nhẹ cô xuống xe. Cô chưa kịp định thần. Gã rồ ga phóng một mạch. Cô theo đà chạy theo xe gã, rồi đành loạng choạng đứng sựng lại miệng lắp bắp nói không ra hơi... Who are you? ... Sương mù... sương mịt... nuốt chửng màu xe đen của gã. Gã biến, như nguời trong phim, một cuốn phim bị cắt ngang xương... nửa chừng.

*********

Lệ Hằng

Nhà văn nữ Lệ Hằng sinh năm 1948 tại Hải Dương, miền Bắc. Vào Nam năm 1954. Rời VN đến Úc vào năm 1989, Lệ Hằng đã chọn vùng Blue Mountains sống một cuộc sống lặng lẽ cách thành phố Sydney hoa lệ (bang New South Wales) khoảng 100 km! Blue Mountains là một vùng núi non trùng điệp, nhiều danh lam thắng cảnh nổi tiếng. Sau đó, nhà văn chuyển về vùng Cabramatta để... được gần gũi với những người Việt đồng hương... mà theo bà là: "Lá rụng về cội, mình cũng phải tìm về với cộng đồng của mình thôi. Về đây, mình được thưởng thức mùi mắm ruốc, mùi bún bò, mùi phở, vậy là vui lắm rồi! (.....) Tôi xem Cabramatta như nhà của mình. Về đó, tôi cảm thấy như về Chợ Lớn. Tôi có thể nói tiếng Việt được chứ không phải múa miệng múa tay để nói tiếng Úc!".

Bắt đầu sáng tác từ năm 1967, nhà văn nữ Lệ Hằng đã từng nổi tiếng ở Sài Gòn với các tác phẩm trước 30.4.1975: Thung Lũng Tình Yêu, Tóc Mây, Bản Tango Cuối Cùng, Ngựa Hồng, Mắt Tím, Tình Yêu Như Băng Sơn, Chết Cho Tình Yêu, Kinh Tình Yêu... Từ sau 1975 bà tiếp tục sáng tác ở hải ngoại, đi đi về về VN, một số tác phẩm chính trong giai đoạn này: Sa tăng Dịu Dàng (1992), Nghề Làm Vua (truyện dài1992), Hạnh Phúc Quanh Ðây (truyện phim, Sài Gòn 1981), Bình Nguyên Xanh (truyện phim, Sàigòn 1982), Năm 2100, Bên Kia Là Núi, Nói Thầm Với Ðá (1998)...
.
Về Đầu Trang Go down
 
Bắt Cóc - Lệ Hằng
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Văn Hóa, Nghệ Thuật :: Văn-
Chuyển đến