Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
IndexIndex  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
HUNG cuoc thang nghe PHAT thanh cong trai viet thuy Thầy sinh huyen mien nguoi lang tien rang nguyen nghia pham ngoc Ngày nhung phung quan
Latest topics
December 2016
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031 
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 12 TRUYỆN MINI CỦA ĐỖ NGỌC THẠCH

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
vucong
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: 12 TRUYỆN MINI CỦA ĐỖ NGỌC THẠCH   Thu Dec 27, 2012 10:15 pm

12 TRUYỆN MINI CỦA ĐỖ NGỌC THẠCH



1. Di truyền

Trong ngày ăn mừng cậu cả đậu thủ khoa tới ba trường đại học, ai cũng mặt mày hớn hở tới chúc mừng cậu cả liên tục, tuy nhiên nếu nhìn kỹ thì trên gương mặt cậu cả đang tàng ẩn một nỗi u sầu sâu thẳm. Người mẹ cậu cả phát hiện điều này ngay từ đầu bữa tiệc và muốn lờ đi... Nhưng cuối cùng thì người mẹ không nhịn được, bèn hỏi con:
- Tại sao con lại có nỗi buồn trong ngày vui, hãy nói cho mẹ biết đi nào?
- Con không muốn làm phiền lòng mẹ nhưng mẹ đã hỏi thì con xin nói: Tại sao 8 anh em con chỉ có con là chăm học còn thằng Hai chỉ thích làm thợ điện, thằng Ba lại thích làm thợ sửa ống nước, thằng Bốn thì suốt ngày tập võ... và con Bảy, con Tám thì mới ba tuổi ranh đã đòi đi làm quan? - Cậu Cả nói.

Người mẹ ngần ngừ giây lát rồi nói:
- Mẹ cũng rầu chuyện này lắm nhưng ông Trời bắt sao thì đành chịu vậy thôi con à!... Bố con thì quanh năm ngày tháng đi dự hội nghị, hội thảo khoa học, lương Tiến sĩ mà mẹ còn phải cho thêm mỗi lần đi họp xa đó con ơi! Nhà mình có biết bao nhiêu việc, mẹ có ba đầu sáu tay cũng không thể làm hết. Hỏng đồ điện thì phải kêu thợ điện, tắc ống nước thì phải kêu thợ ống nước, có trộm cướp thì phải nhờ ông bảo vệ... và các ông chủ tịch phường, công an phường có đến thăm hỏi thì cũng phải tiếp đón chu đáo...
Người mẹ bỗng khóc thổn thức, không nói được nữa. Cậu con cả thấy vậy thì ôm lấy mẹ rồi nói bằng một giọng khác lạ:
- Con sẽ thay mẹ chăm sóc các em, con sẽ không làm giáo sư, tiến sĩ như bố nữa mà sẽ học thêm nghề thợ điện, thợ sửa đường ống nước, sẽ học võ, ai ăn hiếp mẹ con đập chết liền!

Người mẹ nghe con nói vậy thì ngất xỉu, cậu con cả không biết tại sao? Sau này, mỗi lần cậu định hỏi mẹ nhưng sợ mẹ ngất xỉu nên lại thôi!


2. Phép thử


Hai vợ chồng ông Phí Văn Thí và bà Lại Thị Nghiệm đều làm việc ở một phòng Thí nghiệm cả cuộc đời "Binh nghiệp" cho tới khi nghỉ hưu. Một ngày kia, thấy "ngứa nghề", ông Thí nói với bà Nghiệm: "Năm đứa con của chúng ta đều đã trưởng thành, có gia đình riêng và cuộc sống khá sung túc...". Bà vợ tiếp lời: "Như thế là mãn nguyện rồi, giờ ta có nhắm mắt xuôi tay cũng an lòng. Sao ông có vẻ như còn băn khoăn điều gì?".

Ông nói ngay: "Tôi vẫn chưa yên tâm về nhân cách, đạo đức của chúng nó. Phải thử vài lần nữa!". Nói đến chuyện "thử nghiệm", bà vợ ủng hộ ngay, thế là cả hai cùng diễn màn đột quỵ! Năm người con đều nhận được "tin dữ" nhưng đều có ý nấn ná chờ những người anh em đến trước rồi mới "tính".
Thấy vậy, con dâu cả nói với chồng: "Đùn đẩy như thế không phải là cách. Chúng ta là vai huynh trưởng phải hành động trước!".
Người con cả ngập ngừng nói: "Nhưng...". Người vợ nói như ra lệnh: "Không nhưng gì hết. Ta thuê một đội mai táng đến giải quyết nhanh gọn rồi làm cái di chúc thừa hưởng ngôi nhà ba tỉ, như thế là có lời to!". Nói là làm, hai vợ chồng người con cả đến ngay nhà ông Thí bà Nghiệm.

Ông Thí và bà Nghiệm thấy đội mai táng nhanh tay đưa mình vào quan tài thì bật dậy và cùng chỉ tay vào mặt vợ chồng người con cả la lớn: "Quân bất hiếu!... Chúng tao chưa chết mà muốn chôn hả?!".


3. Đổi vũ khí


Có ông sĩ quan quân đội thường phải xa nhà mà người vợ lại quá sung nên không an tâm, liền nói với vợ: "Anh rất tin tưởng sự chung tình của em, nhưng anh cũng hiểu có nhiều khi ta không chế ngự được khách quan, thân bất do kỉ mà! Vì thế anh sẽ tạo cho em một vệ sĩ đắc lực, khi có giặc ngoại xâm, nó sẽ bắn cả băng AK...", nói rồi ông sĩ quan vẽ bên vùng "cấm địa" của vợ một xạ thủ tay lăm lăm khẩu súng AK, loại súng tiểu liên nổi tiếng thế giới.

Một tuần sau, ông sĩ quan đi công cán về, kiểm tra tên vệ sĩ kia thì thấy nó đang cầm khẩu B40 mà không phải là AK thì hỏi vợ: "Tại sao tên vệ sĩ lại cầm B40 mà không phải là khẩu AK anh đã giao cho nó?".

Người vợ nói: "Có lẽ nó đã bắn hết đạn nên đổi vũ khí. Mà theo em thì loại súng chống tăng B40 sát thương mạnh hơn nhiều!". Người chồng thấy vợ quá am hiểu vũ khí thì không nói gì được nữa!


4. Chuyện chống tham nhũng

Có ông quan tham nhũng nọ nhờ có hệ thống ô dù cực mạnh mà sắp tới tuổi nghỉ hưu vẫn an toàn tuyệt đối. Tới ngày sinh nhật 60 tuổi, quan chức, bạn hữu tới mừng thọ rất đông vui, náo nhiệt, vì không những ông quan này chưa nghỉ hưu mà còn được điều về một cơ quan đặc biệt chống tham nhũng. Có nhà báo nọ vì cũng biết một vài "mánh mung" của ông quan tham nhũng kia liền tới phỏng vấn. Sau đây là vài câu hỏi và đáp:

- Hỏi: Người ta thường nói "Chống tham nhũng: chống ai, ai chống"? Ông có thể cho một lời giải thích về câu nói này?

- Đáp: Câu hỏi này làm tôi nhớ đến những bài toán không có lời giải trong Toán học, và chính nhờ vậy mà Toán học là một khoa học danh giá nhất.

- Hỏi: Ý ông muốn so sánh công tác chống tham nhũng với Toán học?

- Đáp: Cũng có thể hiểu như vậy. Tất cả mọi sự so sánh đều khập khiễng nhưng rõ ràng là chống tham nhũng cũng khó như Toán học. Tôi đã làm tờ trình sắp tới sẽ mời vài nhà Toán học về làm việc ở cơ quan đặc biệt chống tham nhũng!

 
5. "Chờ Gô-đô"


Ông Lại Văn Chờ năm nay đã hơn bảy mươi tuổi, sống cùng người con trai tên Lại Chờ Đợi , là chuyên viên cao cấp, sắp nghỉ hưu. Sở dĩ cái gia đình này chỉ có hai bố con mà đều cao tuổi vì vợ ông Chờ, sau khi đẻ cậu con trai tên Đợi cho ông thì không từ mà biệt, bỏ bố con ông mà đi theo một Việt kiều ở Đông Âu.

Hai bố con ông Chờ sống nhờ lương và tiền viết báo, dịch sách của cả hai bố con. Thấy hai bố con ông Chờ cứ ngồi lì bên bàn máy vi tính, ai cũng cho là gàn dở, chỉ có hai mẹ con bà hàng xóm tên là Nhẫn và Nại (người mẹ ngoài 50, cô con gái ngoài 30) là rất ngưỡng mộ bố con ông Chờ, thường xuyên sang giúp bố con ông cơm nước, chợ búa và dường như cả hai mẹ con bà Nhẫn đều chờ hai bố con ông Chờ cầu hôn. Bà mẹ tên Nhẫn đã thề dù năm năm, mười năm hay lâu hơn nữa vẫn chờ nhưng cô con gái thì có đôi chút dao động, và sẽ bỏ cuộc nếu như không có một lần cô Nại đánh bạo ôm chặt lấy ông Đợi mà hỏi: "Anh có yêu em không?", và ông Đợi đã hứa: "Sau khi in cho bố anh 10 cuốn tiểu thuyết, anh sẽ cầu hôn em!".

Nói về 10 cuốn tiểu thuyết của ông Chờ, tức bố ông Đợi, gọi là xong cũng được vì mỗi cuốn đã tới hơn 500 trang giấy A4 và ở trang cuối đều có chữ hết. Nhưng cũng chưa thể nói là xong, vì ngày nào ông Chờ cũng đem 10 cuốn tiểu thuyết ấy ra, xóa chỗ này, thêm chỗ kia mãi không thôi.

Câu chuyện của bố con ông Chờ (và cả mẹ con bà Nhẫn) chưa có hồi kết vì nó là chuyện "người đương thời".


6. Vô hiệu hóa


Lê Văn Trí Tuệ là một thần đồng thời trung học, là một sinh viên xuất sắc thời đại học và được chuyển tiếp nghiên cứu sinh Tiến sĩ (thời chưa có phong trào Thạc sĩ như bây giờ). Khi Tuệ được điều về nhận công tác ở Viện nghiên cứu nọ, một Trưởng phòng nói với Viện Trưởng: "Thằng nhỏ này quả là một tài năng hiếm có, nó rất thích và hành động theo phương châm "Phải lật ngược mọi cái cũ lên". Vì thế, em nghĩ nếu nó mà về Viện của chúng ta, nó sẽ lật nhào tất cả!". Viện Trưởng nói ngay: " Tớ cũng đang lo chuyện ấy có thể xảy ra. Vậy cậu có mẹo mực gì hay để trói nó lại không?". Trưởng phòng kia nói ngay: "Theo em việc này chỉ có thể là giao cho nó cái đề tài: Chứng minh những tội phạm là Anh hùng và ngược lại".

Khi anh chàng Lê Văn Trí Tuệ nhận được nhiệm vụ thì chỉ biết đấm ngực kêu trời: Trời hại ta, Trời hại ta!


7. Ô, dù và mũ, nón

Một lần, ô dù nói với mũ nón:
- Nói về nhiều mặt, chúng tôi đều hơn các bạn: đẹp hơn, hiệu quả che nắng, che mưa cao hơn, và đắt tiền hơn. Vậy mà bây giờ con người toàn nghĩ xấu về chúng tôi là cớ làm sao?
Mũ nón trả lời ngay:
- Quả là không sai. Các bạn bị mang tiếng xấu vì người sử dụng ô dù chủ yếu là tầng lớp thượng lưu, mà đã thuộc tầng lớp thượng lưu thì không xấu nhiều cũng xấu ít. Tất nhiên là các bạn bị liên đới. Còn những người sử dụng mũ nón của chúng tôi, chủ yếu là tầng lớp cần lao, hầu hết là người tốt!
- Vậy bây giờ phải làm sao để chúng tôi không bị mang tiếng xấu? - ô dù hỏi.
Mũ nón nói ngay:
- Thì các bạn cứ nói thẳng với người sử dụng là chúng tôi chỉ che nắng che mưa chứ không che đậy tội lỗi của các người!


8. Tình Yêu và Tình dục

Tình yêu và tình dục là cặp song sinh, tuy nhiên tính cách khác hẳn nhau:  Tình yêu thì e lệ, kín đáo còn Tình dục thì cuồng nhiệt, bốc lửa... Một lần, tình dục nói với tình yêu:
- Tại sao con người rất đắm say với tôi nhưng bạo phát bạo tàn, không được lâu bền, bây giờ con người cưới nhau chỉ qua tuần trăng mật là đã chán nhau rồi! Có cách gì cải thiện được tình trạng này không?
Tình yêu nói ngay:
- Chỉ có một cách duy nhất là phải luôn đi sau tôi 12 bước, phải luôn giữ đúng cự li!
Với những đôi tình nhân có được sự lâu bền chính là vì Tình dục đã nghe lời khuyên bảo đó của Tình yêu.


9. Bệnh nghề nghiệp

Một người vợ vừa khóc vừa tâm sự với bạn:
- Không hiểu sao, cứ mỗi lần chuẩn bị "lên giường", vừa nhìn thấy tấm thân nõn nà của mình là ông xã có hành động rất lạ!
- Hành động như thế nào, nhào tới như hổ vồ mồi chứ gì? - Người bạn cười lớn.
- Như thế thì đã không có chuyện. Đằng này ông xã lại đi lấy hết đồ nghề dao kéo tới, tôi sợ quá phải bỏ chạy...- Người vợ nói.
- Thế thì lạ thật...- Người bạn suy nghĩ vài phút rồi hỏi - Thế ông xã của bồ làm nghề gì?
- Làm Bác sĩ ở phòng mổ!...


10. Chuyện của vợ Sếp


Sếp nọ có một dàn tướng sĩ thân cận rất đông và thường tụ tập ở nhà Sếp ăn nhậu thân tình như tình huynh đệ... Trong một lần ăn nhậu, vợ Sếp đưa cho chồng một cái nút áo và nói nhỏ: "Có một đệ tử của anh sàm sỡ em, em đã giật được cái nút áo này. Vậy anh hãy cho kiểm tra xem áo ai bị mất nút áo, kẻ sàm sỡ sẽ lòi đuôi cáo, ta sẽ trị đúng người đúng tội!".
Sếp nghe vợ nói vậy thì liền nói lớn: "Anh em hãy nghe đây: Mỗi người phải nộp ngay ba cái nút áo!". Lần khác, vợ Sếp đưa cho chồng một ly bia, bên trong ly bia có một đoạn ngắn cái "Của quý" của ai đó, nói với chồng: "Lần này thì em đã cắt được một đoạn "vật chứng" của kẻ sàm sỡ.  Chẳng lẽ anh cũng truyền lệnh ai cũng phải đem nộp một đoạn như thế này?". Sếp nghe vợ nói như vậy thì cứng lưỡi không nói được gì!


11. Con gái đi nhận nhiệm sở


Người mẹ sang phòng con gái để chúc mừng con nhân ngày đầu tiên đi nhận nhiệm sở thì hết sức ngạc nhiên khi thấy con mặc bộ quần áo rất lạ như người ngoài hành tinh và còn đeo một cái đai như "xanh-tuya" của lính đặc nhiệm với lỉnh kỉnh những lựu đan, thủ pháo, dao găm, súng ngắn...

Người mẹ trố mắt chưa kịp nói gì thì cô con gái nói ngay: "Mẹ thấy con nai nịt gọn gàng, vũ khí đầy mình hơn hẳn cái thời mẹ trang bị như Thánh Gióng không nào?". Người mẹ nghe con nói vậy thì chợt nhớ lại hồi trước, khi đi nhận nhiệm sở ngày đầu tiên, bà cũng đòi mẹ trang bị ngựa sắt, bộ giáp sắt, cây gậy sắt như Thánh Gióng đi đánh giặc Ân! Quả là mẹ nào con nấy!


12. Lời Con Trẻ


Đứa con gái đang học lớp Lá trường Mầm Non, hỏi Mẹ:
- Mẹ ơi, ở lớp con mới phải học nói xin lỗi và hứa sửa lỗi, tại sao con thấy nhiều ông già rồi mà vẫn thấy nói xin lỗi và hứa sửa chữa là cớ làm sao?
Mẹ cười nói:
- Đó là do quy luật của tạo hóa: người già thường trở lại tuổi ấu thơ!
Con gái như là chưa hiểu, vẫn nói:
- Ngộ nhỉ!


lol!.
Về Đầu Trang Go down
vucong
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Chùm 8 Truyện mini của Đỗ Ngọc Thạch    Sun Feb 10, 2013 1:32 am

Chùm 8 Truyện mini của Đỗ Ngọc Thạch


1. BÔNG HỒNG VÀNG
 
Văn Tình là một thanh niên vượt trội về mọi mặt, chỉ có một điểm yếu là gia cảnh rất nghèo túng… Tuy nhiên, Thần Tình Yêu không buông tha chàng trai nghèo và Văn Tình yêu đến mê si cô Mộng Tuyết.
Cô Mộng Tuyết cũng cảm động trước chân tình của chàng trai nghèo nhưng bố mẹ cô không chấp nhận. Văn Tình tha thiết cầu xin, bố mẹ cô Tuyết liền ra điều kiện: Nếu Văn  Tình sắm được một bông hồng  bằng vàng bốn số 9 nặng 2 lượng, trên có khắc chữ Mộng Tuyết thì sẽ cho cưới!  Từ đó, Văn Tình ngày ngày mê mải tích cóp mong cho đủ số để làm bông hồng vàng đặng cưới Mộng Tuyết làm vợ… Thời gian thấm thoát thoi đưa, cuối cùng thì Văn Tình cũng có được bông hồng vàng mong đợi! Khi chàng Văn Tình đến nhà Mộng Tuyết, một thiếu nữ giống hệt Mộng Tuyết bước ra cổng nói: “Mẹ cháu vẫn luôn nhớ bác nhưng phải đi lấy chồng đã hơn  hai mươi năm nay!  Mẹ cháu nói là Bác cứ cầm bông hồng vàng này đến Sông Tương là 2 người sẽ gặp nhau!”…


2. TÌNH NGƯỜI VỢ LÍNH


Có một người lính bị thương do bom na-pa, khuôn mặt bị biến dạng nhìn thật dễ sợ! Chính vì vậy mà sau khi lành vết thương, anh không dám trở về nhà, vì sợ rằng mẹ anh và nhất là vợ anh sẽ không chịu đựng nổi bộ mặt biến dạng của mình! Tuy thế, hàng tuần anh đều đóng vai người bán tò he trở về làng để được nhìn thấy mẹ, nhìn thấy vợ!...
Sự việc cứ diễn ra như thế đã hai năm trời…
Hôm ấy, người bán tò he vừa tới đầu làng thì nhận được một tờ giấy, trong đó viết: "Tôi đặt hàng anh 3650 con tò he để làm lễ kỷ niệm mười năm chồng tôi đi chiến trường mà chưa trở về! Anh không làm đủ 3650 con tò he cho tôi thì không được bén mảng đến cái làng này nữa!" Người bán tò he giật mình nghĩ: "Ta đi chiến trường tám năm, cộng với hai năm đi bán tò he không là mười năm là gì? Với lại có ai dám mua 3650 con tò he ngoài… mẹ ta và vợ ta!"
Người bán tò he đọc lại tờ giấy, lúc vừa ngẩng mặt lên thì bàng hoàng sửng sốt khi thấy mẹ và vợ đứng ngay trước mặt!...
Từ ngày hôm đó, người ta không thấy người bán tò he xuất hiện trên đường làng nữa, nhưng trong căn nhà nọ, có một người thương binh bị thương ở mặt, ngày ngày làm tò he, bày la liệt trong một căn buồng nhỏ!...

3. ĐỊA ĐẠO

Năm Ruộng là một nông dân loại lực điền hoàn hảo, được cha mẹ lấy cho cô vợ tên gọi Tám Thôn, cũng là một thôn nữ không chê vào đâu được. Vợ Năm Ruộng đã đẻ hai đứa con trai, vậy mà cả hai đứa chẳng đứa nào giống Năm Ruộng một chút xíu nào! Năm Ruộng sinh nghi, âm thầm theo dõi cả năm trời mà không phát hiện ra được điều gì. Chán nản hết sức, Năm Ruộng ngày ngày trút hận vào chai rượu, say bét nhè! …
Có ông thầy địa lý thường uống rượu chỗ Năm Ruộng uống rượu, nhìn kỹ tướng mạo Năm Ruộng rồi nói: ”Cậu dẫn tôi về xem thế đất nhà cậu, có thể cải thiện gia cảnh được chăng?” Năm Ruộng dẫn ông thầy về nhà, sau nửa ngày quan sát, do đạc, ông thầy địa lý nói: ”Cậu phải dời gian nhà chính sang phải năm mét, nền cũ xây chuồng nuôi heo, chỉ sau một năm, cậu sẽ thu bộn tiền!” Ông thầy còn chỉ chỗ đặt miệng cống thoát nước chuồng heo, nhận thầu luôn việc xây chuồng heo, rất hoành tráng!
Quả nhiên, sau một năm, Năm Ruộng bán heo thu được tiền tỷ, sau ba năm đã giàu nhất vùng. Và điều quan trọng nhất khiến Năm Ruộng sung sướng tột cùng là sau ba năm ấy, người vợ Tám Thôn đã đẻ cho Năm Ruộng ba đứa con trai giống Năm Ruộng như đúc! Năm Ruộng đi tìm ông thầy địa lý để tạ ơn nhưng không biết đã đi đâu?
Một hôm, Năm Ruộng nhớ tới ông thầy địa lý mà ra quán rượu ngồi uống rượu một mình, chợt thấy có người lạ mặt tới quán rượu uống rượu rồi hỏi thăm tới nhà ông Năm Ruộng. Hỏi tới làm gì, người ấy nói: ”Tôi là mối tình đầu của vợ ông Năm ruộng, bà đã đẻ cho tôi hai đứa con, giờ tôi đến xin đón nó về!” Lại hỏi, ông đi lại với vợ Năm Ruộng lâu như thế, tại sao không bị phát hiện?.
Đáp:"Tôi đã đào một địa đạo từ bờ sông tới đúng buồng nhà ông Năm Ruộng!".  Năm Ruộng nghe tới đó thì giật mình kinh ngạc, chút xíu thì lao vào người kia, song đã kịp kìm lại. Người kia nói tiếp:”Một hôm, tôi từ bờ sông chui vô địa đạo để tìm gặp Tám Thôn thì thấy nước và phân heo chảy ra ào ào! Từ đó tôi không gặp Tám Thôn nữa!”…
Năm Ruộng bần thần thả bộ về nhà, không biết Năm Ruộng nghĩ gì mà thỉnh thoảng lại lẩm bẩm "Đáng khâm phục! Đáng khâm phục! Vì tình yêu mà đã đào con đường địa đạo dài gần một cây số!”…

4. HAI NGƯỜI, HAI SỐ PHẬN

Ở huyện Mây Vàng, tỉnh Mây Xanh có hai anh học trò nổi tiếng học giỏi nhất huyện rồi nhất tỉnh suốt thời gian học trung học phổ thông. Hai người học giỏi ngang nhau nhưng đợt xét chọn đi học nước ngoài năm ấy chỉ có một chỉ tiêu cho trường hai người đang học, cho nên chỉ có người tên Thăng được chọn vì anh ta có người nhà làm việc ở Ban Tuyển sinh tỉnh. Người tên Bình học đại học ở trong nước.
 Nói về người học trò tên Thăng, sau năm năm đại học, anh ta được chuyển tiếp nghiên cứu sinh vì thành tích học tập xuất sắc. Sau ba năm nghiên cứu sinh, luận án Phó tiến sĩ của anh quá xuất sắc, anh lại được chuyển tiếp làm luận án Tiến sĩ, ba năm nữa , vị chi là mười một năm. Cầm tấm bằng Tiến sĩ, anh chuẩn bị về nước thì các giáo sư nước bạn lại tha thiết mời anh ở lại giảng dậy thêm bốn năm nữa, tổng cộng tất cả thời gian anh học tập và giảng dạy ở nước ngoài là mười lăm năm. Đến lúc này, Tiến sĩ Thăng mới giật mình nhận ra mình đã đắm chìm trong khoa học đến nỗi quên cả quê hương và người bạn nối khố là Bình ở quê nhà. Tiến sĩ Thăng quyết xin về nước nhưng đúng lúc anh chuẩn bị hành lý lên đường thì tới tấp nhận được thư mời của  rất nhiều cơ quan nghiên cứu khoa học ở nhiều nước mời giảng dạy, tham gia các công trình nghiên cứu, tham gia các hội thảo khoa học… đều thuộc cỡ hàng đầu thế giới! Theo như ý kiến của các vị quan chức ở Đại sứ quán thì không thể từ chối vì đây là thể diện Quốc gia trên trường Quốc tế!... Và thế là thời gian lại trôi qua thêm năm năm nữa!...
Cuối cùng, phải sau hơn hai mươi năm, Tiến sĩ Thăng mới được trở về nước, về quê hương. Về nước, TS Thăng tính về quê liền nhưng phải tiếp nhận ngay cái chức Viện trưởng một viện nghiên cứu ở Trung ương… Nhận bàn giao về nhân sự xong, Tiến sĩ Thăng giật mình khi thấy trong danh sách đề nghị cho “về hưu non” và “hưởng chế độ một cục” có cái tên người bạn học thời phổ thông của mình: Lê Văn Bình! Và bên cạnh cái tên ấy là một tấm ảnh mà người trong ảnh râu tóc bạc phơ cùng khuôn mặt hốc hác!... Tiến sĩ Thăng thốt lên: ”Đây là ảnh bác Lê Văn Bỉnh, bố của anh bạn Lê Văn Bình của tôi chứ!”. Người cán bộ phòng Tổ chức-nhân sự nói: ”Bác Bỉnh bố của anh Bình mới mất năm kia! Ảnh này đúng là anh Bình đấy ạ!” Tiến sĩ Thăng nói:”Không thể như thế được! Anh Bình bạn tôi không thể già nhanh hơn tốc độ ánh sáng!”. Nhưng câu nói này TS Thăng nói bằng tiếng Anh, rồi tiếng Pháp, rồi lại bằng tiếng Đức nên người cán bộ phòng Tổ chức không hiểu gì cả, cứ trố mắt nhìn!...

5. ĐI SƯU TẦM TRUYỆN CỔ


Hai nhà sưu tầm văn học dân gian về xã Ktang, gặp được già làng Đinh Kpa rất nhiệt tình kể chuyện nên phấn khởi lắm, quyết định đóng chốt ở nhà già làng Đinh Kpa. Sau một tuần, số lượng truyện cổ, Hơ Amon… nhiều ngoài mức dự kiến, đồ nghề mang theo như băng ghi âm, pin… đã hết nên hai người quyết định rút quân. Muốn ra tới đường lớn phải men theo con suối Ktung tới ba cây số. Nhà sưu tầm A nói với nhà sưu tầm B: ”Cái chuyện Sự tích suối Ktang thật là cảm động… Hai người yêu nhau không lấy được nhau, nhưng hàng tháng họ hẹn gặp nhau trong rừng, ôm nhau khóc than cho mối tình trắc trở, nước mắt của đôi tình nhân hòa vào nhau thành dòng suối!” Nhà sưu tầm B: ”Chúng ta sẽ lấy cái tít Sự tích suối Ktang làm tên chung cho tập truyện cổ của đợt điền dã này!” Nhà sưu tầm A: ”O.K! Lão Đinh Kpa này quả là một cái kho tàng văn hóa dân gian, đợt tới có cả sinh viên thực tập, ta sẽ đưa tới cái kho này!” Hai nhà sưu tầm chợt im lặng và dừng lại khi nghe có tiếng rên ư ử, kiểu rên sướng khoái từ sau một lùm cây phát ra! …Năm phút trôi qua, có tiếng nói, đàn ông: ”Hôm nay em làm cho anh sướng quá trời sướng, chờ chút nữa anh hồi phục ta sẽ làm tiếp đợt hai!” Tiếng đàn bà tiếp theo: ” Thôi đi ông tướng, đừng có tham! Em phải về ngay kẻo thằng chồng nó nghi!... À, mấy cái chuyện cổ em sáng tác, em thích nhất cái Sự tích suối Ktang vì đó là chuyện tình đắm say của chúng ta, anh nhờ hai nhà sưu tầm gửi cho Tạp chí Văn nghệ của tỉnh chưa?”. “Rồi, nhưng đưa vào chuyện cổ sưu tầm chắc chắn được in, còn đưa cho Tạp chí chúng nó vứt sọt rác!... Thôi, cưng ơi, chiều anh lần nữa đi!”. Nghe tới đây thì nhà sưu tầm A nói: "Người đàn ông kia chính là lão Đinh Kpa!” Nhà sưu tầm B: "Còn ai vào đây nữa!”…

6. MỐI TÌNH ĐẦU.

Hồng Nhạn là một người thiếu phụ đã ngoài bốn mươi, ở với cô con gái là Hồng Nhân, đã gần hai mươi tuổi, đang là sinh viên năm thứ hai trường Đại học Y Dược. Người chồng của Hồng Nhạn chết đã được gần mười năm (do tai nạn giao thông), nhưng Hồng Nhạn vẫn ở vậy nuôi con, nhất quyết không tái giá… Tuy nhiên, Thần Ái tình đã đột nhiên nhìn thấy người thiếu phụ này “năng lượng  tình yêu” còn rất mạnh, và thế là một mũi tên của Thần Ái tình đã được phóng tới! Và chuyện gì phải xảy ra đã xảy ra!
Trong buổi tiệc mừng sinh nhật cô con gái Hồng Nhân tròn hai mươi tuổi, ông thầy chủ nhiệm lớp học đại học của Hồng Nhân (vốn đã rất có cảm tình với Hồng Nhân) tới dự tiệc sinh nhật Hồng Nhân, ngay từ cái nhìn đầu tiên đối với mẹ Hồng Nhân, đã bị “tiếng sét ái tình” đánh gục! Và, điều oái oăm là mẹ Hồng Nhân, cũng bị “tiếng sét ái tình” đánh gục!...
Khi cô gái hai mươi tuổi Hồng Nhân biết rõ sự thể mối tình “sét đánh” của mẹ mình với người thầy giáo mà cô đã thầm yêu ngay từ năm học thứ nhất, cô đã lẳng lặng “biến mất”!...
Hai mươi năm sau, trong bữa tiệc kỷ niệm hai mươi năm ngày cưới của bà Hồng Nhạn, có một cô gái sinh viên năm thứ hai, cả khuôn mặt và dáng vẻ đều khá giống Hồng Nhân khi xưa, đã hát tặng Ông thầy và bà Hồng Nhạn bài tình ca “Mối tình đầu của tôi”. Khi bài hát vừa kết thúc, cả ông Thầy giáo và bà Hồng Nhạn cùng nói: ”Đây là buổi tiệc mừng sinh nhật cô gái Hồng Nhân hai mươi năm trước!”…

7. GÓT CHÂN A-SIN


Hương Huyền là cô bé chưa tới mười tuổi nhưng có những biểu hiện “Thần đồng” văn học khiến cha mẹ cô bé rất vui và nuôi nhiều hy vọng lớn lao…
Một hôm, mẹ của Hương Huyền, là một cô giáo dạy văn ở trung học phổ thông, đi làm về sớm hơn mọi ngày, và giật mình kinh ngạc khi thấy cô con gái Hương Huyền dùng dây vải buộc chặt cổ chân thằng em trai chưa tới ba tuổi, và thả thằng em xuống bể nước, một thứ nước rất lạ, lấp lánh như ánh bạc!... Sau khi đã cấp cứu cho thằng con trai, bà mẹ Hương Huyền mới hỏi cô bé: ”Tại sao con lại làm như thế?” Hương Huyền đáp:”Em con sẽ không có cái “gót chân A-sin” như chàng  dũng sĩ A-sin trong Thần thoại Hy Lạp nữa!”

8. VĂN XUÔI

Có hai nhà thơ, một người chuyên viết Trường ca, một người chuyên viết Tứ tuyệt, cùng đi thực tế nông thôn. Cùng nhóm và ở nhà trọ bên cạnh là nhà văn chuyên viết truyện ngắn…
Sau một tuần, hai nhà thơ cùng phát hiện ra cô chủ nhà đã “yêu” cả hai người, bèn nói với nhau:”Đúng là một Trường ca dài ngàn câu giá trị cũng chỉ bằng bài Tứ tuyệt bốn câu! Nếu sau chín tháng, cô chủ báo tin sinh ra Trường ca hay Tứ tuyệt thì mới phân thắng bại!”
Sau chín tháng, hai nhà thơ đợi mãi mà vẫn không thấy tin tức gì, phải một tuần sau, hai nhà thơ cùng nhận được bức điện báo có nội dung: ”Em đã sinh con, rất bụ bẫm và kháu khỉnh… Con tên là Hoàng Lê Vũ Truyện Ngắn!”…

Đỗ Ngọc Thạch
.

Về Đầu Trang Go down
 
12 TRUYỆN MINI CỦA ĐỖ NGỌC THẠCH
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Văn Hóa, Nghệ Thuật :: Văn-
Chuyển đến