Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Latest topics
October 2017
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
PNTien
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Sun Feb 17, 2013 3:36 am






VẪN THẤY HỒ NHƯ ...


Lâu lắm em qua chỉ một lần
Lá rơi ngoài ngõ ngập đầy sân
Trang thư ngày cũ giờ yên phận
Mãi rồi thôi nhắc chuyện xa xăm.

Chẳng phải mùa thu đã trở về
Ai bày hồng cốm chuyện phu thê
Sang xuân em có thay màu áo ?
Hay để mình anh vẫn nghĩ về ?

Nắng vẫn ngoài hiên nắng vẫn trong
Ngày lên chiều xuống dòng theo dòng
Mai kia em có về sông rộng
Mới hiểu đời sao những quán không !

Lắm lúc mà như cũng bất ngờ
Vô tình ai nhắc chuyện bâng quơ
Khi không bỗng thấy hồ như tựa
Nhỏ xuống đời nhau một ý thơ ...
 

PHÙNG QUÂN
Hàng Gió 2013


Về Đầu Trang Go down
hangio
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Sun Feb 23, 2014 9:48 am


KHÉP MỘT VẦNG TRĂNG
 

 
Em biết ta dường không bao nhiêu
Duyên kia qua lại cũng không nhiều
Mà khi khép lại trang thư ấy
Cây buồn hay tại gió liêu xiêu?
 
Ta chắc em buồn hơn hôm qua
Thì thầm trong gió những lời xa
Chẳng phải riêng ai hình bóng lạ
Nói cười thôi cũng chuyện phôi pha
 
Ta biết em không vui hôm nay
Uổng bao nhan sắc mấy thu gầy
Bao đêm thao thức như lòng vẫn
Một sớm mai về theo lá bay!
 
Không biết em còn mơ hoa cau
Vàng tươi như giấc mộng ban đầu
Ngày sau có giở trang thư ấy
Một chút quà thôi để nhớ nhau.
 
 
PHÙNG QUÂN
Hàng Gió
Tháng Giêng 2014


Về Đầu Trang Go down
thanhdo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Fri Feb 28, 2014 3:58 pm


TRẢ LẠI THOÁNG MÂY BAY





Anh trả lại em thành phố này
Mai về gác núi cuộn sầu mây
Chênh vênh bóng nguyệt hồn anh thức
Vẫn một dòng tâm mây trắng bay

Anh trả lại em lời nói này
Chút tình đon đả một đêm say
Cuồng quay quán rượu môi em ngọt
Em bảo hồi sinh những tháng ngày

Em bảo rằng anh chớ nói đùa
Sợ làm áo mỏng lạnh đêm mưa
Xôn xao em mắt sầu cô quạnh
Ngại phút trao tình khơi vết xưa

Thôi thế thì thôi chẳng gắng chờ
Mai về gác núi tụng kinh thơ
Bên khung nguyệt lạnh vò trang giấy
Có thật dòng tâm đã hững hờ ?

PHÙNG QUÂN

Về Đầu Trang Go down
MHMai
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Thu Apr 17, 2014 9:52 am


GÓP NHẶT - Thơ Phùng Quân



KIM CHỈ ĐỜI NHAU

Không đến bên nhau tự thuở đầu
Thôi thì kim chỉ mảnh đời sau
Chắp thêm mụn vá thời gian lại
Kết hạt sương mai đã điểm màu.

PHÙNG QUÂN
Hàng Gió 2014




THỂ NÀO CŨNG MỘT LẦN...

Rồi thể nào cũng có một lần
Em đến bên anh ngồi nghe anh kể
Chuyện hôm nay, chuyện hôm qua và chuyện ngày mai
Rồi cả chuyện tương lai thật dài

Như những đường chỉ tay tơ rối
Mặc dù anh không phải là một người thày bói
Nhưng xin em cũng đừng cười
Bởi vì anh vẫn có thể nói cho em nghe thế nào về ngày mai

Bằng đôi tay, bằng đôi mắt, bằng miệng cười
Bằng giọng nói đều đều ru đôi mi em ngủ
Và lúc nãy khi đưa em về qua con đường cũ
Có chút bóng tối bên ngoài
Nhưng lòng anh rối bời không nguôi ngoai.

Rồi thể nào cũng có một lần
Anh nói cho em nghe thế nào về ngày mai
Bằng những suy nghĩ đưa anh vào cuộc đời
Có tiếng em cười sao quá hồn nhiên.




QUA ĐI THỜI BÃO NỔI

Hôm nay trời nhiều mây
Cơn giông chừng lại tới
Xưa bao lần em dỗi
Mơ nắng quái bên người

Hôm nay trời nhiều mây
Cần đâu anh thả khói
Chắc gì em lại tới
Bóng nhạn vắng sau đồi

Hôm nay trời nhiều mây
Vô tình em nhiều nỗi
Mưa mau dù có vội
Sông nước một dòng trôi

Hôm nay trời nhiều mây
Tình ta đâu còn mới
Sau lưng thời bão nổi
Cuống quít hạt mưa rời

Mai kia trời nhiều mây
Có khi lòng chợt tối
Cố nghe lời anh nói
Sông nước một dòng thôi...




ĐÊM BA MƯƠI

Một thoáng hôm nào đêm ba mươi
Đưa em qua phố chợ đông người
Vui chân anh hát lời ru nhỏ
Nghe trầm hương thoảng giấc đôi mươi.

LẶNG LẼ

Một ngày tựa cửa chờ nhau
Trông ra ngoài dậu một màu tuyết pha
Tuyết buồn dáng tựa mưa sa
Tường đông khép mở thế mà mùa xuân




TỊNH

Sáng ra chào tiếng lạ
Nào ai dưới hiên nhà
Hồn nhiên vài chiếc lá
Vàng phai hàng dậu xa


ƯỚC HẸN ĐẦU NON

Sớm ra ngồi đỉnh núi
Mây trắng ngang lưng trời
Trăm năm dù có vội
Sông nước một dòng trôi


QUẨN QUANH

Hôm nay trời nhiều mây
Trang kinh quên một ngày
Buồn vui chuyện nhân thế
Mây nhiều...  sao ô hay?!!!

 
TIỄN ĐƯA

Điềm nhiên tự cổ em ngồi
Thinh không đành đoạn luân hồi anh mang
Dụi tay ngơ ngác ngỡ ngàng
Vút trăm năm cũ trễ tràng tuổi xuân
Thôi trăm năm lạ cũng gần

Về Đầu Trang Go down
leminh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Sat May 31, 2014 8:52 am


ĐỌC LẠI ĐÔI VẦN THƠ "DƯỚI LÁ"



Phùng Quân



ĐỌC LẠI
Đôi vần Thơ trong
Tuyển Tập DƯỚI LÁ.

     “Mùa thu trở về đi dưới lá góp nhặt lại những vần thơ rơi rụng suốt bốn mùa qua. Mỗi bài thơ là một chiếc lá, những chiếc lá xanh màu mạ non của mùa xuân vừa qua, hay những chiếc lá đã úa vàng của mùa thu đang về. Mỗi ý thơ là một bông hoa, tất cả đan kết lại thành một vườn hoa, khu vườn ý nghĩ.

      Mùa thu đi dưới lá ta hãy giở lại từng trang thơ, ta hãy đọc lại từng hương thơ nhưng chớ nên đọc thật to, vì hương thơ chính là hơi thở nhẹ nhàng. Thơ chính là những ẩn khuất thầm kín nhất, và thơ cũng chính là những gì bộc lộ mãnh liệt nhất, thơ không chỉ được nhìn ngắm đơn giản như những hoa quả khéo bày trong bức tranh tĩnh vật, bởi vì thơ còn là hơi thở gần gũi với cuộc sống. Trở lại khu vườn thơ không phải chỉ là cơ hội để ta khơi đào những kỷ niệm đã qua, quay lại khu vườn thơ còn chính là để nhìn ngắm lại khuôn mặt mình, rồi những khuôn mặt thân quen...''

      Đấy là những lời mở đầu của Phùng Quân trong phần Bạt giới thiệu tuyển tập thơ DƯỚI LÁ, do Tin Việt Nam ấn hành tại Đông Kinh mùa thu 1972. Tuyển tập bao gồm 18 tên tác giả, trải dài trên khoảng 60 bài thơ, đã lần lượt được đăng trên bán nguyệt san Tin Việt Nam trong những năm 1971-1972.

Có những bài thơ thật dài như suy nghĩ
Có những câu thơ thật ngắn như tiếng cười
Ta cười vang giữa dòng đời
Tan vào dòng suối tiễn người bên sông.

      Mà thật, khi đọc lại những bài thơ trong tuyển tập DƯỚI LÁ, quả là có những bài thơ thật ngắn, ngắn như áng chừng không thể ngắn hơn, và lạ kỳ là những cảm giác rơi rớt lại đằng sau, lẩn khuất trong lòng người yêu thơ thì chẳng ngắn như tiếng cười mà lãng đãng mênh mang như muốn khởi đầu cho những suy nghĩ dài sau. Bài thơ “Rối” của Phạm Thế Định là một thí dụ điển hình:

Có thật nhiều con cua
Bò trên những suy nghĩ
Có cả trăm thứ mùa
Rơi trên cơn mộng mị

      Không hiểu sao tôi vẫn thích đọc những bài thơ thật ngắn, lý do chẳng phải những bài thơ thật ngắn ấy dễ đọc, dễ nhớ mà hình như ở đó mới chính là những morceaux bất chợt đúng nghĩa của tâm hồn: chợt đến, chợt đi, chợt ẩn, chợt hiện như một thứ trò chơi cút bắt, mà chỉ có thi nhân với cánh tay dài diệu ảo, với đôi mắt nhìn xuyên mấy cõi, mới có thể chộp bắt, ghìm giữ mà không làm hư hỏng đến hình hài. Chẳng thế mà những bài Haiku trong toàn bộ thế giới thi ca Nhật Bản đã lại chẳng phải là những bài thơ dài? Mà đôi khi chỉ là một tiếng thét giữa thinh không đại ngộ, một giọt mưa nặng hạt đầu mùa, “Độp” trên mái tôn đầu ngõ, hay chỉ là một tiếng “Tõm” của chú nhái bén, vụt ẩn mình trong ao thu một đêm trăng.

      Hơn 60 bài thơ trên mười khuôn mặt cùng góp tiếng, trong một khoảng thời gian không quá dài, của những tâm hồn cùng chung lứa tuổi đôi mươi, thì đúng là:

      “Thơ chính là người. Đọc một bài thơ chính là ta đã bước vào tâm hồn của một người, có thể chúng ta sẽ tìm thấy ở đó những khuôn mặt hiện rõ, hay có thể chúng ta sẽ không tìm thấy ở đó một điều nào hết. Bởi vì thơ còn là những khúc mắc, những gì không thể giãi bầy cũng chính là thơ. Thơ không phải chỉ được hiểu đơn thuần từ cái nhìn về tình yêu, về một cuộc tình đã chết, hay một cuộc tình mới độ thăng hoa. Người ta đã dùng thơ để ca tụng những cuộc tình mới lớn, cũng như người ta đã dùng thơ để chở sang bên sông những cuộc tình tan vỡ. Thơ không chỉ là huyền thoại, thơ còn là một thực tại xoay tròn trong ý nghĩ. Thơ có thể là một mẩu bánh mì, điếu thuốc lá, hạt gạo trong phòng ăn, thơ còn chính là sự ứng cảm từ những đồ vật lẩn khuất chung quanh.”

      Thơ luôn cần một sự khám phá, không còn khám phá mới lạ nữa sẽ chẳng còn là thơ. Có lẽ đó cũng chính là những nét độc đáo trong thơ Lan Hương, có một chút gì ngỗ nghịch, bất cần đời nhưng dường như đằng sau cái sân khấu trình diễn ấy, vẫn là một hậu trường đam mê, bồng bột và chí tình. Tôi mời các bạn cùng đọc lại bài thơ “Một ngày” của Lan Hương sau đây:

Buổi sáng dụi mắt điểm tâm bằng tiếng reo đồng hồ báo thức,
một ngày vụt qua trên nhan sắc lặng nghe hai mươi bốn giờ
mười hai giờ bẻ lại cổ áo đi vào lớp học,
mười hai giờ rong chơi, ăn ngủ, đi về, thương nhớ.
thời gian qua âm thầm như thói quen như hơi thở.
một ngày, hai ngày, ba ngày ...
khoảng chân không khép xuống đời vời vợi chiếu chăn.

Buổi trưa đếm từng hạt gạo trong phòng ăn,
nghe con chim hót theo tiếng đàn trong ánh nắng.
xem ông thầy qua lại đấu hót trên bảng đen.
gió nào để mây đi lang thang trong lớp học

Buổi chiều ngồi chải tóc,
bầu trời hình khung vuông,
mây đi về đơn độc,
hoàng hôn như bình thường

Buổi tối ngồi học bài một mình,
mặt trời trong lò sưởi một mình,
người ca sĩ hát trong tape nhạc một mình,
ôi quê hương, ôi quê hương rất một mình.
ban đêm nằm ngủ trên mặt kính đồng hồ báo thức
một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn năm ngày.

      Có những vần thơ còn mang đậm nét khí khái hiên ngang của một thuở Ta, tráng sĩ hề, gặp thời loạn lạc, của kẻ nặng nợ trên vai một mối tình, mà khi muốn gửi gắm lại đôi lời từ biệt đến người yêu, thì mang mang như tâm sự của Kinh Kha một kẻ sang Tần. Bản chất của thi nhân là những kẻ sống với lý tưởng, hay nói một cách khác hơn chính thi nhân đã lý tưởng hóa cuộc đời. Thất vọng, vỡ mộng hay vấp ngã chẳng qua chỉ là những chất liệu cần thiết nuôi sống cho những ước vọng kiếm tìm. Bởi thế những kẻ thích sống một cuộc sống vật chất, ham chuộng thực tế, sẽ khó là một thi nhân. Có lẽ nào một gã lái buôn trong buổi chợ chiều lại là một thi sĩ bao giờ? Chúng ta hãy cùng bước vào vườn thơ của Trịnh Khanh:

Ngọn cỏ gió đùa bay mùa thu
Hai tay ôm kín mộng thay mùa
Tóc em gió lộng về phương Bắc
Một nụ cười thôi đủ ước mơ

Mênh mang tóc dựng chân mày xếch
Gươm đã mài lâu bén lưỡi chờ
Tiếng sáo sang sông buồn quá lắm
Rượu cay sao đắng lưỡi thờ ơ

Cất tiếng cười vang vang dòng sông
Chỉ gươm chia cắt dòng đôi dòng
Mai sau trăng lặn về bên ấy
Ngủ kỹ dùm ta đôi mắt trong

Một nửa đời ôm trời phiêu bạt
Đắng cay này đã trải gần muôn
Mà lúc chia tay còn bịn rịn
Ngàn câu khí khái chẳng che buồn.

      Thơ như một ký ức dễ dàng cho những ghi khắc rung động đầu đời. Ở đấy, khung trời thơ hãy còn nguyên vẹn một màu xanh, cho dù ai sáng nay thức dậy nhìn về  nơi cố quận, ngàn dâu vẫn xanh ngắt một màu. Xin mời các bạn hãy cùng ghé vào một trang thơ “Răng chừ bé thương...” còn thơm mùi “mực tím” của LVT:

Bên ni là thương,
Bên nớ là thương,
Bé ơi có nắng vàng vương xóm mình
Chim lên tiếng gọi bình minh
Sớm xưa, bé dậy làm thinh học bài
Vu vơ, bé nghĩ... một mai...!
Thẹn cười, tím cả áo dài ngày xưa...

      Nhưng thơ không phải lúc nào cũng bình yên, đầy hứa hẹn như những đợt nắng ban mai. Bởi vì tình yêu không phải đôi khi, mà hầu như lúc nào cũng lẫn lộn giữa nụ cười và nước mắt, là những rối bời quay quắt, là những si mê rồ dại chết người. Chênh vênh trên lằn biên giới đó, một phút tỉnh ra để thấy xung quanh vẫn toàn là những dấu hỏi: ta vội vã hỏi người, ta quay lại hỏi mình. Rồi chính ta lại tự trả lời cho những điều không thể hỏi. Hãy thử đọc lại bài thơ “Bởi vì...” của Thụy Lôi:

Bởi vì tâm hồn em sao lắm ngã tư
Nên anh muốn hỏi thăm em về những ngọn đèn cuối phố
Nên anh muốn hỏi thăm em về những ngọn đèn xanh đèn đỏ trong tâm hồn em
Hay cả ngọn đèn vàng bỡ ngỡ

Bởi vì những hạt bụi tình yêu
Có đôi lần làm anh thêm sáng tỏ
Con đường một chiều dẫn đến tâm hồn em
Con đường một chiều nhưng lại rất không quen

Bởi vì tâm hồn anh có những ngã ba
Nên anh không thể nào nói cho em nghe
Thế nào là đèn xanh đèn đỏ đèn vàng
Bởi vì tâm hồn anh có những sân ga
Nên em hãy đến với anh
Nhưng xin đừng bằng chuyến xe lửa tốc hành buổi sáng.

      Có lẽ trong thơ, tình yêu bao giờ và mãi mãi cũng vẫn là mật ngọt. Và hơn bao giờ hết bước vào lứa tuổi đôi mươi, thơ Nguyễn Hương Phượng bên cạnh những e ấp thường tình đã xoải cánh tung bay cho đầy những vỗ về hứa hẹn, chất ngất trong bài “Hương Yêu”:

Tôi thích có em trong buổi chiều
Thì thầm em nói những lời yêu
Và mong thời gian đừng vội vã
Làm tan hình bóng quá yêu kiều

Tôi thích tóc em trong gió bay
Đuổi xa những tháng cũng như ngày
Và mong thời gian đi chậm lại
Để hương tình ấy cất men say

Tôi thích mắt em khi dối gian
Niềm thương thuở cũ lớn vô ngàn
Tôi mong thời gian đừng đổi mới
Và màu mắt ấy ấm hương lan.

      Nói đến thơ không thể không nhắc đến những vần thơ lục bát, với cung cách gieo vận truyền thống dễ dãi và hữu tình. Chẳng vậy mà tục ngữ ca dao phần nhiều là lục bát. Cả một thiên truyện Kiều đều là lục bát, mà những bài vè cũng là lục bát. Hẳn nhiên không có một ranh giới phân định đâu là thơ, đâu là vè. Nói một cách khác không dễ tìm gặp được một bài thơ lục bát đúng nghĩa. Mời các bạn cùng đọc lại “Ta ru ta ngủ” của Trần Cơ Lộ:

Mưa dầm ngày tháng lê thê
Đường trơn ướt áo em về bến nao
Gởi tình theo giấc chiêm bao
Vẽ lên giọt nắng thấy màu tên em
Ngây thơ em chậm làm duyên
Nguồn thơ ta cạn chút phiền ta dâng
Đôi mi ảo tưởng lâng lâng
Ta ru ta ngủ bằng hình bóng em.

      Và để kết thúc cho phần đọc lại Đôi vần THƠ trong Tuyển Tập DƯỚI LÁ, xin mời các bạn cùng một lần ghé lại vườn thơ Nghiên Huy Thân, để cùng thưởng thức và chia xẻ những băn khoăn và thao thức trong một “Chuyến trở về ...” Tác giả có thật sự đã trở về, hay chỉ mơ thấy một chuyến trở về, điều đó có quan trọng hay không sẽ chẳng phải là một điều cần thiết. Tôi chỉ biết cảm thấy một niềm hạnh phúc dâng tràn khi được theo chân tác giả trong “Chuyến trở về...”, thăm lại ngày đó, thời gian chưa xa lắm, mà quay lại ngó chừng tưởng như đã lạc vào một nơi chốn hồng hoang:

dù sao anh cũng trở về
nhìn bàn tay em vỗ về trên gần trăm phím trắng và đen
nghe tấu khúc quen
của ngày xưa gần gũi
anh về tìm lại
mắt nai em thảng thốt
nghe báo tin xa
bữa tình cờ
ngón út tay em rỏ giọt mi bémol buồn bã
dù sao anh cũng trở về tìm lại dư âm ngọt đắng thân quen
của nước mắt
da vàng
và máu ( giữa lòng tay )
chưa trở màu nâu cũ
trong ký ức em
và hy vọng anh.
rồi như ngày xưa anh đến
từng đêm trễ tràng
nhưng vẫn sớm
và ta ngủ muộn màng, thao thức
chờ ai chờ nhau chờ sao chờ giấc
chờ cái gì đã khuất
mà chưa mất trong ta.
dù sao anh cũng trở về
như một phép lạ khó ngờ
cho kẻ đợi chờ nhau
mà cũng về bình thường lặng lẽ như người già trở về với cốc trà, tẩu thuốc, viên cortancyl nhức mỏi
với căn phòng ẩm mốc buổi chiều mưa
(ôi người già và cuộc đi dạo mỗi đêm
là thói quen êm đềm
hay nhai lại ý niệm thời gian trong đầu bạc bằng hàm răng lung lay còn mấy chiếc)
anh về thực bình thường
từ một xứ bình yên
mà điên cuồng vội vã như hôm qua có ai thoát về từ hố bom An Lộc
nếu gặp anh về em đừng khóc
mà nhìn kỹ dùm anh bàn tay gương mặt
xem giùm anh đã mất chính anh chưa.
anh về Việt Nam như một hiện hình
của chính bóng ma anh chập chờn đây đó trong hơi thuốc nhỏ đầu ngày của Hoàn trong giọt café khuya của Cửu
bóng ma anh trong ký ức mọi người đôi khi khơi sáng bởi hơi-gió-kỷ-niệm lướt qua ánh-nến-hoài-niệm xanh xao
anh hiện về với hơi thở ấm dạt dào có thực
hong khô nước mắt người yêu
người mỗi chiều lang thang đồi vắng gọi nhỏ ơi T.
em chết rồi em chết rồi sao gặp được anh kẻ im lìm như đã chết
người đêm đêm hát trong mơ ru tim mình hãy ngủ thực êm
ru bàn tay mình hãy lạnh để nắm tay anh xa thẳm mịt mùng xa
người bây giờ hôn bóng ma anh mỗi sáng đến trường nói với bóng ma anh trên đường ra phố.
người bây giờ đi nhổ cỏ lấy tiền cứu trợ từng cọng rồi lẩm nhẩm đếm tên anh
người bỗng bơ vơ buồn vì điềm bói xấu trên đóa hoa trâm ổi
không thể nào chịu nổi nên anh trở về
dù sao
em cũng nên cười mặc kệ
nếu trên cổ anh có mấy vòng hoa
choàng cho người yêu nước.

Nếu nói một cách tham lam thì Thơ là tất cả...

Giới hạn không có trong Thơ, sẽ không ai có quyền thẩm định về Thơ.

Vườn thơ DƯỚI LÁ đã mở rộng cho những tâm hồn tìm đến Thơ, nhưng cũng chính vườn thơ đã khép lại sau lưng những tâm hồn không yêu Thơ...

PHÙNG QUÂN
Hàng Gió 2010


Về Đầu Trang Go down
hangio
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Mon Aug 18, 2014 9:20 pm


"Chép" thêm ít bài thơ của PQ...

 
ƯỚC HẸN ĐẦU NON

Sáng ra ngồi đỉnh núi
Mây trắng ngang lưng trời
Trăm năm dù có vội
Sông nước một dòng trôi.
 

VÔ ĐỀ THÁNG SÁU

Tháng sáu không mưa mà ướt áo
Bên này bên ấy chuyện mưa mau
Nắng mưa quên cả ngày sau
Thì thôi mưa nắng cũng màu thời gian.

Tháng Sáu 2013



LÀM SAO EM BIẾT
 
Em bảo Thu nào cũng giống nhau
Mới vàng hôm trước, đỏ hôm sau
Trời xanh mây trắng bình yên quá
Ai biết ngoài kia lắm kẻ sầu?


TỰ TÂM KHÚC

Cũng thấy mai vàng khoe sắc thắm
Nên lòng khuây khỏa một đôi câu
Cứ ngỡ xuân về quên vãng sự
Sao buồn nhược tiểu vẫn theo sau?

Tháng giêng 2014



TRĂNG CÒN XA LẮM  

Gác kiếm bên song đã mấy lần
Trăng còn xa lắm bỗng thành thân
Trăm năm hiu quạnh còn lưu lạc
Gửi chút hương thơ để thấy gần.  

Tháng Tư 2014


MAI SAU DÙ CÓ BAO GIỜ
 
Ngọn gió heo may đã trở về
Có làm áo mỏng lạnh phòng khuê
Xôn xao chi mấy dòng dư lệ
Lại một hoàng hôn về trên đê.
 
Câu chuyện mười năm tưởng đã qua
Yêu ma tình ái một thời xa
Âm ba thoáng hiện bên hồn bút
Để lại bài thơ tình phôi pha.
 
Chuyện cũ ngày xưa tưởng đã lâu
Trăm năm như một thoáng qua cầu
Hồ xưa trăng cũ về in dấu
Mây nước tìm nhau, mây trắng đâu?
 
Rồi chuyện ngày sau cũng sẽ qua
Mai kia bướm lạc dưới hiên nhà
Hồn ai có phải Trang Sinh ấy?
Một nụ cười thôi vẫn thiết tha.
 

PHÙNG QUÂN


Về Đầu Trang Go down
hangio
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Fri Oct 10, 2014 3:25 pm


"Chép" thêm ít bài thơ của PQ...


NHỚ BẠN

Bạn cũ giờ như cánh nhạn xa
Đây hiên ngói lạnh lúc trăng tà
Hỏi sao mới có sầu thiên cổ!
Vợi chút trăm năm một ấm trà.




VỀ ĐÂU ĐÔI MẮT ẤY

Ta giã từ phương Đông
Một đêm tháng mười trời mây vần vũ
Xếp lại thanh xuân ngày tháng cũ
Gói trọn niềm riêng, vội vã lên đường.

Em đến từ trời Nam
Bước tạm dung qua bao ngày lênh đênh mưa lũ
Chưa gột hết u buồn sau một chuyến ra khơi
Bình minh đen gác lại cuối chân trời
Trong ánh mắt thấp thoáng niềm tin
Còn bàng hoàng cơn mê hấp hối.

Ta gặp em đây tình cờ
Chuyến bay đêm lầm lũi
Bỏ lại quê hương, em ngậm ngùi.
Còn ta… một đêm thu
Nương cánh bằng ta tủi.
Giã biệt Xứ Mặt Trời phương Đông
Tưởng bình yên một cõi!
Tần ngần ta hiểu kiếp lưu vong.

Ánh mắt em nhìn ta mù khơi
Thoáng hiện u hoài ôi xa xôi
Ký ức oan khiên bỗng tìm về trong đêm tối
Không gian im lìm lạc lõng những vì sao
Ánh mắt em trao, xen kẽ tiếng rì rào
Sâu thẳm nhưng âm thầm ta hiểu.
Thôi thế từ mai em ơi,
Đời mình sẽ không còn Nam chi chờ Việt điểu (*)
Tình người Việt Nam tha phương
Quê hương mờ xa còn diệu vợi đến bao giờ?

Ta biết rồi mai thôi chia tay
Về nơi tuyết trắng bõ bao ngày
Nơi đâu cũng vẫn nơi nào ấy
Có một dòng sông mây trắng bay.

Hoài niệm Chuyến Bay Đêm Los Angeles - Fort Chaffee
Cuối tháng 10, 1975.

(*) Việt điểu sào Nam chi: Chim Việt đậu cành Nam





VĨNH BIỆT ROBIN WILLIAMS
 
Cho hết nhân gian những tiếng cười
Ai cười ta khóc chuyện thường thôi
Cười che tiếng khóc không che lệ
Cười với nhân gian nửa kiếp người.

12/8/2014



BẤT BÌNH

Yêu em nên ta bất bình!
Giận người gió nổi sao làm thinh
Ai ơi có hiểu lời trong gió
Xoáy lốc trong ta một chữ tình.


CHIỀU HÔM LỠ CHUYẾN

Lỡ chuyến chiều hôm bỗng nhớ người
Mãi đùa theo những cánh sao rơi
Tưởng rằng có lúc tim ai vỡ
Mới ngỡ tim mình cũng vỡ thôi!

Một sớm em nghe gió lạnh lùng
Giật mình xao xuyến những ngày không
Có cơn gió lạnh lùa qua áo
Giục khách si tình trên bến sông.

Biền biệt rồi như bóng nhạn qua
Trăm năm chưa khuất bóng quê nhà
Mai sau biết có ai còn gặp?
Người cũ trên đường tóc điểm hoa.

Thấp thoáng ngoài kia lại lá vàng,
Dặn dò thêm kẻo lỡ hành trang:
“Mỗi khi gió lạnh, choàng thêm áo
Đò chiều sông rộng sóng mênh mang.”


PHÙNG QUÂN



Về Đầu Trang Go down
hangio
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Wed Feb 25, 2015 7:16 pm



TÂM KHÚC

Nhìn cánh hoa đào khoe sắc thắm
Sao lòng ngơ ngẩn chuyện đâu đâu
Cũng muốn xuân về quên vãng sự
Cho buồn nhược tiểu bớt theo sau!

PHÙNG QUÂN
Hàng Gió
Tết Ất Mùi 2015.



BỐN MƯƠI NĂM NHÌN LẠI

Nhìn chiếc tem thư luống ngậm ngùi
Thú vui ngày cũ thuở nào nguôi
Tháng Giêng ông cháu còn đang Tết
Chỉ tháng Tư sau chạy lấy người.


PHÙNG QUÂN
Tháng Giêng 2015.

▪ Thành thật cám ơn anh Tôn Thất Phương và xin phép được dùng lại bức ảnh trong bộ sưu tập tem thư “Ngày Phát Hành Đầu Tiên, chủ đề THÚ VUI NGÀY TẾT”, vừa chia sẻ trên diễn đàn Exryu-ww ngày 1/24/2015, như một thi hứng trong bài thơ Bốn Mươi Năm Nhìn Lại của Phùng Quân.




Ừ THÔI MÀ CŨNG PHẢI

Những hạt tuyết trên cao bỗng dưng về thành phố
Giấc mơ xanh hôm xưa đã nay màu cỏ úa
Trên cánh đồng cuống rạ những ngày thơ
Dấu chân em tuyết xóa
Quấn quít những không ngờ
Anh dọ dẫm một phương trời vô định
Để bây giờ cuối đời ngồi thanh tịnh
Nhủ lòng nghe lại chút âm quen
Có những điều vẫn nhớ lại quên quên.

Ừ thôi mà… cũng phải!
Sẽ chẳng còn chi mà ái ngại
Những hạt tuyết trên cao vẫn thường khi trở lại
Cánh đồng cuống rạ lúc nương dâu.

PHÙNG QUÂN
Hàng Gió 2015.


Về Đầu Trang Go down
hangio
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Mon May 04, 2015 10:35 am

"Chép" thêm ít bài thơ của Phùng Quân.




ĐOẠN KHÚC THÁNG TƯ 

Ký ức buồn dâng mỗi tháng Tư
Dù không áo trận vá vai tù
Bao năm vẫn thấy lòng ta xót
Cũng Việt mà sao đến thế ư ?!!!  




SAO MẮT EM CAY

Hà Nội đêm qua trời trở gió
Thiếu những hàng cây, phố đứng gầy
Dưới lá ta quen từ dạo ấy
Bên đường kỷ niệm, mắt em cay.





ĐÀN CHIM BIỆT XỨ

Từng đàn én liệng lầu chuông
Thiên di chốn cũ dặm trường mỗi năm (1)
Chạnh lòng non nước băn khoăn
Cũng đây chim Việt mà cành tuyết rơi. (2)


Mùa xuân 2015

(1) Hình ảnh “Chim én liệng” là biểu tượng của thành phố San Juan Capistrano tại Orange County, California. Địa điểm này chỉ cách Little Saigon chừng 50 cây số về phía Nam.  Theo truyền thuyết từ hàng thế kỷ nay, mỗi năm cứ đúng vào ngày 19 tháng 3, từng đàn én thiên di từ miền lạnh Argentina lại trở về vùng nắng ấm Nam Cali, tụ tập quanh di tích ngôi giáo đường Mission San Juan Capistrano, được khởi công xây dựng từ đầu thế kỷ 18.

(2) Vẫn nhớ những câu thơ Mẹ làm lúc sinh tiền, ngâm khi tủi phận. Tóc Mẹ trắng pha cùng sương tuyết. Mùa tuyết đầu tiên ấy, gia đình mới định cư tại tiểu bang Wisconsin.

. . . . .

Trông ra tuyết trải đầy đường
Mang mang mình nhớ quê hương của mình
Xa xôi muôn dặm trường đình
Ai hay chim Việt đậu cành tuyết rơi.

HƯƠNG KHUÊ
Shawano, Wisconsin 1975.




GỬI TÌNH CON NƯỚC TRÔI MAU

Mượn ý qua bài Đường thi “Ức Bà Dương Cựu Du” của Cố Huống, gợi lại chút đồng cảm “Việt Điểu Sào Nam Chi”.

Thuyền trăng đậu bến cành Nam
Hỏi thăm non nước ngút ngàn về đâu
Chút tình vẫn gợi lòng đau
Vầng trăng ai dục trái sầu rụng rơi.


Hàng Gió, tháng Giêng 2015.


ỨC BÀ DƯƠNG CỰU DU

Du du Nam quốc tư
Dạ hướng Giang Nam bạc
Sở khách đoạn trường thì
Minh nguyệt phong tử lạc.

CỐ HUỐNG

 
Dịch nghĩa:

Nhớ lại chuyến đi Bà Dương *

Nhớ về nước Nam chốn xa xôi
Đêm thuyền đỗ bến, mũi quay về hướng Giang Nam
Làm người khách nước Sở buồn đứt ruột
Những quả phong rụng dưới vầng trăng sáng tỏ.

Chú thích:

* Bà Dương: tên địa danh, âm Hán Việt, có phiên bản khác đọc là Phiên Dương.
Xin phụ đính để tùy nghi.
Về Đầu Trang Go down
hangio
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Mon Aug 31, 2015 8:56 pm



CÓ NHỮNG NỐT TRẦM

Bao lâu anh vẫn chưa về lại
Để thấy quê cha ngọn núi Nùng
Mà thôi em chắc anh còn mải
Dòng đời ai đợi mãi trăm năm.

Bao lâu sông nước chưa ngừng chảy
Thì vẫn trong anh chuyện cốm hồng
Áo hội năm xưa hoài niệm mãi
Người về nghe chuyện thấy bâng khuâng.

Bao lâu con nước quay đầu lại
Thì vẫn nơi đây một tấm lòng
Mà thôi đừng trách anh còn mải
Quen thói giang hồ đã dửng dưng.

Bao lâu con nước xuôi dòng nhỉ
Còn đến quê em kịp nước ròng
Mà thôi em biết anh còn ngại
Đò chiều bến lạ nước mênh mông.

Phùng Quân




CÓ CHI MÀ LẠ

Lâu nay đâu thấy chi điều lạ
Giữa cuộc trần gian vẫn tiếng người
Có lẽ tự hồn chưa hóa đá
Nên còn thao thức tuổi đôi mươi.

Mai kia nếu có chăng điều lạ
Là lúc nhân gian lặng tiếng người
Ở cõi nghìn năm bia hóa đá
Biết còn ngơ ngẩn bóng trăng soi?

Phùng Quân



Về Đầu Trang Go down
P-C
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Fri Oct 30, 2015 5:17 pm

.



Thơ Tuyển Phùng Quân

Nhạc: "A Time for Us"
Guitar: Đỗ Đình Phương


Xin được chia sẻ đến quí Thày Cô và quí đồng môn: Video Clip - Thơ PHÙNG QUÂN, vừa được thực hiện bởi Chủ nhân Trang NGỌC BẢO, gồm một số bài thơ tứ tuyệt của Phùng Quân như một chút quà văn nghệ, thư giãn cuối tuần.

PNTiến


Về Đầu Trang Go down
hangio
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Wed Dec 02, 2015 12:10 am



MỘT THOÁNG CHIM BAY - Phùng Quân


Sau hơn bốn mươi năm cuộc đổi dời, rất tình cờ, tôi vừa được đọc lại bài thơ “Pour Toi Mon Amour” của thi hào Jacques Prévert. Bài thơ ấy lồng trong một bài xã luận, vừa được giới thiệu trên diễn đàn Exryu-ww. Phải thành thực mà nói, tôi chưa kịp chú tâm vào để đọc hết bài xã luận ấy mà chỉ mới nhìn thấy cái tên: Jacques Prévert quen thuộc kia, bao nhiêu kỷ niệm ngày cũ đã hiện về. Giản dị và sung sướng như được sống lại trong khoảnh khắc, những tháng năm đầu đời còn du học xa nhà tại Tokyo. Thói quen chưa bỏ ấy, vẫn là chờ đến những hôm nào cuối tuần đẹp trời, tôi đáp chuyến tàu vàng lên vùng thị tứ Shinjuku, thả bộ vòng lên phố, rồi ghé vào tiệm sách Kinokuniya, nằm chót vót trên mấy từng lầu cao… để nhặt về một vài cuốn sách. Cuốn thơ “Paroles” này, nằm trong hạnh ngộ ấy! Đã hơn bốn mươi năm, không ngờ còn được gặp lại một bài thơ cũ hằng ưa thích, giống như được gặp lại cố nhân, đúng là một hạnh phúc hiếm hoi! Cũng xin cám ơn bài thơ “Pour Toi Mon Amour” của Jacques Prévert đã khơi đào trong ký ức tôi, giúp tìm kiếm lại những vần thơ rung động thuở thiếu thời, đó là một bài thơ xưa cũ: “Một Thoáng Chim Bay” của Phùng Quân.






MỘT THOÁNG CHIM BAY

Một ngày xa dấu chân chim
Có con quyên lạc, lặng im tiếng buồn
Đường về dục dã chân bon
Bước đi nhưng ở lại hồn còn nguyên
Cho em má lúm đồng tiền
Xin đôi xích kết tơ huyền em đeo
Một hôm giữa buổi chợ chiều
Nhớ em anh khẽ nâng niu nỗi buồn.

Phùng Quân
Tokyo 1974


 


POUR TOI MON AMOUR

Je suis allé au marché des oiseaux
Et j'ai acheté des oiseaux
Pour toi
Mon amour
Je suis allé au marché aux fleurs
Et j'ai acheté des fleurs
Pour toi
Mon amour
Et je suis allée au marché à la ferraille
Et j'ai acheté des chaines
De lourdes chaines
Pour toi
Mon amour
Et je suis allé au marché aux esclaves
Et je t'ai cherchée
Mais je ne t'ai pas trouvée
Mon amour

JACQUES PRÉVERT

  
Về Đầu Trang Go down
PVChuong
Admin


Posts : 344
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Mon May 23, 2016 9:28 am





VẠT ÁO MƠ PHAI

Gặp lại giờ em hoa mãn khai
Hỏi xem còn nhớ thuở trâm cài
Xưa đến em mang hồn cỏ dại
Anh giờ say tỉnh áo mơ phai.


MỘT THOÁNG XA ĐƯA

Trong cơn tịch lặng em về
Tình theo dưới gót còn mê giấc nồng
Mấy mùa áo lụa bên sông
Hồn trầm hương hiện bóng hồng đầu sân
Phôi pha cách mấy dặm gần
Phấn son ngày nọ cũng ngần ấy thôi
Dã tràng tấc dạ tinh khôi
Buồn vui bọt sóng cát bồi nghìn năm.





LẠC BƯỚC CHÂN BON

Còn đây nếp áo trần duyên
Xin so lại phím tơ huyền tìm khuây
Đã rằng trong cuộc tỉnh say
Mà sao mộng mị cũng bày hợp tan
Bồng bềnh một lá thuyền nan
Mênh mông khói sóng ngút ngàn về đâu
Rưng rưng chín đỏ trái sầu
Nợ em thơ viết thành câu dại cuồng
Ngựa hồng lạc bước chân bon
Chênh vênh triền thác vẫn còn ngẩn ngơ
Trăm năm cũng thể dại khờ
Vết kia nhung lụa thẫn thờ ngàn năm.


GIỮ LẤY ĐỜI NHAU

Ta vẫy đời nhau những nhánh sông
Dài tay con nước vẫn xuôi dòng
Bao năm ngoảnh lại muôn trùng sóng
Một tiếng cười thôi đủ nhớ mong!

Phùng Quân


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 344
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Sun Aug 21, 2016 8:58 am




NHỮNG NGÀY EM CÒN KHÔNG

Nhạc Võ Tá Hân
Thơ Phùng Quân
Ca sĩ Diệu Hiền






NHỮNG NGÀY EM CÒN KHÔNG


Chưa gọi bao giờ một tiếng em
Thơ ngây em nhẹ bước qua thềm
Sao xưa anh chẳng làm hơn thế?
Ngại lẽ gì khi ta mới quen!

Chưa gọi bao giờ một tiếng em
Nên chi em chẳng chút ưu phiền
Hay anh ngây dại mà như thế?
Để cuối đời nhau một cõi riêng!

Anh gọi bây giờ một tiếng em
Nghe trong xa vắng dạ em mềm
Sao xưa anh chẳng làm như thế?
Để cuối đời nhau tiếc nhớ thêm!

Anh gọi bây giờ một tiếng em
Trong cơn giông bão trút mưa rền
Sao xưa anh chẳng làm hơn thế?
Thăm thẳm nghìn xa một cõi đêm.

Phùng Quân


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 344
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Wed Sep 28, 2016 6:08 pm





HIU HẮT LÒNG AI

Chân thừa manh chiếu nhỏ
Xác ai về đong đưa
Chênh vênh hồn liệm gió
Hiu hắt lòng ai chưa !


Phùng Quân


Hình ảnh người đàn ông chở xác vợ trên chiếc xe gắn máy thật não lòng, nhắc nhở chúng ta số phận hẩm hiu của bao nhiêu triệu người trên đất nước Việt Nam đang sống lầm than, không được ai đoái hoài tới, trong một xã hội nghịch lý và bất công đến tận cùng.  Sống khổ, chết cũng khổ - cuộc đời chỉ là một chuỗi gian lao khó nhọc cho những nhu cầu căn bản của con người.

Xin dâng một nén hương lòng đến người đã khuất - và sự chia xẻ nỗi đau với người còn ở lại.

NB
http://www.ngocbao.org/D_1-2_2-74_4-1200_5-30_6-1_17-351_14-2/
.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 344
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Sun Oct 09, 2016 1:59 pm




CÓ MỘT DÒNG SÔNG

Có một dòng sông cũng thế này
Đầu ghềnh thương nhớ kẻ chân mây
Sông Thương nước chảy đôi dòng ấy
Đồng ẩm nên chi chẳng có ngày !

PHÙNG QUÂN


▪   Sông Thương bắt nguồn từ dãy núi Na Pa Phước huyện Chi Lăng, tỉnh Lạng Sơn, và chảy vào địa phận tỉnh Bắc Giang. Sông Thương có các nhánh lưu vực sông lớn là sông Sỏi, sông Máng và sông Sim. Sông Sim bắt nguồn từ Thái Nguyên đến xã Đa Mai thì hợp lưu với dòng sông Thương. Nước sông Thương vốn trong xanh, nay có dòng nước đục thêm vào, thành ra sông có hai dòng chảy song song, một bên trong, một bên đục. Do đó hiện tượng này có thể nhìn thấy được tới thành phố Bắc Giang.

Thời phong kiến khi quan, quân lên trấn ải biên thùy Lạng Sơn thì gia quyến của họ được phép tiễn đưa đến con sông này, người đi xa, kẻ ở lại chia tay nhau ở đây thật là thương cảm, nên từ đó con sông này được gọi là sông Thương.

▪   Sông Thương trong Văn học và Âm nhạc:

… Lướt theo chiều gió một con thuyền. Theo trăng trong trôi trên sông Thương. Nước chảy đôi dòng biết đâu bờ bến. Thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu. Trên con sông Thương nào ai biết nông sâu?  (Con Thuyền Không Bến - Đặng Thế Phong)

… Sông Thương ơi nước chảy đôi ba dòng
Anh về Hà Nội một lòng, lòng yêu em.  (Trường ca Con Đường Cái Quan -  Phạm Duy)

Sông Thương nước chảy đôi dòng.
Bên trong bên đục em trông bên nào?  (Ca dao)

▪    Theo sự nhận xét của nhà văn Toan Ánh thì chuyện "Sông Thương nước chảy đôi dòng" là có thật! Đó chẳng qua là hiện tượng nhập giang của con sông Sim với dòng sông Thương. Nước của cánh đồng chiêm, đục đầy phù sa, gặp nước sông Thương trong xanh, hai dòng nước không hòa lẫn với nhau ở một đoạn khá dài. Hiện tượng này, ngày nay không còn nữa và sự phân ly của người xưa đã hết, nhưng con sông Thương đã chảy vào lòng người, những tâm tình tràn ngập phù sa thương nhớ.

.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 344
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Wed Nov 02, 2016 3:34 pm





VÌ SAO NÊN NỖI

Tường cũ còn trơ một góc đường
Hỏi người thiên cổ có đau thương
Trăm năm bia đá còn ai tưởng
Hay chỉ lòng ta chốn dặm trường !


PHÙNG QUÂN

Hàng Gió
10/2016


▪  Thương xá Tax tại trung tâm Saigon, sau hơn trăm năm tồn tại, nay đang bị dỡ bỏ.
(Nguồn: internet tháng 10, 2016)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 328
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Mon Nov 21, 2016 12:05 am




NƠI VỀ KHUẤT NẺO

Ngọn gió phương đông vẫn thổi về
Cho lòng hiu hắt kẻ lìa quê
Đêm mơ trăng nhập hồn bóng quế
Tìm lại tên đường lúc tỉnh mê !

PHÙNG QUÂN

Hàng Gió 2016


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 344
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Sat Dec 03, 2016 10:00 pm





NHỚ LẠI NHỮNG NGÀY KHÔNG

Qua bao mùa biển động
Xa cách những mùa Đông
Năm nay về tuyết mỏng
Chốn cũ lòng rêu phong.

Mênh mang hồn cảm khái
Mới đó mà bao Đông
Tạ Ơn người biển rộng
Cưu mang đời lưu vong.

Rừng bây giờ đã khép
Đàn ngỗng đã sang sông
Mùa thu vàng đã chết
Lòng sao còn mông lung !

Không chừng ta đã khác
Nhớ quên lời lưu vong
Nghìn trùng nuôi cánh hạc
Tóc bạc gì trông mong !

Mai ta về biển rộng
Tuyết đưa chân cánh đồng
Lòng chùng mây xám mỏng
Tuyết rơi đầy tay không.

PHÙNG QUÂN


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 328
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Mon Dec 12, 2016 9:55 pm





CÓ MỘT ĐIỀU CHI QUÁ VỘI



Thênh thang giữa phố đông người
Có cỏ, có hoa
Có cơn gió tự do thoảng qua buồng phổi
Nhưng dường như có một điều chi rất vội
Như chút bóng tối vụt qua gợi nhớ trong tâm hồn
Rồi từng đêm, từng đêm
Nhìn dòng đời biến đổi
Những vết chân chim một thời bão nổi
Hằn trên da thịt những thanh âm
Đôi mắt em đen
Mái tóc em đen
Sao một sớm em quên ?
Ngày mai em về
Bên kia sông có bừng lửa hội ?
Vẫn biết ngày mai trời mưa mau
Mà sao còn cứ vội ?
Một ngày, hai ngày...
Anh bảo: Giấc mơ thôi...


PHÙNG QUÂN
1976


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 328
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Tue Dec 20, 2016 12:16 am




EM NÓI GÌ ĐI KẺO NỮA MAI



Anh vẫn chưa quên một buổi chiều
Trên thềm ga nhỏ thật đìu hiu
Quen anh em vẫn chưa hề hiểu
Cõi vắng trong anh chuyện ít nhiều.

Em nói gì đi dẫu ít điều
Chẳng cần trau chuốt những lời yêu
Cho anh trở lại thời niên thiếu
Áo tím em bay vạt nắng chiều.

Em nói gì đi kẻo nữa mai
Đầu nguồn thu muộn áo mơ phai
Quanh đây vẫn một trời quan tái
Ngọn cỏ chưa quên một dấu hài.

Em nói gì đi kẻo nữa mai
Tuổi hồng xa quá bước chân nai
Mai sau em nhớ đừng e ngại
Kẻo lại thiên thu tiếng thở dài…


PHÙNG QUÂN



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 328
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Tue Dec 27, 2016 8:30 pm





SÀI GÒN LẬP ĐÔNG


Ở chốn quê xa những phận người
Vẫn đời cam chịu quá đi thôi
Cũng cười sao thấy lưng tròng mắt
Hay tại lòng ta vốn ngậm ngùi !
 
PHÙNG QUÂN
Giáng Sinh 2016


Video: Saigon Lập Đông

https://www.youtube.com/watch?list=PL17A8654170DE045A&v=LQMiH-gYZVQ


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 344
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Fri Mar 17, 2017 7:30 pm



Xin mạn phép Họa sĩ Đặng Nhất,
được giao duyên cùng bức tranh Xõa Tóc Vai Mềm
bằng một bài thơ xưa cũ của PQ.

Phùng Ngọc Tiến





CUNG THƯƠNG XA VẮNG
 
Bên phím đàn vương vời vợi nhớ
Người em tóc xõa bờ vai nghiêng
Bên phím đàn buông từng sợi nhỏ
Cung thương xa vắng tự bao giờ !

 
PHÙNG QUÂN

Tuyển tập DƯỚI LÁ
1972

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 328
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Mon Jun 12, 2017 2:55 pm





TƯỞNG NIỆM
Nữ sĩ
MINH ĐỨC HOÀI TRINH



Rồi cũng theo nhau một chuyến tàu
Ngày càng trống trải những toa sau
Ai về xứ Việt nay về cõi
Nhắn với nghìn thu một tiếng sầu.



PHÙNG QUÂN

11 tháng 6 - 2017




AI TRỞ VỀ XỨ VIỆT - Tiếng hát Ngọc Lan
Thơ Minh Đức Hoài Trinh
Nhạc Phan Văn Hưng
.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 344
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Fri Aug 04, 2017 2:35 pm








KẺO MAI KIA LẦN LỮA


Giữ dùm ta đốm lửa
Cho ấm trái tim thừa
Kẻo mai kia lần lữa
Lại trách mình sao chưa!





TỪ NƠI GÓC KHUẤT


"Cao-niên cà-phê" sáng
Góc khuất dưới hiên nhà
Nhìn trẻ đùa không chán
Gợi mối sầu chưa tan.





SẮC SẮC MỘT THỜI XA

Sắc sắc một thời xa
U minh từ cõi lạ
Nghiệp dĩ quá bao la
Như từng cơn ảo hóa.

Đời mấy đỗi phong ba
Chân mây vời cánh gió
Duyên nợ mãi quanh ta
Ngỡ mình thân khách trọ.

Nghiệp lực dẫu cam go
Quay về căn gác nhỏ
Gõ mõ tụng kinh to
Đêm về quên khép cửa.

Tâm tịnh khởi ban sơ
Lặng im lời sỏi đá
Bao trùng vây dạo nọ
Sắc sắc một thời xa.

PHÙNG QUÂN

.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 344
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    Mon Sep 04, 2017 8:20 pm



Thơ NGŨ NGÔN  -  Phùng Quân



HẠNH PHÚC XA XĂM

Xa xa vài đốm lửa
Nhẹ khói lam chiều đưa
Bếp hồng sau liếp cửa
Còn vui sao cho vừa.

PHÙNG QUÂN





HOA TÍM BỜ NGÂU

Hoa tím bên bờ dậu
Xa cách mấy mùa ngâu
Có con chim về đậu
Chiêm chiếp cuộc tình mau.

PHÙNG QUÂN



TRONG CƠN BÃO LỬA

LA rừng lửa bốc
TX lụt muôn nhà
Tai ương dồn thảm khốc
Mong ngóng bình yên xa.

PHÙNG QUÂN

Labor Day, 2017



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...    

Về Đầu Trang Go down
 
Tập Thơ Phùng Quân - VẪN THẤY HỒ NHƯ ...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Văn Hóa, Nghệ Thuật :: Thơ-
Chuyển đến