Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Latest topics
December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Hai Sắc Hoa Ti Gôn

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
GIA
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Hai Sắc Hoa Ti Gôn   Tue Dec 06, 2011 8:23 pm

Hai Sắc Hoa Ty Gôn



Hồi ức của nhà văn Ngọc Giao về bài thơ Hai sắc hoa ti gôn

Ngọc Giao sinh ngày 5 tháng 5 năm 1911 tại Huế trong một gia đình trung lưu. Quê quán ông ở huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh. Năm 7 tuổi, ông theo gia đình ra Bắc, học ở Quảng Yên rồi Hà Nội. Sau khi đỗ bằng Thành chung (1928), ông ra làm báo và viết văn.

Từ năm 1934 cho đến năm 1945, ông là một trong số cây bút chuyên viết truyện ngắn cho báo Tiểu thuyết thứ Bảy (rồi từng làm Thư ký tòa soạn cho báo này), và cộng tác với nhà xuất bản Tân Dân trong việc in ấn các loại sách báo: Tiểu thuyết thứ Bảy, Những tác phẩm hay, Phổ thông bán nguyệt san, Tao đàn, Truyền bá.

Tác phẩm đầu tay của ông là tập truyện ngắn Một đêm vui đăng trên Phổ thông bán nguyệt san số 3 ra ngày 1 tháng 2 năm 1937. Thời kháng chiến chống Pháp (1945-1954), ông cùng gia đình tản cư lên ở Nhã Nam (Yên Thế, Bắc Giang) một thời gian ngắn, rồi trở lại Hà Nội, lại tiếp tục viết văn, làm báo. Lúc này ông viết cho các tờ: Phổ thông, Thế kỷ, Sinh lực, Lẽ sống, Lên đường, Công tội, Tiểu thuyết thứ Bảy (loại mới)... Sau 1954, hầu như ông ngừng viết. Năm 1993, ông được Hội Nhà văn Việt Nam "xác nhận tư cách hội viên từ năm 1957, tức là thuộc thế hệ sáng lập". Nhà văn Ngọc Giao mất ngày 8 tháng 7 năm 1997 tại Hà Nội, thọ 86 tuổi.


Tác phẩm

Tập truyện ngắn và bút ký:
- Một đêm vui (tập truyện ngắn đăng trên Phổ thông bán nguyệt san, Nxb Tân Dân, 1937. Nxb Hương Sơn tái bản, 1952)
- Phấn hương (tập truyện ngắn và ký, Nxb Tân Dân, 1939)
- Cô gái làng Sơn Hạ (tập truyện ngắn, Nxb Tân Dân, 1942. Nxb Văn học tái bản, 1989)
- Chuyện người trẻ tuổi (tập truyện ngắn, Nxb Phổ Thông, 1944)
- Ánh điện giải phóng (tập truyện ngắn và bút ký. Cùng viết với Hồng Hà, Trần Duy, Nxb Văn Nghệ, 1955)
- Truyện thôn Kiều (tập truyện ngắn và bút ký, Nxb Văn Nghệ, 1956)
- Truyện ngắn và ký (Nxb Hội Nhà văn, 2001)
- Hà Nội cũ nằm đây (tuyển tập gồm nhiều thể loại, Nxb Phụ Nữ, 2010).

Tiểu thuyết:
- Cơn gió bấc (đăng nhiều kỳ trên Tiểu thuyết thứ Bảy, Nxb Tân Dân, 1938)
- Đất (Nxb Cây Thông, 1940)
- Nhà quê (Nxb Bách Việt, 1944. Nxb Hương Sơn tái bản, 1951)
- Con người (Nxb Ngày Mai, 1947)
- Quán gió (Nxb Văn Hồng Thịnh, 1949. Nxb Hương Sơn tái bản, 1952)
- Mưa thu (Nxb Trần Văn Huy, 1953)
- Cầu sương (hay Thiếp phụ chàng. Nxb Tia Sáng, 1953).

Truyện thiếu nhi, hồi ký:
- Hiền (truyện thiếu nhi. Tủ sách Truyền Bá số 42, Nxb Tân Dân, 1942)
- Máu chảy một dòng (truyện thiếu nhi. Nxb Đất Mới, Sài Gòn, 1974)
- Đốt lò hương cũ (hồi ký về một số nhà văn Việt Nam [1930-1945]. Nxb Khánh Hòa, 1992).

Chưa xuất bản:
- Xóm Rá (phóng sự xã hội Sài Gòn, sáng tác 1953)
- Xã Bèo-người của đất (tiếp theo tiểu thuyết Đất)
- Phan Đình Phùng (kịch lịch sử, sáng tác 1962. Tác giả tự chuyển thể sang cải lương năm 1963).

Ngoài ra, ông còn sáng tác khoảng hơn 300 truyện ngắn, 14 bút ký, 6 bài chân dung văn học đăng trên các báo. Một số truyện ngắn hay của ông cũng được in trong các Tổng tập và tuyển tập văn học.


Có một tâm sự mà nhà văn Ngọc Giao giữ mãi trong lòng hơn nửa thế kỷ. Đó chính là hoàn cảnh ra đời của bài thơ Hai sắc hoa ti gôn. Ông kể rằng vào một buổi trưa, cuối mùa thu năm 1937, ở toà soạn báo Tiểu thuyết Thứ bảy, khi những đồng nghiệp trong toà soạn đã về nghỉ gần hết, chỉ còn lại Trúc Khê Ngô Văn Triện và ông. Trúc Khê Ngô Văn Triện còn nán lại để dịch Truyền kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ ra quốc ngữ. Còn ông thì đã tiến đến chỗ mắc áo để lấy mũ và ra về. Nhưng đúng lúc đó có tiếng kèn đám ma. Đám tang đang đi qua phố Hàng Bông, ông là người rất sợ nghe tiếng kèn đám ma, nên ông mới nán lại thêm cho xe tang đi qua đã.

Đã khoác áo, đội mũ chỉnh chu, ông không muốn quay vào phòng trong mà kéo ghế ngồi tạm lại chỗ gần cửa, gần nơi để cái sọt đựng giấy loại. Không biết điều gì xui khiến, ông đưa tay vào sọt giấy loại, nhặt lên mấy tờ bị vo tròn và quẳng vào đó chờ đi đổ xe rác. Tẩn mẩn, ông vuốt một tờ ra và đọc. Đó là một tờ giấy học trò khổ nhỏ. Một bài thơ. Chữ viết bằng bút chì nguệch ngoạc, nét run, nét mờ, như thể viết ra một lần là xong và gửi luôn cho toà báo.

Theo quy định của báo là bài lai cảo phải viết trên một mặt giấy sạch sẽ. Còn bài thơ nét chữ bút chì này lại viết trên cả hai mặt giấy. Nhưng bài thơ đã khiến ông xúc động lạ thường, đó là Hai sắc hoa ti gôn của T.T.Kh. Và ông đã ngồi lặng đi trong mối rung cảm đặc biệt. Rồi ông bước vội đến đưa bài thơ cho Trúc Khê, yêu cầu đọc ngay. Trúc Khê thấy ông đang quá xúc động, cũng bỏ bút, cầm đọc bài thơ. Và Trúc Khê cũng ngồi lặng đi, rồi đọc lại lần nữa. Ông già Trúc Khê vỗ tay xuống bàn, nói với ông: “Sao lại có bài thơ tuyệt đến thế này...!” Rồi ngay sau đó, Ngọc Giao gọi ông cai thợ sắp chữ nhà in lên, bảo sắp chữ ngay bài thơ ấy cho số báo sắp ra. Vậy là Hai sắc hoa ti gôn đi vào đời sống thơ ca Việt Nam...

Kể câu chuyện tâm sự mấy mươi năm xưa cũ, nhà văn Ngọc Giao còn cầm bút ghi vào cuốn sổ lưu niệm của một bạn văn cùng thời là nhà văn Phạm Văn Kỳ cũng từng làm thư ký toà soạn tuần báo Tiểu thuyết Thứ năm. Những dòng lão nhà văn Ngọc Giao ghi vào sổ lưu bút của lão nhà văn Phạm Văn Kỳ có đoạn:

“... Bài thơ ra đời trong hoàn cảnh bị bỏ rơi sọt rác như vậy đó. Nó càng được bạn đọc nhắc đến bao nhiêu, tôi càng ân hận về lỗi làm ăn cẩu thả, sơ xuất bấy nhiêu... Nếu không có cái đám ma qua phố thổi kèn rầu rĩ đó thì tôi đã đội mũ lên đầu, không cúi xuống sọt rác... thì đoá hải đường Hai sắc hoa ti gôn đành an phận nằm trong đó, rồi người ta mang đi theo thường lệ, người ta phóng lửa đốt cả... Trong đó, rất có thể cả những áng văn hay mà cái anh thư ký toà soạn quan liêu, nhác lười, cẩu thả đã ném đi!...”

(Trích từ: dungankhanh70.violet.vn)




Hai Sắc Hoa Ti Gôn
(T T Kh)


Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương.

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: "Hoa, dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!"

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy".

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá tôi buồn lắm,
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người.

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Như hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha.

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi!

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy ngang sông đứng ngóng đò.

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai tựa máu hồng?




Đêm Không Ngủ
(Lệ Khánh)


Cháu cũng biết chú bây giờ quên hết
Chuyện ngày xưa từ ước hẹn ban đầu
Chú trả về cho quá khứ dài sâu
Cháu tiếc nuối chuyện tình trong ngang trái

Nửa đêm qua, trở mình nghe tê tái
Chú đâu rồi? Gió lạnh quá đi thôi
Cũng hình như có tiếng lá thông rơi
Ngoài sân vắng đọng màn sương lấp lánh

Trăng đã lặn, đêm tối về cô quạnh
Cháu cô đơn tình ái cũng cô đơn
Từ xa xôi, nằm úp mặt khóc buồn
Đêm trở giấc nên đêm dài rưng rức

Chú có nghe lòng cháu đang thổn thức?
Chú có cười cháu si dại đam mê?
Trong cô đơn, cháu vẫn nước mắt nhoè
Đêm thức giấc gối hồng hoen ướt lệ

Từ đó buồn, cháu buồn hơn như thế
Chú vô tình hay tàn nhẫn chú ơi
Gió rét ghê, cháu lạnh quá mất rồi
Chăn chiếu đó, mà sao vô dụng quá

Chú đừng giận, đừng hờn nhau chú nhá
Thơ dù điên, tình ý chẳng điên đâu
Tại cháu yêu quần áo chiến đẹp màu
Người nhạc sĩ có mắt buồn vạn thuở

Cháu đã lớn ,cháu không còn bé bỏng
Nên có quyền cháu viết chuyện yêu đương
Nhiều đam mê , nhiều khao khát trong hồn
Để duy nhất tặng người yêu... của cháu





Tắm Mưa
(Ngô Tịnh Yên)


Tắm mưa nhông nhông ở truồng
thả chiếc thuyền giấy theo luồng nước trôi
chở theo mộng mị xa xôi
chuyện thần tiên của hai người bé con

chỉ biết vui chẳng biết buồn
tung tăng những buổi mưa tuôn từ trời
hai mươi năm mưa vẫn rơi
nhưng chiếc thuyền giấy và người xưa đâu?

tan theo những giọt mưa ngâu
hay chìm trong bão sông sâu cuộc đời
mưa giăng dưới lũng trên đồi
nhớ mưa ai tắm cùng tôi thuở nào?



Tình thân,
Kính.
NNS

Về Đầu Trang Go down
 
Hai Sắc Hoa Ti Gôn
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Văn Hóa, Nghệ Thuật :: Văn-
Chuyển đến