Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon

Diễn Đàn của Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Nguyễn Trãi Saigon
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Keywords
Latest topics
December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
P-C
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Mon Mar 04, 2013 11:50 am



Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm


Ảnh minh họa “Hội chứng Stockholm”. Nguồn: internet

Thơ năm chữ, còn gọi là thơ Ngũ Ngôn, một dạng biến thể của thơ Đường luật, gồm có Ngũ ngôn Tứ cú (5 chữ, 4 câu), Ngũ ngôn Bát cú (5 chữ, 8 câu) và Ngũ ngôn Trường thiên (5 chữ, dài hơn 16 câu). Đại diện cho thể thơ Ngũ ngôn Trường thiên được nhiều người biết đến là nhà thơ Thái Bá Tân với những bài thơ diễn tả thực trạng chế độ, xã hội Việt Nam dưới sự cai trị của đảng CS. Ngoài những bài thơ ngắn, nhà thơ Thái Bá Tân có một bài thơ 5 chữ, dài 392 câu, đăng trên trang mạng Tinh Hoa, có tựa đề: “Thơ 5 chữ” Thái Bá Tân và mong muốn xã hội Việt Nam nhìn lại chính mình. Nội dung bài thơ chê văn hóa Tầu, đề cao văn hóa phương tây, đặc biệt là Mỹ.

Những bài thơ này nhanh chóng lan truyền trong nước cũng như hải ngoại vì dễ đọc, dễ nhớ, lại diễn tả đúng tình trạng suy đồi văn hóa, kinh tế, an ninh, xã hội, cũng như về ngoại giao, quốc phòng ở Việt Nam. Có lẽ vì thế mà nhà thơ Thái Bá Tân nổi tiếng trong giới tranh đấu, trở thành một nhà thơ phản kháng chế độ.

Có một điểm đặc biêt nhiều người không nhận ra, có thể do không để ý, đó là những bài thơ của Thái Bá Tân dù phê phán, chỉ trích chế độ cai trị, chỉ trích đảng CSVN nặng nề, nhưng tác giả không hề bị công an hăm dọa, thẩm vấn hay giam giữ, điều tra…, chỉ có một số dư luận viên hoặc bồi bút của chế độ viết bài đã kích, chửi bới, vu khống.

So sánh mức độ đã kích, phê bình trong các bài thơ của Thái Bá Tân với bài thơ Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh, của cô giáo Trần Thị Lam, trường Trung học PT Hà Tĩnh, thơ của Thái Bá Tân có lời lẽ mạnh mẽ hơn, tác động rõ ràng đến tư duy người khác nhiều hơn, ảnh hưởng qua đó cũng nghiêm trọng hơn nhưng Thái Bá Tân chưa hề bị công an bắt giữ, điều tra hay bị côn đồ hành hung, hăm dọa, trong lúc Trần Thị Lam bị công an mời lên thẩm vấn, đe dọa, suýt bị mất việc.

Cho đến khi Thái Bá Tân bất ngờ phổ biến trên facebook một bài thơ ca tụng đảng, ca tụng chế độ, lãnh đạo liêm khiết… có tựa Đôi Lời. Bài thơ gần như gián tiếp phủ nhận tất cả những gì Thái Bá Tân đã viết, phổ biến, làm nhiều người chưng hửng, ngơ ngác, không tin đó là thơ Thái Bá Tân.

Có lẽ cảm thấy bài thơ Đôi Lời chưa đủ sức phá vỡ ấn tượng của cộng đồng mạng, Thái Bá Tân bắn thêm một viên đạn … đại bác 130 ly nữa bằng bài thơ Ghi Nhận. Đúng với tựa dề, nội dung bài thơ này “ghi nhận công ơn” của ĐCSVN đã đem đến cho Thái Bá Tân cùng gia đình hạnh phúc đang có.

Nhiều người cho rằng Thái Bá Tân bị áp lực của công an hay ban tuyên giáo nên phải làm 2 bài thơ nói trên. Tuy nhiên sau đó, Thái Bá Tân phủ nhận chuyện bị công an đe dọa hay sách nhiễu bằng một bài viết cải chính: Thông Điệp Hôm Nay.

Chuyện Thái Bá Tân đột ngột đổi hướng 180° thật ra không lạ, nếu mọi người hiểu được đó chỉ là hội chứng Stockholm (Stockholm syndrome). Hội chứng Stockholm là gì?

Khái niệm về Hội chứng Stockholme (Stockholm syndrome) được hiểu như một trạng thái tâm lý, không phải là một căn bệnh về tinh thần hay thể chất rõ rệt với những triệu chứng khác thường. Hội chứng này lần đầu tiên được biết đến vào năm 1973, nơi xẩy ra vụ bắt giữ con tin tại một nhà băng chuyên về tín dụng (Credit Bank) ở thủ đô Stockholm, Thụy Điển.

Sự việc bắt đầu khi Jan Erik Olsson, một tù nhân đang trốn thoát đã xâm nhập vào nhà băng Norrmalmstorg ở Stockholm, Thụy Điển. Cảnh sát được gọi tới và sau một cuôc chạm súng ngắn ngủi, một trong hai cảnh sát chạy đến đầu tiên đã bị thương. Sau đó, Olsson bắt giữ 4 con tin là Birgitta Lundblad, Elisabeth Oldgren, Kristin Enmark và Sven Säfström và đưa ra những yêu cầu như sau:

    Chính phủ Thụy Điển phải thả tội phạm đang bị giam trong nhà tù nổi tiếng là Clark Olofsson, đưa đến nhà băng gặp Olsson.
    Trả cho Olsson 3.000.000 Krone (300.000 USD)
    Đem đến 2 khẩu súng, áo giáp chống đạn, nón an toàn và một xe hơi để di chuyển.

Sau khi Clark Olofsson được đưa đến nhà băng thì Olsson cùng với Olofsson lập một hàng rào phòng thủ với 4 con tin trong tay.

Vụ bắt giữ con tin kéo dài 5 ngày, từ 23 tới 28.08.1973. Trong lúc điều đình câu giờ, cảnh sát khoan được một lỗ trên mái của nhà băng, đưa camera đến theo dõi được mọi diễn tiến bên trong vào ngày 26.08. Sau đó họ quyết định dùng hơi ngạt làm bất tỉnh 2 tên tội phạm, và đưa con tin qua lỗ hổng khoan trên mái.

Việc giải thoát con tin chấm dứt một cách êm thắm, không có thiệt hại nhân mạng. Olsson bị kết án 10 năm tù, nhưng chỉ ở tù 8 năm thì được ân xá. Clark Olofsson lúc đầu bị kết án 6 năm nhưng sau đó tha bổng vì hoàn toàn thụ động trong vụ bắt giữ tù nhân ngoài ý muốn.

Điều cần nói ở đây là thái độ của con tin trong thời gian 5 ngày bị bắt giữ. Qua những giao tiếp với kẻ bắt giữ mình như xin phép đi vệ sinh, tiếp tế thực phẩm, ăn uống… các con tin đã không sợ hãi Olsson và Olofsson bằng sợ cảnh sát tấn công vào nhà băng giải thoát cho họ.

Những giao tiếp gần gũi đã khiến cho các con tin sau đó đã bày tỏ nhiều thiện cảm với kẻ bắt giữ. Họ cám ơn Olsson và Olofsson đã buông tha họ, đến thăm hai người này trong nhà giam, kêu gọi chính quyền khoan dung 2 tội phạm này…

Nhưng sự thật như thế nào? Phải chăng vì thời gian án binh bất động,  kéo dài thương thuyết, đã khiến cho những nhượng bộ nhỏ nhoi của kẻ bắt giữ đối với con tin như nới lỏng dây trói, cho đi làm vệ sinh, cho thêm một ít thức ăn, nước uống… trở thành những ân huệ to lớn, đáng quý, khiến cho các con tin cảm thấy gần gũi, thân cận với kẻ bắt giữ hơn là với cảnh sát?

Lý do nào các con tin quên đi sự hành hạ thể xác, kềm kẹp tinh thần, không khí trấn áp trong những ngày bị giam giữ để trở nên thân thiện với kẻ bắt giữ mình?

Các nhà tâm lý học đã gọi đó là hội chứng Stockholm. Thay vì cám ơn cảnh sát đã làm đủ mọi cách để giải cứu họ, các con tin đã cám ơn, bày tỏ cảm tình với kẻ bắt giữ, đầy đọa mình hơn 5 ngày.

Có thể nói không sợ sai lầm rằng, đa số người Việt Nam có nguồn gốc là khách thợ, du sinh  ở các nước Đông Âu cũ, ra đi từ miền Bắc XHCN, sau khi bức tường Berlin sụp đổ, được chính phủ Đức, Ba Lan, Tiệp… cho ở lại đều mắc phải hội chứng Stockholm. Nói thế không có nghĩa là tất cả những người miền Bắc đều mắc hội chứng Stockholm hoặc người miền Nam thì được miễn nhiễm.

Sinh ra, lớn lên và được đào tạo trong môi trường xã hội chủ nghĩa, những người này có thể là dân vượt biên Hải Phòng, dân đi lao động bên Đông Đức, Tiệp-Khắc, Liên xô cũ… nay được ở lại làm ăn, sinh sống luôn nơi xứ người, có đời sống yên ổn, khá giả hơn nhiều người dân khốn khổ trong nước.

Nhiều người trong số này, dù hiện nay được sống trong chế độ dân chủ tự do như ở Đức, Ba Lan, Tiệp-Khắc (nay chia thành 2 nước Tiệp – Czech và Khắc – Slovakia)… nhưng suy nghĩ của họ về đảng cộng sản VN, về chế độ xã hội chủ nghĩa không hề thay đổi.

Sống một thời gian dài mấy chục năm trong một chế độ sắt máu, lấy tuyên truyền dối trá và bạo lực làm phương tiện cai trị, tinh thần bị kềm kẹp, lèo lái… đầu óc họ trì trệ trong suy nghĩ, phán đoán, trẻ cũng như già, có học cũng như ít học.

Họ không tìm hiểu, suy nghĩ nguyên nhân nào họ phải xa xứ, phải chạy chọt, luồn lọt, xin xỏ, tốn kém, mắc nợ… để được ra nước ngoài làm việc, rồi khi bức tường Berlin sụp đổ họ đã khốn đốn trong một thời gian dài, nhiều người cả chục năm không có nghề nghiệp, việc làm, nơi cư trú ổn định, sống lây lất, chùm đụp với nhau trong những căn hộ chung cư tối tăm, chật hẹp nằm trong các chúng cư…

Chính phủ Đức (*), Ba Lan, Tiệp-Khắc… với những quyết định sáng suốt, khôn ngoan, những chính sách đúng đắn, kịp thời đã giúp họ có lại cuộc sống bình yên. Trong số những người đó, có nhiều người khá giả, đời sống vật chất hầu hết đã ổn định, không còn thiếu thốn, khốn khổ, nhọc nhằn như ở quê nhà, không còn sự quấy nhiễu, vòi vĩnh quà cáp, tiền bạc, được tự do bày tỏ tư tưởng, chính kiến mà không sợ bị trả thù, trù ẻo, bầm dập.

Qua tiếp xúc, nói chuyện với họ, người ta có thể thấy ngay, thay vì cám ơn chính phủ và người dân Đức, Ba Lan, Tiệp… họ chỉ cám ơn chế độ Hà Nội và đảng cộng sản Việt Nam đã cho họ cuộc đời hôm nay qua chính sách cho ra nước ngoài làm lao động thuê.

Hơn 25 năm sau, hội chứng Stockholm ở những người này chẳng những không hề thuyên giảm mà còn có triệu chứng nặng hơn. Họ vẫn tiếp tục ca tụng đảng cộng sản, ca tụng ông Hồ chí Minh, vẫn ước mong sự tồn tại, lãnh đạo của đảng CSVN kéo dài vĩnh viễn cho dù mỗi khi cần đến giấy tờ hộ tịch, hoặc có việc liên quan đến tòa đại sứ, phải đến lãnh sự quán cộng sản Việt Nam, họ vẫn gặp khó khăn, phiền phức, bị hạch hỏi, làm khó dễ hay phải trả nhiều khoản tiền lệ phí quái đản cho những dịch vụ ma quỷ. Mỗi khi về Việt Nam họ lại bị xét hỏi, phải quà cáp cho công an, bị theo dõi ngấm ngầm…

Cho rằng đó là thói quen, do tuyên truyền đã ăn sâu vào trong tiềm thức, tim óc của họ là không đúng, bởi thế giới ngày hôm nay với thông tin bùng nổ qua internet, smartphone… ai cũng có thể truy cập, tìm hiểu, kiểm chứng thông tin một cách dễ dàng.

Người viết bài này cũng đã gặp nhiều người miền Bắc có bằng kỹ sư, tiến sĩ (thật sự) tốt nghiệp ở nước ngoài. Mỗi khi nói về Việt Nam, họ gân cổ lên, tìm mọi cách bênh vực cuộc chiến tranh xâm chiếm miền Nam do ông Hồ Chí Minh và đảng cộng sản VN khởi xướng, đồng thời lên án Mỹ là đế quốc thực dân mới.

Nói đến tình trạng tụt hậu, sự tham nhũng, hối lộ, rút ruột công trình, bán đất, bán biển, sự tàn ác, hoành hành của công an, sự hèn hạ của lãnh đạo trước thái độ hung hăng, hiếu chiến của Tầu cộng… họ luôn có đầy đủ lý lẽ để bào chữa. Khi đưa ra những dữ kiện, những bài báo, hình ảnh, tin tức quốc tế không thể chối cãi được, thì họ chế nhạo, cho rằng báo chí truyền thông phương tây cũng nói láo như báo chí Việt Nam.

Hiểu được nguyên nhân hội chứng này thì sẽ đánh giá thái độ của Thái Bá Tân là bình thường, nó chỉ khác các nạn nhân ở nhà băng Norrmalmstorg một điều: Thái Bá Tân lúc đầu ra vẻ lên án, chán ngán chế độ CS để thu hút người đọc trong một thời gian dài, sau đó mới thay đổi thái độ.

Để kết luận,  cách hành xử của Thái Bá Tân chỉ nằm ở một trong hai trường hợp sau:

    Thái Bá Tân thật sư bị hội chứng Stockholm nhưng khôn ngoan hơn người khác. Cố gắng tạo cho mình thương hiệu, một vùng ảnh hưởng với những bài thơ phản kháng, sau đó mới quyết định phản công. Đây là một thủ đoạn cực kỳ thâm độc, có tính toán kỹ lưỡng từng bước.
    Thái Bá Tân bị công an hăm dọa hành hung, giết, hay gia đình sẽ bị hãm hại từ lâu nhưng không dám nói ra. Đến thời điểm này vì sức ép quá mạnh nên buộc lòng phủ nhận tất cả những gì mình đã viết, đồng thời tỏ vẻ ăn năn, hối lổi, đoái công chuộc tội bằng hai bài thơ Đôi Lời, Ghi Nhận và cuối cùng chấm dứt nghiệp thơ ngũ ngôn của mình bằng bài viết Thông Điệp Hôm Nay.

Dù nằm ở trường hợp nào thì Thái Bá Tân cũng đã tự mình phủ nhận tư cách, nhân phẩm cũng như chỗ đứng của mình trong lòng dân tộc đã xây dựng trong nhiều năm qua. Bởi khi đã dấn thân, lên tiếng phản đối chế độ thì phải chấp nhận hi sinh, chấp nhận hậu quả xẩy đến cho mình hoặc cho gia đình. Còn nếu vừa đé…o vừa run thì nên im lặng từ đầu.

Hơn thế nữa, nếu chỉ nhận định hời hợt, sẽ không thấy được sự tác hại trong hành động của Thái Bá Tân, và nếu chịu khó suy nghĩ sâu xa, người ta sẽ thấy ảnh hưởng trong vụ Thái Bá Tân sẽ lan rất rộng. Những người tranh đấu cho tự do, dân chủ, cho dân oan, công đoàn độc lập…, nói chung là các phong trào xã hội dân sự sẽ dấy lên những sự nghi ngờ, đố kị lẫn nhau. Nhiều người sẽ đặt câu hỏi: Ai là người thật tâm trong tranh đấu? Những người đang có những phát biểu nẩy lửa, những hành động, lời nói mạnh mẽ đối lập với chế độ CS, bao giờ sẽ trở cờ? Từ đó đưa đến thái độ nghị kị, dè chừng, đề phòng lẫn nhau, làm giảm đi sức mạnh của phong trào, tổ chức.

Đó mới là điều đáng nói và đáng sợ.

——–

(*) Năm 1990, sau khi nước Đức thống nhất, chính phủ Đức đã ký với CSVN một hiệp ước, giao trả lại cho chế dộ CS Hà Nội 60.000 khách thợ ở Đông Đức cũ, đồng thời viện trợ 200.000.000 Đức Mã (Deutsche Mark), tương đương hơn 100.000.000 EUR để tái định cư những người này. Một nửa số tiền đó (100.000.000 DM) được chuyển cho chế độ CSVN trước khi các chuyến bay đầu tiên trao trả 400 người cất cánh. Ngoài ra, những người được trao trả, mỗi người được cấp 4.000 DM để ổn định cuộc sống mới ở VN.

Tuy nhiên khi 400 người này về đến VN, CS Hà Nội không nhận với lý do tên không đúng với danh sách hai bên đã thiết lập. Chính quyền Đức biết ngay trò lật lọng, tráo trở của CSVN sau khi nhận tiền, nên lập tức hủy bỏ hiệp ước, lập kế hoạch tái định cư 60.000 người này ở Đức. Hầu hết 60.000 người nay đã có cuộc sống ổn định, nhiều người trong họ đã nhập quốc tịch, bảo lãnh được gia đình vợ con qua đoàn tụ.


Posted by adminbasam on 02/09/2016
Thạch Đạt Lang




NÓI THẲNG


Cứ nói thẳng cho gọn:
Ở nước ta bây giờ
Không ai tin cộng sản.
Có tin chỉ giả vờ.

Tôi nghĩ gì nói ấy,
Nói thiện ý, thật lòng.
Vậy xin hỏi các bác:
Các bác có tin không?

Làm sao tin được cái
Mà ta không biết gì,
Thậm chí không tồn tại?
Vậy thì nói thật đi.

Xã hội sẽ tự chết,
Mà không phải chờ lâu,
Khi làm theo năng lực,
Hưởng thụ theo nhu cầu.

Nước của người chủ xướng
Cái thuyết này, Lênin,
Cũng đã từ bỏ nó,
Vậy sao ta còn tin?

Ta, thằng dân, nghĩ thế.
Còn lãnh đạo thì sao?
Lãnh đạo càng không thể
Tin vào cái tầm phào.

Họ có mắt, họ thấy.
Họ cũng có cái đầu,
Lại đi nhiều, biết lắm.
Họ không hề ngu đâu.

Nghĩa là ta, nói thẳng,
Không ngốc, không ngây thơ,
Từ dân đến lãnh đạo,
Đang chơi trò giả vờ.

Có cần thiết không nhỉ?
Không, không cần, theo tôi,
Trước ta ngu không biết,
Giờ biết rồi thì thôi.

Mọi cái có hoàn cảnh.
Cũng đừng nên trách nhau.
Cần thiết thì chung sức
Mà làm lại từ đầu.

Nước là của tất cả.
Tất cả phải chung vai,
Gác bất đồng, thù hận
Để nước có tương lai.

Thái Bá Tân

Hà Nội, 25. 2012


Về Đầu Trang Go down
thanhdo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Thu Mar 07, 2013 12:42 am



TRÍ THỨC

Thương cái thằng trí thức,
Mặc dù chúng khá đông,
Không được thành giai cấp
Như hai bác công, nông.

Mà thằng này lạ lắm.
Phải nói cực kỳ hiền.
Lại nhũn nhặn, lễ độ,
Đến mức tưởng hắn hèn.

Thế mà hắn bị ghét,
Bị coi là cục phân,
Dù hắn ăn mặc đẹp
Và sạch hơn nông dân.

Trước tưởng chỉ Trung Cộng,
Giờ mới biết Nga Xô,
Tức ông Lênin hói,
Gọi hắn cục cứt bò.

Còn chúng ta, Việt Cộng,
Ta lịch sự hơn người,
Chỉ nói “đào tận gốc”,
Xóa hắn khỏi cõi đời.

Người ta còn bắt hắn
Phải phục vụ công nông,
Tức nhân dân, quần chúng,
Tận tụy và thực lòng.

Nhân dân là tối thượng,
Vì đã nuôi hắn ăn.
Cứ như thằng trí thức
Không phải là nhân dân.

Vậy là khổ thân hắn,
Mà hắn thì hiền khô.
Chỉ lặng lẽ làm việc,
Thật thà đến ngây ngô.

May nhờ hắn, cục cứt,
Mà ta có trong nhà
Cái ti-vi, tủ lạnh,
Cái vi tính, bếp ga,

Rồi cả cái Ipad,
Cái Iphone, Vertu,
Rồi sách báo, tranh ảnh,
Ừ, cả bao cao su…

Nôm na là những cái
Mà thiếu cục cứt này
Thì “nhân dân đích thực”
Đếch có dùng hàng ngày.

Hóa ra hắn cũng quí
Như giai cấp công nông.
Hắn cày trên trang giấy,
Các bác cày ngoài đồng.

Vậy thì tôi không hiểu
Sao người ta xưa nay,
Có chủ trương, bài bản
Cứ thù ghét thằng này.

PS

Thằng trí thức tôi nói
Là hàm ý những ai
Đúng nghĩa trí thức thật,
Có tâm và có tài.

Chứ mấy thằng xôi thịt,
Mua danh để lòe người,
Bọn ăn tục nói phét,
Tôi là tôi đếch chơi.

Hà Nội, 18. 7. 2012




KHẨU HIỆU

Hình như cả thế giới
Chỉ bốn nước, đó là
Việt Nam và Trung uốc,
Triều Tiên và Cu ba

Là còn có khẩu hiệu.
Không những có mà nhiều.
Không những nhiều mà lớn.
Không những lớn mà điêu.

Khẩu hiệu đỏ rực phố.
Khẩu hiệu đỏ rực làng.
Khẩu hiệu trong phòng họp,
Nền đỏ và chữ vàng.

Mà khẩu hiệu gì nhỉ?
À, thi đua, muôn năm.
Muôn năm cái gì nhỉ?
Muôn năm cái quyết tâm.

Hình như có qui luật
Là không gì trên đời
Muôn, muôn năm, mãi mãi,
Cả vật và cả người.

Vậy thì sao khẩu hiệu
Lại cứ hô muôn năm?
Hay nghĩ cứ hô mãi
Là sẽ thành muôn năm?

Nói thật với các bác,
Tôi không dám ra ngoài
Vì sợ thằng khẩu hiệu
Làm lóa mắt, ù tai.

Lại còn thi đua nữa.
Mà thi đua cái gì?
Làm việc tốt, học tốt?
Thôi, đừng vờ, quên đi.

Chỗ thân tình, hỏi thật,
Vừa họp thi đua xong,
Có ai trong các bác
Làm việc tốt hơn không?

Hình như trên thế giới
Chỉ bốn nước, đó là
Việt Nam và Trung Quốc,
Triều Tiên và Cu Ba

Là có cái thằng ấy,
Thằng thi đua, phong trào.
Thi đua là yêu nước.
Không thi không yêu sao?
a
Cũng chỉ bốn nước ấy
Dẫu dân kêu nhiều lần,
Có hộ khẩu, và đất
Là sở hữu toàn dân.

Nếu phải hô khẩu hiệu,
Tôi chỉ hô một câu:
“Đả đảo các khẩu hiệu!”
Nói thật, không đùa đâu.

Hà Nội, 24. 7. 2012
Thái Bá Tân


.
Thái Bá Tân - Sợ!

Bà phó chủ tịch nước
Đã từng nói thế này:
Việt Nam ta dân chủ
Gấp vạn lần thằng Tây.

Ông tổng bí thư đảng,
Cách đây ba bốn năm,
Cũng nói câu tương tự,
Nếu tôi nhớ không nhầm.

Tôi không phải bác sĩ,
Chẳng chuyên gia thần kinh,
Nên quả không hiểu nổi
Các lãnh đạo nước mình.

Điên thì chắc không phải,
Nhưng không lẽ hai người
Không hiểu rằng nói thế,
Dân sẽ bụm miệng cười?

Hay không lẽ lãnh đạo,
Thậm chí cả bây giờ
Vẫn nghĩ dân ngu dốt
Như cái thời i tờ?

Tôi cũng không hiểu nổi,
Vì sao hai vị này,
Cũng biết đọc, biết viết,
Mà nói như người ngây?

Vậy, rốt cục, hai vị
Là máy hay là người,
Hay nửa người nửa máy,
Giả vờ hay dở hơi?

Nhưng điều tôi lo nhất,
Ông bà này, dẫu sao,
Lãnh đạo nước ta đấy,
Mà lãnh đạo cấp cao.

Vậy có cái để sợ,
Để lo cho dân tình.
Lãnh đạo mà như thế,
Thật khốn nạn nước mình.

Hà Nội, 29. 7. 2012





ÔNG CHỦ VÀ ĐẦY TỚ

Lạ thật, sao thế nhỉ,
Cái gì cũng Nhân Dân.
Công An rồi Quân Đội,
Rồi Tòa Án, vân vân.

Dân được bọn đầy tớ
Hầu hạ suốt đêm ngày,
Được tôn làm ông chủ,
Được tâng bốc lên mây.

Thế mà thằng dân láo,
Sướng quá mà hóa điên.
Những gần ba triệu đứa
Bỏ đầy tớ, vượt biên.

Lại xúi nhau giữ đất.
Mà đất được đền bù
Sòng phẳng và thỏa đáng.
Đúng là thằng dân ngu.

Thằng tư bản nó nói,
Về hạnh phúc, dân ta
Xếp thứ hai thế giới.
Thế còn chưa sướng à?

Dân được hưởng dân chủ
Hơn triệu lần nước người.
Mấy ai sướng như thế?
Có đứa láo, còn cười.

Chống Tàu có Nhà Nước.
Được sướng thì sướng đi,
Sao cứ phải tranh luận,
Rồi biểu tình, làm gì?

Đầy tớ như con trẻ,
Có đứa hỗn, hay quên,
Mới đạp có tí mặt
Mà đã làm ầm lên.

Tóm lại, bọn mày, chủ,
Vô ơn, không biết điều.
Được cung phụng tận đít
Mà còn mở mồm kêu.

*
Dạ, thưa bác đầy tớ,
Em, dân quê, thấp hèn,
Em cứ muốn khiêm tốn
Làm thằng dân không tên.

Em chẳng dám phiền bác
Hầu hạ em làm gì.
Bác cứ hầu hạ bác.
Chữ Nhân Dân, quên đi.

Lại nữa, xin được hỏi,
Nghiêm túc và thật lòng:
Em muốn thay đầy tớ.
Bác có cho em không?

Hà Nội, 17. 7. 2012
.
Về Đầu Trang Go down
vuvan
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Tue Mar 18, 2014 9:34 pm


CHÁNH THANH TRA CHÍNH PHỦ
CÓ BAO NHIÊU BIỆT THỰ?


Ừ nhỉ, sao thế nhỉ?
Đảng lãnh đạo độc quyền.
Cán bộ do đảng chọn,
Mà toàn là đảng viên,

Tức là người tuyên thệ
Luôn tận tụy vì dân,
Luôn sáng ngời đạo đức,
Liêm chính và kiệm cần…

Thế mà lạ, lãnh đạo,
Vì sao ai cũng giàu,
Dù lương chỉ mấy triệu?
Sự giàu ấy từ đâu?

Mà giàu khinh khủng lắm.
Dân không thể nào tin
Những điều tai nghe nói
Và những cái mắt nhìn.

Lạ nữa, ai cũng biết,
Lãnh đạo chức càng to,
Thì cái sự giàu ấy
Càng trở nên khổng lồ.

Nhưng lạ nhất là chuyện,
Trên mạng đang ầm lên:
Chánh thanh tra chính phủ,
Là ông Trần Văn Truyền,



Ủy viên trung ương đảng,
Còn giàu hơn đại gia -
Có chừng ấy biệt thự,
Chừng ấy đất và nhà.

Đấy mới là của nổi.
Vậy của chìm bao nhiêu?
Nổi mà dám khoe thế,
Chắc chìm nhiều, rất nhiều.

Ừ nhỉ, sao thế nhỉ,
Sao ông có thể giàu,
Dù lương chỉ mấy triệu?
Cái giàu ấy do đâu?

Thanh tra là soi xét
Để tìm ra cái sai,
Để đánh bọn tham nhũng.
Vậy ông này là ai?

Chánh thanh tra chính phủ,
Chừng ấy đất và nhà.
Tự hỏi: Liệu ông ấy
Có bị đảng thanh tra?

Tự nhiên một câu hỏi
Cứ vẩn vơ trong đầu:
Hay đảng, như dân nói,
Đang bao che cho nhau?

Người dân đã tin tưởng
Đi theo đảng xưa nay.
Vậy thì chí ít đảng
Phải làm rõ điều này.





Hỏi đáp trực tuyến với Thủ tướng

Kính thưa ông thủ tướng,
Tôi đồng ý với ông,
Tham nhũng là quốc nạn,
Là con ma cà rồng.

Nó, tham nhũng, hút máu
Đất nước ta lâu nay.
Xin hỏi ông thủ tướng
Một vài câu thế này:

Ai là kẻ tham nhũng?
Chỉ những người có quyền.
Ai có cái quyền ấy?
Còn ai, ngoài đảng viên.

Vậy là rõ, chính đảng,
Đảng tham nhũng, đúng không?
Thế ai đánh tham nhũng?
Cũng là người của ông.

Vì công an, tòa án
Nhất thiết phải đảng viên.
Vậy là ông tham nhũng,
Rồi đánh ông, thật phiền.

Ông đã là thủ tướng,
Chắc hiểu đời, thông minh.
Xin hỏi: Ai có thể
Tự mình muốn đánh mình?

Đã bao giờ ông thấy
Một người có hai tay,
Tay phải chém tay trái?
Không thể có điều này.

Nói thế là ông hiểu.
Tôi là dân, thực lòng,
Ông nói thì cứ nói,
Nhưng tôi không tin ông.

Tôi nghĩ ông thừa biết
Chống tham nhũng cách nào,
Nhưng ông không muốn chống.
Cảm ơn và xin chào!




Thái Bá Tân là dịch giả, nhà thơ, nhà văn Việt Nam.

    Ông sinh ngày 27 tháng 2, 1949 (trong khai sinh ghi năm 1950) tại xã Diễn Lộc, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Ông sinh ra trong dòng họ Thái, được coi là hậu duệ của Tao Đàn Phó Nguyên Soái Thái Thuận dưới triều Lê Thánh Tông. Ông từng học Đại học ngoại ngữ Matscova (khoa phiên dịch tiếng Anh) 1967 – 1974. Phiên dịch tiếng Anh và Nga ở Bộ Thủy Sản. Dạy tiếng Anh và văn học Anh tại Đại học Sư phạm ngoại ngữ Hà Nội 1975 – 1978. Sau đó ông về làm biên tập sách tại nhà xuất bản Lao Động, Hội nhà văn. Hiện thuộc biên chế Hội Nhà văn Việt Nam, phó chủ tịch Hội đồng Văn học nước ngoài và ủy viên Ban đối ngoại của hội. Hiện ông đang sống và làm việc tại Hà Nội. (Theo Wikipedia)

    Còn ông tâm sự :

    “Tôi cũng viết đa dạng lắm chủ yếu là dịch nhiều hơn, mặc dù đã viết 150 truyện ngắn rồi. Tôi sáng tác thơ 8 chữ cũng nhiều và dạo này tự nhiên lại sáng tác thơ 5 chữ. Chắc tại chán chán nên muốn viết dân dã một tí. Tôi già rồi nên cũng muốn phá phách một tí, giả vờ ngây một tí. Già rồi thì tự nhiên lại muốn thật thà không hoa lá cành nữa.

    Tôi nghĩ rằng nhà văn nhà thơ mà cứ im mãi thì không đúng. Phải có trách nhiệm của công dân. Tôi chẳng chống phá gì đâu thậm chí tôi còn ăn lộc của chế độ vì được ăn học tử tế nhưng chuyện nào ra chuyện ấy trách nhiệm công dân thì mình phải nói.”
.
Về Đầu Trang Go down
thanhdo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Thu Mar 20, 2014 11:03 pm



TÔI KHÔNG TIN


Đài báo cứ ra rả,
Rằng xã hội ngày nay
Tốt đẹp và ưu việt.
Tôi chưa thấy điều này.

Rằng chính phủ sáng suốt,
Lãnh đạo rất tài tình.
Tôi thì thấy lo ngại
Cho kinh tế nước mình.

Rằng những người cộng sản
Luôn gương mẫu, đi đầu,
Lại cần kiệm, liêm chính.
Tôi thì nghĩ – còn lâu.

Rằng Việt Nam, Trung Quốc
Là anh em một nhà.
Tôi thì thấy thằng ấy
Đang cướp đất của ta.

Rằng nước ta dân chủ
Và tự do hơn người.
Tôi thì thấy nói thế
Quả là rất buồn cười.

Rằng thế này, thế nọ,
Vân vân và vân vân,
Làm tôi thật khó nghĩ.
Tôi, chỉ một thằng dân.

Tôi, thấp cổ bé họng,
Nhưng tôi cũng là người.
Đầu óc tôi tỉnh táo
Và hiểu rõ sự đời.

Vì còn yêu, day dứt
Với đất nước của mình,
Nên tôi, dẫu có chết,
Cũng không thể làm thinh.

Vậy xin đài và báo
Đừng tiếp tục khinh tôi
Bằng cách nói như thế.
Đủ rồi, đủ lắm rồi.

Thay vào đó, nói thật,
Dẫu sự thật đau lòng,
Để dân cùng nhà nước
Góp sức và chung công

Chấn chỉnh lại kinh tế,
Lo phòng vệ nước nhà,
Chống lại giặc tham nhũng,
Xây xã hội hài hòa.

Với dân phải kính trọng,
Đảng dạy thế nhiều lần.
Kính trọng đâu chưa nói,
Chí ít đừng khinh dân.





CON CUA MƯỜI TRIỆU

Một con cua Hoàng Đế
Giá những mười triệu đồng.
Tôi nghe người nói thế.
Các bác có tin không?

Con cua mười triệu ấy
Được đưa lên bàn ăn,
Hầu các quan lãnh đạo.
Tất nhiên tiền của dân.

Ăn gì mà kinh thế?
À, tiếp khách, “ngoại giao”.
Có hóa đơn thanh toán,
Không đút túi đồng nào.

Quan gì mà sang thế?
À, mấy bác nhà quê,
Mấy năm trước cày ruộng,
Giờ cà vạt, com-lê.

Đâu chỉ cua Hoàng Đế,
Còn tôm hai triệu đồng…
Bữa tiệc khoảng trăm triệu,
Coi nhẹ như lông hồng.

Mà họ là đầy tớ,
Nhớ nhé, đầy tớ dân,
Đã học đạo đức Bác,
Về chữ kiệm, chữ cần…

Sau đấy, tôi dám chắc,
Chúng sẽ dạy chúng ta
Liêm khiết người cộng sản,
Tránh lãng phí, xa hoa.

Xin lỗi, tôi đang khóc,
Suýt mửa, lòng nôn nao.
Chúng nó giờ vậy đấy.
Các bác nghĩ thế nào?



Về Đầu Trang Go down
ledinh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Sat Apr 19, 2014 11:25 am


Những Vần Thơ Đặc Thù của Thời XHCN


Thái Bá Tân




SỰ THẬT

Có một giáo sĩ nọ
Nhìn tấm biển cửa hàng:
“Ở đây bán sự thật”,
Hơi ngạc nhiên, ngỡ ngàng.

Giáo sĩ bước vào quán.
Ông chủ cúi đầu chào:
“Ngài muốn mua sự thật?
Có nhiều loại, loại nào?

Loại sự thật một nửa,
Hay sự thật toàn phần?
Sự thật làm nhức nhối
Hay chỉ khiến băn khoăn?”

“Tôi là người dũng cảm,
Và cái tôi quan tâm
Là sự thật trần trụi,
Sự thật trăm phần trăm!”

“Thế thì giá đắt đấy.
Chủ quán đáp, nhìn ông.
Hơn nữa, còn nguy hiểm.
Ngài có dám mua không?

Khi biết sự thật ấy,
Ngài sẽ thấy bất yên,
Nghi ngờ suy nghĩ cũ,
Rồi rơi vào buồn phiền…”

Giáo sĩ nghe, tư lự,
Thấy nặng trĩu trong lòng.
Ông bước ra khỏi quán,
Như lúc vào, tay không.

Ông chưa đủ dũng cảm
Biết loại sự thật này.
Biết nó là phủ nhận
Mọi niềm tin xưa nay.

Dẫu sao ông đã sống
Hơn già nửa cuộc đời.
Kịp để điều vớ vẩn
Thấm rất sâu vào người.

*

Câu chuyện này tôi đọc
Trong “Cơn bão cốc trà”.
Đọc, và ngồi suy ngẫm
Về mỗi một chúng ta.

Không phải ta không biết
Rằng niềm tin của mình
Từ đầu đã sai trái,
Cả lý và cả tình.

Ta hèn nhát, né tránh
Đối mặt với điều này.
Tự phủ nhận mình khó,
Quả rất khó xưa nay.

Thế là ta dung dưỡng,
Cố tình hoặc vô tình,
Những cái sai, dối trá
Để mình tự lừa mình.

Để được sống yên ổn
Phần còn lại cuộc đời.
Dẫu đôi khi dằn vặt
Thầm xấu hổ với người.



KINH TẾ QUỐC DOANH

Tôi nghe nhà nước nói
Rằng kinh tế quốc doanh
Giữ vai trò chủ đạo,
Quyết định bại hay thành.

Vậy thì sao có chuyện
Cái thằng quốc doanh này
Nợ nghìn nghìn, tỉ tỉ,
Luôn thua lỗ xưa nay.

Thằng ấy ăn như hổ,
Mà làm thì như mèo.
Tham nhũng thì kỷ lục,
Làm đất nước thêm nghèo.

Nhà nước như bố mẹ,
Sao cho thằng con mình,
Loại phá gia chi tử,
Phung phí tiền gia đình?

Vậy thì xin nhà nước
Xem xét lại thằng này.
Chứ dân nhìn hắn phá,
Tiếc và buồn lắm thay.

Là bố mẹ nghiêm khắc,
Xin cứ đánh nếu cần.
Con ngu dốt, lếu láo,
Dứt khoát không cho ăn!



ĐÁNG LO

Có cái gì không ổn
Trong việc giờ, ở đâu
Cũng san sát quán nhậu,
Cao lâu rồi thấp lâu.

Rồi quán bia, quán lẩu,
Rồi ka-ra-ô-kê,
Rồi trăm thứ ăn uống
Chiếm hết cả vỉa hè.

Đâu cũng thế, nhiều lắm,
Nhiều đến mức giật mình.
Mà sao ăn ngoài phổ,
Không phải ở gia đình?

Nếu đó là “văn hóa”,
Thì kiểu “văn hóa” này
Rất đáng để lo sợ,
Vì lý do sau đây:

Một, lai rai ăn nhậu
Tốn thời gian, tốn tiền.
Một cảnh không đẹp lắm,
Nhất là với thanh niên.

Hai, uống say, về muộn
Thành lục đục gia đình.
Con cái tuy không nói,
Nhưng trong lòng chúng khinh.

Ba, tửu nhập ngôn xuất,
Chuyện dại rồi chuyện khôn.
Không khéo rồi sinh sự,
Phải kéo nhau vào đồn.

Bốn, và quan trọng nhất -
Trẻ, rất cần thời gian
Để đọc sách, làm việc,
Không hưởng lạc, an nhàn.

Tóm lại là tôi thấy
Cái nước mình thật buồn.
Cái gì cũng yếu kém,
Ăn chơi thì sợ luôn.

Uống bia nhất châu Á,
Cứ nhậu nhẹt suốt ngày.
Nếu đólà “văn hóa”,
Thì thật đáng lo thay.



SỰ THỜ Ơ!…


Ở đời luôn vẫn vậy.
Cái tốt đẹp có nhiều.
Cái xấu xa không ít.
Nhưng phải nói một điều,
Rằng còn có cái khác,
Có hàng ngày, hàng giờ,
Ác hơn cả cái ác,
Đó là sự thờ ơ.

 
Thái Bá Tân


Về Đầu Trang Go down
vandinh
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Sun May 11, 2014 5:55 pm



TỰ NHIÊN THẤY LO


Biểu tình, thật phấn khích.
Ừ, dân vẫn là dân.
Tiếc bây giờ lãnh đạo
Không được như vua Trần.

Tự nhiên thấy lo lắng
Với dự cảm không lành:
Ta nhún nhưng chúng lấn,
Rồi ngộ nhỡ, chiến tranh.

Lãnh đạo mà yếu kém
Thì lãnh đạo làm sao?
Trên và dưới không khớp,
Rồi kết quả thế nào?

Lại nữa, giờ thực sự
Ta thế cô, thân cô.
Sẽ không ai giúp đỡ.
Ngẫm, không thể không lo.

Chỉ mong đảng, nhà nước
Đồng lòng cùng nhân dân.
Dám quyết chiến, quyết thắng
Như xưa các vua Trần.

Thái Bá Tân



.
Về Đầu Trang Go down
thanhdo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Thu May 15, 2014 12:12 am



KHI XÃ TẮC LÂM NGUY    


Thái Bá Tân  

Đất nước đang nguy biến.
Kẻ thù đã kề bên.
Chúng ta, con dân Việt,
Hãy nhất tề đứng lên.

Mỗi người theo một cách
Yêu đất nước của mình.
Nhưng không ai được phép
Thờ ơ và vô tình.

Người có mạnh, có yếu.
Nước lúc thịnh, lúc suy.
Nhưng chúng ta là một
Khi xã tắc lâm nguy.

Hãy tạm gác mọi chuyện
Chính kiến và bất đồng.
Lúc này quan trọng nhất
Là bảo vệ non sông.

Hãy quyết giữ biển đảo.
Thà hy sinh, nếu cần.
Để không phải xấu hổ
Với con cháu, tiền nhân.

Hỡi các chiến sĩ trẻ
Đang canh gác biển trời.
Chúng tôi bên các bạn,
Triệu người như một người.

Hãy cho kẻ thù thấy
Thế nào là Việt Nam,
Không chỉ bằng lời nói,
Mà bằng  cả việc làm.

Đất nước đang nguy biến.
Kẻ thù đã kề bên.
Chúng ta, con dân Việt,
Hãy nhất tề đứng lên.
 



HÀNH KHÚC BIỂU TÌNH  
  

Thái Bá Tân  

1
Biểu tình để bày tỏ
Lòng yêu nước của mình.
Không cần ai cho phép.
Biểu tình là biểu tình.

Ta, con dân Đại Việt,
Tất cả cùng xuống đường.
Tay nắm tay hô lớn:
Đả đảo bọn bá cường!

“Đả đảo bọn bành trướng
Đang xâm chiếm Biển Đông.
Thà hy sinh tất cả,
Quyết bảo vệ non sông!”

2
Tổ tiên xưa đổ máu
Để có ngày hôm nay.
Chúng ta phải gìn giữ
Cho thế hệ sau này.

Tay trong tay, tất cả,
Trong nước hay nước ngoài,
Nông thôn hay thành thị,
Ta cùng bước - một, hai.

“Đả đảo bọn bành trướng
Đang xâm chiếm Biển Đông.
Thà hy sinh tất cả,
Quyết bảo vệ non sông!”

3
Ai có súng dùng súng.
Ai có dao dùng dao.
Không có dao, có súng,
Thì có giọt máu đào.

Nguyện quyết chiến, quyết thắng,
Cả nước cùng đứng lên.
Xưa nay dân Đại Việt
Không cam chịu sống hèn.

Vì toàn vẹn lãnh thổ,
Vì độc lập tự do,
Tay trong tay cùng bước,
Ta đồng thanh hô to:

“Đả đảo bọn bành trướng
Đang xâm chiếm Biển Đông.
Thà hy sinh tất cả,
Quyết bảo vệ non sông!”


.
Về Đầu Trang Go down
thanhdo
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Sun Feb 15, 2015 9:27 am





CÔNG LÝ VÀ “ĐẠI CỤC”

Thái Bá Tân

Một vụ tham nhũng lớn,
Ăn chặn tiền trẻ con,
Truy đúng người, đúng tội,
Đủ bằng chứng hùng hồn.

Thế mà lãnh đạo quyết
Không khởi tố vụ này
Vì “lợi ích đại cục”.
Lãnh đạo ta thật hay.

Không thể không văng tục,
Rằng lãnh đạo, cỡ to,
Tầm “đỉnh cao trí tuệ”,
Mà ngu như con bò.

Một, bò mới không hiểu
Không có “đại cục” nào
Đứng cao hơn công lý.
Đúng là chuyện tầm phào.

Hai, cái “đại cục” ấy,
Người ta biết từ lâu,
Quan đưa ra mục đích
Nhằm bảo vệ cho nhau.

Ba, coi thường công lý.
Ngẫm mà thấy đau lòng.
Thành ra luật thì có
Mà rồi cũng như không.

Quan ta giờ thế đấy,
Vừa láo vừa ngu si.
Tham nhũng đã kỷ lục,
Mà ngu cũng cực kỳ.

Ra vậy, các bác ạ.
Tiền thuế của đồng bào
Nuôi hạng người thế đấy.
Các bác tính thế nào?

PS.
Mà lãnh đạo tỉnh ấy,
Tỉnh Hà Giang của ta,
Xưa nay vốn nổi tiếng
Với thành tích, đó là:

Một, tỉnh suýt tuyên bố
Phá sản vì nợ công.
Hai, có thầy hiệu trưởng
Của một trường phổ thông

Làm trung gian môi giới,
Đưa học sinh của mình
Bán dâm cho quan lớn,
Khiến dư luận bất bình.

Ba, ông chủ tịch tỉnh,
Chủ tịch tỉnh đầu tiên,
Lộ mặt mua xác thịt
Của trẻ vị thành niên.

Bốn, nhờ quan lãnh đạo,
Sáng suốt và tài tình,
Hà Giang luôn là tỉnh
Nghèo khổ nhất nước mình.

Giờ thêm vụ “đại cục”
Thì phải nói nhất làng.
Nhưng nhất toàn cái xấu.
Hà Giang ơi, Hà Giang.




NHỤC

Thái Bá Tân

Xe tải gặp tai nạn,
Hàng hóa đổ ra đường.
Dân bu tới hôi của.
Vừa buồn, vừa thấy thương.

Họ là dân mình đấy.
Tốt xấu vẫn dân mình.
Và đó là sự thật.
Phải chấp nhận, miễn bình.

Nhà hàng nó rửng mỡ,
Cho bữa ăn free.
Dân xúm đen xúm đỏ,
Tranh nhau miếng sushi.

Người Việt đi xuất ngoại
Ăn trộm chó của người,
Cả ăn cắp siêu thị.
Đau không nói nên lời.

Họ là dân mình đấy.
Tốt xấu vẫn dân mình.
Và đó là sự thật.
Phải chấp nhận, miễn bình.

Chẳng biết nói gì khác,
Ngoài việc mỗi chúng ta
Chấp nhận và xấu hổ
Với hình ảnh nước nhà.

Để bình tĩnh suy ngẫm,
Bơn bớt tự khen mình.
Bơn bớt cái “văn hiến”,
“Anh hùng” và “quang vinh”.

Để cắn răng nuốt nhục,
Mỗi chúng ta hàng ngày
Nhớ cư xử đúng mực
Để rửa cái nhục này.
.
Về Đầu Trang Go down
NTcalman



Posts : 340
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Sat Feb 06, 2016 12:45 am




NGỦ DẬY, XEM ĐẠI HỘI ĐẢNG, NGHĨ VẨN VƠ

Thái Bá Tân -
Thứ Ba, ngày 02 tháng 2 năm 2016


Giật mình, thậm chí sợ,
Nghe bài Quốc Tế Ca.
Giờ có bao nhiêu nước
Hát nó, ngoài nước ta.

“Vùng lên, hãy phá bỏ…
Hỡi giai cấp công nông.
Vì tương lai tươi sáng
Một thế giới đại đồng”…

Đã thế kỷ hăm mốt,
Thời hội nhập, toàn cầu
Còn “vùng lên”, “lật đổ”.
Ta đang đi về đâu?

Đại hội đảng hoành tráng,
Khí thế rất hào hùng.
Thế mà có đứa nói
Đại hội lần cuối cùng.

Muốn biết một đất nước
Có dân chủ hay không.
Hãy xem đất nước ấy
Có đối lập hay không.

Nước nào đối lập mạnh,
Ở đấy dân chủ cao.
Nước nào “nhất trí lớn”,
Thì chẳng có tẹo nào.

Ngẫu nhiên ư? Có thể.
Cũng có thể là không -
Nước nào nhiều màu đỏ,
Nước ấy lắm bất công.

Màu đỏ - màu cách mạng,
Bạo lực và chiến tranh
Mà người phải hứng chịu
Lại chính là dân lành.

“Phải sáng suốt lựa chọn
Người có đức có tài”.
Đúng lắm, nhưng xin hỏi:
Chọn từ đâu, chọn ai?

Là vì, trong danh sách
Được bầu chọn lần này
Toàn những khuôn mặt cũ,
Đầy tai tiếng lâu nay.

Không có khuôn mặt mới
Thì chọn ai, ngoài mình.
Đúng là một cách nói
“Sáng suốt” và “tài tình”.

Thường các bác cộng sản
Là ghét Mỹ nhất đời.
Nhưng chính họ, cộng sản,
Lại yêu Mỹ nhất đời.

Đặng Tiểu Bình, Trung Quốc,
Trùm cộng sản trước đây,
Có một câu chân thật
Về nước Mỹ thế này:

“Thực tế là thực tế,
Được chứng mình từ lâu:
Nước nào bạn với Mỹ,
Nước ấy sẽ mạnh giàu”.

Sau câu nổi tiếng ấy,
Hắn sang Mỹ, và rồi
Chính hắn, trùm cộng sản
Đã đội mũ cao bồi.

Ông Lê-nin, ông Mác
Đã chết ở nước mình.
Nhưng hai ông vẫn sống
Với đảng ta quang vinh.

Thường những người cộng sản
Không hiểu Mác, Lê-nin.
Những người chống cộng sản
Rất hiểu Mác, Lê-nin.

Nếu ngẫu nhiên được chọn
Vào chức tổng bí thư,
Xin thề có trời đất,
Nhất định tôi khước từ.

Vì làm anh cộng sản
Không có gì hay ho.
Làm trùm của cộng sản
Lại càng không hay ho.

Tôi rất sợ cộng sản.
Sợ từ xưa đến nay.
Nhất là sợ nhân quả
Và nghiệp báo sau này.

Nói chung là rất nản.
Chỉ hy vọng mỏng manh
Thằng Tàu Cộng sụp đổ
Sẽ đỡ cho nước mình.


Mà nó sẽ sụp đổ.
Chắc không phải chờ lâu.
Vậy thì mong nó sụp.
Tiên sư cái thằng Tàu.




.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 340
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Sun Jun 05, 2016 4:01 pm





NHỮNG NGƯỜI Ở LẠI

Trẻ, đua nhau du học.
Học xong không quay về,
Bỏ lại cánh đồng cháy,
Tiêu điều những làng quê.

Quan, những người cách mạng,
Lặng lẽ tích đô-la
Để thành công dân Mỹ,
Tây Âu, Canada.

Doanh nhân, chưa bị giết
Bằng sưu thuế nhiễu nhương,
Cũng lặng lẽ chuẩn bị
Để mai mốt lên đường.

Vậy là đi, đi hết,
Những người có thể đi.
Ta, những người ở lại,
Đang thử hỏi còn gì?

Còn lại một núi nợ,
Một xã hội trái chiều.
Những câu khẩu hiệu đỏ
Và một mớ giáo điều.

Một môi trường hủy diệt.
Một đất nước, người dân
Mất niềm tin, ngơ ngác,
Đành tin vào thánh thần.

Một dân tộc bất lực
Nhìn cái ác lên ngôi.
Bất lực chịu ngang trái
Và đạo đức suy đồi.

Có lẽ rồi đi hết,
Những người có thể đi.
Ta, những người ở lại,
Bất chấp còn lại gì.

Ta sẽ tiếp tục sống
Với đúng nghĩa làm người,
Trên mảnh đất tiên tổ
Đã gây dựng bao đời.

Dẫu sao, ta vẫn có
Hy vọng và đôi tay.
Vậy thì ta chung sức
Vực dậy non sông này.

Thái Bá Tân





ƠI TRỜI!

Đọc báo đảng mới biết
Rằng người Việt, trời ơi,
Đứng thứ hai thế giới
Về số lượng những người

Đầu tư để được phép
Thành công dân Hoa Kỳ.
Nửa triệu đô la Mỹ
Với họ, chẳng thấm gì.

Ai đi hay ai ở
Là việc riêng từng người.
Biết thì vẫn biết thế,
Nhưng phải kêu “trời ơi”

Một – vì ta, cộng sản,
Mà yêu Mỹ hơn ta.
Hai – nước nghèo mà có
Năm trăm nghìn đô-la.

Kết luận: Nói cứ nói,
Mà làm thì cứ làm.
Không thể không kinh ngạc
Về nước ta, Việt Nam.

Thái Bá Tân


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
NTcalman



Posts : 340
Join date : 13/03/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Fri Jul 15, 2016 1:04 am



LÃNH ĐẠO, TA VÀ NÓ

Lãnh đạo các nước khác,
Như ông Obama.
Để ý, ta sẽ thấy
Khác hẳn lãnh đạo ta.

Họ có học, linh hoạt,
Vui, thân thiện, tự nhiên.
Ăn nói đâu ra đấy.
Nhìn cái là biết liền.

Ta thì như người máy,
Chưa già mà lờ đờ.
Trang trọng và cứng nhắc
Như chụp ảnh bàn thờ.

Nghĩ mãi vẫn chưa hiểu
Vì sao ta và Tây
Có sự khác biệt ấy.
Hay là vì thế này:

Tây - đúng lãnh đạo thật.
Điều đó khỏi phải bàn.
Ta thì các bác ấy
Đơn giản chỉ là quan.

Thái Bá Tân





Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 365
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Wed Aug 03, 2016 12:26 am






Hãy Lắng Nghe Dân

Một phụ nữ có tuổi,
Đúng hơn, một bà già,
Vén váy chửi giữa phố.
Chửi lâu và chua ngoa.

Mà bà chửi tục lắm.
Chửi từ thấp đến cao.
Chửi từ trên xuống dưới.
Không sót một đứa nào.

Bà mất gà? Không phải.
Bị oan ức? Cũng không.
Không phải vì con cái.
Cũng không phải vì chồng.

Không, bà chửi khu phố,
Chửi công an, an ninh
Không cho ra Hoàn Kiếm
Để tham gia biểu tình.

Bà chửi lũ bán nước
Bán rẻ đất ông cha.
Ải Nam Quan, Bản Giốc,
Trường Sa và Hoàng Sa.

Bà chửi vì biển chết.
Bà chửi lũ quan tham
Rước voi dày mả tổ,
Giết môi trường Việt Nam…

Bà già ấy nhỏ bé,
Chắc ít học, nông dân,
Không thể là phản động.
Càng không phải Việt Tân.

Không tham vọng chính trị,
Không âm mưu hòa bình,
Bà chửi bọn chặn cửa
Không cho đi biểu tình.

Biểu tình để nổi loạn?
Không, một trăm lần không.
Chỉ chống Tàu, ủng hộ
Phán quyết về Biển Đông.

Dân phòng, an ninh mật
Nghe một bữa thỏa thuê.
Tôi muốn các lãnh đạo
Cũng hạ cố lắng nghe.

Bà, dân của ta đấy,
Một người dân bình thường
Nặng lòng với đất nước,
Với biển đảo, quê hương.

Hãy nghe lời dân nói,
Đảng dạy thế nhiều lần.
Vậy hãy nghe bà chửi.
Hay bà không phải dân?

Thái Bá Tân


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PVChuong
Admin


Posts : 365
Join date : 25/04/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   Sat Aug 20, 2016 12:11 am



“Rúng động tại Yên Bái:
Chi Cục Trưởng Kiểm Lâm dùng súng bắn Lãnh đạo tỉnh rồi tự sát”


CTMM: “Rúng động tại Yên Bái: Chi Cục Trưởng Kiểm Lâm dùng súng bắn Lãnh đạo tỉnh rồi tự sát” thuật lại việc Chi Cục Trưởng Chi Cục Kiểm Lâm đã bất ngờ rút súng bắn thẳng về phía 2 lãnh đạo tỉnh Yên Bái. Trong cuộc họp HĐND tỉnh Yên Bái, lúc 8 giờ sáng ngày hôm nay, 18/8/2016. Tin tức về vụ này trên báo chí VN đã bị rút xuống. CTM Media xin đăng lại toàn vẹn bản tin đó dưới đây.

Tại cuộc họp HĐND tỉnh Yên Bái, Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm đã bất ngờ rút súng bắn thẳng về phía 2 lãnh đạo tỉnh Yên Bái.

Sự việc vừa xẩy ra vào khoảng hơn 8h sáng nay (18/8/2016) tại một kỳ họp do Hội đồng nhân dân tỉnh Yên Bái tổ chức.

Trao đổi với Phapluatplus.vn, một lãnh đạo nguyên là Phó Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái cho biết, vừa tiếp nhận thông tin một lãnh đạo tỉnh và một đồng chí Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy bị ông Đỗ Cường Minh dùng súng gây sát thương. Hiện cả hai đang được cấp cứu, điều trị tại bệnh viện.

Theo thông tin ban đầu mà PV Phapluatplus.vn cập nhật được, ngay tại cuộc họp HĐND tỉnh Yên Bái, ông Đỗ Cường Minh – Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm đã bất ngờ rút súng bắn thẳng về phía 2 lãnh đạo Tỉnh Yên Bái (xin không đưa tên cụ thể).

Sự việc xẩy ra rất bất ngờ khiến nhiều Lãnh đạo, cán bộ tham dự cuộc họp chứng kiến một phen thất kinh.

Ngay sau khi bắn về phía 2 lãnh đạo tỉnh Yên Bái, ông Đỗ Cường Minh đã cầm súng tự bắn thẳng vào đầu mình để tự sát.

Hiện chưa thể xác định được hung thủ dùng súng tự sát có bị tử vong hay không. Về diễn tiến sức khỏe của hai vị lãnh đạo tỉnh Yên Bái được xác định có một người đang có dấu hiệu nguy kịch.




Lại nghĩ về vụ Yên Bái


Trên một thảo nguyên nọ
Có bầy cừu, tiếc thay,
Chúng bị lũ chó sói
Đến quấy nhiễu đêm ngày.
Một hôm, lũ chó sói,
Do tranh ăn, cắn nhau.
Mà cắn nhau dữ lắm,
Ba con bị đứt đầu.
Và dẫu không biết khóc,
Lũ chó sói rống lên,
Thương đồng loại bị giết.
Nước mắt ngập thảo nguyên.
Rồi quay sang chúng trách
Bầy cừu ác, vô lương.
Rằng kẻ ăn thịt chúng
Chết mà không chịu thương.
Thậm chí không ít đứa
Còn nhảy lên mừng rơn.
Đúng là vô lương thật.
Hơn thế, còn vô ơn.

*

Bao nhiêu năm mặc định
Chính quyền và nhân dân
Phải đoàn kết, gắn bó,
Như một cuộc hôn nhân.
Trong hôn nhân, ta biết,
Quan hệ phải hai chiều.
Một bên mà lếu láo,
Thì bên kia không yêu.
Chồng nát rượu, gái gú,
Bị đánh, khi về nhà
Không được phép trách vợ
Sao không thương người ta.
Thậm chí bị bắt chết.
Thương thì cũng có thương.
Nhưng nếu vợ khinh bỉ,
Cũng là chuyện bình thường.

*

Ông bí thư, nghe nói,
Lương ba cọc ba đồng,
Có biệt thự Hà Nội
Giá tám mươi tỉ đồng.
Ông và gã sát thủ,
Lương chắc cũng bình thường,
Mà có con du học
Ở Thụy Sĩ thiên đường.
Quan xứ núi đã thế,
Quan thủ đô thì sao?
Chúng, quan của mọi xứ,
Đang hút máu đồng bào.

*

Lũ văn nô, đĩ bút
Mới là bọn bất lương.
Khóc mướn quan tham nhũng,
Lên mặt dạy dân thường.
Biệt thự tám mươi tỉ
Bên túp lều xác xơ
Là bất lương tột đỉnh
Đất nước ta bây giờ.

Thái Bá Tân (Facebook)

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm   

Về Đầu Trang Go down
 
Thái Bá Tân và hội chứng Stockholm
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Trung Học Nguyễn Trãi Saigon  :: ĐỀ TÀI :: Văn Hóa, Nghệ Thuật :: Thơ-
Chuyển đến