Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Latest topics
December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Tản mạn từ chuyện sát sinh & Xẻ thịt thú rừng nơi đất Phật

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
lenguyen
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Tản mạn từ chuyện sát sinh & Xẻ thịt thú rừng nơi đất Phật   Tue Oct 09, 2012 10:46 am

Tản mạn từ chuyện sát sinh & Xẻ thịt thú rừng nơi đất Phật


Tản mạn từ chuyện sát sinh


Huỳnh Ngọc Chiến

Sự vĩ đại và sự tiến bộ về đạo đức của một quốc gia được đánh giá qua cách thức mà quốc gia đó đối xử với loài vật.
Thánh Gandhi

The greatness of a nation and its moral progress can be judged by the way its animals are treated [1]

Những năm gần đây, dù không trẩy hội chùa Hương, chỉ cần xem truyền hình và đọc báo về “lễ hội truyền thống” này, chúng ta không khỏi kinh hãi trước cảnh tượng những con vật bị moi gan, mổ bụng, róc xương… treo lủng lẳng trên móc sắt được bày bán la liệt từ bến đò Yến Vĩ đến tận chân chùa Thiên Trù. Một cảnh tượng không chỉ gây phản cảm về thẩm mỹ, mà còn đặt ra những câu hỏi nhức nhối về văn hóa. Điều lạ lùng là nhiều “khách hành hương” vẫn có thể thản nhiên chè chén một cách vui vẻ giữa cảnh tượng đáng rùng mình đó trên đường đi lễ Phật!

Trong thời buổi hiện nay, trên thế giới có lẽ hiếm có quốc gia nào có thể ngang nhiên trưng bày những cảnh tượng hãi hùng đó để chào mời khách hàng, như ở Việt Nam. Trong khi các quốc gia phương Tây ra sức bảo vệ thiên nhiên, chăm sóc cho từng con vật, kể cả những loài bị xem là sát thủ của loài người như hùm, beo, cá sấu, rắn độc v.v. thì chúng ta lại tỏ ra hả hê, thậm chí hãnh diện với chuyện chè chén những món “độc” như thú rừng quý hiếm. Ăn được thịt của những loại thú lạ và quý hiếm cũng là cách để khẳng định “đẳng cấp” (?) của những trọc phú thừa tiền lắm của trong xã hội quái dị của chúng ta hiện nay. Nếu khách trẩy hội đến với chùa Hương bằng cả tấm lòng chân thành mộ đạo thì không thể không đau xót khi chứng kiến cảnh tượng phơi bày xác thú vật một cách man rợ trông chẳng khác gì lò sát sinh trong địa ngục kia, vì đàng sau cảnh tượng đó là viễn tượng của một xã hội đang băng hoại về đạo đức và suy đồi về tâm linh.

Sống mãi trong môi trường đó, tâm thức con người chắc chắn sẽ bị tập nhiễm, lâu ngày sẽ trở nên trơ lỳ vô cảm. Chỉ những ai có đời sống tâm linh trong trạng thái còn thấp kém mới có thể cảm thấy hả hê khi tàn sát loài thú vô tội, vì những người đó cũng sẽ dửng dưng vô cảm trước sự khổ đau và cái chết của chính đồng loại mình. Mạnh Tử khuyên người quân tử nên xa lánh nhà bếp [2], vì tránh tiếp xúc với cảnh giết chóc các loài cầm thú ngay trong nhà bếp cũng là phương tiện để nuôi dưỡng thiện tâm. Khi thiện tâm không có môi trường để sinh khởi thì nó sẽ trở nên khô cằn, và con người dễ dàng trở nên tàn ác. Thực trạng đạo đức của xã hội hiện nay đang minh chứng cho điều ấy. Câu nói của thánh Gandhi như vang vọng ngay tận trái tim văn hóa đang băng hoại của đất nước chúng ta.

Nền tảng thực sự cho sự phát triển của một xã hội không phải là bề mặt nổi của những công trình công cộng, mà là văn hóa. Khi Thiên Nhiên nổi giận, chỉ cần một cơn địa chấn hay một đợt sóng thần là tất cả những gì con người khổ công gầy dựng hàng nhiều thế kỷ có thể bị quét sạch đi một cách dễ dàng trong nháy mắt. Thế giới ngày nay đã cho ta thấy quá nhiều sự kiện nhãn tiền. Động đất ở Tứ Xuyên, sóng thần ở Nhật v.v… Cái gì sẽ còn lại sau những đổ nát tan hoang đó, những đổ nát khó lòng tránh khỏi giữa một cõi thế quá đỗi vô thường với muôn vạn thiên tai? Chính văn hóa, và chỉ có văn hóa, mới là nền tảng thực sự để giúp một đất nước trường tồn, có thể quật khởi sau những giai đoạn suy vi. Một đất nước dù giàu có, phồn thịnh đến mấy mà khi văn hóa đã đổ nát thì chắc chắn sẽ đi đến diệt vong về mặt tinh thần. Đó là quy luật lịch sử. Văn hóa là hồn nước, khi hồn nước đã tan thì toàn bộ đất nước chỉ còn là cái xác vô hồn. Chỉ có văn hóa mới giúp chúng ta kiến tạo được một đất nước vững bền. Suốt một ngàn năm chịu sự đô hộ của Trung Quốc, người Việt – dầu chỉ ít ỏi như một dân tộc thiểu số – vẫn bất khuất ngẩng cao đầu không chịu bị đồng hóa trước mọi kẻ thù phương Bắc, để phục quốc xưng vương, và giành lại nền tự chủ. Đó là sức mạnh của văn hóa.

Đời sống văn hóa không phải được đánh giá qua những phong trào hay những câu khẩu hiệu khoa trương dán đầy từ trong hẻm ra ngoài phố, mà nó ẩn tàng trong sinh hoạt và ứng xử hằng ngày. Cảnh tượng giết thú man rợ ngay bên cạnh nơi thờ phụng thiêng liêng để “phục vụ” khách hành hương cho thấy mặt bằng văn hóa nước ta đã sa xuống quá thấp, nếu không muốn nói là đang băng hoại. Tại sao con đường dẫn đến cửa Phật từ bi lại phải đi qua xác của biết bao sinh linh vô tội?

Vào tháng 6 năm 2011, chính phủ Úc đã từng ra lệnh cấm xuất khẩu bò sang Indonesia, thị trường nhập khẩu gia súc lớn nhất của nước này, sau khi hãng truyền thông quốc gia Úc (ABC) truyền hình cảnh động vật bị giết mổ dã man tại Indonesia, tạo ra làn sóng phản ứng dữ dội trong dư luận [3]. Đó mới chính là đỉnh cao văn hóa của đất nước loài chuột túi. Tôi rất xúc động khi đọc tin này vì hồi còn nhỏ, nhà tôi ở gần một lò mổ bò, tôi nhiều lần thấy những con bò đứng trì dây kéo không chịu bước đi với đôi mắt ướt đẫm, khi bị dẫn đến lò mổ. Chúng cảm nhận được sự hãi hùng với cái chết cận kề. Cảnh tượng trông rất thương tâm.

Nhà văn Thoreau, sau nhiều năm sống ở trong rừng một cách thân thiện với loài vật, đã quan sát thấy con thỏ khi bị dồn đến bước đường cùng cũng kêu khóc như một đứa bé [4]. Một chi tiết rất nhỏ, nhưng nếu cảm nhận được, thì khi đưa một miếng thịt thỏ lên miệng hẳn ta sẽ thấy đắng cả lòng.

Khi đời sống văn hóa và tâm linh càng phát triển thì con người càng muốn xa lánh chuyện sát sinh. Đó cũng là cách biểu hiện lòng tôn trọng đối với tất cả các loài hàm thức. Phật giáo khuyến khích ăn chay là một cách để giúp tín đồ thể hiện hạnh nguyện ấy. Ăn chay còn có một hàm ý sâu xa khác, vì ăn chay là dùng toàn thảo mộc. Khác với loài vật khi bị giết là chết hẳn, các loài thảo mộc sau khi bị đốn, chặt vẫn có thể tiếp tục đâm chồi nẩy lộc để tái sinh. Cho nên ăn chay, bên cạnh việc hạn chế sát sinh để tu dưỡng thiện tâm, còn có nghĩa là tiếp nhận được nguồn năng lượng tái sinh đó.

Ở Tây Tạng, người ta quan niệm rằng những người ăn thịt cá chỉ nhằm thỏa mãn sự đói khát, mà không hề suy ngẫm về hành động của mình và hậu quả về sau thì nên ăn chay; vì những tố chất thú vật mà người ăn hấp thu vào cơ thể có thể làm tăng thêm thú tính của họ. Nhưng vẫn có rất nhiều tu sĩ lạt-ma không ăn chay với lập luận rằng: khi họ ăn thịt và tiêu hóa thịt thú vật thì đồng thời họ cũng tiêu hóa những tố chất tâm linh khác được kết hợp trong đó, và họ có thể chuyển hóa được thực phẩm đó trở thành nguồn năng lực tinh thần và tâm linh để con vật được tái sinh trong cõi người.
Đối với chúng ta thì điều đó quá cao xa và bất khả tư nghì. Chúng ta chỉ cần biết ăn chay là phương tiện trì giới để tu dưỡng thiện tâm. Khi chưa có điều kiện để ăn chay thường xuyên thì chúng ta nên hạn chế việc sát sinh. Ăn chay hay hạn chế sát sinh có tạo được phước hay không, tôi cho rằng điều đó không quan trọng, vì khi ăn chay hay giới sát mà ta cảm nhận được sự bình yên trong tâm thì đó mới thực sự là phước. Cũng như khi ta làm được một việc thiện thì tự nhiên thấy trong lòng hân hoan vui sướng, đó mới chính là “thiện báo”. Phật tại tâm, mà tâm an lạc tức là đã được Phật ban phước lành, sao lại phải trông đợi ở đâu xa?
________________________________________

[1]http://thinkexist.com/quotation/the_greatness_of_a_nation_and_its_moral_progress/189870.html
[2] Quân tử viễn bào trù (Mạnh Tử, Lượng Huệ Vương thượng)
[3] http://tamnhin.net/Print/11658/Australia-ngung-xuat-khau-gia-suc-sang-Indonesia-Loi-bat-cap-hai-.html
[4] The hare in its extremity cries like a child. (Thoreau, Walden, Rinehart & Winston Inc., 1961, tr. 165)

*********

Xẻ thịt thú rừng nơi đất Phật



Bất kể ai đặt chân tới bến Đục, chùa Thiên Trù cũng bị ám ảnh bởi hình ảnh những quán hàng treo đủ các loại thịt thú rừng.

Lủng lẳng thú rừng nơi cửa Phật

Chính những hình ảnh ấy đã khiến cho nhiều du khách thập phương hành hương về đất Phật trở nên bức xúc và cũng không ít người băn khoăn về công tác bảo vệ rừng và động vật hoang dã nơi đây…


Các con thú rừng bị treo lủng lẳng trước chùa Thiên Trù.

Để đến với trung tâm của đất Phật: Chùa Thiên Trù, Động Hương Tích… nhóm phóng viên chúng tôi đã quyết định thuê riêng một chuyến đò để đi vào trung tâm lễ hội. Với quãng đường gần 5 km ngồi đò, với thời gian gần 1 giờ đồng hồ, chúng tôi đã có mặt tại Bến Đục, nơi dừng chân sau quãng đường ngồi đò trên dòng Suối Yến và bắt đầu hành trình trẩy hội của du khách.

Trong thời gian ngồi đò, qua trò chuyện với cô lái đò tên Bình chúng tôi được biết nhiều năm nay rừng Hương Sơn không còn bao nhiêu bóng thú. Việc xử lý nạn thú rừng giả của cơ quan chức năng và chính quyền địa phương không triệt để nên các hộ kinh doanh thản nhiên lỡm khách đi chùa.


Một con nai còn nguyên đầu đang bị xẻo thịt.

Vừa bước chân lên Bến Đục, chúng tôi đã phải chúng kiến những cảnh san sát những hàng quán. Thú rừng bị móc vào đầu rồi treo ngược lên cột. Hình ảnh những con vật bị móc treo lủng lẳng, bị phanh thây, thú còn tươi sống, nguyên lông, nguyên da đều có cả. Những hình ảnh phản cảm ấy đã ám ảnh chúng tôi trong suốt hành trình trẩy hội về cõi Phật. Ngay ngày đầu tiên khai hội, chốn cửa Phật, thanh tịnh sao lại xuất hiện hẳn một chợ thịt thú rừng như vậy?
Dạo bước quanh khu vực bến Đục, qua quan sát của chúng tôi, với đoạn đường chưa đầy 300 mét ấy mà có đến gần 20 quán trưng bày thịt thú rừng với những biển hiệu quảng cáo khẳng định thương hiệu mà không quan tâm rằng mình có phạm pháp hay không, như: “Thịt nai rừng chính hiệu”; “Thịt nhím 100%” “lợn rừng, chồn, cầy hương, cầy bạc má, cầy hoa, hoẵng, cáo…”.


Đủ các loại thú rừng khác nhau được bày bán.

Qua tìm hiểu sự thực về thịt thú rừng ở chùa Hương mới vỡ lẽ, các cửa hàng kinh doanh ăn uống ở đây đều có chiêu lừa khách. Theo một nhân viên của ban tổ chức Lễ hội chùa Hương năm 2012, tất cả những sản phẩm hành hóa bày bán trong khuôn viên khu di tích đều được kiểm tra thường xuyên và có giấy phép mới đươch kinh doanh. Bên cạnh Ban tổ chức Lễ hội Chùa Hương kiểm tra thì công tác bán thịt thú rừng trên được Hạt kiểm lâm huyện Mỹ Đức kiểm tra việc kinh doanh thịt thú rừng ở đây.


Mỗi quán bình quân có từ 5 đến 7 con thú rừng khác nhau.

Theo Ban tổ chức Lễ hội Chùa Hương thì mặc dù các cửa hàng đều treo biển, thịt nai rừng, thịt hoẵng, thịt cầy hương… nhưng tất cả đều “treo đầu dê bán thịt chó”. Hầu hết thịt thú rừng ở chùa Hương đều được “chế” từ thịt chó, thịt thỏ, thịt trâu và bò.

Theo cánh “thạo nghề” bật mí, sau khi giết thịt, toàn bộ phần xương sọ con vật bị đập nát rồi khéo léo moi ra, cái đầu chỉ còn phần da và thịt và khi treo móc hàm, sức nặng của toàn bộ cơ thể đã kéo cái mõm không xương của con chó dài thành cái vòi. Còn đối với những con thú vẫn còn nguyên lông, nguyên da bị “treo cổ” ghi nhãn nai rừng, hươu… cũng chỉ là những con thú nhồi bông được chủ quán treo quảng cáo… Còn thịt hươu, thịt nai thực chất là thịt bê, thịt dê. Người ta đã lóc hết thịt trên thân, còn lại để nguyên đầu và bộ chân móng guốc không cạo lông chào mời khách, nhiều du khách tận mắt chứng kiến con vật vẫn còn nguyên vẹn, giống thú rừng hoang dã nên tin thật.

Thịt thú giá “bèo”

Qua tìm hiểu tại các quán trưng bày và bán thịt thú rừng thì giá thịt của các loại thú rừng ở đây dao động từ 200.000 đồng đến 400.000 đồng. Với mức giá 300.000 đồng/kg thịt nai rừng. Một du khách “sành” về thịt thú rừng khẳng định: “Với giá như vậy, không thể mua được thịt nai xịn. Hiện nay, thịt trâu, thịt bò cũng trên thị trường cũng đã có giá 150.000 – 200.000 đồng/kg. Vì thế, không thể có chuyện thịt nai rừng xịn mà giá chỉ 300.000 đồng”.


Một con nhím vẫn còn sống đang chờ chủ nhân của nó xẻ thịt.

Đến hội lại lên – chẳng năm nào Lễ hội chùa Hương lại không bán thịt thú rừng và du khách trẩy hội lại không bị chèo kéo, bị lừa mua về vài cân thịt thú rừng dởm. Các cửa hàng này không ghi mức giá cụ thể trên biển quảng cáo vì chủ quán nhìn mặt khách để “quát” giá. Có những vị khách “sộp” bị quát giá cao, còn những khách kỳ kèo thì “mềm” hơn một chút. Phổ biến giá thịt nai nơi đây dao động từ 300.000 – 500.000 đồng/kg; hoẵng rừng 400.000 – 600.000 đồng/kg; Cầy vòi 300.000- 350.000 đồng/kg; Nhím thì 350.000- 400.000 đồng/kg…

Lân la hỏi giá các loại thịt thú rừng, chủ quán nơi đây luôn khẳng định là thú rừng 100%. Biết chúng tôi quan ngại, nghi ngờ không phải thứ rừng, một chủ quán khẳng định: “Các loại thịt thú rừng bán tại cửa hàng đều được săn về từ núi Hương Sơn nên tươi và nguyên chất”.


Hoẵng rừng 400.000 - 600.000 đồng/kg

Theo ông Nguyễn Chí Thanh, Phó thường trực Ban tổ chức Lễ hội chùa Hương năm 2012, mấy năm trở lại đây tại khu di tích Hương Sơn không có hiện tượng bày bán thịt thú rừng ở khu vực chùa Hương, một số hộ gia đình bán thịt hươu sao nhưng đó có thể là thịt hươu được nuôi lấy nhung, hoặc đã già yếu nên bị giết thịt.
Chùa Hương năm nào cũng vậy, các cửa hàng bán thịt thú rừng giả vẫn nhan nhản. Thật hay giả thì vẫn làm cửa thiền bị “trần tục hóa” và chỉ khổ cho quý khách lặn lội từ phương xa tới chùa Hương ”phải” ăn thịt mèo hay mua thịt chó về làm quà… với giá cắt cổ.
 

Chủ quán đang xẻo thịt một con Nai để bán cho du khách.

Theo đó, nhiều năm nay, tại khu vực chùa Hương vẫn tồn tại tình trạng các cửa hàng bán “thịt thú rừng” giả vẫn cứ thản nhiên để lừa du khách thập phương. Câu hỏi đặt ra là: Tại sao lực lượng chức năng và chính quyền địa phương vẫn đi kiểm tra mà không dẹp triệt để? Tại sao cơ quan chức năng và chính quyền địa phương phối hợp kiểm tra, xử lý thật nghiêm khắc nạn “thịt thú rừng” giả nhằm lập lại trật tự kỷ cương nơi cửa Phật. Và mỗi mùa lễ hội, người dân xã Hương Sơn lại có dịp để làm giàu và hốt bạc. Thế nhưng, lợi ích kinh tế đã xâm hại nặng nề đến vẻ đẹp và giá trị của chốn tâm linh, cửa Phật.

T. Minh – M. Kiên


Về Đầu Trang Go down
 
Tản mạn từ chuyện sát sinh & Xẻ thịt thú rừng nơi đất Phật
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Xã Hội, Đời Sống-
Chuyển đến